Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tiền Đồn Chống Cộng Hay Chống Bành Trướng Hán Tộc?

23/11/200600:00:00(Xem: 12702)

VN: Tiền Đồn Chống Cộng Hay Chống Bành Trướng Hán Tộc"   

(LTS. Ngân Giang là bút hiệu của một chiến binh Mỹ gốc Việt, vừa từ chiến trường Iraq về lại tiểu bang nhà là Texas. Bài sau đây cho thấy tấm lòng tác giả, dù xông pha nơi mặt trận Iraq, lòng vẫn nghĩ tới cuộc chiến vì tự do dân chủ cho Việt Nam, và vì sự an nguy của dân tộc trước làn sóng Trung Quốc.)

Lịch sử có thể giống như một cuộn tơ rối bùng, hay có thể giống như những sự kiện rời rạc, đơn lẻ. Nhưng lịch sử cũng có thể là những chuỗi sự kiện liên kết, giống như những sợi chỉ xuyên suốt. Vấn đề là lần mò ra từng sợi chỉ đan xen nhau đó. Bài viết này mong được góp phần tìm ra được 1 trong vô vàn các sợi chỉ lịch sử đó. Khiêm tốn hơn, bài viết chỉ đền cập đến lịch sử Việt Nam trong bối cảnh Đông Nam Á.

Cuộc chiến Việt Nam kết thúc năm 75, và chỉ riêng tên gọi cho cuộc chiến đã không có mẫu số chung. Người Mỹ xem cuộc chiến này, ít ra là nhũng năm đầu chiến tranh Đông Dương, là cuộc chiến chống chủ nghĩa Cộng Sản, và miền Nam Việt Nam là tiền đồn chống Cộng. Nhưng cuộc chiến đã kết thúc hơn 30 năm, cuộc chiến ấy có ý nghĩa gì" Chủ nghĩa Cộng Sản chỉ mới có 1 thế kỷ rưỡi đổ lại, và Nhà Nước Cộng Sản đầu tiên cũng chỉ mới xuất hiện năm 1917. Đó là quãng thời gian quá ngắn so với lịch sử dân tộc Việt Nam kéo dài ít nhất hơn ba ngàn năm (theo truyền thuyết thì nước Việt Nam có đến 5 ngàn năm Văn Hiến). Như vậy cuộc chiến VN có phải là 1 móc nối trong 1 chuỗi sự kiện liên kết nhau 1 cách khăng khít nào đó" Ta thử điểm lại vài nét chính của sử Việt.

Ngô Quyền đánh tan quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng năm 938, đặt nền móng cho 1 nền độc lập tự chủ lâu dài của Đại Việt. Lý Thường Kiệt phá Tống trên sông Như Nguyệt năm 1077. Vua tôi nhà Trần 3 lần đại phá quân Nguyên nửa cuối thế kỷ 13. Lê Lợi đánh đuổi quân Minh, chấm dứt âm mưu đồng hóa dân Việt của Hán tộc. Và cuối cùng là trận Đống Đa của vua áo vải Quang Trung làm tiêu tan tham vọng bành trướng bờ cõi của nhà Thanh xuống phương Nam.

Cuộc chiến Việt Nam thật ra đã được quyết định vào năm 1972, khi Tổng Thống Hoa Kỳ Nixon công du qua Trung Hoa bắt tay với Chủ Tịch Mao. Điều đó có ý nghĩa gì"

Năm 1979, chiến tranh biên giới Việt Hoa diễn ra đã phá tan huyền thọai đòan kết giữa các nước XHCN anh em. Điều đó có ý nghĩa gì"

Đi ngược lại lịch sử, ta không quên chiến tranh Pháp Thanh từ cuối năm 1884 đến giữa năm 1885, và cuộc chiến Đông Dương lần thứ nhất, 1947 đến 1954. Cả 2 cuộc chiến Trung Quốc đều đưa lính qua biên giới vào Việt Nam mượn tiếng giúp Việt Nam chống thực dân.

