Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Người Việt Làm Chủ Một Thị Trấn Hoa Kỳ

09/04/201200:00:00(Xem: 10119)
Hình như Việt Nam có biệt tài là nổi tiếng thế giới về những chuyện lạ!

Hôm Thứ Năm mùng năm vừa qua, gây sôi nổi cho dư luận Mỹ, và dĩ nhiên cả Việt Nam, là việc hai nhà đầu tư ẩn danh đã mua trọn một thị trấn của tiểu bang Wyoming với giá 900.000 Mỹ kim qua sáu phút đấu giá trước sự chứng kiến của truyền thông và người hiếu kỳ ở địa phương.

Chưa được tổ chức thành một đơn vị hành chính độc lập, có tư cách pháp nhân riêng, thị trấn hay ngôi làng Buford này chỉ có một người dân, có thể gọi là thị trưởng hay xả trưởng, là ông Don Sammons, cư dân duy nhất của Buford.

Là cựu chiến binh từng tham chiến tại Việt Nam, ông Sammons làm chủ khoảnh đất rộng bốn mẫu tây trên cao độ 2.400 mét giữa một khu vực trống trải không người và sống nhờ trạm xăng giữa chốn đồng không mông quạnh nối liền thủ phủ Cheyenne với thành phố Laramie, xưa kia nổi tiếng là một tiền đồn.

Xưa kia Buford cũng là một tiền trạm tên là Buford Trading Post khi đường hỏa xa còn chạy qua, và thời hoàng kim có lúc dân số lên tới gần 2.000. Nhưng thời thế thay đổi, xe lửa không còn, Buford thành một trạm xăng cho xe cộ vượt gió trên xa lộ xuyên bang số 80 vào mùa Hè. Mùa Đông thì đây là vùng đất lạnh hoang vắng.

Muốn giã từ một nghề toàn thời "vì ngày làm 24 tiếng", để qua Colorado sống gần con trai và dự tính viết sách về những năm hiu quạnh, ông Sammons rao bán từ mùa Hè năm ngoái. Ông mừng đến ứa lệ khi bán được tài sản, kể cả hộp thư có mã số bưu điện duy nhất trên khắp nước Mỹ mà không phải chia cho ai. Làm chủ tập thể thì phiền lắm!

Như trúng độc đắc, hai người Việt đến từ Sàigon sẽ làm chủ bất động sản hy hữu này.

Hy hữu vì Buford được giới thiệu là "thị trấn nhỏ nhất Hoa Kỳ".

Thuật quảng cáo tuyệt vời của người Mỹ! Công ty trung gian rao bán đấu giá với giá chào là trăm ngàn đồng thì giới thiệu bất động sản gồm có: ngôi nhà tiền chế bằng gỗ xúc có ba phòng ngủ đã mua từ năm 1994; một nhà học xây từ năm 1905 nay dùng làm văn phòng; một chuồng có thể chứa ba xe rưỡi, xây từ năm 1895; và một lều gỗ hơn trăm tuổi nay là một nhà kho.

Nhờ lời quảng cáo là bán nguyên một thị trấn, mấy chục nhà đầu tư đã tham dự từ nhiều nơi nhiều nước và nâng giá khiến ông chủ cũ thu hoạch bất ngờ!

Hiển nhiên, phải là một "đại gia" thì mới đầu tư theo kiểu cưỡi gió xem hoa như vậy: họ đến xem xét hai giờ trước khi cuộc đấu giá bắt đầu, qua điện thoại và Internet.

Nhưng sẽ kiếm lời ra sao?

Các nhà đầu tư có thể bùi tai hay lãng mạn tưởng tượng đến Las Vegas hoang vu trước khi thành kinh đô cờ bạc cực giầu của Nevada. Biết đâu, Buford cũng sẽ là Bình Khang, mà kiểu Mỹ? Hay là loại kiến trúc xuất hiện từ thời Viễn Tây của Mỹ trên cánh đồng Buford có thể là viện bảo tàng về một thị trấn giữa đàng nay đang rơi vào chốn lỡ làng? Mà dưới lòng đất, đôi khi Buford còn chứa dầu khí có thể bơm lên xài? Hay là ta đổi mới thành nông trại đón khách phương xa ở bên kia biển Thái bình?

