Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hội Nghị Cancun Tan Vỡ

16/09/200300:00:00(Xem: 16823)
Hội nghị cấp Bộ trưởng của Tổ chức Mậu dịch Thế giới WTO tại Cancún đã bất ngờ tan vỡ trưa Chủ Nhật, và được coi như một thắng lợi của các nước nghèo trong tranh chấp ngoại thương với các nước giàu.
Đài RFA đã phỏng vấn kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa và được giải thích rằng đây là một thất bại lớn của cả hai phía mà nạn nhân sau cùng vẫn là người dân các nước nghèo.
Hỏi: Thưa ông Nguyễn Xuân Nghĩa, sự tan vỡ của hội nghị cấp bộ trưởng của tổ chức WTO vào chiều 14 vừa qua đã gây ngạc nhiên cho nhiều người, ngay trong các đại biểu của 146 nước hội viên của tổ chức này, vì sao như vậy"
-- Quan hệ mậu dịch giữa các nước giàu và nghèo đã gặp vấn đề từ lâu, nổi bật là Thượng đỉnh của tổ chức WTO tháng 11 năm 1999 tại Seattle của Hoa Kỳ. Năm đó, Tổng thống Bill Clinton chiều lòng một số trung tâm quyền lợi và tổ chức môi sinh nên đã đề nghị thảo luận về một số đề tài nhạy cảm đối với các nước đang phát triển. Hội nghị Seattle còn bị các nhóm chống toàn cầu hóa được thể phá hoại dữ dội bằng nhiều cuộc biểu tình bạo động. Mãi đến tháng 11 năm 2001, tức là hai năm sau và ngay sau vụ khủng bố tại Mỹ, hội nghị tại Doha mới cố lập lại một lộ trình phát triển mậu dịch giữa các nước với chỉ tiêu là đạt được một thỏa thuận vào cuối năm 2004. Trên cái đà ấy của hội nghị Doha, người ta đạt một số kết quả nên tưởng là 146 hội viên sẽ kịp tiến được một bước lớn tại hội nghị ở trung tâm du lịch Cancun của Mexico. Nào ngờ dị biệt quan điểm giữa các nước lại còn đào sâu hơn và hội nghị không đồng ý nổi về nghị trình thảo luận sau năm ngày đêm thảo luận. Nhiều đại biểu tham dự tỏ vẻ ngạc nhiên về sự tan vỡ này.
Hỏi: Trước khi đi vào chi tiết, xin ông cho biết ngắn gọn lý do chủ yếu của sự tan vỡ này.
-- Lý do chính là các nước đang phát triển đã thống nhất được thành một khối để chặn lại đề nghị thảo luận bốn đề mục do Liên hiệp Âu châu, Nhật Bản và Hàn Quốc đưa ra. Bốn đề mục ấy được gọi là “đề mục Singapore” vì được nêu ra lên từ năm 1996 tại Singapore và liên hệ đến chính sách đầu tư, việc tiếp cận thị trường, thủ tục minh bạch khi các chính quyền mua hàng, và chính sách cạnh tranh. Sở dĩ bác bỏ là vì các vấn đề trên đi quá lãnh vực mậu dịch là trách nhiệm của tổ chức WTO, nhưng lý do thật là các nước nghèo muốn thảo luận về vấn đề họ quan tâm, là chính sách bảo hộ nông phẩm của các nước giàu, nhất là của Liên hiệp Âu châu, Nhật Bản và Mỹ, vốn từng được nêu ra hàng năm mà không được các nước giàu đáp ứng, nhất là Liên hiệp Âu châu, trong đó đứng đầu là nước Pháp. Điều gây ngạc nhiên lần này là phản ứng thống nhất và khá hùng hồn của các nước đang phát triển, trong đó có các nước đông dân nhất địa cầu như Trung Quốc, Ấn Độ, Brazil và các nước nghèo nhất tại Châu Phi.
Hỏi: Bây giờ, đi vào chi tiết, xin ông cho biết sự thể của quan hệ mậu dịch phức tạp này.
