Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ông Đi Đường Ông, Tui Đường Tui

25/09/201500:00:00(Xem: 6958)
“Anh đi đường anh, tôi đường tôi,                                                      
Tình nghĩa đôi ta có thế thôi.                                                      
Đã quyết không mong sum họp mãi,                                             
         
Bận lòng chi nữa lúc chia phôi?” (Giây phút chạnh lòng- Thế Lữ)

Ngày nay tại các xã hội Tây phương, vụ vợ chồng già ly hôn,  bỏ nhau sau 30-40 năm sống chung trong hạnh phúc, hòa bình chen lẫn với chiến tranh lạnh đã trở nên khá quen thuộc đối với không ít gia đình.

Cuộc sống của  nhiều cặp vợ chồng lúc về già trở nên ngột ngạt. Chiến tranh lạnh và cảnh ông ở nhà trên thì bà ở nhà dưới, ông vô phòng gõ computer thì bà ngồi salon xem Paris by night hay lục đục dưới bếp. Bà lải nhải thì ông làm thinh cho yên chuyện là những cảnh đời rất phổ biến ở lớp người cao tuổi tại quê nhà và cả ngay tại hải ngoại.

“Phải chăng cưới hỏi là nguyên nhân của ly dị? Tình yêu làm mù lòa, cưới hỏi trả lại ánh sáng- Đàn ông cưới vợ vì mệt mỏi, đàn bà lấy chồng vì tò mò- Cả hai đều thất vọng”.(Oscar Wilde)

***

Rising grey divorce rates create financial havoc for seniors

By Linda Nguyen –The Globe and Mail

http://www.theglobeandmail.com/news/politics/rising-grey-divorce-rates-create-financial-havoc-for-seniors/article4553219/

Ly dị nóng và ly dị nguội

Tụi trẻ chia tay sau 5-7 năm thì người ta gọi là ly dị nóng (hot divorce), còn quý cụ ông bye bye cụ bà sau 30-40 năm thì đó là ly dị nguội (cold divorce).

Theo Gs Pepper Schwartz, professor of Sociology Univ of Washington, các cặp vợ chồng già tưởng họ hiểu rõ nhau hơn theo năm tháng, xích lại gần nhau hơn theo thời gian nhưng thật sự ra không phải như vậy đâu. Không ai hiểu ai hết.

Giữ mối quan hệ vợ chồng cho thật sự bền vững, luôn luôn tốt đẹp trong nhiều thập niên là chuyện không tưởng science fiction Avatar.

Theo US Census thì lối ½ cặp vợ chồng già đã quyết định chọn giải pháp rã hùn vì họ đã cạn tào ráo máng, không còn chịu đựng nổi cái bản mặt của nhau nữa.

 Đây là cách tốt nhất để mình được yên thân.

Tây họ gọi những chuyện bực dọc qua lại giữa ông và bà là những irritants làm hại thần kinh, theo ngày tháng chồng chất thêm lên mãi, khiến ông hoặc bà chưa phát khùng là may.

Ngày nay ly dị không còn được xem như vấn đề cấm kỵ taboo nữa như thiên hạ ngày xưa thường hay nghĩ. Bởi lẽ nầy, các cặp vợ chồng già có khuynh hướng tha hồ bắt chước theo bọn trẻ, ở hổng được thì bỏ quách nhau đi cho khỏe thân. Hổng có ấm a ấm ớ hội tề, tại bị gì hết.

Gs Schwattz cho rằng ngày nay tiến bộ khoa học và ngành y khoa đã giúp con người sống thọ hơn xưa rất nhiều.  Những năm bonus dư thừa đã tạo điều kiện cho quý cụ ông và cả quý cụ bà có cơ hội để hưởng thụ cuộc sống cho đúng nghĩa của nó.

 Ly dị là giải pháp hay nhất để sống theo sự ích kỷ riêng tư của mình.


Ngày xưa cũng như ngày nay, không ít các cặp vợ chồng già đã ở với  nhau 30-40 năm thường phải cắn răng cắn môi, cố gắng chịu đựng tánh ý gàn của nhau để tránh rắc rối cũng như để giữ thể diện gia đình. Nói một cách khác là họ muốn được bình an cho đến lúc đi theo ông theo bà.

