Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Biểu Tình Tại Sài Gòn, Cần Thơ

14/07/200700:00:00(Xem: 10208)
Cuộc biểu tình của đồng bào Tiền Giang càng ngày càng lan rộng mang tính bức xúc lên đến đỉnh điểm. Dân oan khiếu kiện các tỉnh cũng đổ dồn về thành phố càng lúc càng đông. Sự kiện bùng nổ từ lòng dân, buổi đầu có tính chất bộc phát, nhưng đã đến mức độ chưa từng có từ trước đến nay. Phạm vi diện rộng và hậu quả khó lường. Thời gian bắt đầu kể từ ngày 22/06/2007 đến nay đã hơn nửa tháng.
Từ con số buổi ban đầu chỉ vài mươi người, dần dần hơn trăm và nay hơn ngàn người, gồm có đồng bào các tỉnh Tiền Giang, An Giang, Bến Tre, Bà Rịa Vũng Tàu, Bạc Liêu, Bình Dương, Kiên Giang, Trà Vinh, Sóc Trăng, Bình Thuận, Đồng Nai v..v... Nói chung, dường như đồng bào ở các tỉnh đều có những oan ức trong việc khiếu kiện đất đai.

Khi hay tin có cuộc biểu tỉnh đông đảo nầy, họ đều mang hồ sơ, đơn thưa... về thành phố tham gia. Nhiều người nghèo phải vay tiền đi tàu xe.... Mặc dầu nhà cầm quyền cho công an mật vụ có nam lẫn nữ mặc thường phục trà trộn vào đoàn người biểu tình để tìm ra người chủ mưu lãnh đạo cuộc biểu tình nầy. Một vài anh chị tuổi trẻ bị đe dọa, uy hiếp, nhưng với sức mạnh đoàn kết và bảo vệ của đồng bào, nên Công an vẫn chưa ra tay hành động.

Cho dù mấy ngày qua, Công an dầy đặc đã cấm cản không cho người dân đến tiếp tế, hoặc đàn áp một số người dân đến yểm trợ giúp đỡ tài vật như khăn mặt, mùng màn, võng, lều bạt, thực phẫm, thuốc men, simcard, điện thoại, xà phòng cho những người biểu tình đang gặp hoàn cảnh vô cùng khó khăn. Cuộc biểu tình đã lan ra diện rộng từ Văn phòng 2 Quốc Hội số 149 đường Hoàng Văn Thụ, Q. Phú Nhuận cho đến đường Võ Thị Sáu, cơ quan tiếp dân của Chính Phủ đại diện phía Nam.
Ngay tại Cần Thơ, từ ngày thứ Sáu 06/07/2007, đồng bào Sông Hậu với hàng trăm người đang biểu tình trước trụ sở Ủy Ban Nhân Dân tỉnh, khiếu kiện về việc thu khoán bất hợp pháp.... Một vài người đã bị Công An câu lưu. Nếu tỉnh nầy không giải quyết thỏa đáng, họ sẽ kéo đoàn biểu tình lên thành phố. Hậu quả cuộc biểu tình chắc chắn còn kéo dài và có hình thức quy mô, có thể xảy ra khắp toàn quốc.
Về việc khiếu kiện đất đai, tỉnh thành nào cũng có sự bất công, oan ức gây đau khổ cho biết bao gia đình. Hiện tình nầy có thể làm ảnh hưởng tình hình chính trị tại VN qua cuộc chỉnh đốn thanh trừng hợp pháp những kẻ bất tài, vô tướng đang diễn ra trong nội các của ông Nguyễn Tấn Dũng...

Hiện tại cuộc sống và sức khỏe của đoàn người biểu tình bị đe dọa: thiếu thốn từ nơi ăn chốn ở, sinh hoạt cá nhân tắm giặt, hầu hết phải ngủ ở vỉa hè, công viên, cây xanh bên đường, bệnh viện, trước công sở, che lều bạt tạm đỡ vì mùa mưa.

Nhiều cơn mưa liên tục như trút nước, màu trời u buồn ảm đạm như cảm động chia sẽ nỗi khổ của dân tình. Nhiều cụ già lạnh run rẩy, bụng đói meo ngồi co ro với dáng vẻ u buồn thảm não. Chạnh lòng nhất là khi nhìn cảnh vài Cụ già được người dân đi ngang qua cho vài ổ bánh mì, hay gói xôi hoặc ít cơm hộp. Các Cụ ngước nhìn lên với hai dòng lệ tuông chảy, chưa kịp nói lời cảm ơn thì Công An đã xua đuỗi người khách qua đường đi nhanh không cho dừng lại.