Thật ra, Buford đã là kinh đô đón gió, thổ sản nổi tiếng của khu vực, chỉ thiếu mấy tháp gió của Trung Quốc là sẽ thành trung tâm sản xuất phong năng!

Một số người yếu bóng vía thì nhân chuyện cả một thị trấn bị bán cho nước ngoài đã báo động về nạn nước Mỹ mắc nợ nên phải bán nhà mà sống. Người có trí nhớ mỏng như giấy quyến thì nhắc đến việc năm xưa tư bản Nhật đã mua Rockefeller Center lẫy lừng của Hoa Kỳ. Họ quên không kiểm lại là tập đoàn Mitsubishi đã lỗ nặng sau vụ chơi nổi! Và nước Nhật thì nay vẫn chưa phục hồi sau vụ bong bóng đầu tư bị bể.

Thật ra, những người phát triển địa ốc tại Hoa Kỳ có nhiều nơi đầu tư an toàn và sinh lợi cao hơn nhiều. Họ chỉ ngạc nhiên về lối đầu tư như mua pháo toàn hồng của các đại gia kia.

Nhưng, "đại gia" của Việt Nam vốn không lãng mạn.

Họ đầu tư vì lý do gì khác mà người phàm chẳng hiểu nổi, kể cả người Mỹ có máu phiêu lưu hoặc rất bén nhạy về kinh doanh.

Người viết này không dám trở lui về thời khai phá biên vực của Hoa Kỳ, xa quá! Chỉ nhớ về mấy chục năm trước, những ngày bà con thuyền nhân phải "mua bãi đáp" để từ con cá nhỏ leo lên con cá lớn có ba lốc đầu bạc mà trôi ra biển vào lúc nửa đêm không trăng.

Ngày nay, mua bãi đáp vào Mỹ thì hoành tráng hơn nhiều! Chưa kể là đương nhiên nhà đầu tư trở thành thị trưởng của nguyên một thị trấn, được bầu lên với 100% số phiếu và sau này còn có quyền thu thuế.

Nếu Buford có quy chế là một làng xã thực thụ.

Khi đài BBC liên lạc và yêu cầu nêu ý kiến về câu chuyện ngộ nghĩnh này, người viết nghĩ đến đầu tư, một việc chính đáng đang được Hoa Kỳ khuyến khích. Vì vậy, xin nghiêm và buồn mà nói về chuyện đầu tư.

Nhiều người Việt đã từ trong nước đầu tư vào Hoa Kỳ, cả người và của.

Một số khu vực thương mại tại Quận Cam ở miền Nam California hay khu Bellaire của thành phố Houston bên Texas đã âm thầm đổi chủ và tưng bừng khai trương với nét trang trí độc đáo. Nhiều ngôi biệt thự nhìn qua là đã thấy kiến trúc "của ta": nguy nga tráng lệ trên khoảnh đất khỏi cần sân cỏ ở mặt tiền, nhưng nhà để xe thì kín đáo giấu vào trong. Bên ngoài, sau hàng rào sắt rất kiên cố là hai con nghê uy dũng đậm nét Trung Hoa.

Không chỉ đầu tư vào địa ốc, người Việt từ trong nước còn đầu tư vào con em, được gửi vào các trường học ít nhiều nổi tiếng của Mỹ.

Trong số này, con cháu đại gia thì sống cách khác, tháng tháng bước qua công ty đổi tiền nhận năm bảy ngàn đồng xanh để tiêu vặt. Các em hiên ngang tiêu xài vì có chính nghĩa: dọn bãi cho cha mẹ về sau có nơi an dưỡng tuổi già. Con cháu đám nạn dân hay thuyền nhân năm xưa thì nay chỉ ba cọc ba đồng chứ làm sao phe phẩy như vậy được?

Nhiều người thắc mắc vì hàng năm người Việt ở nước ngoài vẫn gửi tiền về cho thân nhân, con số chính thức của năm ngoái là chín tỷ Mỹ kim - gấp vạn lần nghiệp vụ đầu tư Buford! Trong số này, phần lớn là xuất phát từ Hoa Kỳ. Mà đấy là số chính thức, có thể chỉ bằng phân nửa con số thật.

