Hôm nay,  

Chúng ta không quên họ

22/03/202400:00:00(Xem: 1378)

GettyImages-2008842970
Người dân đặt hoa trong buổi cầu nguyện cho Alexiei Navalny trước Tổng lãnh sự quán Nga vào ngày 16/2/2024 tại Munich, Đức. Alexei Anatolievich Navalny là một nhà lãnh đạo phe đối lập, luật sư, nhà hoạt động chống tham nhũng và tù nhân chính trị người Nga. Sinh ra ở Butyn' năm 1976, ông đã thành lập lại đảng « Nước Nga Tương Lai » vào năm 2018 và tổ chức các cuộc biểu tình chống chính phủ. Ông là người ủng hộ chống tham nhũng ở Nga cũng như chống lại Tổng thống Vladimir Putin và chính phủ của ông. Navalny phải nhập viện năm 2020 vì bị chính quyền Putin đầu độc bởi chất Novichok. Năm 2022, Ông bị bỏ tù 9 năm sau phiên tòa xét xử tội tham ô được Tổ chức Ân xá Quốc tế cho là giả tạo. Ông qua đời ngày 16 tháng 2 trong nhà tù Nga, để lại vợ, Yulia Navalnaya và hai đứa con. (Ảnh của Johannes Simon/Getty Images)

Câu chuyện kể từ xa xưa, rất xa xưa, là từ thời đức Phật còn tại thế: Có một người Bà La Môn rất giầu có và rất quyền thế, ông thích đi săn bắn thú vật trong rừng hay chim muông trên trời. Một hôm đó, ông bắn được một con thiên nga to đẹp đang bay vi vút trong bầu trời cao xanh bát ngát thăm thẳm trên kia. Con thiên nga vô cùng đẹp bị trúng đạn, rơi xuống đất, đau đớn giẫy và chết. Ông liền chạy tới lượm thành quả của ông và xách xác con thiên nga lộng lẫy về cho gia nhân làm thịt, làm một bữa nhậu, có lẽ.
  
Nhưng ngài Shirdata ngăn cản người thợ săn mang xác con thiên nga đi. Dĩ nhiên người Bà La Môn thợ săn phản đối dữ dội, ông có lý khi ông nói là con thiên nga bay trên trời là không của ai cả, ông bắn được là của ông, thì ông được quyền mang nó đi làm thịt ăn. Ngài Shirdata thì nhất định phản đối việc người Bà La Môn muốn ăn thịt con vật coi như là của chiếm hữu của mình.
  
Hai bên giằng co, nói qua nói lại, sau người thợ săn quyền thế nhất định gạt tay ngài Shirdata ra, đưa sự việc tới cửa quan, bấy giờ là đức vua Ashoka, ngài sẽ xử coi ai đúng ai sai. Dĩ nhiên, theo tự nhiên xã hội, nhà vua phán rằng chim thiên nga có hằng hà vô số, chúng bay trên bầu trời bao la, ai bắn được con nào thì tùy nghi sử dụng, vì chim là của thiên nhiên chớ không của riêng ai cả. Cũng dĩ nhiên, theo lòng từ bi của Phật pháp, đức Shirdata trình thưa rằng: Bẩm vâng, nhà vua xử vậy cũng đúng mà cũng không đúng, vì con chim thiên nga này nó đang tự do bay lượn trong bầu trời và nó cũng không hề đụng chạm vào tự do của một ai cả. Tiếc thay nó là loài súc sinh nên không nói được tiếng người, nếu nó nói được tiếng người, đương nhiên nó lên tiếng phản đối việc người Bà La Môn đã giương cung tên bắn chết nó vì nó cũng được quyền sống an nhiên như mọi loài khác. Bây giờ, người ác đã giết chết nó rồi, nó không thể sống lại được, nhưng nếu có một cơ may nào mà nó hồi sinh hay không hồi sinh, thì nó cũng không muốn thuộc về tay thợ săn đã chiếm đoạt sự sống của nó. Nó càng không muốn ông ác mang nó về ăn thịt để hòa tan nó vào thân thể một người mà nó cho là dã man đã cướp đoạt tự do bay lượn của nó đã giết mạng sống của nó để thỏa mãn thú tính chiếm đoạt.
  
Con chim thiên nga thời buổi nay vừa bị đoạt mạng một cách bi phẫn là nhà đấu tranh cho tự do người nga Alexel Navalny, 47 tuổi, ông vừa bị Poutine sát hại ngày 16/02/2024 trong nhà tù biệt giam sói bắc cực, nơi này, nhiệt độ gay gắt luôn là -30°C.
  