Bây giờ ta có thể liện hệ những sự kiện ở trên (được nhắc qua 1 cách rất đại lược) thì có thể tìm ra 1 sợi chỉ xuyên suốt trong sử Việt. Cuộc chiến Việt Nam, hay có người còn gọi là cuộc chiến Đông Dương lần thứ 2, nếu chỉ nhìn trong giới hạn thế kỷ 20 từ góc độ của 1 bộ phận người Mỹ, hay ít ra là qua sự tuyên truyền của các chính phủ Mỹ từ Truman đến Nixon, là cuộc chiến chống Chủ Nghĩa Cộng Sản, và Việt Nam là tiền đồn chống Cộng. Nhưng nếu đặt cuộc chiến đó vào bối cảnh lịch sử hơn 2 ngàn năm ở bán đảo Đông Dương thì đó là cuộc chiến ngăn chặn sự bành trướng của giống dân Hán xuống phương Nam.

Tổng Thống Nixon bắt tay vơi Mao Trạch Đông ngòai dụng ý chia rẽ khối Cộng Sản, cụ thể là giữa Liên Xô và Trung Quốc, còn có ý nghĩa tách rời Bắc Việt ra khỏi vòng kềm tỏa của Trung Quốc, đảm bảo 1 nước Việt Nam cho dù có Cộng Sản cũng không là 1 chư hầu của Trung Quốc. Bắc Việt rơi vào quỹ đạo Liên Xô sau 1975 và cuộc chiến biên giới 1979 có thể xem như là thành quả của chiến lược ngọai giao Nixon-Kissinger ở Đông Á.

Cuộc chiến VN tuy kết quả không như người Mỹ mong muốn nhưng chí ít nó cũng có tác dụng trong việc ngăn chặn làn sóng Cộng Sản bành trướng xuống vùng Đông Nam Á, mà cụ thể và chính xác hơn nếu ta lấy bối cảnh lịch sử mấy ngàn năm lịch sử văn minh Đông Nam Á chứ không phải chỉ là mấy chục năm giữa thế kỷ 20, thì đó chính là cuộc chiến chống sự bành trướng của nền văn minh Hoa Hạ đối với nền văn minh lúa nước Đông Nam Á. Điển hình là các phong trào Cộng Sản ở Mã Lai Á và Nam Dương khi đó đều do các tổ chức người Hoa ở bản địa tổ chức và được sự hậu thuẫn của Hoa Lục Cộng Sản.

Các nước Đông Nam Á có vị trí địa lý đặc biệt. Nằm giữn 2 nền văn minh lớn của nhân lọai là Hoa và Ấn, các dân tộc vừa tiếp nhận, vưà dung hòa những gì học hỏi được từ 2 nền văn minh lớn Hoa Ấn, vừa cùng lúc phát triển bản sắc văn hóa riêng của chính mình. Trong các nước Đông Nam Á thì Việt Nam chiếm 1 vị trị đặc biệt hơn cả, nhìn từ góc độ văn hóa lịch sử. Ấy là vì Việt Nam tiếp giáp với Trung Quốc, Việt Nam nằm ngay mũi Nam tiến của Hán tộc (Hán tộc bành trướng từ vùng duyên hải trước rồi mới tiến vào lục địa nên Miến, Thái và Lào không nằm ở vị tri "éo le" như Việt Nam). Lại không giống Miến Điện có cùng biên giới với Ấn Độ, một nước mà chủ nghĩa bành trướng văn hóa rất yếu so với Trung Hoa.

Nhìn từ góc độ địa chính trị, có thể nói Việt Nam là tiền đồn chống sự bành trướng Trung Hoa của khối các nước Đông Nam Á. Trong lịch sử, Việt Nam đóng vai trò như một cục cao su chặn khuynh hướng phình to của Trung Hoa. Cục cao su có sức đàn hồi, tiếp nhận vào hóa giải những va chạm, xâm lấn từ phương Bắc xuống phương Nam.

Những cuộc Nam tiến của Đại Việt từ vua Lý Thánh Tông qua các đời Trần, Hồ, Lê, Nguyễn chinh phục và sáp nhập nước Chiêm Thành, lấy đất của Vương Quốc Khơme không phải chỉ để mở mang bờ cõi Đại Việt (một khuynh hướng tự nhiên của các dân tộc, không khác với Hán tộc) mà còn để củng cố, thổi 1 luồng sinh khi mới qua sự thâu nhập những nền văn minh mới ở phía Nam, một điều mang tính sinh tồn đối với tộc Việt trước sự đe dọa đồng hóa luôn thôi thúc ở phương Bắc.

