Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Sách Mới Nhã Ca: Đường Tự Do, Saigon (68)

31/07/200600:00:00(Xem: 1234)

Bìa sách “Đường Tự Do, Saigon”

Lần đầu tiên, ‘Đường Tự Do, Saigon’ trường thiên tiểu thuyết của Nhã Ca được ấn hành thành sách. Sau hơn 40 tác phẩm đã xuất bản, đây là bộ sách “nặng ký” nhất của Nhã Ca: 4 cuốn, 2, 560 trang.

Tiểu thuyết ‘Đường Tự Do, Saigon’  đã đăng tải trên Việt Báo liên tục hơn 10 năm, từ 1993 tới 2003. Sau hai năm sửa chữa, thêm bớt, tác phẩm được sắp xếp thành bộ truyện gồm 4 cuốn.  mỗi cuốn 640 trang, có cốt truyện riêng, nhân vật riêng,  tình tiết riêng.  Tất cả hợp lại thành một trường thiên tiểu thuyết viết về những nhân vật và khung cảnh khác thường của Saigon đổi đời sau 1975. 

Sách ‘Đường Tự Do Saigon’ cuốn đầu tiên 640 trang, ấn phí 24 mỹ kim, hiện đã phát hành khắp nơi. Xin hỏi tại các hiệu sách địa phương. Bạn đọc ở xa có thể liên lac với Việt Báo đặt sách gửi tận nhà, trả bằng chi phiếu, lệnh phiếu hay thẻ tín dụng, 24 mỹ kim kể cả cước phí.  Sau đây, Việt Báo trân trọng giới thiệu mỗi ngày một đọan tiêu biểu trích từ  tác phẩm của Nhã Ca. 

Đường Tự Do Saigon:

69. Bẩy Cà Tong Quyết Tâm

Ngay từ phút đầu, anh thương binh tổ trưởng được mời đi theo chứng kiếm cuộc “kiểm kê”. Lúc khu phố đã trở lại yên tĩnh, anh về quán, nhìn vợ lè lưỡi:

“Gớm, chúng “ló” giàu quá. Vàng gom lại cả thùng chứ không ít. Rồi hột xoàn cứ loáng lên. Chậc, sao có thể giàu có như thế!”

Hắn ta liếm môi như đang trong một cơn thèm điếng lặng.

“Bố nó cũng bớt nhời, chuyện của người ta...mình chỉ là tổ trưởng, cấp trên bảo sao làm vậy.”

Chị vợ nhắc nhở. Coi, chị trắng trẻo, nhỏ thó, nhưng nhìn đôi mắt cười có đuôi, mà không nhìn thẳng ai, biết là không vừa. Bê cà phê, tính tiền, kêu đâu dạ đó, nhưng coi chừng hai lỗ tai chị. Tuy nhiên nụ cười của chị cho biết, chị cũng sẽ..điếc nếu chị có lợi.

Con Lê nốc cạn ly cà phê, kêu trả tiền.

“Vội gì, thong thả uống trà. Bình trà nóng hổi đây.”

Mão, tên thương binh tổ trưởng, chủ quán giữ khách.

“Thôi đi ông, tui đang bận. Tính tiền dùm đi tía.”

Vừa lúc đó tên Hóa bước vào:

“Cà phê sữa nóng, ông chủ.”

“Chào bác bảo vệ. Gớm, hôm nay bác dậy sớm thế.”

Tên Hóa nhìn chiếc đồng hồ dây vàng chói, còn đưa tay lên cao như muốn khoe. Lắc đầu:

“Bữa nay nhức đầu ngủ không được.”

“Bác nhớ bác gái phải không" Ở một mình như bác mà vẫn “vững”, bác “đạo dức cách mạng cao”, đáng phục.”

Đang để mắt vào chiếc cổ áo khoét hơi rộng của con Lê, nghe vậy hắn ngồi ngay ngắn lại.

“Vợ chồng “nhớn tuổi” rồi, thăm viếng gì. Vả lại, tôi với bà ấy cũng ít liên hệ vợ chồng “nắm”.

“Chú Hóa nổi tiếng đàng hoàng ở cơ quan, cháu làm chứng nè.”

Con Lê chen vô. Chị Bảy cà tong đứng dậy:

“Mày câm cái miệng lại được hông" Mày nói nghe không dzô nghen mậy.”

“Má nữa. Sao chuyện gì má cũng hớt ngang... Anh Nguyễn, sao không uống để nước trà nguội hết.”

