Hôm nay,  

Bầu Cử Tổng Thống Hoa Kỳ 2024: Chủng Tộc, Chủ Đề Muôn Thuở

23/02/202400:00:00(Xem: 765)

trump
Chiến dịch bài trừ di dân của Donald Trump ngày càng tập trung vào vấn đề chủng tộc. (Nguồn: Chụp lại từ YouTube)

Đôi lời từ tác giả: “Sẽ có nhiều người không thích bài viết này. Họ sẽ cảm thấy bị công kích và rằng thật bất công. Phản ứng càng mạnh mẽ càng cho thấy nỗi sợ hãi về chủng tộc đã cắm rễ sâu vào nền chính trị Hoa Kỳ, và sẽ tồn tại mãi.
 
Tầm quan trọng của vấn đề chủng tộc trong nền chính trị của chúng ta được thể hiện rõ ràng qua chiến dịch tranh cử tổng thống hiện tại. Khẩu hiệu (slogan) đình đám nhất là từ chiến dịch tranh cử của Donald Trump: “MAGA” – Make America Great Again (Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại). Ý của slogan này là Hoa Kỳ đã từng rất vĩ đại, nhưng đã và đang đánh mất hào quang của mình.
 
Vậy điều gì đã che bớt hào quang của Hoa Kỳ?
 
Năm 2015, khi cựu Tổng thống Trump bắt đầu ra tranh cử tổng thống, ông đã chọn khẩu hiệu “MAGA” – Make America Great Again. Trong các tuyên bố và diễn thuyết sau đó, ông khẳng định rằng di dân nhập cư bất hợp pháp là một mối đe dọa đối với biên giới Hoa Kỳ. Qua những lời lẽ của Trump, họ bị mô tả thành những kẻ hiếp dâm, tội phạm và đủ loại gian ác, xấu xa khác.
 
Chiến dịch bài trừ di dân của Trump ‘sặc mùi’ chủng tộc. Khi lớn tiếng chỉ trích cái gọi là “thả cửa biên giới” của đất nước, ông chẳng hề đả động đến Canada. Trên thực tế, ông còn mong sẽ có nhiều di dân đến từ Na Uy và các quốc gia chủ yếu là người gốc da trắng khác.
 
Di dân đáng sợ, còn được gọi là “nhóm khác” (others), là những người có làn da sẫm màu hơn so với hầu hết người Mỹ gốc da trắng; đặc điểm chủng tộc của họ thể hiện rõ trên khuôn mặt của họ. Làm thế nào để phân biệt những di dân này với những người cũng có gốc da màu nhưng là công dân Hoa Kỳ? Cần gì phân biệt; cựu tổng thống cũng đã từng cảnh báo về họ rồi đấy thôi. Ai chẳng biết ông từng dè bỉu đất nước quê hương của dân nhập cư lâu năm là “những quốc gia rác rưởi.”
 
Vấn đề chủng tộc từ lâu đã là trọng tâm trong những lời kêu gọi của Trump. Khi Hoa Kỳ bắt đầu một chiến dịch tranh cử tổng thống mới mà ông có thể sẽ là ứng cử viên của Đảng Cộng Hòa, dưới đây là một số điều chúng ta có thể nhận thấy:
 
Thù ghét chủng tộc là yếu tố quan trọng
 
Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng trong việc quyết định bỏ phiếu cho Trump trong các cuộc bầu cử tổng thống năm 2016 và 2020, yếu tố quan trọng thứ hai (đứng sau yếu tố đảng phái) không phải là nỗi sợ suy thoái kinh tế hoặc cam kết về quyền tự do cá nhân của cử tri. Mà đó là sự thù ghét chủng tộc. Kết quả này được đo lường bằng các câu hỏi Yes-No mà những người tham gia nghiên cứu đã trả lời, như “Người gốc da trắng ở Hoa Kỳ bị phân biệt đối xử nhiều hơn so với người gốc da đen” và “Người gốc da đen đang được hưởng những đặc quyền từ tầng lớp thượng lưu mà không phải nhờ nỗ lực của bản thân.
 