Ngược lại,cũng có nhiều cụ nghĩ đến việc hưởng thụ, tìm những quan hệ tình cảm mới để tô điểm cho tuổi vàng ngọc golden years của họ được có thêm phần ý nghĩa.

Hiện tượng trâu già ngậm cỏ non là một thí dụ.

Họ nghĩ rằng mình chỉ có một đời sống mà thôi, tội gì không sống cho đáng sống.

Bà Gs Schwartz ,65 tuổi, đã ly dị chồng từ 20 năm nay cho rằng còn rất nhiều thời gian trước mắt để chúng ta đáng sống.

Diane Sollee, người sáng lập ra tổ chức Smart Marriage cho rằng các cặp vợ chồng già đã chung sống, chịu đựng với nhau nhiều thập niên đều muốn chia sẻ những thành quả mà họ đã cùng tạo dựng được chung với nhau suốt cuộc đời.

Vậy tại sao các cặp vợ chồng già lại sanh tật bỏ nhau?

Các nỗi bất mãn, bực dọc chồng chất theo năm tháng, tuổi gìa, tình trạng mãn dục, mãn kinh, khiến tâm tánh thay đổi bất thường và khó khăn với nhau đến một lúc nào đó thì nổ ra.

Tiền bạc càng rũng rĩnh có sẵn, thì càng dễ bỏ nhau.

Người gõ không dám có ý kiến nầy nọ vì đây là một chuyện rất cá nhân, có thể xảy ra cho bất kỳ ai không phân biệt vua chúa, giàu nghèo hay giai cấp xã hội.

Nghỉ hưu cần phải có một thời gian điều chỉnh và thích ứng trong cuộc sống lứa đôi.

Cả vợ lẫn chồng phài tập sống lại với nhau trong bối cảnh hai người chớ không phải của một người.

Theo LInstitut national détudes démographiques INED (Pháp), ly dị ở lớp tuổi 60 đã tăng lên gấp hai từ năm 1985. Nguyên nhân do những khó khăn trong thời gian nghỉ hưu đem đến.

1-Vợ chồng cần cho nhau biết sự mong đợi ở người kia. Hoạch định những sinh hoạt chung nhưng vẫn giữ những sở thích của mình.

2-Nên ý thức rằng người kia cũng cần phải có những giây phút riêng tư (intimité) của họ.

3-Rất quan trọng cần có nhiều thời gian cạnh bên nhau nhưng không nhất thiết là cả hai đều phải làm chung một việc.

4-Lúc nghỉ hưu, vợ chồng đều quá rảnh rỗi. Họ có thể sử dụng thời gian quý báu đó một cách tự chủ (autonome) và khác biệt theo ý thích của họ nhưng đồng thời mỗi người phải biết tôn trọng điều ước muốn của người kia. Đây là cách hữu hiệu đễ ngừa thói quen (routine)  theo năm tháng.

5- Để cho sự chuyển tiếp giữa hai giai đoạn ( làm việc/ nghỉ hưu) được êm ái, vợ và chồng cần phải tập quen sống với sự có mặt thường xuyên của người kia.

Kết luận

Nghĩ ra Phật giáo nói tu là cội phúc, tình là dây oan cũng đúng lắm.

Trong đời không có gì là vĩnh cửu hết. Tất cả đều là vô thường hư ảo. Có hợp thì có tan. Còn duyên còn nợ thì còn ở với nhau, còn hết duyên hết nợ thì ông đi đường ông, tui đi đường tui.

***

Hết nợ, tui thăng đây nè.

“Một ông bạn, suốt đời không có triệu chứng gì về đau tim cả. Chỉ có bà vợ hay la mắng rầy rà làm ông buồn mà thôi. Một hôm ông ngồi đọc báo chờ vợ trước siêu thị. Bà vợ đẩy xe ra cửa, và nạt ông chồng: “Còn ngồi đó nữa sao? Không phụ tôi đẩy xe ư? Đàn ông gì mà lười biếng quá”. Ông vội vã đến đẩy xe cho vợ, mới đi được mấy bước thì quỵ xuống. Bà vợ nạt: “Già rồi mà đi đứng còn hấp tấp, không ý tứ gì cả. Sao không đứng dậy, mà còn định nằm vạ đến bao giờ?” Thấy chồng nằm vạ lâu, bà cúi xuống kéo áo ông, thấy hai con ngươi đứng tròng. Bà hốt hoảng la lên. Nhưng không kịp nữa.

