Hôm nay,  

Mối Quan Hệ Mới Của Afghanistan và Các Lân Bang

22/08/202110:03:00(Xem: 3119)


Afghanistan und seine Nachbarn (Globus Infografik)
Afghanistan và các nước làng giềng @Globus Infografik


Lực lượng Hồi giáo Taliban lên nắm quyền tại Afghanistan không chỉ làm thay đổi triệt để hệ thống chính trị quốc nội mà còn tình hình an ninh khu vực và quốc tế. 


Thách thức quan trọng nhất hiện nay cho các quốc gia láng giềng Iran, Turkmenistan, Usbekistan, Tadschikistan, Trung Quốc và Pakistan là phải đương đầu trước hàng loạt áp lực mới, cụ thể là việc  Taliban đe doạ sẽ xâm nhập và khủng bố, làn sóng người sẳn sàng tràn qua biên giới để xin tị nạn và ảnh hưởng đến nhiều triệu người Afghanistan còn đang ở các trại tị nạn trong các nước. 


Trung Quốc

Công luận quốc tế luôn cáo buộc là trong nhiều năm qua chính phủ Trung Quốc đàn áp dã man người thiểu số Duy Ngô Nhĩ ở tỉnh Tân Cương. Thực ra, Bắc Kinh ít lo sợ khủng bố Hồi giáo và khát vọng độc lập của người Duy Ngô Nhĩ; ngược lại, đã mừng thầm vì người Mỹ và các đồng minh của họ đã ngăn chặn việc xuất khẩu chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan từ Afghanistan sang Trung Quốc trong 20 năm qua. Đến nay, gió dã xoay chiều, Trung Quốc lại to giọng về sự ô nhục của Hoa Kỳ  trong việc vãn hồi an ninh và xây dựng dân chủ tại Afghanistan.

  

Bây giờ đúng là lúc Trung Quốc phải tự định hướng lại. Đây là một trong những lý do tại sao Ngoại trưởng Vương Nghị đã nhiệt tình đón tiếp phái đoàn Taliban cấp cao do Abdul Ghani Baradar dẫn đầu vào cuối tháng 7. Bất chấp sự đàn áp các tín hữu Hồi giáo của họ, lực lượng Taliban khẳng định rằng sẽ không cho phép bất cứ ai sử dụng lãnh thổ Afghanistan để chống lại Trung Quốc. 


Trong những thập kỷ qua, hàng trăm phần tử cực đoan Duy Ngô Nhĩ đã gia nhập lực lượng Taliban; gần đây, một số người trong số này đã bị giam giữ. Sự ngờ vực lẫn nhau còn tăng lên. Tuy vậy, triển vọng hợp tác cho hai phía có thể mở rộng  sau ngày chiến thắng ở Kabul.


Giới chuyên gia suy đoán lý do chính là Trung Quốc và Taliban có thể quan tâm đến những lợi ích chung, vì Afghanistan có tiềm năng vô cùng phong phú về các quặng mỏ than, khí đốt, đất hiếm, lithium, sắt, đồng và vàng và giá trị khai thác ước tính lên tới ba nghìn tỷ đô la. Chính phủ Taliban hy vọng rằng có thể tăng doanh thu thông qua việc  nhượng quyền khai thác này cho Trung Quốc vì Trung Quốc có tiềm năng đáp ứng, đang có nhu cầu to lớn về nguyên liệu và điều kiện địa lý thuận lợi là lân cận. 


Hiện nay, giới lãnh đạo Taliban có doanh thu cao nhất thế giới qua xuất khẩu heroin và nhờ ưu thế này mà được độc lập về tài chánh. Theo chuyên gia Liên Hiệp Quốc về ma tuý ước tính, diện tích trồng thuốc phiện gia tăng khoảng 37% trong năm 2020. Con số thực tế là cao hơn mức ước lượng.