-- Trước hết, xin nói ngay rằng trong trao đổi ngoại thương giữa các nước ta không nên đơn giản nghĩ rằng có hai phe thiện ác giữa hai chiến tuyến minh bạch, một bên là các nước giàu chỉ muốn trục lợi và bên kia là các nước nghèo bị bóc lột. Lý do là ý niệm giàu nghèo này quá đơn giản nên ta không có hai phe mà có từng nhóm quốc gia có cùng quan điểm về quyền lợi trên từng vấn đề vào từng lúc. Tôi xin tạm minh diễn bằng một thí dụ dễ hiểu: nhiều người cùng muốn bước lên một đòan tầu, những ai chật vật vào được trong toa rồi đều nhất trí quay ra nói với người đứng dưới là bên trong đã hết chỗ, để khỏi bị chen chúc. Các nước nghèo mà phát triển đến một mức độ nào đó lại trở thành quốc gia đang phát triển, và có quan niệm về quyền lợi chuyển dịch theo tình hình mới, như trường hợp Hàn Quốc, Đài Loan hay Singapore. Đó là về bối cảnh chung; về thực chất thì xứ nào cũng ưu tiên nghĩ đến quyền lợi của mình, chính quyền nào cũng ưu tiên bảo vệ quyền lợi của công dân mình hay cử tri của mình. Vì vậy, ai cũng đề cao tự do mậu dịch trong địa hạt mà quyền tự do đó có lợi cho mình, rồi lặng lẽ thi hành biện pháp bảo hộ cho thành phần mình muốn bảo vệ, như Ấn Độ, Brazil hay Argentina cũng có chế độ bảo hộ nông phẩm. Cho nên, ai cũng nói đến tự do mậu dịch nhưng có cơ hội là vi phạm và vì vậy mới cần một cơ cấu giải quyết mâu thuẫn là tổ chức WTO, một câu lạc bộ của các nước muốn buôn bán tự do với điều kiện. Thực tế của quyền lợi là điều phũ phàng đó.
Hỏi: Nếu ta khó xác định được lằn ranh xấu tốt giữa các nước, vụ tan vỡ này sẽ ảnh hưởng thế nào đến tình hình mậu dịch toàn cầu"

-- Ngay sau khi hội nghị kết thúc, tổ chức WTO cho biết họ sẽ triệu tập lại một hội nghị, trễ nhất vào ngày 15 tháng Chạp này, có thể tại trụ sở chính ở Geneve của Thụy Sĩ. Trước đó, trong thượng đỉnh của tám nước công nghiệp hàng đầu là nhóm G-8, gồm Mỹ, Nhật, Anh, Pháp, Đức, Ý và Canada cùng Liên bang Nga, các nước cũng sẽ phải quan tâm đến phản ứng dữ dội của các nước nghèo. Và trong hội nghị hàng năm sắp tới của Ngân hàng Thế giới và Quỹ Tiền tệ Quốc tế, đề tài này cũng phải được quan tâm, nhất là khi Ngân hàng Thế giới cho rằng chính sách bảo hộ nông phẩm của Âu châu có gây thiệt hại cho các nước nghèo. Nhưng, vì các nước nghèo và nhiều tổ chức ngoài chính phủ có quan điểm ủng hộ các xứ này đang hồ hởi vì thắng lợi vừa qua tại Cancun, người ta chưa thấy hy vọng khai thông ngay trước mắt. Tôi nghĩ rằng đây là một thất bại lớn và nạn nhân sau cùng vẫn là người dân của các nước nghèo.
Hỏi: Vì sao vậy, thưa ông"
-- Nếu thấy rằng mình không thể đạt được một thỏa thuận quốc tế, tức là đa phương, trong khuôn khổ của tổ chức WTO, mỗi nước sẽ đi tìm thỏa thuận song phương qua từng hiệp định thương mại hay thương ước ký kết với quốc gia nào đồng ý với mình, hoặc các nước sẽ lập ra một cơ chế của từng nhóm quốc gia đồng ý trao đổi ngoại thương với nhau. Vào trường hợp đó, tổ chức WTO sẽ mất dần nội dung và thực chất, và quan hệ mậu dịch lẫn việc buôn bán giữa các nước sẽ bị hạn chế. Mà điều này xảy ra thì các nước nghèo sẽ là nạn nhân hàng đầu, là điều họ chưa hiểu vì còn đang say men chiến thắng. Trước khi vào hội nghị, Đại diện Thương mại của Hoa Kỳ là Robert Zoellick đã nói trước về viễn ảnh đáng tiếc đó. Trong vụ này, ta không nên nói ngay đến thắng bại mà phải thấy là các nước đang phát triển sẽ bị thiệt hại về kinh tế sau thắng lợi chính trị vừa qua.
Hỏi: Trở lại đề tài gây nhức nhối cho các nước nghèo khiến họ có lập trường mạnh mẽ vừa qua là vụ bảo hộ nông phẩm của các nước giàu....