Trong công cuộc bảo tồn văn hóa Việt Nam (vốn bao gồm tấc cả các dân tộc sống ở dải đất hình chữ S ngày nay, gồm Kinh, Thượng, Miên, Thái, Mường...), Việt Nam vô hình chung mang trên mình sứ mạng ngăn chặn, hay có thể dùng từ mang tính thời đại là "đắp đê" (containment), khuynh hướng không ngừng bành trướng của Trung Hoa.

Các cuộc nội chiến trong sử Việt, từ cuộc nội chiến Mạc Lê thế kỷ 16, hay Trịnh Nguyễn thế kỷ 17 cho đến khi phong trào Tây Sơn nổi lên tạo ra 1 cục diện hỗn chiến triền miên khốc liệt suốt nửa cuối thế kỷ 18 giữa các dòng họ và thế lực cả ngọai bang lẫn nội bang, tất cả đều chứa đựng một ý nghĩa chung là Việt Nam, qua sự ủy nhiệm vô hình của các nước Đông Nam Á, đang tìm cho mình một chính quyền hữu hiệu, đủ mạnh để chặn nút sức Nam tiến của Hán tộc. Kết quả của các cuộc nội chiến không nhất thiết là sự thiết lập một vương quyền hữu hiệu nhất trong việc bảo tồn nền độc lập của Việt Nam, gián tiếp bảo tồn sự độc lập của nền văn minh Đông Nam Á đối với Trung Hoa, nhưng ít ra là cho đến ngày hôm nay, nước Việt Nam vẫn giữ được nền độc lập tự chủ trước sự đe dọa bành trướng của Trung Hoa.

Người viết phải mở ngoặc ở đây để xác nhận bài viết không có ý đề cao Việt tộc hay bài bác Hán tộc. Dân tộc nào cũng có khuynh hướng bành trướng. Nước Việt Nam nhỏ hơn Trung Hoa nên bành trướng ở phạm vi nhỏ hơn, chứ không phải là không bành trướng, dù là bành trướng vì bất cứ lý do gì. Hơn nữa, văn minh Hoa Hạ lan tỏa rộng khắp các nước Đông Á, trong đó có Việt Nam, mang nhiều yếu tố tích cực, góp phần tạo nên bản chất, phong cách, và bản sắc riêng của Việt Nam, một đất nước không phải là một Trung Hoa nối dài, cũng không phải chỉ là một phần của nền văn minh Đông Nam Á mà thôi. Vị trí địa lý của nước Việt Nam là 1 điều kiện khách quan, nó giúp hình thành con người Việt Nam, một đất nước đa chủng nhưng mang tính thống nhất và có bản sắc văn hóa riêng, dung hòa tất cả các nền văn minh chung quanh, nhưng không hòa tan để mất đi tính chất văn hóa bản địa của mình.

Nhận thức được vai trò và vị trí của Việt Nam trong suốt gần bốn ngàn năm lịch sử (tính từ văn minh Phùng Nguyên, Đồng Đậu cho đến nay), ta có thể thấy được một phần ý nghĩa của những sự kiện gần đây. Việc Việt Nam tham gia tổ chức ASEAN năm 1995, một tổ chức được thành lập từ năm 1967 quy tụ các nước Đông Nam Á, bình thường quan hệ ngọai giao với Mỹ năm 1994, tham gia tổ chức WTO năm 2006 phản ảnh những bước đi tất yếu của một đất nước đi tìm đồng minh mới, mở rộng phạm vi bạn bè sau một thời kỳ dài duy ý chí, giáo điều để rồi tự cô lập và trở nên kiệt quệ về kinh tế, chính trị, cho đến văn hóa, và từ đó không đủ sức cáng đáng vai trò tiền đồn chống sự bành trướng của một nước Trung Hoa đang vươn mình đứng dậy trở thành một siêu cường tương lai thứ 2 trên thế giới sau một giấc ngủ dài hơn 2 thế kỷ.