“Tao dzề đây. Mày có tiền lẻ đưa tao ít về bển đậu chén cho bớt buồn. Làm gì cho hết thì giờ đây.”

“Bà coi chừng, công an hốt à nghen.”

“Xì, hốt cái cức gì. Cho có tí đồng lẻ trong túi chứ tụi tao đánh chơi ăn hột me không thôi. Đừng cầu nha mày.”

Chị Bảy đã sang tới công viên, chưa kịp tập họp dân “đậu chén” thì con Chùm trong nhóm con nít chuyên giựt ở rạp ciné chạy tới.

“Thằng Long Tân Định kiếm bà kìa.”

“Nó ở đâu"”

“Nó nói nó không tiện xuất hiện ở đây. Nó đợi bà ở nhà bà Chín Ngọc-Hường.”

Biết. Thằng Long Tân Định khai đây là người bà con duy nhứt của nó. Nghe tên thì vậy nhưng bà Chín Ngọc Hường năm nay cũng ngoài 80 mươi, mắt lòa, tai điếc. Một lần có chuyện, chị Bảy Cà Tong có tới đây kiếm Long Tân Định một lần, bà già nhìn chị không được một góc con mắt.

“Thằng nào, đây không có thằng long đinh sút đinh gì hết trơn.”

“Cháu quen anh Long.”

“Hổng có nó ở đây.”

Rồi bã làm thinh như mới câm điếc trở lại. Lần đó chị Bảy cà tong sượng trân. Thêm Long Tân Định, khi nghe chuyện còn cự nự:

“Ai biểu đến đó chi vậy"”

Còn chi vậy nữa. Thì lâu không gặp nhớ. Thằng Long chửi “Đồ trùm trây”. Vậy bữa nay nhắn đến đó, thử hỏi ai là “trùm trây” đây.

Thì cứ đi đại. Tám xích lô sẳn sàng chở đi khơi khơi mà. Lật cái nón lên, hỏi rồi nhanh nhẹn đạp. Làm như còn “gân” lắm. Thằng cha này coi bộ cũng kết “mô-đen” chị Bảy lắm. Chị cười lỏn lẻn, làm như trời nực lắm, cứ banh cái cổ áo ra hoài.

“Coi Bảy lớn tuổi mà còn ngon lành quá đi chớ”.

“Thôi chớ Tám, tui già “xí cà que” rồi, ngon dỡ gì nữa Tám.”

“Ý, già mà như Bảy con gái hổng bì nổi nghen. Tui nói bữa,rủ Bảy đi coi cải lương. Bảy thích cải lương không"”

“Thích lắm, Tám. Bị cái tui hay tình cảm, coi cải lương gặp tuồng mùi là tui khóc hết nước mắt.”

“Biết mà,nhìn Bảy là thấy Bảy đa cảm rồi.”

“Tám vợ con ra sao" Xin lỗi, mình quen nhau lâu mà hổng biết hoàn cảnh gia đình bậy quá.”

“Cám ơn Bảy. Tui có một mình. Con vợ còn sờ sờ ra đó nhưng nó bỏ tui lấy thằng khác rồi.”

“Tội hông”.

“Thời buổi này đồng tiền nó sai khiến con người ta, Bảy biết hôn. Nó đi buôn hàng chuyến, riết cặp với cán bộ cục đường sắt. Nó lái xe Honda chạy vèo vèo qua mặt tui.”

“Còn con cái"”

“Có một đứa được hai tuổi, ông bà kêu về rồi. Sốt xuất huyết mà phải chờ lâu quá ở hành lang bệnh viện. Chưa được cứu nó đã đi.”

“Buồn qua anh Tám.”

“Ờ, người nghèo có vui bao giờ đâu Bảy. Biết hoàn cảnh rồi Bảy có chịu đi coi hát với tui không"”

“Được, nhưng Tám này, hưỡn hưỡn một chút. Tám biết không, mấy đứa con của tui như giặc, biết là chúng sanh sự.”

Tám xích lô cười cười hề hề. Đàn bà lạ thật, đã hai thứ tóc trên đầu mà họ không nhìn nhận là mình già. Coi chị Bảy làm duyên cũng ngộ quá đi chớ. Nắng vàng tươi, lại lúc đó xe chạy qua khu bưu điện. Trời ơi, cái cảnh lãnh đồ sao mà đông như ngày hội, thiệt vui mắt.