Nga


Mặc dù tình hình ở Afghanistan giao động cực độ, chính giới Moscow vẫn tỏ ra bình tĩnh và đại sứ quán Nga ở Kabul mở cửa hoạt động bình thường. Dù Nga sẵn sàng nói chuyện với Taliban trong bối cảnh mới, nhưng thực ra, luôn lo sợ ảnh hưởng sự lan rộng của chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan ở phía nam. Đó là lý do tại sao gần đây khi Taliban bắt đầu tiến quân chiếm Kabul, Nga đã đồng ý tăng cường hợp tác quân sự và an ninh biên giới với các nước cộng hòa thuộc Liên Xô cũ là Turkmenistan, Tajikistan và Uzbekistan.


32 năm trước đây, sau khi 15000 chiến binh Nga đã thiệt mạng tại chiến trường Afghanistan, cuối cùng quân đội Nga đã quyết dịnh hồi hương; nhưng cho đến ngày nay, giống như các cựu chiến binh Mỹ tham chiến tại Việt Nam, một chấn thương sâu đậm vẫn còn trong tâm hồn người Nga. 


Ngoài ra, Nga còn có những vấn đề  khác trầm trọng hơn trong thực tế xã hội, khi Afghanistan ngày càng phát triển việc xuất khẩu heroin. 


Đó là lý do tại sao Moscow quan tâm đến những ảnh hưởng Taliban đến  tình hình ổn định phía nam của Nga. Trong ngắn hạn, sự thu xếp của Nga với ba nước cộng hòa thuộc Liên Xô cũ mang lại lợi thế cho Putin. Putin tìm cách ràng buộc họ chặt chẽ hơn. Các chuyên gia nghi ngờ rằng sau khi NATO rút quân, Nga có thể hoặc muốn lấp đầy khoảng trống quyền lực ở Afghanistan.


Tajikistan, Uzbekistan và Turkmenistan


Là những nước láng giềng trực tiếp của Afghanistan, các nước Cộng hòa thuộc Liên Xô cũ Tajikistan, Uzbekistan và Turkmenistan lo sợ các cuộc giao tranh vũ trang có thể xảy ra bầt cứ lúc nào ở vùng biên giới. Dù mang tinh thần thế tục trong việc xây dựng một nhà nước hiện đại, nhưng chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan cũng đang gia tăng trong mọi sinh hoạt của các nước Cộng hòa thuộc Liên Xô cũ. 


Đứng trước tình thế này, chiến lược của các nước đang theo đuổi chung là tạo thiện chí hợp tác cho Afghanistan về mặt kinh tế..Do đó, Taliban khi nắm thực quyền cai trị, cũng ý thức các quyền lợi này và chia sẽ về tinh thần trách nhiệm để phát triển an ninh và kinh tế cho khu vực.


Pakistan 


Trong số các quốc gia láng giềng, Pakistan đã can dự vào Afghanistan sâu xa nhất. Pakistan tài trợ cho các hoạt động của Taliban, kể cả đưa người chiến đấu trong hàng ngũ Taliban. Pakistan luôn coi Taliban là một công cụ trong chính sách đối ngoại của riêng mình. Từ đó, những kẻ cực đoan Taliban luôn nhận được vũ khí và tiền bạc, đồng thời phía tây bắc Pakistan đã và đang là một khu hậu cần cho Taliban. Pakistan cũng đóng vai trò trung gian đàm phán giữa Taliban và Hoa Kỳ dưới thời Donald Trump tại Qatar.


Có hai lý chính cho Pakistan hậu thuẫn Taliban. Một là nhằm đối trọng lại với ảnh hưởng của Ấn Độ, khi Afghanistan thân Ấn Độ, thực tế có nghĩa là Pakistan sẽ ở trong thế gọng kìm. Hai là phong trào đòi độc lập của người Pashtun. Sắc tộc này có khoảng 40 triệu người sống ngay vùng biên giới Pakistan và Afghanistan cũng có gần 14 triệu ở trong nội địa Afghanistan. Pakistan coi bất ổn biên giới là mối đe dọa nghiêm trọng cho an ninh quốc gia. 

Ngay khi chiếm được Kabul, Taliban trả tự do 2.300 thành phần thuộc lực lượng "Taliban Pakistan", phe Taliban mà chính quyền Pakistan coi như kẻ thù. 