Hội Nghị APEC năm 2006 được tổ chức ở VN đặt trước giới lãnh đạo Việt Nam một ngã rẽ. Hoặc là tiếp tục lệ thuộc vào Hoa Lục Cộng Sản vì cùng chung ý thức hệ và điểm tựa quyền lực, hoặc tìm một liên minh mới với Hoa Kỳ, một siêu cường không có khuynh hướng bành trướng và bóp nghẹt kinh tế, chính trị và văn hóa các dân tộc khác như Hán tộc, và xích lại gần hơn nữa các nước láng giềng trong tổ chức ASEAN vốn có nguồn gốc và văn hóa rất gần gũi với Việt Nam, nhằm hóa giải hoặc ít ra giảm thiểu sự lệ thuộc vào Trung Quốc. Sự lệ thuộc dù là ý thức hệ cũng đều nguy hiểm. Bài học của các triều đại phong kiến VN quá lệ thuộc tư tưởng Bắc triều góp phần vào việc mất nước vào tay người Pháp xảy ra cách đây chỉ mới hơn 100 năm.

Nói cho cùng, một chính quyền, chế độ cũng chỉ là phương tiện để đạt đến cứu cánh thịnh vượng, phú cường cho một dân tộc, đất nước. Phương tiện đã lồi thời, không phát huy được hiệu quả thì cần được thay đổi, đào thải. Nhưng vì nó chỉ là một phương tiện, nên thiết nghĩ việc thay đổi hay lật đổ không phải là cứu cánh được. Kết thúc bài viết, thiết nghĩ cộng đồng người Việt hải ngọai không chỉ thụ động hy vọng Đảng cầm quyền trong nước, giới lãnh đạo Việt Nam hiện thời có tư duy thực sự đổi mới, thông thóang va cởi mở hơn trong cách nhìn và đánh giá lịch sử, chấp nhận mọi sự đóng góp ý kiến và xây dựng một xã hội dân chủ thực sự, nhưng cộng đồng người Việt nên có cái nhìn khách quan theo suốt chiều dài lịch sử dân tộc Việt Nam để nhận thức đúng đâu là vấn đề then chốt và mang tính thời đại đối với tiền đồ đất nước Việt Nam kiên cường.

