Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Sách Mới Nhã Ca: Đường Tự Do, Saigon (81)

17/08/200600:00:00(Xem: 1383)

Bìa sách “Đường Tự Do, Saigon”

Lần đầu tiên, ‘Đường Tự Do, Saigon’ trường thiên tiểu thuyết của Nhã Ca được ấn hành thành sách. Sau hơn 40 tác phẩm đã xuất bản, đây là bộ sách “nặng ký” nhất của Nhã Ca: 4 cuốn, 2, 560 trang.

Tiểu thuyết ‘Đường Tự Do, Saigon’  đã đăng tải trên Việt Báo liên tục hơn 10 năm, từ 1993 tới 2003. Sau hai năm sửa chữa, thêm bớt, tác phẩm được sắp xếp thành bộ truyện gồm 4 cuốn.  mỗi cuốn 640 trang, có cốt truyện riêng, nhân vật riêng,  tình tiết riêng.  Tất cả hợp lại thành một trường thiên tiểu thuyết viết về những nhân vật và khung cảnh khác thường của Saigon đổi đời sau 1975. 

Sách ‘Đường Tự Do Saigon’ cuốn đầu tiên 640 trang, ấn phí 24 mỹ kim, hiện đã phát hành khắp nơi. Xin hỏi tại các hiệu sách địa phương. Bạn đọc ở xa có thể liên lac với Việt Báo đặt sách gửi tận nhà, trả bằng chi phiếu, lệnh phiếu hay thẻ tín dụng, 24 mỹ kim kể cả cước phí.  Sau đây, Việt Báo trân trọng giới thiệu mỗi ngày một đọan tiêu biểu trích từ  tác phẩm của Nhã Ca. 

Đường Tự Do Saigon:

81: Thằng Bò Ra Tay

Nó giựt mạnh bàn chân ra được, định thần nhìn.

“Mày ngon há. Trả cái túi tiền lại. Đưa tao.”

Dưới chân nó, một đống bầy nhầy mà phát ra được tiếng nói. Nó mở lớn mắt, trong bóng tối lờ nhờ, nó đã nhận ra được thằng Bò.

“Quỷ. Làm tao hết hồn.”

“Đứng yên đó không tao la...cướp, cướp...” Hai tiếng cướp cướp nó gầm gừ trong họng.

“Ý đừng la. Đừng mà. Mày muốn gì"”

“Trả lại cái túi đây.”

Túi gì" Tao không biết.”

“Không biết phải không, tao la nè, tao la...một, hai...hai rưỡi...”

Con Liên kéo thằng Bò:

“Đừng. Đừng...Thôi để tao trả mày...mày lại đây...”

“Không. Tao hổng thèm đâu. Tao chỉ đòi mày cái túi.”

“Chia hai. Vậy mới công bình. Coi như phần tiền của tao, được không"”

“Không được. Nó đã trả tiền cho mày rồi.”

“Nhưng tao...”

“Tao thấy hết rồi nghen. Không chịu" Được, tao la là mấy nhà bên trong thức dậy là đời mày đi đoong.”

Nó nhào lại ôm chặt cứng chân con Liên. Con Liên đành lắc đầu:

“Được, thí cho mày. Đồ mặt chó.”

“Gâu gâu.”

“Đồ heo”

“Ụt ịt. Ụt ịt....”

“Mặt dầy, mặt...”

Con Liên ứa nước mắt. Nó tàn quá rồi. Thiệt mà, người nó không còn chút hơi sức nào nữa hết. Nó quày quả bỏ. Trong lồng ngực nó như có hàng ngàn con kiến đang nhai rau ráu hai lá phổi của nó đến nổi hai lá phổi của nó sôi lên, chín nhừ. Nó tấm tức khóc. Trong bóng đêm vây quanh, dường như có nhiều khuôn mặt ma quỉ đang nham nhở cười với nó.