Dĩ nhiên là trong số này cũng có tiền của người ở ngoài đầu tư vào trong, hoặc giúp cho gia đình đứng tên để góp phần xây dựng đất nước. Nhưng người thành công thì có thể đếm trên đầu ngón tay của một bàn tay. Còn lại là những chuyện tái tê về sự lật lọng bất ngờ khi đến ngày hái quả.

Ngoài ra, vì những lắt léo của việc chuyển ngân – công ty chuyển ngân không ôm bó bạc của bạn đem về trao cho thân nhân ở nhà – mỗi nghiệp vụ gửi tiền về lại có thể mở ra một trương mục chuyển tiền đi.... Tất nhiên, có người hoài nghi nói đến chuyện "rửa tiền" khi đồng tiền phi pháp bên trong lại không cánh mà bay vào vùng đất sạch bên này. Kinh tế học rất lạnh lùng gọi đó là tẩu tán tư bản.

Năm 2005, Tổng thống George W. Bush đã có một cách trả lời rất Mỹ về chuyện đó: "thì đô la của ta lại trở về ta!" Nói theo lối thi vị thì cũng chỉ là "châu về Hợp Phố".

Đó là chuyện tiền.

Về chuyện người, nếu theo dõi kỹ thì ta thấy Hoa Kỳ có chính sách kín đáo đón nhận di dân Việt qua cánh cửa mở rộng hơn nếu so với người Hoa từ Trung Quốc. Các cơ quan hữu trách của Mỹ biết khá rõ về đòn phép nhập cư của người Việt qua những diện hôn thú, tôn giáo hay du học, đầu tư, v.v.... Nhưng thủ vai Mỹ khờ và lẳng lặng bỏ qua. Chứ với người Hoa thì khác – mà chẳng ai nói ra vì mang tiếng kỳ thị.

Có thể là Hoa Kỳ nghiệm thấy sức sinh động của người Việt trong khu vực tiếp cận với các "Phố Tầu". Hay là trong mối quan hệ phức tạp hiện nay giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, trên lãnh thổ Mỹ thì họ tin người Việt hơn vì truyền thống chống Trung Hoa xâm lược của dân tộc này.

Nhưng cũng có thể là họ sai, như đã từng nhiều lần trong lịch sử!

Vì kết quả là các đại gia đã có thẻ đỏ ở nhà mà lại chôm thêm tấm thẻ xanh của Mỹ thì sẽ ăn trùm thiên hạ. Cho nên nếu có đầu tư vào bãi đáp Buford thì vẫn là sáng.

Với Hoa Kỳ thì nhằm nhò gì chuyện đó.... trâu về Hợp Phố! Nhưng với Việt Nam e rằng khốn.

Tại Việt Nam, người có chức có quyền – và vì vậy có tiền – đều có thể thoải mái bán hết nhờ 16 chữ vàng với Bắc Kinh. Và ưu tiên bán cho Trung Quốc mà chẳng ai kiểm soát hay kiện cáo linh tinh. Bí mật quốc gia mà! Thu tiền về thì họ đầu tư qua Mỹ, để con em có chốn dung thân và bản thân có ngày hưởng nhàn trong cõi tự do. Có khi tự do lang thang trong cõi hoang vu của Mỹ.

Cho đến ngày luật pháp Mỹ bỗng dưng lại cắc cớ hỏi về xuất xứ của đồng tiền đầu tư năm xưa. Xin cứ hỏi con cháu ông bà Marcos của Philippines thì rõ.
Nhưng còn lại, cái xứ sở bị rút ruột đó sẽ trôi về đâu?

Bài này được viết và gửi cho BBC theo lời yêu cầu và được BBC lập tức niêm yết vào tối Thứ Sáu, mùng sáu, giờ California. Sau đó thì có thêm tin về danh tính của nhà đầu tư oanh liệt đó! Theo nội dung trả lời báo Tuổi Trẻ ở trong nước, ông ta mới biết về dự án này có hai tuần trước, vội bay qua vay bà con tại Mỹ 100 ngàn để đặt cọc và nay đang về tìm thêm 800 ngàn. Tội nghiệp cho người đầy thiện chí muốn mở mang Buford thành một trung tâm phân phối hàng hoá có thương hiệu Việt Nam mà... chưa có tiền! Xin bà con mách cho người hùng này nhiều thị trấn khang trang mà ế ẩm có thể bán rẻ, thậm chí cho không, tại quận San Bernadino của Cali, ở giữa dòng giao lưu với Las Vegas, là nơi thiên hạ qua lại tấp nập trong cả bốn mùa! Cho nên, gian hay khờ, người ta có quyền chọn. Đôi khi cả hai trường hợp đều đúng cả!