Người ta nói là ông bị mệt sau khi đi dạo về và đã được cấp cứu, chắc chắn cấp cứu kiểu Poutine là đoạt mạng.
  
Mọi người đã nói nhiều về sự độc ác của chính quyền Moscou mà Poutine là đại diện. Alexel Navalny, nhà đối lập chống độc tài đòi tự do cho dân tộc Nga còn rất trẻ ở tuổi 47, khi được đưa sang Đức điều trị vì bị đầu độc, ông cũng có thể ở lại Đức tị nạn, nhưng có lẽ, ông muốn trở về ngay trong lòng quê hương vì trước tiên ông là người yêu nước nhiệt tình, thêm nữa ông đoán hiểu dù ở đâu đâu Poutine cũng có thể cho người ám hại, nên ông đường đường chính chính về tranh đấu hiên ngang trực diện ở Nga, bên cạnh những đồng chí và đồng bào ruột thịt của ông.
  
Nhưng không bao lâu người thiện xạ háo sát Poutine đã giương cung bắn trúng trái tim tự do của con thiên nga.
  

Sau khi ám hại Navalny, Poutine còn ra lệnh giam cầm thân xác ông một các âm thầm bí mật, họ không muốn trả ngay thân xác người anh hùng cho gia đình mai táng. Quỷ thuật của cộng sản là vậy, luôn đợi cho cảm xúc và dư luận lắng dịu xuống. Chúng sợ, Poutine sợ cả cái xác lạnh lẽo của người anh hùng đã chống đối ổng. Giết được người xong, có lẽ mặt Poutine còn vàng hơn nghệ!
  
Người mẹ của Navalny sau một tuần lễ tranh đấu quyết liệt mới được Poutine chịu cho bà nhìn nhận xác con trong môt nhà thương của thành phố Salekhard, nơi có nhà ngục goulag đã giam cầm tự do.
  
Bà mẹ đã tổ chức lễ an táng cho con.
  
Người dân Nga đã đến đông ngậm ngùi kính viếng người ra đi nằm an nghỉ dưới mộ phần là một núi hoa.
  
Về sự ra đi vĩnh viễn của Navalny, ông Nicolai Petrov quả quyết là Navalny bị Poutine ám sát. Ông nhấn mạnh trong mọi trường hợp Poutine vẫn là thủ phạm. Vì sắp bầu cử, Poutine lo sợ ảnh hưởng tự do của Alexel Navalny ảnh hưởng tới phần lớn dân chúng Nga. Một nhà đối lập khác người Nga ở hải ngoại, ông Nikhaï Khodorkovski đang tung ra lời kêu gọi cử tri nga khi đi bỏ phiếu những ngày sắp tới, hãy viết tên Alexel Navalny trên lá phiếu. Nếu điều này xẩy ra được, biết đâu Poutine chẳng tức giận phát điên phát khùng mở cung tên khủng bố chết hết cả gia đình Navalny còn lại? Biết đâu khi người cộng sản hăng máu mà? Hay là Poutine chẳng âm thầm cho đào xác người anh hùng đối lập lên mà làm tiêu hủy băm vằm ra như người Bà La Môn thợ săn, đồng thời với ngài Shirdata thuở xưa, đòi mang xác con chim thiên nga tội nghiệp đi nấu nướng là bữa ăn cho sướng cái miệng?
  
Dù bao nguy nan, bao chộn rộn xẩy ra, thì tự do vẫn luôn luôn cần như không khí thở ra thở vào. Chim tự do vẫn bay vi vu trong bầu trời cao xanh trên kia. Từng đàn từng đàn chim tự do bay bay, vẫn bay… Người thiện xạ háo sát vẫn ngồi đó, tự tại đó, trong lâu đài quyền uy độc tài chễm chệ và ung dung chĩa súng lên cao ngắm, bắn, thỉnh thoảng một con không may bị trúng thương rớt xuống chết thảm như Navalny của Nga.
  
Người dân Nga đa phần đoan quyết vì Navalny bị chết vì lệnh giết của Poutine, một Poutine dòng dõi của KGB. Họ cảm nhận được một Navalny đã anh hùng can đảm dám nói lên nhiều lần khát vọng tự do của họ nên họ tụ tập rủ nhau tới tiễn biệt Navalny ở thánh đường. Cũng có một số người không cùng chung ý hướng lắm, những họ vẫn tới, tới đám tang, tới để tôn vinh sự dũng cảm bằng biểu hiệu vô cùng nhiều những bó bông rực rỡ sắc màu anh hùng bi tráng của thế hệ.
  