Thời tiết lúc nầy đang vào mùa mưa, quần áo luôn bị ướt át, ẩm mốc, chỉ phơi tạm trên các lều bạt thiếu ánh nắng, ăn uống thiếu thốn, ngủ không chăn màn bị muỗi đốt, thân thể sụt vài kilogam. Một số người bị bệnh phải đi sơ cứu. Nỗi lo âu hiện trên nét mặt nhiều người, nhưng tinh thần sụt sôi nhiệt huyết. Hai hôm nay các nhà vệ sinh công cộng thành phố ra lệnh không cho người dân tạm nghỉ bên mái hiên, càng gây khó khăn cho đồng bào hơn nữa. Không thể nào tưởng tượng sự nhẫn tâm của công an, chính quyền thành phố không chút nhân đạo tình người đối với người dân đang biểu tình.

Một vài Cơ quan Trung Ương của Quốc Hội và Chính Phủ từ Hà Nội vào thuyết phục đồng bào nên trở về quê để có hướng giải quyết, nhưng đồng bào cương quyết đòi hỏi phải có văn bản, đóng dấu ký tên rõ ràng, chứ không thể hứa hẹn suông mãi, nhiều lần hứa dối rồi(!) vì "Khẩu chứng vô bằng". Chính quyền và cơ quan Thanh tra các tỉnh cũng đổ xô về thành phố yêu cầu đồng bào trở về tỉnh, nhằm phân tán mỏng để dễ bề đối phó. Đồng bào quá nhiều kinh nghiệm nên chẳng ai tin.

Trong đoàn người biểu tình có các Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng, gia đình Liệt Sĩ, gia đình có công với CM... Hình ảnh của các chiến sĩ đã từng đội bom, đội đạn đeo mang lũng lẳng trước ngực họ.

Cũng vì nay bị giải tỏa đất đai và bồi thường không thỏa đáng nên họ bức xúc đứng lên. Bởi lẽ ở các tỉnh, chính quyền tỉnh, cứ ngồi nhìn vào sơ đồ dân cư trong tỉnh rồi vẽ.... rồi ra lệnh quy hoạch vào khu dân cư có đất một cách hợp pháp, để lấn chiếm đất đai, ra lệnh giải tỏa, sau đó, đem bán lại cho người nước ngoài, hoặc bán cho những nhà Tư bản, hay xây dinh thự và xây dựng các cơ sở hợp đồng ngầm của các quan to làm ăn kinh tế bằng cách hùn miệng.

Những tấm biễu ngữ được căng treo đòi hỏi bồi thường đất đai một cách công băng và đã đảo chính quyền tham nhũng... Mấy hôm nay nhờ có sự ủng hộ lên tiếng của các hội đoàn hải ngoại, các tổ chức chính trị trong ngoài nước, có cả các báo chí nước ngoài đã đăng tải tin tức nầy, còn báo chí trong nước chính phủ đã ra lệnh cấm, nếu có đưa tin cũng một chiều chứ chẳng dám nói lên sự thật. Sự nhiệt tình yểm trợ của một số tổ chức và cá nhân hải ngoại là nguồn cổ vũ tinh thần đấu tranh mạnh mẽ đang dâng cao của đồng bào trong nước./.
Thành phố Sài Gòn ngày 10 thàng 07 năm 2007