Ra tới ngã tư, nó dớn dác nhìn quanh, mong gặp một chiếc xích lô để trở về nhà. Thế nào chẳng có những xích lô đi rước khách đêm như nó, nhưng lúc nào cũng phải đợi. Nó thèm ngủ dễ sợ, người nó rã rời như mới qua một cuộc tra tấn tận mạng. Nó ngáp hoài, miệng chảy rãi và nước mắt cứ ứa ra như dân xì ke tới cử. Ráng lên phía trên, thế nào cũng có xích lô.

Thình lình một chiếc xe công an tuần tra chạy ngược xuống. Nó đã cố tránh vào một mái hiên nhà mà không kịp. Xe dừng lại. Hai công an nhảy xuống. Không cần hỏi giấy tờ, họ đẩy Liên lên xe. Con Liên kêu oan, một tên công an cười cười:

“Mày rõ là oan Thị Mầu. Về đồn kêu tiếp.”

Thằng Bò nhìn thấy con Liên bị bắt. Thoáng một cái, chiếc xe chạy vù, quẹo một ngã tư, biến mất. Nó há hốc mồm. Chuyện đã xẩy ra trước mắt nó mà sao khó tin quá. Nó nhìn túi bạc trong tay. Số tiền này phần nhiều cũng của phi nghĩa. Thằng Hôi ăn chặn của những đứa thế yếu hàng ngày, để dành đây. Lúc này, chắc thằng Hôi còn bị rượu hành, ngủ như chết. Có nên trả lại cho thằng Hôi không" Kệ chứ, con Liên đã bị bắt, cái túi tiền nay như đã có cánh bay. Yên lòng, nó bò về chỗ của con Quê. Phải đến đó vậy thôi chớ nó chẳng hy vọng gì gặp lại con nhỏ.

Nghĩ đến con Quê nó buồn hiu hắt. Chỉ một đoạn đường ngắn mà nó bò chậm còn hơn con rùa. Tay chân nó rời rã như muốn bệnh. May mà mấy hôm này trời không mưa, nếu trời mưa, chỉ cần một cơn gió lạnh, chỉ cần nó nằm chẹp bẹp nơi cái xó cũ sau đống củi nhớ con Quê cũng đủ bệnh mà chết rồi.

Lúc vô công viên, nó giận run lên khi thấy trên ghế đá có một tên nào nhảy lên nằm chình ình ở đó, còn đắp chăn kín mít từ đầu tới chân. Không phải con Quê đâu, mỗi ngày nó đáo lui đáo tới cả chục lần để mong con Quê trở về mà. Lúc chập tối nó cũng vừa mới ở đây đi ra thôi. Dè chừng một lát nó bò lại nghe ngóng.

Không phải đâu. Bình thường con Quê ngủ yên lắm, không có thở khò khè như vậy. Còn nữa, con Quê ít trăn trở lắm. Cái khối thịt dưới đống chăn nhúc nhích, trăn trở không ngừng. Nó cố chồm người lên lôi chéo mền xuống. Người nằm trên ghế vẫn không có phản ứng cho tới khi tấm chăn tuột ra.

“Mèn ơi. Quê.”

Đúng là con Quê chớ ai. Nó kêu tiếp, rối rít:

“Quê. Phải mày đó không" Trời đất. Mày ha Quê"”

Thấy con Quê gượng ngồi dậy khó nhọc quá.

“Mày sao vậy" Mày bệnh" Mày...”

“Tao đau .”

“Đau đâu" Ai đánh mày. Mèn ơi, mày ốm nhom ốm nhách.”

Con Quê đã gượng xuống dưới đất được, nó nằm lăn ra cỏ. Thằng Bò cuống quít:

“Mày ra sao" Trời đất ơi! Mày bỏ tao mà đi, mày bỏ tao được"”

Con Quê tủi thân quá. Cả đời nó đâu có ai để tâm tới nó ngoài thằng Bò này ra. Nó khóc rấm rứt.

“Tao coi nào. Đau đâu" Đưa tao coi. Khổ hông, tự nhiên...”

Nó vừa rờ rẫm con Quê vừa nấc nở:

“Tự nhiên bỏ tao mà đi. Mày tệ bạc...”