Chị Bảy cà tong bảo Tám xích lô thắng xe lại ở trước chợ Tân Định. Chị không muốn ai biết đường đi nuớc bước của chị, nhất là lúc này, Long Tân Định đang bị truy nã vì bị tình nghi dính vô cái chết của một ông lớn mới đây. Chị đi nbgang qua lồng chợ, chui ra con đường phía sau, rồi đi tới một con đường nữa, vô hai ba cái hẻm nhỏ.

Đây rồi. Căn nhà của Chín Ngọc Hường thiệt dễ nhận. Đằng trước có miếng đất chìa ra, trồng đủ loại cây che gần kín tới tấm cửa. Vào trong, gióng gánh để vô trật tự không có chỗ để chân. Bà Chín Ngọc Hường tuy mắt lòa tai điếc nhưng thời buổi khó khăn, con cháu không ai đủ sức nuôi, bã cũng phải tay làm hàm nhai vậy. Bà cho mấy chị bán gạo “chạy” thuê chỗ để giấu hàng, cũng có đìng vào đồng ra, quà vặt và nhai trầu. Chị Bảy xô cửa bước vô đúng lúc bà Chín Ngọc Hường đang rề rề cục thuốc vô môi và miếng trầu đang lúng búng trong miệng.

“Chào má Chín.”

Chị Bảy đon đã, nhưng bà Chín Ngọc Hường lắng tai nghe giọng, rồi nhướng hai con mắt lên, chắc đã nhận ra là ai nên giọng nguội ngắt.

“Không dám”.

“Má khỏe không má"”  “Dạ không dám, bà.”

Và giọng bực bội gọi vào trong:

“Long, có bà nào kiếm mày kìa.”

Chị Bảy cà tong đứng xớ rớ, bụng không vui. Vừa lúc Long Tân Định đi ra. Chị bốp chát:

“Ông cho người kiếm tui chi vậy"”

Hai người cùng lóng ngóng. Ngoài cái giường bà già ngồi, cả phòng không có một chiếc ghế đẩu.

“Vô đây, có chuyện cần lắm.”

Bà Chín Ngọc Hường tằng hắng.

“Long à, ở trỏng có một cái giường, bây đứng đâu nói chuyện"”

“Ôi dào, cháu nói chuyện làm ăn mà dì.”

“Làm ăn thì đứng đó nói, tao điếc không nghe gì đâu mày. Nhiều chuyện.”

Thiệt giận bầm gan tím ruột. Chị cười nhạt:

“Ông nội tui làm ơn có chuyện gì thì nói đại ra đi. Tui hổng có thì giờ chờ.”

“Ra ngoài quán uống cà phê nói chuyện.”

“Xì...”

Đôi mắt hấp hem của bà chín Ngọc Hường còn liếc sắc như dao. Long Tân Định sực nhớ hoàn cảnh của mình. Long Tân Định kéo chị Bảy cà tong tới một góc nhà, nhỏ giọng:

“Kệ bả, Bảy à...”

Long Tân Định ghé vào tai chị Bảy:

“Nhớ Bảy ghê đi...”

“Đừng điếm thúi nữa.”

“Xuỵt, nhỏ chút được không"”

“Sao biểu bà già điếc.”

Chị Bảy cà tong cố ý nói lớn lên. Long Tân Định lắc đầu, thì thầm:

“Bẩy à, mình xui quá. Tự dưng cái thằng cán bộ lớn lăn đùng ra chết, làm mình bị dính tên vô sổ đen, đang nguy.”

“Cũng không oan ức chi đâu. Ông cứ rầm rập với con Nết cũng có ngày thôi. Nó đang bị công an mời lên mời xuống ông biết không"”

“Vậy sao"”

Chị Bảy không biết mình có tưởng tượng ra không mà cảm thấy sắc mặt Long Tân Định biến đổi.

“Tui hỏi thiệt, ông có dính vô vụ không"”

“Trời đất. Người ta đang lo chết đây. Bảy cũng còn không tin thì nói gì nữa...”

“Rồi bây giờ sao"”

“Định nói với Bảy chuyện này. Mình kẹt quá, chưa xong việc nên không dám ra ngoài sợ phiền phức, cầu cho qua vụ đi. Ngặt nổi đang có mối làm ăn đến bất ngờ. Thằng em họ ở Đà Nẵng vô, có hai ký trầm nên nặng vốn quá. Muốn Bảy chung...”

“Mèn ơi, hàng quốc cấm mà ông dám chơi...”

