Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Sách Mới Nhã Ca: Đường Tự Do, Saigon (42)

27/06/200600:00:00(Xem: 1298)

Bìa sách “Đường Tự Do, Saigon”

Lần đầu tiên, ‘Đường Tự Do, Saigon’ trường thiên tiểu thuyết của Nhã Ca được ấn hành thành sách. Sau hơn 40 tác phẩm đã xuất bản, đây là bộ sách “nặng ký” nhất của Nhã Ca: 4 cuốn, 2, 560 trang.

Tiểu thuyết ‘Đường Tự Do, Saigon’  đã đăng tải trên Việt Báo liên tục hơn 10 năm, từ 1993 tới 2003. Sau hai năm sửa chữa, thêm bớt, tác phẩm được sắp xếp thành bộ truyện gồm 4 cuốn.  mỗi cuốn 640 trang, có cốt truyện riêng, nhân vật riêng,  tình tiết riêng.  Tất cả hợp lại thành một trường thiên tiểu thuyết viết về những nhân vật và khung cảnh khác thường của Saigon đổi đời sau 1975. 

Sách ‘Đường Tự Do Saigon’ cuốn đầu tiên 640 trang, ấn phí 24 mỹ kim, hiện đã phát hành khắp nơi. Xin hỏi tại các hiệu sách địa phương. Bạn đọc ở xa có thể liên lac với Việt Báo đặt sách gửi tận nhà, trả bằng chi phiếu, lệnh phiếu hay thẻ tín dụng, 24 mỹ kim kể cả cước phí.  Sau đây, Việt Báo trân trọng giới thiệu mỗi ngày một đọan tiêu biểu trích từ  tác phẩm của Nhã Ca. 

Đường Tự Do Saigon:

42. Cúng Cô Hồn

Đám con nít và mấy chị bụi đời bồng con đã đứng vòng trong vòng ngoài, gần như bao kín chiếc bàn, chừng đó cặp mắt như đổ dồn vô cái phao câu “nõn nà” của chị gà mái, mặc dù ai cũng biết chỉ có một lô độc đắc.

“Này, mấy người lui ra, lui ra cho người ta cúng. Lui.”

Giọng Bảnh sang sảng. Miệng nói tay gạt bớt mấy đứa trẻ con muốn tới gần hơn để hít mùi thơm của thức ăn. Thấy mặt thằng Lai nghinh nghinh, Bảnh không dằn được.

“Cả mầy nữa. Nhìn gì"”

Thằng Lai không trả lời. Thằng Hôi hỏi thằng Lai:

“Ê mày nhìn gì vậy"”

“Tao nhìn cái phao câu con gà...”

“Ủa, mầy nhìn cái phao câu sao ổng tưởng mày nhìn ổng... Lạ hén"”

“Gì mà lạ mầy. Bị cái mặt ổng giống cái phao câu. Mày nhìn coi đi, giống dễ sợ... hi hi...”

“C... tao thấy không giống, thua cái phao câu con gà xa, không so sánh được mầy ơi. Có mà giống cái phao của tao đây nè...”

Mặt Bảnh xạm ngắt, biết mình phun lỡ miệng rồi. Nhưng bà Muội không biết trời trăng mây nước ở đây, nên buột mồm chửi:

“Tiên nhân con nhà ai mất dạy thế.”

“Hi hi, coi cái phao câu của con Quynh sao văng ra đằng kia...”

Thằng Hôi sừng sỏ đưa tay chỉ vào mặt bà Muội. Con Quynh bụm chặt quần lại:

“Cái phao câu của tao mà xấu vậy thì chết đi cho rồi mày ơi, còn làm ăn đách gì được...Khóc hà...hu hu...”.

“Quân mất dạy. Bà kêu công an tóm cổ chúng mày....”

Con Quynh lùi lại, kéo tụt cái quần xuống, làm bộ sợ hãi:

“Lạy bà đi con, lạy bà đi...”

Thấy bà Muội hùng hổ xông tới, thằng Lai tiến lên dang hai tay:

“Bà làm gì" Hả...ông thì...suỵch...một cái...”

Bà Ngọc Hoa chen vô can:

“Thôi mẹ à, kệ tụi nó.”

Quay lại bà nạt:

“Tụi bây vừa phải thôi nghe. Muốn phá phải không"”

“Ê, tụi tui đứng coi chớ có ai làm gì... khi không chửi người ta mới cạy miệng người ta...Đứng coi không được sao.”

“Thì đứng xê ra. Có xê ra không"”

Giọng bà Ngọc Hoa oang oang mà có một chút uy nên bọn trẻ cũng ngán, lùi ra một tí. Bà Muội mặt mũi còn tái ngắt, miệng lầm bầm nguyền rủa:

“Đồ con nít quỷ, tiên sư chúng mày.”