“Tao cũng vừa mới đi tìm mày vậy. Tìm đâu cũng không có...”

“Thiệt hông" Mày đi tìm tao. Thiệt hông" Tao...híc...”

Con Quê ôm lấy nó. Cả hai đứa cùng khóc.

“Mày đi đâu vậy Quê" Mày đi đâu mà đến nông nổi này. Mày không có cơm ăn phải không"”

“Không phải, tao đi...”

Thằng Bò lại nổi giận:

“Mày đi với thằng nào phải không" Rồi nó bỏ mày mày trở về đây. Mày thiệt là con đĩ ngựa...”

“Kệ cha tao. Thì tao là con đĩ ngựa lâu rồi, mày biết còn nói.”

Không biết nên giận hơn hay phải nén cơn giận đi. Tay chân thằng Bò luýnh quýnh. Con Quê hất tay thằng Bò ra:

“Thôi, mày đừng dại dính vô con đĩ như tao. Cứ để mặc kệ mẹ tao là được rồi. Mày đi đi.”

“Tao lo cho mày mà mày ăn nói vô tình vậy à" Thiệt là đồ đĩ mà, người ta thì không ai nói vậy.”

“Ai là người ta ở đây. Mày nhìn lại mày coi đi...Ái da....”

Con Quê thấy cái bụng đau nhói một cái. Nó còn cầu cho đau hơn, đau gấp rút đi. Nhưng rồi không thấy đau đớn gì nữa. Mồ tổ con mẹ Tám Đía, dỗ ngọt người ta ăn tiền ngon ơ...

“Trời chu đất diệt con quỷ già...bít cái lỗ đái con quỹ già đi...”

Nó không dằn được phải chửi.

“Ai là con quỷ già.”

“Con mụ Tám Đía.”

“À à, có phải con mụ dỗ mày lên trển nghĩa địa làm gái không" Tao biết mà, hèn chi xách cái đít đi liền...”

Con Quê nạt:

“Bỏ cái giọng đó đi. Tao lên trển nhưng hổng phải làm gái. Mày nghe đây này, tao đi phá thai...”

Thằng Bò như đang rơi lông lông xuống vực cá sấu:

“Thiên địa ơi. Mày dám làm sao, Quê. Mày dám...”

“Tao dám....”

“Con mẹ bất nhơn, mày còn hơn con chó, biết hôn. Tao gớm mày...”

“Phải. Nhưng đẻ ra tao hổng nuôi nổi, để nó chết còn thê thảm hơn. Con chó còn thương con huống hồ tao, mày biết...”

 “Biết cái con c... tao. Rồi sao, xong rồi phải không" Hơ, ớn mày quá mà...Tao đã hứa là tao nuôi, tao là cha. Mày giết con tao...”

Thằng Bò khóc hu hu, vật vã như mất một đứa con do nó tạo ra. Lúc đầu con Quê còn ngớ người ra, rồi thấy thằng Bò khóc quá, nó cũng khóc hu hu theo:

“Mày đừng khóc thảm thiết vậy được không"”

“Tao khóc con tao chết oan chết ức. Con giết người. Tao uýnh chết con đĩ mẹ mày...”

Con Quê chụp tay thằng Bò:

“Im đi. Nghe tao nói đây. Tao chỉ bị lừa tiền thôi, cái thai còn trong bụng tao nè.”

“Thiệt hôn"”

Đang khóc hu hu thằng Bò nhe răng ra cười. Khuôn mặt nhăn nhúm, hốc hác, khi nhe răng trông giống bộ đầu lâu nhưng con Quê đã quen rồi không thấy sợ. Thằng Bò chồm tới rúc cái đầu vào bụng con Quê.

“Còn thiệt không" Coi. Còn. Đúng rồi, nó mới thọi tao một cái...hi hi...”

Bàn tay nó sờ lung tung. Con Quê cũng cười sặc sụa:

“Đừng nghen mầy. Tao nhột...”