-- Vâng, ba khối kinh tế đứng đầu thế giới là Liên hiệp Âu châu, Nhật Bản và Hoa Kỳ cũng là ba nhóm có chính sách bảo hộ nông phẩm đáng trách nhất. Họ lấy tiền thuế của dân nâng đỡ nông gia bằng biện pháp trợ cấp và trợ giá khiến nông gia vẫn có lợi dù sản xuất với giá thành cao hơn các nước khác, và vì thấy còn có lợi, nông gia còn tiếp tục sản xuất nên ta có nạn dư thừa nông phẩm từ các nước giàu tràn ngập ra thị trường thế giới, làm sụt giá nông phẩm và gây thiệt hại cho các nước nghèo và cả các nước có nông nghiệp tiên tiến và năng suất cao như Úc Đại Lợi hay New Zealand. Chính sách bảo hộ này tuân theo quy luật chính trị nhưng hoàn toàn phản kinh tế, do đó các nước nghèo mới yêu cầu phải bãi bỏ mà không thành. Phải nói rằng trong hồ sơ nông phẩm Liên hiệp Âu châu là nhóm lạc hậu nhất, với chính sách nông nghiệp chung gọi là CAP hoàn toàn thoái hóa. Họ đả kích các xứ khác là cứ tự tiện hành động theo ý mình một cách đơn phương, chứ chính bản thân họ mới là nhóm hành động đơn phương khi duy trì một chế độ bảo hộ nông phẩm phi lý về kinh tế và nghiệt ngã với các nước nghèo, nhất là các nước Châu Phi sống nhờ xuất khẩu nông phẩm. Vì chính sách đó của Âu châu, Mỹ mới trả đũa và đến nay, hai khối này với nhau còn chưa khai thông được mâu thuẫn. Thượng đỉnh G-8 kỳ này có thể phải nêu lại vấn đề giữa các nước đã phát triển với nhau, vì vụ tan vỡ tại Cancun sẽ gây ảnh hưởng bất lợi cho mọi phe thắng bại.
Hỏi: Kết luận của ông về hồ sơ nhức đầu này"
-- Các nước đã phát triển, một thiểu số trên địa cầu kể về dân số, cần ý thức được là vận mệnh thế giới sẽ không thể do một nhóm nhỏ các nước giàu đó ngồi bàn tính một cách lạnh lùng với nhau, bất kể tới thiên hạ còn lại. Vì vậy, họ phải quan tâm đến quyền lợi và cả những ẩn ức của các nước nghèo, trong đó có một nhóm quốc gia như Trung Quốc, Ấn Độ, Brazil hay Indonesia tập trung quá nửa dân số địa cầu. Họ phải giải thích được cho người dân của họ, nông gia hay nghiệp đoàn và các chính khách thiển cận theo đuổi chính sách bảo hộ mậu dịch, là chính sách này không thể tồn tại mãi vì nhà nước không thể lấy thuế của dân tiếp tục trợ cấp trợ giá trước phản ứng dữ dội của các nước khác. Ngược lại, các nước nghèo cũng đừng tự ru ngủ ở thắng lợi biểu kiến vừa qua tại Cancun vì sẽ thấy hậu quả bất lợi trong nay mai, khi có thể mất luôn diễn đàn WTO là nơi tiếng nói của đa số còn được một chút trọng lượng trước các khối kinh tế giàu mạnh kia.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trước đây, các cuộc đụng độ giữa Israel và Palestine đã thường diễn ra tại Jerusalem và Dải Gaza. Các yếu tố tác động khẩn thiết cho mối xung đột là tình trạng đe dọa cưỡng chế trục xuất các gia đình Palestine hoặc các buổi lễ kỷ niệm của Do Thái giáo tại Tempelberg. Thực ra, chiến cuộc còn bắt nguồn từ các sự kiện lịch sử khác mà các xung đột về thành phố Jerusalem và điện thờ Tempelberg đóng một vai trò chính cho sự leo thang.