Một số lượng lớn người dân Hoa Kỳ, trong đó có 1/3 số người gốc da trắng tham gia khảo sát, cho rằng dân Mỹ gốc da trắng phải chịu “rất nhiều” hoặc “khá nhiều” sự phân biệt đối xử ở Hoa Kỳ. Trong số những người ủng hộ Đảng Cộng Hòa, hơn một nửa cho rằng người gốc da trắng bị phân biệt đối xử, nhiều hơn so với số người tự nhận là người gốc da đen, người Latinh hoặc người Châu Á bị phân biệt đối xử.
 
Trong nhiệm kỳ của tổng thống Barack Obama, sự thù ghét chủng tộc từ phía dân Mỹ gốc da trắng đã tăng lên một cách đáng kể. Ngay cả những người đã bỏ phiếu cho Obama trong cuộc bầu cử năm 2008 cũng đã sớm trở nên khó chịu khi truyền thông cứ mãi xoáy vào việc Obama trở thành Tổng thống gốc da đen đầu tiên của Hoa Kỳ. Dù rằng ban đầu tin tức này cũng có khiến người ta thấy hứng thú.
 
Hoa Kỳ chưa phải là một xã hội “hậu chủng tộc,” tức là không còn tồn tại định kiến hoặc phân biệt đối xử dựa trên chủng tộc, và đất nước này cũng chưa bao giờ hết những điều đó.
 
Không thể nói rằng người gốc da trắng bị phân biệt đối xử nhiều hơn người gốc da đen. Hãy nhìn vào sự thật phũ phàng: về mức lương, người gốc da đen kiếm trung bình chỉ bằng 70% so với người gốc da trắng. Về tài sản, tính đến năm 2021, trung bình một hộ gia đình của người gốc da trắng sở hữu tài sản gấp 9 lần hơn so với hộ gia đình của người gốc da đen. Về tình trạng tù tội, người gốc da đen, đặc biệt là nam giới, thường bị bỏ tù nhiều hơn so với người gốc da trắng. Hoặc về nhà cửa, cách biệt về sở hữu nhà giữa người gốc da đen và người gốc da trắng là khá lớn: 44% so với 73%, và vẫn đang tăng lên.
 
Ngay cả các báo cáo từ chính người Mỹ gốc da trắng cũng phản bác quan điểm cho rằng họ bị phân biệt đối xử nhiều hơn người gốc da màu. Người gốc da trắng thường ít báo cáo về việc họ bị đối xử tiêu cực hơn từ người khác, so với những nhóm chủng tộc khác. Và trong số những người gốc da màu, những người có màu da đậm hơn thường báo cáo về trải nghiệm bị đối xử bất bình đẳng nhiều hơn so với những người có màu da nhạt hơn. Có thể thấy, sự khác biệt về mức độ đậm nhạt của màu da có thể ảnh hưởng đến cách mọi người gặp phải sự phân biệt đối xử trong xã hội.
 
Càng lo lắng, càng thù ghét
 
Tầm quan trọng của chủng tộc trong cuộc sống ở Mỹ cũng chẳng phải điều gì mới lạ.
 
Chủng tộc là lý do khiến phần lớn Hoa Kỳ - miền Nam - không thể được coi là nền dân chủ hợp pháp trong phần lớn lịch sử của đất nước. Làm thế nào một khu vực có thể được xem là dân chủ khi hệ thống các quy định của họ tước đoạt quyền bầu cử của một phần lớn công dân dựa trên chủng tộc, cả về mặt pháp luật và thực tế?
 
Có vẻ như sự thù ghét chủng tộc gia tăng nhiều hơn trong những khoảng thời gian căng thẳng, khi đó người ta thường tìm kiếm một mục tiêu cụ thể để đổ lỗi cho nỗi sợ của mình thay vì phải sống trong buồn lo mơ hồ. Gần đây, Hoa Kỳ đã trải qua một thời kỳ đầy căng thẳng: hơn 1.1 triệu người chết vì một loại vi-rút đã ảnh hưởng đến hầu hết mọi khía cạnh của cuộc sống hàng ngày, từ giáo dục và du lịch đến ngân sách quốc gia và sức khỏe cộng đồng.
 
