Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Phong Châu Mở Hội: Ngọc Tỏ Quỳnh Tao

07/10/200800:00:00(Xem: 3030)

Hình ảnh trong đêm Phong Châu Mở Hội.<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

 

Giao đề

 

Đất trời vận chuyển. Càn khôn xoay vần. 

 

Trống thiêng gọi nước.  Đàn linh gọi người.

 

Đại phong phất kỳ.  Hào chí khơi tâm.

 

Giang sơn ta vị.  Tình riêng ta tròn.

 

Long mạch cuồn cuộn.  Dân tình chứa chan.

 

Trong buổi tối hôm ấy, sân khấu của nhà hát Rose tại Westminster đã chuyển hình để khoác lấy hồn thiêng dân tộc, mặc vào tâm tình quê hương, chuyển tải linh hồn đất Việt.  Để cả “Một vùng như thể cây quỳnh cành dao” (Truyện Kiều, Nguyễn Du).

 

Những khó khăn về kỹ thuật âm thanh ánh sáng, thì tôi tin là Ban tổ chức đã lưu tâm để chỉn chu cho các chương trình trong tương lai.  Ở đây, xin được phép cho tôi tự dung túng mình trong việc bộc lộ những cảm kích vô vàn sau khi có được một cuộc hạnh ngộ kỳ thú với văn hóa dân tộc.  Xin để cho lòng biết ơn của tôi được làm chủ bài viết này.

 

Thưởng ngoạn

 

Giới mộ điệu đã được một đêm no say với mâm cỗ “Phong Châu Mở Hội” do đôi uyên ương nghệ sĩ Nga Mi - Trần Lãng Minh khởi xướng.  Với một chương trình hết sức chọn lọc, linh động, lý thú, và mẫu mực, Ban tổ chức đã đưa quê hương rất xa về lại ngay trong lòng của mỗi khán giả.  Và với một mãnh lực nào đó, chương trình vẫn còn rung động với tần số cao trong lòng tôi rất nhiều ngày sau khi đến dự.

 

Không gian của rạp hát đã tuôn chảy những mạch sông mạch suối tuyệt mỹ nhất của nghệ thuật âm nhạc Việt Nam. Để diễn tả lại cái xán lạn của buổi trình diễn hôm ấy, thì chẳng qua là việc ‘diễn nôm.’  Nhưng đôi khi, lòng hứng khởi không chịu nhượng bộ với sự giới hạn của ngôn từ.  Những từ ngữ mà tôi cố gắng lôi kéo về đây trên trang giấy này để hầu quý độc giả, chẳng qua chỉ là những tiếng vỗ tay mà tuy tôi đang ngồi một mình vẫn còn muốn vỗ vì lòng còn rất say.

 

Có rất nhiều những cái duyên văn nghệ đã tô điểm cho ngự hoa viên đêm ấy.  Từ những chi bảo của nền âm nhạc cận đại Việt Nam như danh ca Kim Tước và nhạc sĩ Văn Phụng, cho đến những nghệ sĩ tí hon còn rất trẻ của Vũ Đoàn Lạc Hồng - tất cả đã cho người đến dự một thoáng mê ly, đúng như chương trình đã dẫn dắt với khúc hát mở đầu “Ô, Mê Ly!”  Mà mê ly thật, vì ta được lên tận “Trên Đỉnh Phù Vân,” rồi về tận “Mái Đình Làng Biển,” lại “Lên Đồng” với Cô Bơ Thoải và Cô Đôi Thượng Ngàn, giao duyên với thơ nhạc, hát xẩm với Nguyễn Bính, vào miền Nam “Thi Nói Dóc,” ra Bắc Ninh hát Quan Họ, lên cao nguyên nghe đàn đá với Giáo sư Vũ Hồng Thịnh – tích tụ hồn đất tình đời.  Và còn nhiều nữa những mê ly khác mà tôi xin giữ lại sự hứng thú cho quý vị thưởng lãm trong những buổi trình diễn tới.  Tuy nhiên, tôi xin lưu ý quý độc giả, nếu đến dự những chương trình trong tương lai, thì xin cẩn thận kẻo bị MC Nguyễn Bảo hớp hồn.  Rất nhiều khán giả tại buổi trình diễn đã bị Ông hớp hồn với kiến thức uyên bác và tài kể chuyện thu hút, càng thu hút hơn khi Ông dông dài chuyện cổ chuyện kim.  Không biết cái duyên của Ông đến từ đâu: từ lúc Ông được sinh ra trong cung lòng quê hương, hay do lòng yêu văn hóa dân tộc hun đúc nên"

