Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Lễ Kỷ Niệm 100 Năm Ngày Thành Lập Đảng Cộng Sản Trung Quốc: Những Vấn Đề Xoay Quanh

01/07/202111:35:00(Xem: 773)


Banner und Blumen zum 100-jährigen Bestehen der Kommunitischen Partei in China


Lý Lập Tam, Trần Độc Tú, Lý Đại Chiêu  và một số ít trí thức yêu nước theo đường lối Mác xít đã thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) vào ngày 31 tháng 7 năm 1921 tại Thượng Hải. Lúc đầu, chỉ có một vài ngàn đảng viên hoạt động yếu kém và rời rạc, nên Liên Xô không quan tâm. Về sau, Mao Trạch Đông mới xuất hiện trong một chi bộ thuộc tỉnh Quảng Đông và đến năm 1945 trở thành Chủ tịch Đảng.  Hiện nay, tổng số đảng viên lên hơn 95 triệu.


Nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày thành lập, Bắc Kinh có dịp để ôn lại truyền thống đấu tranh, đưa ra một bảng đối chiếu với hiện tại, ca ngợi các thành tựu và nhìn về tương lai. 


Thực ra, lại một lần nửa, Trung Quốc thể hiện những mâu thuẫn rõ rệt, vừa ca ngợi thành tích có chọn lọc, vừa lừa dối lịch sử thương đau. Giống như trước đây, trong dịp lễ kỷ niệm 70 năm ngày thành lập Cộng hòa Nhân dân, Trung Quốc cũng không thể làm khác hơn.


Thành tích chọn lọc?


Chắc chắn là dân chúng và ĐCSTQ có rất nhiều tự hào, nhưng nhất vẫn là về kinh tế.

 

Với chính sách Cải cách từ năm 1979, Đặng Tiểu Bình chủ trương tập trung sản xuất hàng chế biến để xuất khầu cung ứng cho thị trường thế giới. Sau hơn 40 năm mở cửa, Trung Quốc đã biến thành một công xưởng cho thế giới và đưa trên 400 trăm triệu người thoát khỏi cảnh đói nghèo, và không có quốc gia nào đã thành công tương tự. Nền kinh tế tập trung cho xuất khẩu lại được xem là một thành tố chủ yếu giúp cho thế giới đạt được các Mục tiêu Phát triển Thiên niên kỷ do Liên Hợp Quốc đặt ra vào năm 2000.


Trong lịch sử cận đại về phát triển kinh tế quốc gia, Trung Quốc, từ nhà nước nghèo của công nhân và nông dân, trở thành nền công nghiệp tiên tiến, lớn đứng vào thứ hai trên thế giới, đúng là một kỳ tích đáng khâm phục.

Hiện nay, kinh tế Trung Quốc vượt qua Ấn Độ và nhiều nước khác, đặc biệt là trong lĩnh vực chế biến, công nghệ và quốc phòng. Trong khi sức mạnh mềm của Trung Quốc chưa phát triển và gây ảnh hưởng mạnh như của Mỹ, triển vọng vượt trội hơn nền kinh tế Mỹ về sản xuất công nghiệp trong thế kỷ XXI là một đề tài được tranh luận sôi nổi. Sự trỗi dậy kinh tế còn làm thay đổi cảnh quan địa chiến lược, điển hình là dự án xây dựng “Một Vành Đai, Một Con Đường” sẽ đưa mọi con đường đều sẽ đến Bắc Kinh. Ý đồ bành trướng của Bắc Kinh càng thể hiện rõ tại biển Đông và nhiều nơi khác. 


Gần đây, thành công trong việc phòng chống đại dịch COVID-19 và hồi phục kinh tế nhanh chóng làm mô hình Trung Quốc càng được đề cao: chế độ độc đảng sẽ chiếm ưu thế trong mọi đề án phát triển kinh tế tương lai mà không cần cải cách hệ thống chính trị. 

Chắc chắn một điều là, ở trong nước, với các thành tựu đã làm cho uy tín lãnh đạo của Tập Cận Bình và tính chính danh hợp pháp của chế độ càng được củng cố. Do đó, nhìn lại 100 năm thành hình cũng là một dịp để cho ĐCSTQ tự ca ngợi về thành tích lãnh đạo trước thế giới.


Tuy nhiên, vinh quang này chỉ là soi sáng một khía cạnh của vấn đề đa dạng. Cho đến nay, Trung Quốc vẫn không cải thiện được toàn diện hệ thống; ngược lại, các bất lực nội tại còn kéo dài, còn nhiều khía cạnh khác là trầm trọng hơn và không thể là một mô hình phát triển để cho các nước nghèo noi theo.