Rồi thì linh cữu cũng được đóng lại cho Navalny an nghỉ, hẹn một kiếp sau, tranh đấu tiếp tục! Bây giờ thì cánh chim bằng đã bay đi, bỏ lại phía sau anh một thế giới, một quê hương ngổn ngang thù hận và chiến tranh. Bỏ lại cả một cõi ta bà rất ta bà đầy vô luân, vô pháp, xen lẫn ít nhiều đạo đức lẻ loi lấp lánh.
  
Rồi phút sau cùng thì linh cữu được hạ huyệt, hai bà mẹ khóc bên nhau trong tiếng nhạc âm thầm nhỏ giọt tiễn đưa la chanson d’adieu!
  
Chúng tôi không bao giờ quên Navalny cũng như không bao giờ tha thứ Poutine KGB.
  
Dù cho các thiện xạ háo sát vẫn ngồi đó đó, vẫn rình mò lăm le bắn lên cao, đã bắn được một Navalny của nước Nga, Nhưng còn ở trên bầu trời Việt Nam, trên cao xanh đó, còn có bao nhiêu con chim thiên nga đang bay lượn lòng vòng, chao qua, chao lại tìm cách đòi lại tự do cho chính mình, cho xã hội, cho quê hương. Họ vẫn ở đó, vẫn ra sức đấu tranh cho dân tộc, cho quê hương dù họ mắc vòng lao tù, bị ốm đau hành hạ, bị tra tấn bạc đãi đến đói khác mỏi mòn trong cái gọi là goulag của cộng sản Việt Nam.
  
Chúng ta không có quyền quên họ!
  
Họ là những Trần Huỳnh Duy Thức. Những Phạm Chí Dũng, Huỳnh Trương Ca, những Phạm Đoan Trang, những cụ Lê Đình Kình. Và gần đây nhất là nhà báo Đặng Vũ Bình, xa xa hơn, lùi về thời gian trước nữa là giáo sư Gunther Krainick và bà Gunther. Bác sĩ Greifswald, giáo sư Freiburg, giáo sư Raymond Discher là những vị thầy dạy học và những vị thầy thuốc người Đức và còn bao nhiêu vị nữa, đều đã đến từ xa để chăm sóc sức khỏe cho người Việt Nam và họ đã bị cộng sản Việt Nam sát hại dã man vào năm Mậu Thân 1968 (theo B.S Tôn Thất Sang). Tất cả họ, hiển danh hay ẩn danh, người ngoại quốc hay người Việt Nam, họ vẫn ở đó, và chúng ta không có quyền quên họ.
 