20 Nov 2006

El Paso, TX

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi tin là nước Mỹ sau bốn năm nhiều biến động dưới thời Tổng thống Trump rồi sẽ bình yên trở lại với Tổng thống Joe Biden. Tôi đã sống qua tám đời tổng thống Mỹ, Cộng hoà cũng như Dân chủ. Những năm dưới sự lãnh đạo của tổng thống Dân chủ từ Jimmy Carter, Bill Clinton cho đến Barack Obama mà không hề thấy nước Mỹ có khuynh hướng xã hội chủ nghĩa với những giới hạn tự do như ở Việt Nam, Cuba hay Trung Quốc.
Từ những nhận định trên chúng ta thấy tha nhân vừa đem lại hạnh phúc vừa tạo khổ đau cho nhau theo triết lý “Vạn vật tương sinh, tương khắc”. Còn theo giáo lý của nhà Phật thì tùy duyên, tùy hoàn cảnh, tùy Tâm mà “tha nhân” trở thành kẻ thù hay ân nhân của chúng ta.
Ở một đất nước mà “những người uy tín” thường dùng bằng giả, và những vị lãnh đạo quốc gia đều rất “ê a” (hoặc “cờ lờ vờ”) thì sự lờ mờ giữa cân Anh với bảng Anh của một ông nhà báo quốc doanh nào đó … chỉ là chuyện nhỏ – như con thỏ thôi. Có chi nghiêm trọng đâu mà phải rầm rĩ dữ vậy, hả Trời? Sao không nhìn vào những khía cạnh tích cực hơn cho nó vui vẻ cả làng, và cả nước?
Cuối cùng rồi, như Quốc Hội đã chính thức xác nhận tổng thống tân cử Joe Biden là tổng thống thứ 46 của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, như tiếng nói của người dân không chỉ đưa Biden vào vị trí lãnh đạo quốc gia mà còn tập trung được cả lưỡng viện lập pháp vào tay đảng Dân Chủ để hậu thuẫn cho đường hướng nghị sự, chính sách tái dựng Hoa Kỳ của ông trong những năm tới, nước Mỹ sẽ trở lại như nó vốn dĩ.
Thưa các bạn, Trong giờ phút này, nền dân chủ của chúng ta đang chịu một sự xúc phạm chưa từng có. Một sự xúc phạm Toà Nhà Quốc Hội. Một sự xúc phạm những người đại diện cho dân, những người cảnh sát thực hiện lời tuyên thệ bảo vệ các dân biểu, và những công chức đang làm việc ngay trung tâm của nền Cộng Hoà. Một sự xúc phạm luật pháp. Một sự xúc phạm công việc thiêng liêng nhất của nước Mỹ: làm việc cho dân. Tôi xin nói rõ rằng: cảnh hỗn loạn tại Toà Nhà Quốc Hội không phản ảnh nước Mỹ chân chính.
Ở Mỹ, chúng ta luôn luôn nghe được chuyện những người dân Mễ Tây Cơ vượt biên giới sang Mỹ để sinh sống vì đất nước họ nghèo, dân đông, không có việc làm. Nước Mỹ sát bên cạnh, một quốc gia giàu có, sẵn sàng bao nhiêu việc làm bằng sức lao động con người. Chỉ cần băng qua ranh giới giữa hai nước là họ có công việc làm, có tiền gửi về giúp gia đình ở quê nhà. Người Mễ làm hầu như tất cả các công việc lao động ở Mỹ và chính chủ nhân Mỹ cũng cần họ. Bị bắt ở biên giới, bị trả về, họ lại tìm cách sang.
Năm nay, nhơn dân Pháp và âu châu vui vẻ ăn Tết với «Cô xẩm vũ hán 19». Cuối năm, chánh phủ ra lệnh cấm cửa ở nhà (confinement). Tuy đóng cửa lần này không phải là lần đầu tiên, dân chúng tây đầm vẫn lo đi chợ mua sắm những món hàng thuộc nhu yếu phẩm.
Luật Hải Cảnh của Trung Cộng ở Biển Đông và biển Hoa Đông, dự trù có hiệu lực năm nay, 2021, sẽ công khai gây chiến với Mỹ về quyền kiểm soát an ninh ở hai vùng biển chiến lược và bận rộn nhất thế giới, đồng thời đe dọa trực tiếp chủ quyền và quyền chủ quyền của Việt Nam và các nước Đông Nam Á.
Nhiều người nói với tôi: giàu nghèo có số? Tôi thì không hoàn toàn tin như thế, nếu mình biết số của mình sẽ giàu, nhưng ăn rồi cứ đi chơi thì làm sao mà giàu? Ngồi một chỗ chờ sung rụng, sung không rụng vào miệng mình, rụng xuống đất dẹp nát làm sao xơi được.
Tối 31 tháng 12, trên chương trình 20 giờ TV, Tổng thống Emmanuel Macron của Pháp đọc diễn văn chúc mừng Năm mới nhơn dân Pháp. Theo thành kiến, người Pháp chúc mừng Năm mới phải sau 12 giờ đêm 31 tháng 12. Cũng như chúc mừng Noël cũng phải sau 12 giờ đêm 24/12.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Loạt sắc lệnh được ký nhanh chóng ngay trong ngày làm việc đầu tiên của tân Tổng thống Mỹ Joe Biden tại Nhà Trắng nhằm thực hiện những lời hứa tranh cử của ông.
Ông Joe Biden chính thức trở thành tổng thống thứ 46 của Hoa Kỳ và cũng là tổng thống lớn tuổi nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.
Giá dầu thế giới tăng cùng với thị trường chứng khoán Mỹ trong phiên giao dịch hôm thứ Ba (19/01/2021), một ngày trước lễ nhậm chức của Tổng thống đắc cử Joe Biden,
Tổng thống Mỹ Donald Trump kêu gọi người dân "vượt lên trên thù hận đảng phái", ca ngợi thành tựu dưới thời ông, chúc chính quyền mới may mắn trong thông điệp tạm biệt
Hôm thứ Hai (18/01/2021), một ủy ban độc lập về chuẩn bị và ứng phó đại dịch, do cựu thủ tướng New Zealand Helen Clark và cựu tổng thống Liberia Ellen Johnson Sirleaf dẫn đầu, đã công bố đánh giá về sự khởi đầu khủng hoảng ở Trung Quốc