Phóng viên thường trú Thành phố và các tỉnh phía Nam của Phong trào Dân Chủ VN (PTDCVN)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Như vậy, từ hiện tượng đảng viên “quay lưng” lại với đảng đến chuyện dân bỏ mặc mọi việc cho nhà nước lo cho tới chuyện thanh niên, rường cột của Tổ quốc, cũng “khô đoàn” và “nhạt đảng” thì điều được gọi là “nền tảng Tư tưởng đảng” có còn gốc rễ gì không, hay trốc hết rồi?
Niềm vui trong Ngày Hội Ngộ, với đặc san được quý nương “khen” còn mấy ông già chồng chỉ gật gù “mầy giữ gìn sức khỏe để tiếp tục”. Tháng 5 năm 2020 và tháng 5 năm nay vì cái dịch Covod-19, không có cơ hội gặp nhau. Dù “ghét cay ghét đắng” mấy ông già chồng hành hạ “con dâu” nầy nhưng không được dịp hội ngộ với nhau, nhớ nhiều.
Khi đối với cha mẹ có thể cung kính mà vui vẻ, mới là tận Hiếu. Chữ “Kính” nhấn mạnh việc không để xảy ra sơ suất dù rất nhỏ, phụng dưỡng cha mẹ già xuất phát từ nội tâm, với khuôn mặt vui vẻ, mới có thể nói là “Hiếu.” Người già không khác những đứa trẻ, nhiều khi hay tủi thân, hờn dỗi và dễ phiền muộn. Con cái có thể cho cha mẹ ăn uống, hầu hạ cha mẹ khuya sớm nhưng rất khó biết đến nỗi buồn của cha mẹ lúc về già.
Giáo hội xin tán thán tinh thần hộ đạo và tu đạo của quí Thiện nam Tín nữ trong hoàn cảnh tai ương đầy kinh hãi hiện nay. Tất cả năng lực và công đức lớn lao này của người đệ tử, chúng con xin dâng lên cúng dường đức Thế Tôn trong ngày Đản sinh. Hàng trăm ngàn trái tim, hàng vạn ngàn bàn tay siết chặt giữa những thương đau tràn ngập của nhân loại, chúng con nguyện quán chiếu thật sâu sự khổ nạn hiện nay để kiên nhẫn mà vượt qua.
Có lẽ cả Trung Cộng lẫn Hoa Kỳ đều không mong muốn việc khơi mào cho một cuộc xung đột vũ trang, nhưng trước thái độ xác quyết của tổng thống Joe Biden, Trung Cộng hiểu rằng họ đang đối đầu với một đối thủ nguy hiểm gấp bội lần so với những năm qua.
Với chế độ độc đảng toàn trị hiện hành, với bộ máy tam trùng hiện tại, với văn hoá tham nhũng hiện nay, và với chủ trương cấm tự do báo chí cố hữu … thì chuyện sống được bằng lương mãi mãi chỉ là một kỳ vọng xa vời. Vô phương thực hiện!
Hội nghị Paris là một quá trình đàm phán giữa Hoa Kỳ và Bắc Việt kể từ ngày 13 tháng 5 năm 1968, sau ngày 25 tháng 1 năm 1969 có thêm Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam (MTGPMN) tham gia. Ngoài 202 phiên họp chính thức của bốn bên, còn có thêm 24 cuộc mật đàm khác giữa Henry Kissinger và Lê Đức Thọ, Xuân Thủy. Cuối cùng, hội nghị kết thúc sau bốn năm chín tháng và bốn bên chính thức ký kết Hiệp định Paris để chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam vào ngày 27 tháng 1 năm 1973.
Ngày 30 tháng Tư năm 1975 khép lại trang sử Việt của hai lực lượng dân tộc đối đầu nhau trong thế tương tranh quốc tế giữa tư bản và cộng sản. Thế tương tranh này kéo dài từ tranh chấp giữa hai triết thuyết xuất phát từ phương Tây – Duy Tâm và Duy Vật, đã làm nước ta tan nát. Việt Nam trở thành lò lửa kinh hoàng, anh em một bọc chém giết nhau trong thế cuộc đảo điên cạnh tranh quốc tế.
Galang là tên một đảo nhỏ thuộc tỉnh Riau của Indonesia đã được chính phủ nước này cho Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp quốc sử dụng trong nhiều năm để người tị nạn Đông Dương tạm trú, trong khi chờ đợi được định cư ở một nước thứ ba. Trong vòng 17 năm, kể từ khi mở ra năm 1979 cho đến lúc đóng cửa vào năm 1996, Galang đã là nơi dừng chân của hơn 200 nghìn người tị nạn, hầu hết là thuyền nhân vượt biển từ Việt Nam và một số người Cam Bốt.
Hình ảnh thay cho ngàn lời nói, ghi nhận rõ "sự hấp hối" của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, ghi lại cảnh hỗn loạn, sự hoảng hốt, nỗi lo sợ của dân chúng lũ lượt rời nơi đang sinh sống, đã bỏ nhà cửa trốn chạy trước khi VC tràn vào thành phố
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.