“Kệ mẹ con mày. Ê, con nhỏ, nghe thằng cha mày cười không" Hi hi, thằng cha mày cười vui không" Không vui há, cha đổi kiểu cười nghe...hi hi, gâu, gâu...”

“ĐM tụi bây. Ở đâu về tới là ồn không cho ai ngủ hết....cả đêm mà được sao, đĩ rạc.”

Một tiếng chửi. hai ba tiếng chửi thề theo. Con Quê bịt miệng thằng Bò. Hai đứa kéo cái chăn lăn ra cỏ. Thằng Bò đưa cho con Quê cái túi tiền:

“Mày giữ đi, mai mua thuốc dưỡng thai uống.”

“Hổng được đâu. Để dành mai mốt đi sanh.”

“Khỏi cần. Mai mốt miễn sao tao có thì thôi. Đi mà, nghe tao đi. Tin tao đi. Tin một lần được không"”

Con Quê cảm động.

“Tao giữ đây tiêu chung nghe...Nhiêu đây"”

“Tao hổng biết.”

“Thiệt mày. Của mày mà cũng hổng biết nhiêu nữa. Được, để tao giữ cho. Mày chôm đâu vậy"”

“Không được hỏi. Của thiên của địa, lọt vô tay mày là của mày...của tía cho con biết hông"”

. . .

Kỳ tới, trích đoạn 82:  Con Quê Dạo Phố

NHÃ CA

(Trích Đường Tự Do Saigon)

-------------------------------------

Đường Tự Do Saigon *

Tiểu thuyết Nhã Ca, 640 trang
Đặt sách gửi tận nhà, trả bằng lệnh phiếu hay thẻ tín dụng:
24 mỹ kim kể cả cước phí

Liên lạc phát hành: Việt Báo
14841 Moran St.
Westminster, CA 92683
(714) 894-2500