“Suỵt, sao Bảy nói lớn quá. Bởi hàng quốc cấm mới lời  tới kể cây, Bảy biết hôn"”

“Làm gì mà lời dữ thần vậy"”

“Chứ sao, người ta tính từng gờ-ram mà tiền tính đến “khâu” vàng ròng rồi....”

Cái miệng thằng Long ăn nói sao có duyên quá, nhìn cái miệng nó mà lòng chị rạo rực. Kỳ quá, sao tự nhiên thương cái thằng nhỏ đáng tuổi con mình, thương chết thương sống. Quanh co hoài mà người ta nhớ muốn chết.

“Bảy chỉ cần đưa tui mượn hai cây để đặt cọc lấy hàng, tuy là con cháu nhưng mình cũng cho nó tin tưởng....”

“Chung khơi khơi vậy sao được"”

“Hàng mình giữ là như mình cầm dao đằng cán. Chung hàng là chung tiền, tiền mình dữ, khơi khơi sao được.”

“Đập chết ông nội tui cũng không lấy đâu ra đủ hai cây vàng. Người ta còn dưới cơ “ăn xin” nữa ông.”

“Thôi Bảy. Biết là cất giữ để dành lâu nay không đến nổi. Có điều để nó nằm một đống vậy mà không sinh lợi nó uổng lắm.”

Chị Bảy cà tong còn cảnh giác:

“Nhưng tui hổng có nhiều vậy.”

“Ha, nghĩ tới Bảy nên mới nhắn, để Bảy kiếm chút ít, để người khác uổng không. Thôi được, tui kêu thằng bạn là nó mừng húm.”

Chị Bảy hơi xiêu lòng:

“Mà lời chắc không"”

“Hỏi hay dữ. Không lời ngu sao làm. Bảy thấy Long Tân Định này đã làm chuyện gì mà không thấy lợi chưa"”

Chị Bảy vừa sợ vừa tiếc:

“Thôi thì cũng liều. Nhưng hổng phải tiền của tui mà mượn của thằng Hai, thằng Tửng và con Lê. Tui thiệt kiếm không vừa cái lỗ miệng.”

Thằng Long biết làm cách nào cho chị Bảy “nhào vô”. Nó liếc nhìn bà dì, rồi hôn quẹt  môi chị Bảy và sàm sỡ:

“Cho đỡ nhớ. Nhớ Bảy quá trời đi.”

Cả hai im lặng được chừng mấy giây thì bà Chín Ngọc Hường lên tiếng:

“Tự nhiên “tắt đài” cái rụp, có bị trúng phong trúng gió chi không Long"”

Chị Bảy sượng trân, làm như bị lột trần trước mắt bà già vậy. Còn Long Tân Định thì cười lớn:

“Thua dì luôn, dì Chín.”

“Ừa, dì Chín Ngọc Hường đây sống dai thành con tinh điêu điêu rồi bây”.

Thằng Long lúc này làm mặt chai luôn, choàng vai chị Bảy cà tong tiễn ra cửa:

“Bảy nhớ nghe, khoảng ba giờ chiều trở lại...”

Hắn ghé tai chị Bảy:

“Lúc đó bà già đi ông thầy nước lạnh trên Cây Quéo, tụi mình ...”

Chỉ có một câu đó thôi mà trên đường về chị Bảy nôn lòng quá. Nhưng còn số của Long muốn mượn, chị lấy đâu ra" Cả ba đứa con dồn lại may ra đủ. Có thằng Hai Nuôi, thằng Tửng, bao nhiêu cũng đưa chị giữ giùm chớ con Lê, nó dấu như mèo dấu cức. Nhưng chị cũng đã biết nó dấu ở đâu"

Chúng nó sẽ không biết gì hết. Chỉ là mượn tạm thôi mà. Long Tân Định nói trong chừng vài tiếng đồng hồ. Thằng Long cũng chẳng dám gạt mình đâu, nếu thằng Nuôi biết, nó cũng dám làm thịt. Thằng Long biết rõ điều này mà!

“Và rồi, chiều nay, căn nhà trống, tụi mình... “

Cái giọng của thằng Long có thể đâm chết chị. Chị Bảy càng quyết tâm quay lại...

. . .