 

Tri ngộ

 

Một điều cần nhấn mạnh, rằng nay ‘ngọc đã tỏ,’ thì cũng xin châu về hợp phố.  Với một chương trình tuyệt hảo như Phong Châu Mở Hội, rất nhiều tâm huyết của Ban thực hiện đã được trân trọng gửi đến quý khán giả.  Mong sao sự hồi đáp của giới thưởng ngoạn sẽ ngày càng bao quát hơn, nhất là giới thưởng ngoạn sinh trưởng ở hải ngoại.  Để được như vậy, sự hướng dẫn và khuyến khích của các bậc phụ huynh trong mỗi gia đình là điều tiên quyết.  Ước mong rằng các bậc cha mẹ sẽ tiếp tay với những tấm lòng như Nga Mi và Lãng Minh, để chúng ta giữ tinh hoa dân tộc cho mình và cho đời.  Nếu được, những chương trình như thế này cần được trình diễn nhiều xuất và ở nhiều nơi để cống hiến đến đồng bào hải ngoại món ăn tinh thần rất cần thiết này.  Nữ nghệ sĩ Châu Hà đã khôi hài thưa với khán giả rằng “Suối Mơ” của Bà vì ‘hạn hán’ nên không còn chảy nữa.  Mái tóc của một nữ danh ca có thể vì thời gian mà bạc màu tắt mạch, nhưng suối nhạc của dân tộc thì không thể để cho khô hạn được.

 

Khi tôi làm phóng viên cho tờ Stanford Daily và tường trình về buổi chọn diễn viên của Công ty trình diễn sân khấu Stanshakes, một đoàn kịch chuyên thực hiện những tác phẩm của Shakespeare tại đại học Stanford, tôi rất hứng thú khi đạo diễn nói với tôi rằng cô ấy sẽ đưa những kỹ thuật sân khấu Kabuki của Nhật vào mùa hát năm 2007.  Tôi vẫn tha thiết nghĩ đến những kỹ thuật và nghệ thuật trình diễn của dân tộc Việt Nam - liệu đến bao giờ mới khoe tài khoe sắc với sân khấu trình diễn thế giới"  Còn nhiều những thí dụ khác, như Trống Taiko của Nhật, từ nhiều năm nay đã trở thành sinh hoạt thời thượng cho giới thưởng ngoạn thuộc mọi sắc tộc.  Tôi hy vọng rằng với thành công của Phong Châu Mở Hội, Ban tổ chức sẽ nhận được sự hỗ trợ tích cực và mạnh mẽ về mọi mặt, để trong các lần trình diễn tới, có thể sẽ có một xuất dành riêng cho giới sinh viên học sinh – với những đãi ngộ như: vào cửa miễn phí, được tính điểm cho các lớp về văn hóa nghệ thuật tại trường họ đang theo học, và chương sẽ hoàn toàn song ngữ để làm nhịp cầu nối giúp các bạn trẻ nắm bắt được tinh hoa văn hóa mình thay vì cảm thấy bị ‘bỏ rơi’ khi không hiểu hết những thuật ngữ thâm thúy của dân nhạc.

 

Tuy tôi mơ ước nhiều cho tương lai, nhưng tôi cũng muốn nhắc lại rằng, Ban tổ chức đã hài hòa được sự đóng góp của ít ra ba thế hệ trong chương trình.  Các ‘nghệ sĩ trẻ’ hình như không hề nao núng trước một cử tọa hết sức sành điệu, mà rất ư tự toại trong cung cách trình diễn và khả năng diễn xuất của mình.  Từ những bài múa dân gian đến những ca khúc đòi hỏi trình độ dân nhạc cao, các nghệ sĩ còn ở tuổi vị thành niên này đã xuất thần, thỏa chí vẫy vùng trong sóng nhạc triều âm.  Tôi thành thật biết ơn đôi uyên ương nghệ sĩ Nga Mi và Trần Lãng Minh đã hết lòng vun bồi cho những thế hệ trẻ, và với hết tâm huyết đã trao truyền cho họ những linh đạo để đi vào hồn dân tộc.  Rất tin tưởng vào những cống hiến khác của Anh Chị trong tương lai cho nghệ thuật dân tộc, cho cộng đồng, và cho mạch sống trẻ hải ngoại.