Ông đã bị đứng tim chết rồi. Chính bà kể lại và khóc lóc”.(ngưng trích Tràm Cà Mau)

Nhức nhối con tim

http://thoibao.com/nhuc-nhoi-con-tim/

Bye Bye, chấm hết./.

Montreal

Ý kiến bạn đọc
28/09/201517:55:20
Khách
ấn độ ngày nay vẫn chưa có nhà xí cho dân ị , sáng sáng rủ nhau ra đường giải quyết bầu tâm sự !!! Vậy hơn 2000 năm trước còn man di mọi rợ đến thế nào, dân chúng cùng khổ, đói khát, cơ cực ra sao mới hình thành Phật giáo để con người quên đi đau khổ mà thôi . Một ông đang ra tranh cử thủ tướng đã tuyên bố sẽ xây nhà xí cho dân nếu thắng cử . Thật là chuyện cười ra nước mắt , tội nghiệp quá . Thống kê cho biết có xây đến 100 năm cũng không đủ cho dân , vì dân đông quá , chỉ sau Tàu cộng thôi .
28/09/201501:27:42
Khách
Chính Đức Phật trước khi giác ngộ cũng đã có vợ và sanh con.
28/09/201501:26:25
Khách
Từ lúc loài người có mặt trên trái đất này cho tới hôm nay vẵn còn tồn tại trên trái đất này mà dân số càng ngày càng tăng. Ví dụ ở 1 số nước theo Đạo Phật như Tàu, Ấn dân số đã tròm trèm gần hoặc hơn 1 tì òi.
Đạo Phật thì ra đời cách đây hơn 2 ngàn năm òi. Điều này nói cho ta biết cái gì? Hơn 2K năm nay, bao nhiêu người tu theo Đao Phật? Bao nhiêu người thoát vòng sinh tử luân hồi? Tại sao dân số vẫn tăng ở các xứ này?
Kể ra từ lúc có mặt trên trái đất tới nay, trải qua vô lượng kiếp, đóng đủ thứ vai làm sao mà sạch được 3 nghiệp thân khẩu ý để giải thoát đây?
Nếu làm được thì dân số đâu có tăng kéo theo đói nghèo khổ sở vậy nè?
25/09/201522:49:45
Khách
"Nghĩ ra Phật giáo nói tu là cội phúc, tình là dây oan cũng đúng lắm"
Không đúng đâu ông ơi, "tình là dây oan" hay không thì tôi không biết, chứ "tu là cội phúc" thì chẳng phải Phật giáo tí nào. Phật giáo quan niệm tu là để giác ngộ, giải thoát, để xuất thế gian, không còn dính mắc gì tới luân hồi sinh tử nữa. Tu để lấy phúc như ông Ng Du, chỉ là tu lấy cái tiểu quả thôi, không phải là cứu cánh đường tu
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Không có cách nào để bọc đường tin này: Một nửa người Mỹ lớn tuổi sẽ béo phì rất nghiêm trọng trong vòng hơn 12 năm nữa, theo một phúc trình mới tiên đoán.
Đông y, còn được gọi là y học cổ truyền Trung Quốc, là một hệ thống y tế lâu đời nhất được biết đến trên thế giới. Không như Tây y, Đông y tập trung vào một sinh lực gọi là “Khí” (hay chi) lưu chuyển trong cơ thể, và khi bị tổn thương, cơ thể sẽ dễ mắc bệnh. Các bác sĩ tìm hiểu căn cơ dẫn đến sự mất cân bằng về tinh thần và thể chất, sau đó thực hiện một cách tiếp cận toàn diện để chữa lành và phục hồi khí cho bệnh nhân.
Thường thường phải có thời gian trung bình là từ ba tới sáu tháng để một móng mọc ra từ gốc tới đầu của móng.Hướng mọc của móng được một lớp da mỏng mọc theo chiều cong ở đáy của móng. Miễn là nơi này của móng không bị tiêu hủy, các thương tích của móng có khuynh hướng kích thích sự tăng trưởng cho tới khi nó lành trở lại.