Theo nhiều nguồn tin khác, phe Taliban đã sớm tiếp xúc với chính quyền New Delhi, khẳng định vấn đề tranh chấp Cachemire giữa Ấn Độ và Pakistan là chuyện "nội bộ và song phương" giữa hai nước.

Cho đến nay, các nỗ lực của Pakistan để biến Taliban thành một thế lực chư hầu là hoàn toàn bất thành; kết quả này làm cho tình hình nghiêm trọng hơn khi các lo sợ lực lượng Taliban Pakistan tiến hành khủng bố trở thành hiện thực. 

 

Sau khi Taliban chiến thắng tại Afghanistan, một số cuộc tấn công nhắm vào các lực lượng quân đội Pakistan đã xảy ra và được quy kết cho phong trào Taliban Pakistan. 

 

Đối với Pakistan, sự trỗi dậy của Taliban mang lại một sự khích lệ cho những kẻ cực đoan trong nước; nhưng ngược lại, gây nhiều bất trắc đa dạng, vì Pakistan coi Afghanistan là một sân sau chiến lược, một hậu cứ khổng lồ trong trường hợp xảy ra xung đột quân sự với Ấn Độ, mối quan hệ với Ấn Độ là “thù địch truyền kiếp“.


Hiện tại, mối quan hệ giưa Taliban và Pakistan là không rõ ràng. Thực tế cho thấy là sau khi đã bị sa lầy khi can thiệp quá mức Afghanistan; hiện nay, Pakistan còn bị sự chi phối của Trung Quốc về nhiều mặt.


Có nhiều suy đoán là Taliban và Trung Quốc sẽ có nhiều thỏa thuận về nhiều vấn đề chiến lược trong tương lai, trong đó có liên quan đến mối quan hệ với Pakistan.  Mục tiêu chiến lược của Trung Quốc là cố gắng ngăn chặn lực lượng kháng chiến của người Duy Ngô Nhĩ thiết lập một căn cứ chính trị và quân sự ở biên giới Trung Quốc, Afghanistan và Pakistan. Các chuyển biến mới sẽ càng làm cho nội tình của Pakistan tồi tệ hơn.


Iran


Trong hơn một thiên niên kỷ qua, sự thù địch giữa hai tông phái Hồi giáo Shia và Sunni đã là một đặc điểm của khu vực. Đó là lý do tại sao cơ quan tình báo Iran cũng thông báo cho Mỹ về các hoạt động của quân đội Taliban trước khi Mỹ và các đồng minh xâm chiếm Afghanistan vào năm 2001 để lật đổ Taliban, thực sự ra trong thế giới quan của chế độ Mullah. xem Mỹ là "Satan vĩ đại". Mối quan hệ giữa Iran và Taliban không hề dễ dàng.


Sau khi Mỹ và các đồng minh rút quân, Iran giờ đây muốn nắm bắt cơ hội này. Vài tuần trước đây, một phái đoàn của Taliban và chính phủ hiện đang bị lật đổ đã được tiếp kiến ở Tehran. 


Kể từ đó, truyền thông Iran đã đưa tin một cách thuận lợi cho phía Taliban. Iran có lợi ích trực tiếp đến các tình hình ở Afghanistan, bởi vì hai triệu người tị nạn Afghanistan đang ở Iran.Tehran lo ngại một phong trào tị nạn khác sẽ xảy ra. Điều này có thể đẩy mạnh hơn nếu Taliban theo tông phái Sunni đẩy lùi người thiểu số Hazara thuộc tông phái Shia sống ở Afghanistan ra khỏi đất nước bằng bạo lực.


Ấn Độ


Ấn Độ là nền dân chủ không có giáp giới trực tiềp với Afghnistan, nhưng là một cường quốc có nhiều ảnh hưởng quan trọng cho an ninh khu vực. Mặc dù quy mô và tiềm năng kinh tế ngày càng tăng, Ấn Độ đã theo đuổi một truyền thống chính sách đối ngoại kiềm chế. Trong hai thập kỷ qua, Ấn Độ đã tỏ ra dè dặt về mặt quân sự, không gây khiêu khích với người hàng xóm dể nổi giận như Pakistan.