Kỳ tới, trích đoạn 70:  Hẹn nhau  xuống thuyền

NHÃ CA

(Trích Đường Tự Do Saigon)

-------------------------------------

Đường Tự Do Saigon *

Tiểu thuyết Nhã Ca, 640 trang
Đặt sách gửi tận nhà, trả bằng lệnh phiếu hay thẻ tín dụng:
24 mỹ kim kể cả cước phí

Liên lạc phát hành: Việt Báo
14841 Moran St.
Westminster, CA 92683
(714) 894-2500

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Giải thưởng Tinh Thần Trần Văn Bá 2020 sẽ được dành trao cho những người tại quốc nội đang trực diện bất chấp hiểm nguy, đòi hỏi Dân chủ, Công lý và Độc lập thật sự cho Việt Nam. Giải thưởng này do người Việt vinh danh người Việt.
Nhớ những người đã mất, chia sẽ những mất mát, cám ơn những con người tận tụy với thiên chức và sứ mạng của họ bảo vệ con người và cộng đồng: Chúng ta đốt những ngọn nến hôm nay và bỏ phiếu cho những thay đổi tốt đẹp ngày mai của đất nước này.
Tại Thư Viện Westminster, 8180 13Th Street, Westminster, CA 92683, vào lúc 4 giờ chiều ngày 20 tháng 10 năm 2020 Giám Sát Viên Andrew Đỗ Họp Báo thông báo Chương trình thử nghiệm WiFi on Wheels (WOW), với sự tham dự của một số báo chí Việt, Mỹ, một số cư dân cư ngụ trong Thành Phố Westminster. Mở đầu buổi họp báo Giám Sát Viên Andrew Đỗ cho biết Chương trình thử nghiệm WiFi on Wheels (WOW) mới của Quận Cam sẽ mang lại kết nối băng thông rộng (broadband) miễn phí cho những khu phố có nhu cầu nhiều nhất.
Đội Ứng Phó Khẩn Cấp Cộng đồng sẽ tổ chức một cuộc gặp và trò chuyện cùng cộng đồng vào Thứ Bảy, ngày 7 tháng 11, từ 8 giờ sáng đến 11 giờ trua, tại Công viên Kiwanisland, địa chỉ là 9840 Larson Avenue.
Tại Chánh Điện Chùa Bát Nhã, 4717W. First ST, Santa Ana do HT, Thích Nguyên Trí, Phó Chủ Tịch Nội Vụ Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTN/HK làm Viện Chủ đã trang nghiêm tổ chức Lễ Đại Tường Cố HT. Thích Nguyên Trực (là Bào Huynh của HT. Thích Nguyên Trí).
Quận Cam là nơi có đông cư dân người Việt Nam nhất trong Hoa Kỳ. MOMS Orange County là một tổ chức bất-vụ-lợi lớn nhất tại quận Cam chuyên về các dịch vụ chăm lo sức khoẻ cho thai kỳ và trẻ sơ sinh. Các dịch vụ nhằm vào việc giúp những phụ nữ luôn được khỏe mạnh trong thời kỳ đang mang thai đồng thời hỗ trợ cho gia đình của họ trong suốt năm đầu tiên của con họ.
Dân biểu liên bang Lou Correa (CA-46) và Alan Lowenthal (CA-47), cùng với các đồng viện đã gửi một lá thư đến Ngoại trưởng Mike Pompeo để bày tỏ mối lo ngại về việc nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam bắt giam blogger, nhà báo độc lập, nhà hoạt động dân chủ Phạm Đoan Trang.
Tại Viện Bảo Tàng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (Museum of the Republic of Vietnam) tại số 9842 Bolsa Ave, Sute #205, Thành Phố Westminster, CA 92683, vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật, ngày 11 tháng 10, 2020 nhạc sĩ Xuân Điềm cùng Ban Tù Ca Xuân Điềm đã tổ chức buổi lễ trao tặng kỷ vật gồm một cây đàn Guitare của cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông và cây đàn Banjo của nhạc sĩ Xuân Điềm cho cho Bác Sĩ Nguyễn Hoàng Quân, Giám Đốc Bảo Tàng Viện QLVNCH.
THỨ BẢY ngày 31 tháng 10 năm 2020 từ 9g sáng đến 8g tối: Khóa tu một ngày - CHỦ NHẬT ngày 01 tháng 11 năm 2020 từ 9h sáng đến 1h chiều: Lễ Vía Quan Thế Âm Bồ Tát (ngày 19 tháng 09 âm lịch)
Vào lúc 12 giờ trưa Thứ Sáu ngày 9 tháng 10 năm 2020, Nghị Viên Thành Phố Garden Grove ông Phát Bùi, cũng là Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California, đang ra tranh cử chức Thị Trưởng Thành Phố Garden Grove, cùng phu nhân đã đến thăm Tòa Soạn Việt Báo trên đường Garden Grove, Thành Phố Garden Grove.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.