Hơn nữa, Hoa Kỳ cũng đang phải đối mặt với sự thay đổi về nhân khẩu-xã hội nhanh đến mức khiến cho những người có thái độ thù ghét chủng tộc cảm thấy bị đe dọa. Chỉ trong 20 năm, từ 2000 đến 2020, Thống Kê Dân Số Hoa Kỳ cho thấy tỉ lệ những người tự nhận là người gốc da trắng không phải gốc Tây Ban Nha đã giảm từ khoảng 75% xuống còn 58%. Những thay đổi này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe cộng đồng mà còn đối với hình ảnh của người gốc da trắng, và có thể khiến cho sự thù ghét càng thêm sâu sắc.
 
Mặc dù có thể hiểu rõ nguyên nhân, nhưng cũng khó để bảo vệ cho quan điểm khẳng định rằng sự thù ghét chủng tộc, hoặc bất kỳ sự thù ghét nào có nguồn gốc từ những khác biệt không thể thay đổi, mang lại lợi ích cho xã hội Hoa Kỳ. Tất nhiên, có một số thành phần trong xã hội được hưởng lợi từ sự thù ghét chủng tộc, và những người này sẽ phản đối việc xóa bỏ sự thù ghét này, vì đây là một công cụ trong chiến dịch bảo vệ địa vị đặc quyền của mình.
 
Nhưng nếu Hoa Kỳ thực lòng muốn hiện thực hóa các lý tưởng về một nước Mỹ tự do, cơ hội và dân chủ cho tất cả mọi người, thì đất nước này cần phải đối mặt với thực tế là vẫn còn tồn tại sự phân biệt đối xử dựa trên màu da và các thành phần “nhóm khác.” Người dân Hoa Kỳ sẽ không chỉ nói về chủng tộc mà còn phải biết lắng nghe, dù đó là những lời khó nghe. Vậy nên, như tác giả đã nói, sẽ có nhiều người không thích bài viết này.