Đọng trên hoa, trên lá, giọt sương năm xưa gợi ra cõi trong vắt, bình an, đẩy hồn ta vào chốn không bến không bờ, mênh mông, tịch mịch. Những đêm không trăng sao, ta cũng thấy trong cõi mịt mùng sự an hòa, tĩnh mịch ấy. Nhưng cõi tịch mịch của thăm thẳm trời đêm thì lạnh lẽo, vô hồn. Cõi mênh mông cảm từ giọt sương có phơn phớt nắng mai, thấp thoáng màu lá, màu hoa, bao giờ cũng ấm áp, man mác niềm vui nhẹ nhàng, thanh thoát như sương khói, như tơ. Giọt sương quen thuộc, thân yêu ấy đã biến mất, đã trôi vào quá khứ cùng lịch sử của vũ trụ mất rồi. Dù vẫn giữ hình thái, dung nhan của muôn triệu năm trước, giọt sương hôm nay đang mang trong lòng một sự ồn ào khủng khiếp. Vô lượng vi phân tử, sóng radio của điện thoại di động mang theo những lời thủ thỉ thân yêu, gay gắt tranh luận, ầm ầm giận dữ, đắng cay nhiếc móc, nỉ non than thở, tiếng khóc, tiếng cười, nỗi bi thương, cơn cuồng nộ – đủ món hỉ nộ ái ố – … điệp điệp, trùng trùng lướt qua giọt sương liên miên từ lúc nó chào đời
Các cuộc xung đột giữa Do Thái với Palestine cùng khối Ả Rập là vấn đề nan giải cho Hoa Kỳ lẫn thế giới bởi Do Thái không hề nhượng bộ, luôn có những hành động cứng rắn và trả đũa tàn bạo. Cuộc xung đột hiện nay xảy ra khi Do Thái trục xuất sáu gia đình Palestine tại Đông Jerusalem, là điều mà Do Thái từng bước thực hiện với người dân Palestine từ nhiều năm qua.
Tôi yêu những nông dân thôn Hoành, tôi yêu những nông dân Dương Nội. Yêu cái hồn của đất – nơi con người đang phải đối mặt với phong ba bão táp; nơi con người bước trên nghịch cảnh bằng sự cao quý và khí phách của riêng mình. Tôi có một niềm tin vững chắc rằng lòng tử tế và sự dũng cảm của họ sẽ lan toả và lan rộng.
Từ Văn phòng Viện Tăng Thống, tuy chỉ tồn tại trên danh nghĩa, trong phận sự bảo trì ấn tín của Viện Tăng Thống, kế thừa tâm nguyện của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống qua phú chúc di ngôn của Ngài trước ngày thị tịch; chúng tôi trên nương tựa uy đức Tăng già và đạo lực gia trì của Chư tôn Trưởng lão, kính gởi đến Chư tôn Hòa Thượng, Chư Thượng tọa, Đại đức Tăng-già nhị bộ, cùng tất cả bốn chúng đệ tử, tâm nguyện Bồ-đề được thể hiện qua các kỳ họp đã nêu, ước mong tất cả bằng Bồ-đề nguyện và Bồ-đề hành, bằng đức lực, trí lực, và tài lực, với hằng tâm và hằng sản, đồng tâm nhất trí góp phần công đức vào sự nghiệp hoằng pháp lợi sanh mà Chư Thánh Đệ tử, Lịch đại Tổ sư, bằng hùng lực và trí tuệ, bằng từ bi và nhẫn nhục, khoan dung, trải qua vô vàn gian nan chướng duyên trở ngại, đã mang ngọn đèn chánh pháp đến những nơi tăm tối, cho những ai có mắt để thấy, dựng dậy những gì đã sụp đổ, dựng đứng những gì đang nghiêng ngả.
Ngày Phật đản sanh là ngày vui, ngày thiêng liêng và trọng đại của nhân loại. Dù là với truyền thống nào, tông môn pháp phái nào, dù ở quốc độ nào… Người con Phật cũng đều hoan hỷ và thanh tịnh thân tâm để tưởng niệm đức Phật.
Thì tôi cũng nói cho hết lẽ như thế. Chớ bao nhiêu lương dân ở Văn Giang, Dương Nội, Thủ Thiêm, Lộc Hưng… đang sống yên lành mà Đảng & Nhà Nước còn có thể nhẫn tâm biến họ thành những đám dân oan (vật vã khắp nơi) thì cái chính phủ hiện hành có xá chi đến những khúc ruột thừa ở Cambodia.
Bàn về kinh tế không thể không nhắc đến tiền. Tiền không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền thì…đói. Tiền mang lại tự do (có tiền mua tiên) hay biến con người thành nô lệ đồng tiền. Con nít lên 3 đã biết tiền dùng để mua bánh kẹo, vậy mà các kinh tế gia giờ này vẫn không đồng ý chuyện tiền để làm chi!
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.