Hai vợ chồng Bảnh đứng trước bàn cỗ, đốt nhang, lâm râm khấn vái. Đám bụi đời và tụi trẻ đứng yên giương mắt nhìn. Con Đuông nói nhỏ với con Quynh:

“Mày thấy không, thằng Bảnh nó lạy tới ba tay... Mày thấy cái thằng mặc quần ưa khoe của...dỏm.”

“Kệ người ta mày.”

“Coi con mẹ khấn gì mà lâu lắc...ườm...xin một trăm, một trăm phần trăm em ơi xin một trăm phần trăm anh ơi xin một trăm phần trăm ...ườm...xin cái phao...câu là xin cái phao... Hơ, xong rồi.”

Con Đuông lảm nhảm không ngừng miệng. Tới lượt bà Muội đứng trước bàn thờ, bà còn khấn lâu hơn nữa. Đầu tiên, xưng tên xưng tuổi và số phẩm vật cúng kiến, rồi cầu xin đủ thứ. Đang còn cơn giận ứ trong cổ, bà cũng cầu xin cô hồn vặn cổ bọn con nít ranh đang đứng lảm nhảm nhại bà. Muốn cho linh ứng bà phải lạy cô hồn ngày hôm nay về đông đủ đứng bốn hướng đông tây nam bắc. Vậy mà hễ lạy hướng nào cũng bị bọn con nít ranh đứng, gật đầu nói bậy bạ. Bà giận và nực đến độ mồ hôi rịn đầy trán.

Thấy mẹ cắm mấy cây hương vào bát nhang, Bảnh đe bọn trẻ:

“Tao nói rồi, tàn hương tụi bây mới được cướp đồ ăn nghe chưa. Đứa nào làm bậy tao uýnh thấy mẹ. Tao nói là làm, không giỡn.”

Không giỡn thật. Bảnh trở vào nhà mang ra một cây gỗ tròn, dài cả hai ba thước, dùng gài ngang cửa sắt. Hắn cầm cây gậy đứng canh. Bà Muội hăng máu:

“Thế. Thế mới được. Đánh chết mấy thằng mất dạy đi, tội vạ đâu tao chịu.”

Bọn bụi đời và đám trẻ có lùi ra, nhưng cười ồ. Chúng nó cũng hết vui với trò chọc tức bà già này rồi. Hơn nữa sắp tới phút kịch liệt tranh ăn. Có gió nên hương cháy nhanh hơn, mới đó đã một phần ba cây nhang rồi. Coi chừng, năm ngoái đã lỡ mất dịp, năm nay nhất định không thua. Nó nhìn quanh dò sức địch thủ. Bà Bảy cà tong" Bà này không kể số. Mấy chị bụi đời kia, ngữ này giỏi lắm giành nhau được đậu phọng, khoai mì. Thằng Lai yên tâm hẳn. Nó rỉ tai hai con “bà chòi” kế hoạch rồi đứng khoanh tay chờ.

“Tao nói rồi, ba mớ khoai mì đậu phọng để cho tụi bây lấy, không được đụng vô thứ khác.”

Mới nghe tới đó, cái vòng đã hẹp lại dần. Giọng con Quynh bỗng như cháy nhà:

“Bớ người ta, giựt dây chuyền, bớ người ta...”

Bảnh mất cảnh giác, ngay lúc đó, thằng Lai nhảy vô vồ con gà chạy biến tới đầu đường, Bảnh chưa kịp rượt theo thì con Đuông đã chụp cái đầu heo quay, con Quynh cầm quả trứng ném bốp vào mặt Bảnh...Trứng luộc dối chưa chín tới, vỡ dính tùm lum lên trán, chảy xuống mắt, mặt Bảnh nhìn giống như cái mặt thằng hề bên cái bảng dựng quảng cáo đoàn múa rối Măng Non xế bên kia đường. Cả bà Muội, Bảnh và Ngọc Hoa rượt theo, nhưng tụi nhỏ lanh chân, lại nghề chạy lâu rồi, đuổi theo gì nổi. Khi trở lại thì cái bàn đồ cúng mới thảm làm sao, cả một đám bụi đời đang xâu xé nhau giựt. Thức ăn, cua trứng, đậu phọng khoai lang, khoai mì, cùng với cái bát nhang đổ lăn lóc dưới đất.

Tội nghiệp thằng Bò, nó là người lọt tọt sau cùng. Chính nó là người lượm cái bát nhang đưa cho bà Muội.

“Gớm, con nít ở đây mất dạy thế.”

Bà Ngọc Hoa mặt hầm hầm:

“Anh...a, có vậy mà không canh kịp, để chúng nó làm tanh banh hết. Tức chết đi được...Hừ, chỉ giỏi cái làm phách...”