Nguyễn Xuân Nghĩa

Ý kiến bạn đọc
09/04/201205:03:01
Khách
csvn cho tay chân qua sứ [ hoa kỳ ] này mua một thị trấn ,là để dọn đường cho những ông to mặt lớn sao này
qua mỹ định cư . có thể chuyện này do chính quyền hoa kỳ nói với cấp cao của chính quyền csvn là các ông
hải theo kế của tôi để chống trung cộng .và tôi sẽ giúp các ông mua một thị trấn tại mỹ để sao này khi cần thiết thì các ông qua đó mà ở ? tại hoa kỳ chưa có một sắc dân nào được mua cả một thị trấn của nước mỹ hết
đây là một hiện tượng lạ có dính đến chính trị giửa hoà kỳ và csvn .cái chuyện này không phải đơn giản muốn
mua là mua .phải có sự đồng ý của chính phủ liên bang .nếu nói có tiền muốn mua thì mua mấy ông cấp
lớn bên trung cộng đã mua vài thị trấn của mỹ từ lâu rồi .trung cộng giàu hơn việt cộng rất nhiều .nhưng họ
đâu có mua được một thị trấn nào của mỹ đâu .chúng ta đợi xem tuồn hát này sẽ đi đến đâu ?
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Vào mùa hè, bạn thường có dự định đi leo núi, cắm trại, thăm bà con hoặc đi du lịch nước ngoài. Tuy vậy, hè này thì khác với hầu hết các hè trước bởi sự bùng phát của vi rút corona. Trong khi một vài tiểu bang đã bỏ lệnh trú ẩn tại gia, nhiều cơ sở thương mại địa phương vẫn chưa mở cửa hoạt động trở lại. Điều này có nghĩa là khó để có kỳ nghỉ hè bình thường. Đại dịch này làm chúng ta nhận thấy rằng, chúng ta cần phải tiếp nhận một lối sinh hoạt mới với ý thức về việc lây lan.
Vào ngày 27/07, Dân Biểu Harley Rouda đã cùng một số các Dân Biểu Liên Bang khác tại California gởi một lá thư đến Thống Đốc Gavin Newsom, bày tỏ sự lo ngại vì COVID-19 đang ảnh hưởng mạnh đến những người làm việc tại tuyến đầu của tiểu bang.
Vào lúc 5 giờ chiều Thứ Bảy, ngày 25 tháng 7 năm 2020 trước bãi cỏ đối diện khu Thương Xá Phước Lộc Thọ (Trong khuôn viên khu chợ Á Đông) Thành phố Westminster, hơn 200 đồng hương đã tham dự cuộc Biểu Tình Tuần Hành Tự Phát Ủng Hộ Tổng Thống Trump, Yêu Cầu Mở Cửa Trường Học, các cơ sở Tôn Giáo, cơ sở thương mại, chống Tàu Cộng… Dọc theo bãi cỏ, một hàng cờ Mỹ-Việt và những tấm bảng nhự: “Communist China get out the USA,” “Covid-19 Made in China (CCP Virus)," “Recall Newsom,” “Open School,” ”Open Business,” “Open Church,” “Trump 2020.”
Do dịch COVID-19 và tuân thủ những quy định về các cuộc tụ họp do Thống đốc Gavin Newsom ban hành, Sở Cảnh sát Garden Grove (GGPD) sẽ tổ chức buổi lễ ‘National Night Out’ như thông lệ hàng năm qua mạng (virtually), với một video được sản xuất bởi đài Garden Grove TV3 (GGTV3). Vào Thứ Ba, ngày 4 tháng Tám, lúc 12:00 giờ trưa, cộng đồng được mời xem video đặc biệt trên GGPD Facebook tại facebook.com/gardengrovepd và kênh YouTube GGTV3, tại youtube.com/gardengrovetv3.