Theo Thiền sư Munindra (1915- 2003), tỉnh thức không phải là điều huyền bí nhưng đó là một một trạng thái bình thường mà chúng ta ai cững có thể thực hiện được bất cứ lúc nào hết. Nên hành thiền trong mọi hoàn cảnh và cho mọi sự việc: lúc ăn, lúc uống, lúc thay quần áo, lúc thấy, lúc nghe, lúc ngửi, lúc nếm, lúc sờ mó, lúc suy nghĩ…
Vị bác sĩ có ảnh hưởng y học trong suốt thế kỷ thứ 15 được sinh ra tại một thị trấn trước đây thuộc Hy Lạp Pergamum (ngày nay là Bergama, Thổ Nhĩ Kỳ) vào khoảng 129 AD. Claudius Galenus hoặc Galen là một thần đồng, viết ba cuốn sách lúc mới 13 tuổi. Sau khi đã hoàn tất toán học, canh nông, thiên văn học, và triết học, anh ta trở lại học y khoa và, trong 12 năm (thời đó học quá lâu) tại thành phố của mình và tại Smyrna, Corinth và quan trọng hơn, tại Alexandria.
“Năm 2008, thế giới có 115 nước trồng lúa và sản xuất khoảng gần 700 triệu tấn thóc mỗi năm…Lúa gạo là thức ăn căn bản của 36 quốc gia và cung cấp từ 20 đến 70% nguồn năng lượng quan trọng cho hơn phân nửa dân thế giới, đặc biệt tại nhiều nước Á Châu…“…Hiện nay lúa gạo ngày càng trở nên phổ biến sâu rộng ở các lục địa khác, như châu Mỹ, Trung Đông và nhất là châu Phi, vì loại thực phẩm này được xem như thức ăn bổ dưỡng lành mạnh cho sức khỏe và thích hợp cho đa dạng hóa thức ăn hàng ngày…” (Trần V. Đạt Ph.D)
Mỗi ngày ta hít thở khoảng 18,925 lít không khí. Thở có hai nhiệm vụ: Thứ nhất là nó cung cấp cho cơ thể dưỡng khí cần để đốt thực phẩm và cho dưỡng khí. Thứ hai là nó thải ra thán khí là chất không cần của đời sống. Dưỡng khí là chất hơi chiếm khoảng 20 phần trăm không khí mà ta hít vào phổi. Không khí thở ra chứa nhiều thán khí. Mặc dù thở là không tự chủ, tuy nhiên ta có thể du di nó một phần nào. Thí dụ ta có thể lấy hơi thật lớn trước khi lặn ở dưới nước.Ta cũng có thể ngưng thở nhưng đừng ngưng lâu quá; phản ứng không tự chủ bắt con người thở quá mạnh khiến ta không thể tự tử bằng cách ngưng thở.
Trong đời sống hằng ngày, cho để nhận là một chuyện rất bình thường trong mọi sự trao đổi lẫn nhau. Tôi trả tiền, tôi nhận món hàng. Vậy, cho để nhận là một quy luật tự nhiên hay còn là một nguyên tắc đạo đức? Đó là một hành động tự nguyện, bất vụ lợi, xuất phát từ lòng thương người?
Hoa Kỳ mất đi một cây cổ thụ quý giá có một trăm năm với hai ngày lẻ tuổi thọ.Trước sự ra đi này, đích thân vị nguyên thủ quốc gia cũng phải lên tiếng tỏ ý nuối tiếc là người Mỹ mới mất một bảo vật hiếm có. Đó là tài tử Bob Hope mà nhân dân Hoa Kỳ coi như một nhà ái quốc, một diễn viên hài tuyệt hảo, một người mang niềm vui tới cho mọi người.
Cách nay 100 năm, Émile Coué (1857-1926) một nhà tâm lý học và đồng thời cũng là một dược sĩ Pháp đã đề xướng ra phương pháp tư tưởng tích cực (pensée positive) để cải thiện sức khỏe. Đây là một phương pháp đơn giản và rất dễ thực hiện. Theo nhiều người cho biết nó tỏ ra rất hiệu nghiệm.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.