– Chúc Thanh
Paris, tháng Ba 2024

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Ý thức xã hội mới Việt Nam “là toàn bộ những tư tưởng, quan điểm, những tình cảm, tâm trạng, truyền thống tốt đẹp, v.v. của cộng đồng dân tộc Việt Nam, mà hạt nhân là chủ nghĩa Mác- Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, phản ánh lợi ích căn bản của nhân dân nhằm phục vụ sự nghiệp xây dựng, bảo vệ xã hội mới”. Nói như thế là cuồng tín, vọng ngoại và phản bội ước vọng đi lên của dân tộc...
Nhiều sự việc thay đổi kể từ thập niên 1970 khi Richard Nixon và Mao Trạch Đông nghĩ ra công thức “một Trung Quốc” cho sự dị biệt của họ đối với quy chế Đài Loan. Nhưng nếu kết hợp với các biện pháp khác để tăng cường việc răn đe chống lại bất kỳ hành động xâm lược bất ngờ nào, chính sách này trong 50 năm qua vẫn có thể giúp cho việc gìn giữ hòa bình. Liệu Trung Quốc có thể cố tấn công Đài Loan vào năm 2027 không? Philip Davidson, Tư lệnh mãn nhiệm của Bộ Tư lệnh Ấn Độ-Thái Bình Dương của Mỹ, nghĩ như vậy hồi năm 2021 và gần đây ông đã tái khẳng định việc đánh giá của mình. Nhưng liệu Hoa Kỳ và Trung Quốc có định sẵn cho cuộc chiến trên hòn đảo này không, đó là một vấn đề khác. Trong khi nguy hiểm là có thật, một kết quả như vậy không phải là không thể tránh khỏi.
Khi nhận xét về chính trị tại Việt Nam, không những các quan sát viên quốc tế mà ngay cả nhân dân đều băn khoăn trước câu hỏi: dưới chế độ CSVN, cả quân đội lẫn công an đều là những công cụ bảo vệ cho đảng và chế độ, nhưng tại sao thế lực của công an và đại tướng công an Tô Lâm lại hoàn toàn lấn át quân đội như thế?
Có nhiều chỉ dấu Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ đã “lọt vào mắt xanh” Trung Quốc để giữ chức Tổng Bí thư đảng CSVN thay ông Nguyễn Phú Trọng nghỉ hưu. Những tín hiệu khích lệ đã vây quanh ông Huệ, 66 tuổi, sau khi ông hoàn tất chuyến thăm Trung Quốc từ 7 đến 12/04/2024.
“Hủ cộng”, tôi có thể hợm mình tuyên bố, với sự chứng thực của Google, là do tôi khai sinh trong khi mấy lời cảm thán tiếp nối là của Tố Hữu khi nhà thơ này, nhân chuyến thăm viếng Cuba, đã tiện lời mắng Mỹ: “Ô hay, bay vẫn ngu hoài vậy!” Gọi “khai sinh” cho hách chứ, kỳ thực, chỉ đơn thuần là học hỏi, kế thừa: sau “hủ nho”, “hủ tây” thì đến “hủ cộng”. “Hủ nho”, theo Việt Nam Tự Điển của Hội Khai Trí Tiến Đức, là “nhà nho gàn nát”, chỉ giới Nho học cố chấp, từng bị những thành phần duy tân, đặc biệt là nhóm Tự Lực Văn Đoàn, nhạo báng sâu cay vào thập niên 1930. Nếu “hủ nho” phổ biến cả thế kỷ nay rồi thì “hủ tây”, có lẽ, chỉ được mỗi mình cụ Hồ Tá Bang sử dụng trong vòng thân hữu, gia đình. Hồ Tá Bang là một trong những nhà Duy Tân nổi bật vào đầu thế kỷ 20, chủ trương cải cách theo Tây phương nhưng, có lẽ, do không ngửi được bọn mê tín Tây phương nên mới có giọng khinh thường: "Chúng nó trước hủ nho giờ lại hủ tây!" [1]
Mới đấy mà đã 20 năm kể từ khi đảng CSVN cho ra đời Nghị quyết 36 về “Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài” (26/03/2004-26/03/2024). Nhưng đâu là nguyên nhân chưa có “đoàn kết trong-ngoài” để hòa giải, hòa hợp dân tộc?
Cả Hiến Pháp 2013 và Luật Công An Nhân Dân năm 2018 đều quy định công an nhân dân là lực lượng bảo đảm an toàn cho nhân dân và chống tội phạm. Tại sao trên thực tế nhân dân Việt lại sợ hãi công an CSVN hơn sợ cọp?
Càng gần các Hội nghị Trung ương bàn về vấn đề Nhân sự khóa đảng XIV 2026-2031, nội bộ đảng CSVN đã lộ ra vấn đề đảng viên tiếp tay tuyên truyền chống đảng. Ngoài ra còn có hiện tượng đảng viên, kể cả cấp lãnh đạo chủ chốt đã làm ngơ, quay mặt với những chống phá Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh...
Hí viện Crocus City Hall, cách Kremlin 20 km, hôm 22 tháng O3/2024, đang có buổi trình diển nhạc rock, bị tấn công bằng súng và bom làm chết 143 người tham dự và nhiều người bị thương cho thấy hệ thống an ninh của Poutine bất lực. Trước khi khủng bố xảy ra, tình báo Mỹ đã thông báo nhưng Poutine không tin, trái lại, còn cho là Mỹ kiếm chuyện khiêu khích...
Khi Việt Nam nỗ lực thích ứng với môi trường quốc tế ngày càng cạnh tranh hơn, giới lãnh đạo đất nước đã tự hào về “chính sách ngoại cây giao tre” đa chiều của mình. Được Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), thúc đẩy từ giữa thập niên 2010, ý tưởng là bằng cách cân bằng mối quan hệ của Việt Nam với các cường quốc – không đứng về bên nào, tự chủ và thể hiện sự linh hoạt – nó có thể duy trì sự trung gian và lợi ích của mình, đồng thời tận dụng các cơ hội kinh tế do tình trạng cạnh tranh của các đại cường tạo ra
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.