Tuy nhiên, Ấn Độ là một trong những nhà tài trợ lớn nhất cho các chương  trình viện trợ phát triển ở Afghanistan. Pakistan cũng đụng độ với nhiều lãnh sự quán Ấn Độ. 


Xung đột giữa Ấn Độ và Pakistan đã gây ra bao chấn thương trong sự thù địch vĩnh cửu. Pakistan là một đồng minh lâu đời của Mỹ trong khu vực, nhưng trong nhiều năm qua, ngày càng nghiêng về phía Trung Quốc. 


Do đó, chính phủ Pakistan và Trung Quốc, đã được báo động rằng đã có bốn cuộc tấn công đẫm máu vào người Trung Quốc ở Pakistan trong bốn tháng qua và được đổ lỗi cho Taliban Pakistan. Họ cũng nhận trách nhiệm về một trong những vụ tấn công này.


Tóm lại, việc thích nghi với tình hình mới của Afghanistan là vấn đề nhận định về địa chính trị cho các nước láng giềng, cụ thể là Trung Quốc có thể tìm các lợi ích chung trong việc khai thác các tài nguyên của Afghanistan, nhưng cũng phải lo ngại đến các hoạt động khủng bố Taliban sẽ thâm nhập, trong khi Nga ít gặp khó khăn hơn. Thắng lợi của Taliban có thể khiến Pakistan phải trả giá rất đắt.


Nhìn chung trong toàn cảnh, các mối quan hệ này chưa được định hình, vẫn còn nhiều suy đoán và cần phải cập nhật các chuyển biến mới. Dĩ nhiên, Afghanistan không thể đạt được các thành tựu về an ninh và phát triển trong thời gian trước mắt.  