Kỳ tới, trích đoạn 43: Nàng Dâu Nổi Hung

NHÃ CA

(Trích Đường Tự Do Saigon)

-------------------------------------

Đường Tự Do Saigon *

Tiểu thuyết Nhã Ca, 640 trang
Đặt sách gửi tận nhà, trả bằng lệnh phiếu hay thẻ tín dụng:
24 mỹ kim kể cả cước phí

Liên lạc phát hành: Việt Báo
14841 Moran St.
Westminster, CA 92683
(714) 894-2500

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Ứng viên nộp đơn phải sống trong khu vực dịch vụ của SCE và dự định học toàn thời gian cấp đại học theo một ngành STEM. Học sinh đủ điều kiện được nộp đơn cũng phải là học sinh năm cuối của trường trung học, có tổng số điểm ít nhất là 3.0 GPA và cần chứng minh là có nhu cầu được tài trợ.
Sau hai buổi ra mắt sách tại tiểu bang Washington DC và Houston, Texas, nữ tài tử Kiều Chinh đã trở về Quận Cam, California để ra mắt sách tại đây vào ngày 10 tháng 10, 2021. Buổi ra mắt cuốn hồi ký "Kiều Chinh-Nghệ Sĩ Lưu Vong" được tổ chức tại nhà sách Tự Lực thành phố Little Saigon trong vòng 2 tiếng đồng hồ vào buổi trưa. Nét đẹp, tài năng và sự nghiệp thành công đã làm nhiều người biết đến và bà nổi danh như cồn.
Nhất là thành phần Thương Phế Binh VNCH, những cựu quân nhân bất hạnh đã trở thành phế nhân trong cuôc chiến bảo vệ tự do, dân chủ cùng sinh mạng của bao người dân ở miền Nam VN trước Tháng Tư, 1975. Khi đại dịch ụp xuống quê nhà, lệnh “ai ở đâu, ở đó” do nhà cầm quyền ban ra đã khiến cho TPB không còn cơ hội để sống, để lê la đi bán từng tấm vé số mưu sinh hoặc đi xin ăn ở các lề đường.
Công ty TNHH Kinh doanh Thương mại và Dịch vụ VinFast công bố sẽ chính thức ra mắt thương hiệu xe điện toàn cầu tại Los Angeles Auto Show 2021 – 1 trong những triển lãm ô tô lớn nhất toàn cầu. Đặc biệt, VinFast sẽ lần đầu tiên giới thiệu tới công chúng 2 mẫu ô tô điện hoàn toàn mới - VF e35 và VF e36 như một dấu mốc quan trọng trên lộ trình tiến ra thế giới.
Tại một trường học ở San Francisco, Thống đốc Newsom đã công bố kế hoạch bổ sung vắc-xin COVID-19 vào danh sách các loại vắc-xin bắt buộc phải có để đi học trực tiếp, khi vắc-xin này nhận được sự chấp thuận đầy đủ của Cục Quản Lý Thực Phẩm và Dược Phẩm (FDA) cho các trường trung học cơ sở và trung học phổ thông, đây cũng là điều giúp California trở thành tiểu bang đầu tiên trên toàn quốc công bố một biện pháp như vậy. Sau các biện pháp tiêm chủng cho nhân viên và đeo khẩu trang đầu tiên trong trường học, Thống đốc Newsom thông báo rằng vắc-xin COVID-19 sẽ được yêu cầu phải có để đi học trực tiếp — giống như vắc-xin cho bệnh sởi, quai bị, rubella, và hơn thế nữa.
Cô bé Cindy sinh ngày 7 tháng 4-1964 trong một gia đình bình dân từ New Mexico dọn về San Jose. Cha thợ mộc, mẹ là phụ giáo. Cindy theo học San Jose State và đã say mê con đường phục vụ xã hội và xa hơn nữa trở thành chính trị gia chuyên nghiệp. Năm nay bà 57 tuổi đã lập gia đình với Mike và có một con trai.
Để tưởng niệm sự hy hiến vô bờ, công ơn hóa độ và để kết duyên lành với Đấng Từ Bi, năm nay Tu viện chúng ta sẽ long trọng tổ chức Đại lễ tưởng niệm cúng dường Bồ Tát tại Tu viện đúng 9 giờ 30 sáng Chủ Nhật ngày 24 tháng 10 năm 2021.
Pacific Symphony xin vui mừng thông báo việc bổ nhiệm cô Tawni Nguyễn làm thành viên hội đồng quản trị. Cô Nguyễn hiện là cố vấn tài chính tại Merrill, một công ty thuộc Bank of America, và là một nhà lãnh đạo trong cộng đồng Quận Cam, người có niềm đam mê nghệ thuật và mong muốn kết nối thêm nhiều người trong cộng đồng với lợi ích của âm nhạc và sáng tạo.
Tại Tổ Đình Chùa Huệ Quang vào lúc 11 giờ trưa Thứ Ba ngày 12 tháng 10 năm 2021, Tổ Đình Chùa Huệ Quang phối họp cùng Trung Tâm Thúy Nga đã tổ chức lễ tang, cầu siêu cho cố ca sĩ Phi Nhung, Pháp Danh Tịnh Bình.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.