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bình thủy điện dòng VE Hybrid CV-JAC 40/50 có hai kích cỡ: loại dung tích 4 lít- CV-JAC40, và loại 5 lít CV-JAC50. Đây là dòng sản phẩm được sản xuất từ Nhật. Chúng được gọi là “hybrid”, vì kết hợp giữa việc đun nóng bằng điện và việc giữ ấm bằng kỹ thuật chân không. Giữa ruột bình làm bằng thép không rỉ và vỏ bọc bên ngoài là lớp vật liệu cách nhiệt và lớp chân không cách nhiệt. Chính kỹ thuật chân không này giúp cho bình giữ được nhiệt độ mong muốn của nước trong một thời gian dài, với lượng điện năng tiêu thụ ít nhất. Bình còn có thể chuyển sang chế độ giữ ấm hoàn toàn không dùng điện. Một sản phẩm có lợi, thân thiện cho môi trường.
Tăng đoàn Phổ Môn và Suối Từ (Texas) dưới sự hướng dẫn của Thiền sư Thích Thông Hội và Thiền Sư Thích Diệu Thiện đến viếng thăm, tụng kinh, ban pháp thoại và thiền hành với Ni chúng Hương Sen (Riverside, California) vào thứ hai ngày 13 tháng 09 năm 2021. Chương trình bắt đầu bằng bài kinh Bát Nhã do tăng đoàn Suối Từ và Phổ Môn tụng. Chùa Hương Sen tụng bài Kinh Tám Điều Giác Ngộ của Bậc Đại Nhân và Lục Hòa.
Một năm qua là khoảng thời gian dài thực hiện giãn cách xã hội, ở nhà, cách ly, và nhiều sinh hoạt bị hủy bỏ. Tuy nhiên, sẽ có nhiều dịp để tiếp xúc lại với nhau vào những ngày lễ sắp tới. Tết Trung Thu là một lễ hội truyền thống được ăn mừng tại Á-châu. Lễ hội này được tổ chức vào ngày 15 tháng 8 âm lịch, lúc trăng tròn ban đêm. Đây là thời điểm tượng trưng cho sự đoàn viên. Ngày nay, nhiều người Việt sinh sống tại Hoa Kỳ vẫn duy trì việc họp mặt với người thân và bằng hữu để ngắm trăng, thưởng thức bánh trung thu, và rước lồng đèn nhân dịp Tết Trung Thu. Vậy thì chúng ta có thể chuẩn bị như thế nào cho những buổi họp mặt mà vẫn giữ được sự an toàn và sức khỏe?
Pháp Hội Địa Tạng Lần Thứ 10 do Thượng Tọa Thích Thánh Minh, Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Cư Sĩ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ (GHPGVNTN/HK), Viện Chủ Chùa Hội Phước New Mexico, làm Trưởng Ban Tổ Chức, Ông Sean Hadad, Giám Đốc Nhà Quàn Peek Funeral Home Phó Ban tổ chức, Đạo hữu Linda Trần, Phó ban tổ chức, đã long trọng cử hành trong hai ngày Thứ Sáu ngày 10 và Thứ Bảy ngày 11 tháng 9 năm 2021 tại Tôn Tượng Đức Địa Tạng Vương Bồ Tát (cạnh Tượng Đài Thuyền Nhân Việt Nam.) trong nghĩa trang Peek Funeral Home.
Có một chân lý vẫn đúng tới bây giờ: bánh trung thu làm bằng tay vẫn có cái ngon riêng của nó so với bánh trung thu làm công nghiệp đại trà. Thí dụ như bánh nhân thập cẩm thái tay, chọn lựa các loại vật liệu theo ý mình thì bánh công nghiệp khó sánh bằng.
Những nỗ lực trong 6 năm qua của Dân Biểu Janet Nguyễn để thiết lập mô hình giảng dạy về kinh nghiệm của người Mỹ gốc Việt tị nạn cho các trường học ở California đã thành công. Dân Biểu Janet Nguyễn phát biểu: "Cuộc hành trình này đã bắt đầu từ năm 2016. Sau nhiều năm, nhiều đêm dài, những buổi bàn luận hàng giờ và rất nhiều trở ngại, đến bây giờ đã được thông qua với khoản ngân sách đã được chấp thuận để bắt đầu thiết lập mô hình giảng dạy quan trọng này."
Thượng nghị sĩ Umberg chỉ vào một câu trong Kinh thánh - John 15:13 "Không có tình yêu thương nào lớn hơn sự hy sinh mạng sống của mình vì bạn bè." Ông nói thêm rằng đối với quân đội, điều này thường được dịch là "Không có tình yêu nào lớn lao hơn là hy sinh mạng sống của mình cho đất nước của họ." Chúng tôi nhớ, chúng tôi công nhận, chúng tôi không quên những hy sinh đó. Chúng tôi nhớ, chúng tôi công nhận, chúng tôi không quên những hy sinh của những gia đình đó."
Thật là một hạnh duyên lớn mà CLBTNT chúng ta được ngồi lại với nhau trong khu vườn nhỏ nhắn xinh tươi đầy thiền vị, sự có mặt của một vị giảng sư uyên thâm phật pháp, sự có mặt của những gương mặt sáng trong tầm cầu giáo pháp, có mặt với nhau cho một ngày tu học Vu Lan hiếu hạnh, cho cuộc đời thêm đẹp, thêm y nghĩa giữa trần lao đầy bon chen cám dỗ này!
Vào 9:00 sáng ngày Thứ Tư 8 tháng 9 2021 giờ Việt Nam (hay 7:00 tối Thứ Ba 7 tháng 9 giờ California), tổ chức Phi Lợi Nhuận Rise đã tổ chức buổi tư vấn qua zoom lần thứ hai, để ba bác sĩ ở Mỹ giải đáp thắc mắc cho người dân Việt Nam về cách điều trị, phòng ngừa Covid-19.
Đảng Dân Chủ Quận Cam sẽ tổ chức ngày đi vận động “Super Saturday Canvass” tại trụ sở chính của mình vào ngày Thứ Bảy 9 tháng 11, với buổi tập họp có nhiều diễn giả bắt đầu vào lúc 9:00 AM.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.