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Hủ cộng”, tôi có thể hợm mình tuyên bố, với sự chứng thực của Google, là do tôi khai sinh trong khi mấy lời cảm thán tiếp nối là của Tố Hữu khi nhà thơ này, nhân chuyến thăm viếng Cuba, đã tiện lời mắng Mỹ: “Ô hay, bay vẫn ngu hoài vậy!” Gọi “khai sinh” cho hách chứ, kỳ thực, chỉ đơn thuần là học hỏi, kế thừa: sau “hủ nho”, “hủ tây” thì đến “hủ cộng”. “Hủ nho”, theo Việt Nam Tự Điển của Hội Khai Trí Tiến Đức, là “nhà nho gàn nát”, chỉ giới Nho học cố chấp, từng bị những thành phần duy tân, đặc biệt là nhóm Tự Lực Văn Đoàn, nhạo báng sâu cay vào thập niên 1930. Nếu “hủ nho” phổ biến cả thế kỷ nay rồi thì “hủ tây”, có lẽ, chỉ được mỗi mình cụ Hồ Tá Bang sử dụng trong vòng thân hữu, gia đình. Hồ Tá Bang là một trong những nhà Duy Tân nổi bật vào đầu thế kỷ 20, chủ trương cải cách theo Tây phương nhưng, có lẽ, do không ngửi được bọn mê tín Tây phương nên mới có giọng khinh thường: "Chúng nó trước hủ nho giờ lại hủ tây!" [1]
Mới đấy mà đã 20 năm kể từ khi đảng CSVN cho ra đời Nghị quyết 36 về “Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài” (26/03/2004-26/03/2024). Nhưng đâu là nguyên nhân chưa có “đoàn kết trong-ngoài” để hòa giải, hòa hợp dân tộc?
Cả Hiến Pháp 2013 và Luật Công An Nhân Dân năm 2018 đều quy định công an nhân dân là lực lượng bảo đảm an toàn cho nhân dân và chống tội phạm. Tại sao trên thực tế nhân dân Việt lại sợ hãi công an CSVN hơn sợ cọp?
Càng gần các Hội nghị Trung ương bàn về vấn đề Nhân sự khóa đảng XIV 2026-2031, nội bộ đảng CSVN đã lộ ra vấn đề đảng viên tiếp tay tuyên truyền chống đảng. Ngoài ra còn có hiện tượng đảng viên, kể cả cấp lãnh đạo chủ chốt đã làm ngơ, quay mặt với những chống phá Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh...
Hí viện Crocus City Hall, cách Kremlin 20 km, hôm 22 tháng O3/2024, đang có buổi trình diển nhạc rock, bị tấn công bằng súng và bom làm chết 143 người tham dự và nhiều người bị thương cho thấy hệ thống an ninh của Poutine bất lực. Trước khi khủng bố xảy ra, tình báo Mỹ đã thông báo nhưng Poutine không tin, trái lại, còn cho là Mỹ kiếm chuyện khiêu khích...
Khi Việt Nam nỗ lực thích ứng với môi trường quốc tế ngày càng cạnh tranh hơn, giới lãnh đạo đất nước đã tự hào về “chính sách ngoại cây giao tre” đa chiều của mình. Được Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), thúc đẩy từ giữa thập niên 2010, ý tưởng là bằng cách cân bằng mối quan hệ của Việt Nam với các cường quốc – không đứng về bên nào, tự chủ và thể hiện sự linh hoạt – nó có thể duy trì sự trung gian và lợi ích của mình, đồng thời tận dụng các cơ hội kinh tế do tình trạng cạnh tranh của các đại cường tạo ra
Cộng sản Việt Nam khoe có tự do tôn giáo ở Việt Nam, nhưng Hoa Kỳ và Thế giới nói “rất hạn chế”, tùy nơi và từng trường hợp. Tình trạng này đã giữ nguyên như thế trong những báo cáo trước đây của cả đôi bên. Nhưng tại sao Hoa Kỳ vẫn liệt Việt Nam vào danh sách phải “theo dõi đặc biệt”...
Đến giữa tháng 3 năm nay, hầu hết chúng ta đều thấy rõ, Donald Trump sẽ là ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng Hòa và Joe Biden là ứng cử viên tổng thống của Democrat. Ngoại trừ vấn đề đột ngột về sức khỏe hoặc tử vong, có lẽ sẽ không có thay đổi ngôi vị của hai ứng cử viên này. Hai lão ông suýt soát tuổi đời, cả hai bộ não đang đà thối hóa, cả hai khả năng quyết định đều đáng nghi ngờ. Hoa Kỳ nổi tiếng là đất nước của những người trẻ, đang phải chọn lựa một trong hai lão ông làm người lãnh đạo, chẳng phải là điều thiếu phù hợp hay sao? Trong lẽ bình thường để bù đắp sức nặng của tuổi tác, con đường đua tranh vào Tòa Bạch Ốc, cần phải có hai vị ứng cử viên phó tổng thống trẻ tuổi, được đa số ủng hộ, vì cơ hội khá lớn phải thay thế tổng thống trong nhiệm kỳ có thể xảy ra. Hơn nữa, sẽ là ứng cử viên tổng thống sau khi lão ông hết thời hạn bốn năm. Vị trí và vai trò của nhân vật phó này sẽ vô cùng quan trọng trong lần tranh cử 2024.
Không phải “học” mà là bắt, là tóm đầu, là tống cổ vào nhà giam: khi cân bằng quyền lực ở Hà Nội xáo trộn với tiền chấn rung chuyển tận Amsterdam thì cái khẩu hiệu quen thuộc của Vladimir Lenin ngày nào cũng phải được cập nhật. Không còn “Học, học nữa, học mãi” mà, táo tợn hơn, hệ thống quyền lực đang giỡn mặt Lenin: “Bắt, bắt nữa, bắt mãi”.
Câu chuyện kể từ xa xưa, rất xa xưa, là từ thời đức Phật còn tại thế: Có một người Bà La Môn rất giầu có và rất quyền thế, ông thích đi săn bắn thú vật trong rừng hay chim muông trên trời. Một hôm đó, ông bắn được một con thiên nga to đẹp đang bay vi vút trong bầu trời cao xanh bát ngát thăm thẳm trên kia. Con thiên nga vô cùng đẹp bị trúng đạn, rơi xuống đất, đau đớn giẫy và chết. Ông liền chạy tới lượm thành quả của ông và xách xác con thiên nga lộng lẫy về cho gia nhân làm thịt, làm một bữa nhậu, có lẽ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.