Cung Đô biên dịch
Nguồn: “Race is already a theme of the 2024 presidential election – continuing an American tradition” được đăng trên trang TheConversation.com.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cộng sản Việt Nam khoe có tự do tôn giáo ở Việt Nam, nhưng Hoa Kỳ và Thế giới nói “rất hạn chế”, tùy nơi và từng trường hợp. Tình trạng này đã giữ nguyên như thế trong những báo cáo trước đây của cả đôi bên. Nhưng tại sao Hoa Kỳ vẫn liệt Việt Nam vào danh sách phải “theo dõi đặc biệt”...
Đến giữa tháng 3 năm nay, hầu hết chúng ta đều thấy rõ, Donald Trump sẽ là ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng Hòa và Joe Biden là ứng cử viên tổng thống của Democrat. Ngoại trừ vấn đề đột ngột về sức khỏe hoặc tử vong, có lẽ sẽ không có thay đổi ngôi vị của hai ứng cử viên này. Hai lão ông suýt soát tuổi đời, cả hai bộ não đang đà thối hóa, cả hai khả năng quyết định đều đáng nghi ngờ. Hoa Kỳ nổi tiếng là đất nước của những người trẻ, đang phải chọn lựa một trong hai lão ông làm người lãnh đạo, chẳng phải là điều thiếu phù hợp hay sao? Trong lẽ bình thường để bù đắp sức nặng của tuổi tác, con đường đua tranh vào Tòa Bạch Ốc, cần phải có hai vị ứng cử viên phó tổng thống trẻ tuổi, được đa số ủng hộ, vì cơ hội khá lớn phải thay thế tổng thống trong nhiệm kỳ có thể xảy ra. Hơn nữa, sẽ là ứng cử viên tổng thống sau khi lão ông hết thời hạn bốn năm. Vị trí và vai trò của nhân vật phó này sẽ vô cùng quan trọng trong lần tranh cử 2024.
Không phải “học” mà là bắt, là tóm đầu, là tống cổ vào nhà giam: khi cân bằng quyền lực ở Hà Nội xáo trộn với tiền chấn rung chuyển tận Amsterdam thì cái khẩu hiệu quen thuộc của Vladimir Lenin ngày nào cũng phải được cập nhật. Không còn “Học, học nữa, học mãi” mà, táo tợn hơn, hệ thống quyền lực đang giỡn mặt Lenin: “Bắt, bắt nữa, bắt mãi”.
Câu chuyện kể từ xa xưa, rất xa xưa, là từ thời đức Phật còn tại thế: Có một người Bà La Môn rất giầu có và rất quyền thế, ông thích đi săn bắn thú vật trong rừng hay chim muông trên trời. Một hôm đó, ông bắn được một con thiên nga to đẹp đang bay vi vút trong bầu trời cao xanh bát ngát thăm thẳm trên kia. Con thiên nga vô cùng đẹp bị trúng đạn, rơi xuống đất, đau đớn giẫy và chết. Ông liền chạy tới lượm thành quả của ông và xách xác con thiên nga lộng lẫy về cho gia nhân làm thịt, làm một bữa nhậu, có lẽ.
Dù đã từ trần từ lâu, Võ Văn Kiệt vẫn được người đời nhắc đến do một câu nói khá cận nhân tình: “Nhiều sự kiện khi nhắc lại, có hàng triệu người vui mà cũng có hàng triệu người buồn”. Tôi vốn tính hiếu chiến (và hiếu thắng) nên lại tâm đắc với ông T.T này bởi một câu nói khác: “Chúng tôi tự hào đã đánh thắng ba đế quốc to”. Dù chỉ ngắn gọn thế thôi nhưng cũng đủ cho người nghe hiểu rằng Việt Nam là một cường quốc, chứ “không phải dạng vừa” đâu đấy!
Lý do ông Thưởng, ngôi sao sáng mới 54 tuổi bị thanh trừng không được công khai. Tuy nhiên, theo báo cáo của Uỷ ban Kiểm tra Trung ương và các cơ quan chức năng, thì ông Võ Văn Thưởng “đã vi phạm Quy định về những điều đảng viên không được làm...
Cứ theo như lời của giáo sư Nguyễn Văn Lục thì T.T. Thích Trí Quang là tác giả của câu nói (“Cộng Sản nó giết mình hôm nay, mai nó mang vòng hoa đến phúng điếu!”) thượng dẫn. Tôi nghe mà bán tin bán nghi vì nếu sự thực đúng y như vậy thì hoa hòe ở Việt Nam phải trồng bao nhiêu mới đủ, hả Trời?
Đảng CSVN tự khoe là “ niềm tin hiện thực hóa khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc“của nhân dân, nhưng sau 94 năm có mặt trên đất nước, thực tế đã chứng minh đảng đã cướp mất tự do của dân tộc, và là lực cản của tiến bộ...
Khi Kim Dung gặp Ian Fleming cả hai đều hớn hở, tay bắt mặt mừng và hể hả mà rằng: “Chúng ta đã chia nhau độc giả của toàn thể thế giới”. Câu nói nghe tuy có hơi cường điệu (và hợm hĩnh) nhưng sự hỉ hả của họ không phải là không có lý do. Số lượng sách in và số tiền tác quyền hậu hĩ của hai ông, chắc chắn, vượt rất xa rất nhiều những cây viết lừng lẫy cùng thời. Ian Fleming đã qua đời vào năm 1964 nhưng James Bond vẫn sống mãi trong… sự nghiệp của giới làm phim và trong… lòng quần chúng. Tương tự, nhân vật trong chuyện kiếm hiệp của Kim Dung sẽ tiếp tục là những “chiếc bóng đậm màu” trong tâm tư của vô số con người, nhất là người Việt.
Trong tháng Hai vừa qua, cái chết đau thương, lẫm liệt của nhà đối kháng người Nga Alexei Navalny trong tù đã gây sầu thảm, phẫn nộ cho toàn cộng đồng tiến bộ nhân loại. Đối với người Việt Nam tiến bộ, nỗi đau lại càng sâu thêm khi trong ngày cuối cùng của tháng Hai, ngày 29, nhà cầm quyền độc tài Hà Nội bắt đi cùng lúc hai nhà đấu tranh kiên cường...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.