Kính bạch chư Tôn Hòa thượng, Thượng Tọa, Đại Đức Tăng Ni Kính thưa quý đạo hữu, thân hữu, văn thi hữu, thân bằng quyến thuộc nội-ngoại, trong và ngoài nước, Thân mẫu của chúng con/chúng tôi, là bà quả phụ Nguyễn Phước Bửu Đáo, nhũ danh Nguyễn Thị Nuôi, pháp danh Tâm Tấn, bút hiệu Trinh Tiên, đã mãn phần, thượng thọ bách tuế vào ngày 13 tháng 7 năm 2020 (nhằm ngày 23 tháng 5 năm Canh Tý).
Đúng là Mỹ khác với Âu Châu nhiều lắm. Riêng ở Mỹ ngoài vài đạo luật khác, nhiều tiểu bang của Hoa Kỳ đã thông qua Luật được phép chính thức treo Cờ Vàng (Cờ Việt Nam Cộng Hoà), điều mà ở Đức hay Châu Âu người Việt tỵ nạn dù có mơ ước cũng khó xin được, nếu không muốn nói chẳng có cơ hội nào cả.
Để đáp ứng với nhu cầu tối thiểu trong việc sinh hoạt từ một ngôi nhà nhỏ trở thành ngôi chùa, chi phí tốn kém khá lớn, do vậy nên Ni Sư cùng một số Phật tử trong chùa đã cố gắng tổ chức buổi tiệc chay gây quỹ vào ngày 31 tháng 5 năm 2020 nhưng phải tạm ngưng vì bệnh dịch Covid-19, mặc dù vậy, công trình xây dựng chùa vẫn phải tiến hành. Để có phương tiện tiếp tục công trình, Ni Sư Nguyên Bổn đã cho phổ biến tâm thư với nội dung như sau:
Để giúp đỡ một phần cho những người gặp khó khăn trong kỳ đại dịch Covid-19, Cơ Quan Southland do cô Vicky Ngô làm Giám Đốc Điều Hành đã tổ chức ngày phát thực phẩm. Buổi phát thực phẩm được tổ chức vào lúc 12 giờ trưa đến 2 giờ chiều ngày Thứ Tư 22 tháng 7 năm 2020, tại số 9862 Chapman Ave, Garden Grove, CA 92841.
Vào ngày 17 tháng 7, tiểu bang và Thống Đốc đã cập nhật chỉ thị về việc mở trường lại, trong đó nêu rõ các khu học chính không thể trở lại việc giảng dạy ở trường cho đến khi các hạt trong vùng không còn danh sách giám sát về sự gia tăng lây nhiễm Covid-19 của tiểu bang trong 14 ngày liên tiếp. Thứ Hai, ngày 24 tháng 8 là ngày dự định khai giảng tại các trường trong GGUSD. Hiện tại với tình trạng Hạt Orange đang trong danh sách giám sát và gần đây đã gia tăng các ca nhiễm coronavirus, học khu nhận thấy cần phải khởi đầu niên học 2020-2021 chỉ với cách giảng dạy qua mạng. Học khu trưởng và các viên chức điều hành học khu đã đề ra kế hoạch dự phòng này và sẵn sàng để chuyển sang việc học hoàn toàn trên mạng.
Chiến dịch ‘Bỏ Phiếu Có cho Đề Xuất 16’ vừa công bố đội ngũ lãnh đạo mang tính lịch sử, có các nhà chiến lược và những người ủng hộ cho quyền công dân nổi tiếng, bao gồm một đồng chủ tịch chiến dịch và quản lý chiến dịch người Mỹ gốc châu Á. Đồng chủ tịch của chiến dịch là Vincent Pan, Đồng Tổng Giám Đốc của Tổ Chức Người Trung Hoa Ủng Hộ Chính Sách Đặc Cách. Ông Pan là một nhà lãnh đạo trong vấn đề công lý chủng tộc với kinh nghiệm phát triển phương thức chữa trị HIV/AIDS với Quỹ William Jefferson Clinton, ủng hộ cho sự công bằng trong vấn đề tiếp cận ngôn ngữ, quyền người nhập cư, và chính sách đặc cách.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.