 

Làng Thùy Dương La Jolla

 

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
NewDem Action Fund cho biết trong kỳ bầu cử 2022, tổ chức này đã chính thức tái ủng hộ ông Harley Rouda cho cuộc đua giành lại chiếc ghế dân biểu liên bang Địa Hạt 48.
Quận Cam nay đã đạt được con số giảm bớt tử vong hay nhiễm covid đáng kể để đạt tiêu chuẩn màu Vàng, màu được qui định ít hạn chế nhất nhằm có thể mở rộng các sinh hoạt thường ngày. Theo “Kế hoạch chi tiết an toàn của tiểu bang, quận phải đáp ứng các chỉ số sức khỏe quy định của từng giai đoạn theo thứ tự các màu Tím Đỏ Cam Vàng, ít nhất hai tuần trước khi được phép chuyển tiếp sang màu có ít giới hạn hơn. Hiện nay quận cam đã đủ tiêu chuẩn bước vào qui định đòi hỏi của màu vàng vào tuần qua. Vì thế dự kiến quận cam có thể thay đổi sang màu vàng vào ngày 19 tháng 5 tới đây.
Các ứng cử viên có thể lên trang mạng của Thành phố tại ggcity.org/city-clerk/applications để điền đơn online. Hoặc các ứng cử viên cũng có thể tới lấy đơn tại văn phòng Thư ký Thành phố, trong City Hall, lầu 2, địa chỉ 11222 Acacia Parkway, hoặc gọi về số (714) 741-5040.
Từ thế hệ này cho tới thế hệ khác, những người dân Mỹ Gốc Á và Đảo Thái Bình Dương (Asian Americans and Pacific Islanders, hay AAPI) đã tiếp tục coi Hoa Kỳ là quê hương và đóng góp rất nhiều vào bộ mặt của đất nước.
Chương trình Trợ giúp thuê nhà trong dịch COVID-19 của tiểu bang California cung cấp hỗ trợ tài chính miễn phí cho các hộ gia đình đủ điều kiện dựa trên thu nhập chi trả tiền thuê nhà và hóa đơn dịch vụ tiện ích chưa thanh toán
Qua sự phối hợp với chương trình phát thanh podcast Dear Asian Americans và tổ chức Center for Asian American Media, bộ ảnh mang tên #WeAreAPA sẽ vinh danh chiều sâu và sự đa dạng của cộng đồng trong dịp Tháng Di Sản Người Mỹ Gốc Á Châu Thái Bình Dương
Sau khi đọc lá thư kết thúc cuộc gây quỹ kéo dài 12 giờ của Stand With Asians trên Facebook Live; lá thư đã truyền cảm hứng cho Giám đốc Kevin Seo của Công ty Littlefield, và bức thư được thâu hình thâu âm thành một video để có thể lan truyền rộng rãi. Video gồm những những bức ảnh của những ngày đầu tiên những đứa trẻ người Mỹ gốc Á và Đảo Thái Bình Dương đặt chân đến Hoa Kỳ cùng với mẹ, bà và cả những người cha đơn thân đã nuôi dạy chúng. Trong số các bức ảnh có nhà thiết kế nội thất Kahi Lee và mẹ cô, Cathy Kimm; nhà sáng lập hai công ty Bites and Bashes, Crystal và Julie Coser; cũng như cặp mẹ và con gái người Việt hiện được giới sử dụng truyền thông xã hội yêu thích The Mama Mai và Jeannie Mai. Cả Quyenzi và mẹ của cô cũng xuất hiện trong video, được quay tại căn nhà kiểu Pháp ở ngay tại quận Cam, California. Ở cuối video là lời kêu gọi hành động: #MakeAsiansVisible hay #NgườiMỹGốcÁLênTiếng bằng cách hỗ trợ các tổ chức phi lợi nhuận trực tiếp giúp đỡ cộng đồng người Mỹ gốc Á AAPI:
Tôi quen nhà văn Huy Phương vào khoảng 60 năm về trước, khi cục tâm lý chiến tổ chức họp báo là tôi tham dự để viết bài cho báo Hòa Bình. Sau này, gặp lại khi gia đình anh định cư ở Orange County theo diện H.O. Anh hoạt động tích cực trong hội H.O cứu trợ thương phế binh và cô nhi quả phụ ở quê nhà.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.