Cụ thể là, việc vi phạm luật thương mại quốc tế, tác quyền trí tuệ và chuyển giao công nghệ cho thấy là Trung Quốc không nêu cao tinh thần trọng pháp. Ở trong nước, việc vi phạm nhân quyền, bất bình đẳng sắc tộc, đàn áp thô bạo đối với xã hội dân sự, bất đồng chính kiến, và tôn giáo, kiểm soát hà khắc đối với Tây Tạng và Tân Cương, kiểm soát các phương tiện truyền thông, phát triển không bền vững và đồng bộ làm cho môi sinh cạn kiệt và bất công xã hội phát sinh. Tất cả các đặc thù này của Trung Quốc không thể biện minh hay hãnh diện mà cần phải cấp thiết cải thiện. 

Lạm dụng việc theo đuổi mục tiêu địa chính trị để xâm chiến Biển Đông, uy hiếp Đài Loan hay hạn chế tự do tại Hong Kong cũng không giúp cho Trung Quốc gây thiện cảm trong sinh hoạt quốc tế. 

Gần đây, sau các cuộc hội thảo song phương tại Alaska, G7 và NATO, Trung Quốc càng tỏ ra là không có thiện chí để giải quyết vấn đề tồn đọng với Mỹ như cạnh tranh mậu dịch và chuyển giao công nghệ. Đối với khu vực, Trung Quốc tạo cho vấn đề Đài Loan, Hong Kong và Biển Đông phức tạp hơn. 

Quan trọng nhất là Trung Quốc không quan tâm đến lợi ích phát triển của các nước chậm tiến như châu Phi, và mang lại các giá trị phổ quát cho cộng đồng quốc tế. Các Viện Khổng Tử phải đóng cửa là một vết nhơ trong nỗ lực phổ biến văn hoá truyền thống.

Đi ngược lại hy vọng của quốc tế, Trung Quốc còn trở nên gay gắt cáo buộc về bản chất của chế độ dân chủ phương Tây, thách thức trật tự quốc tế và bác bỏ chủ nghĩa đa phương trong khi chủ trương chính là nỗ lực “Bình Thiên hạ” như một “Thiên mệnh” theo “Trung Quốc mộng”. 

Do đó, vấn đề thành tựu kinh tế của Trung Quốc không thể dừng lại khi chỉ tập trung thảo luận về các luận điểm như đối tác chiến lược, cạnh tranh kinh tế hay hợp tác quốc tế.  


Quan trọng hơn là phải tìm xem “Đặc thù  Trung Quốc” là gì, cụ thể là có đủ nguồn lực thực sự của một cường quốc không (có nhiều vấn đề còn giấu kín như dân số già nua và mất cân bằng về giới tính, một hệ thống chính trị vô trách nhiệm theo kiểu Lenin và một hệ thống kinh tế tài chính còn do nhà nước độc quyền thống trị); niềm tin của dân chúng nơi xã hội và chính quyền và lãnh đạo có khả năng không. 


Nhìn chung, không có một bảo đảm nào cho Trung Quốc là có thể đem đến một triển vọng cho toàn dân và đóng góp tích cực cho hoà bình thế giới. Bằng chứng là Trung Quốc không quan tâm đến những lợi ích của các quốc gia làng giềng và quốc tế. Tình trạng bất trắc đang còn kéo dài và sẽ là một lo âu chung. Hậu qủa là tình hình đối đầu tại Biển Đông trở nên sôi động và có thể dẫn đến một cuộc thế chiến. 

Sự thật lịch sử?

Gần đây, Tập Cận Bình phát động chiến dịch kêu gọi dân chúng học tập lịch sử để nâng cao tinh thần tuân phục Đảng. Nhưng ký ức lịch sử là một vấn đề giáo dục có chọn lọc khôn ngoan. Trung Quốc vẫn còn cố tình che dấu những sự thật thương đau do ĐCSTQ đã gây ra. 

Cho đến nay, không ai được phép nhớ, không sử gia nào có can đảm hay được phép làm sáng tỏ vai trò lịch sử của Mao Trạch Đông trong sự phát triển của Đảng.

Chính sách “Bước tiến nhảy vọt” làm cho hàng triệu nạn nhân chết oan uổng, sau đó đã kết thúc với một nạn đói kinh hoàng và có lẽ hơn 40 triệu người chết. 

Hàng trăm ngàn trí thức đã bị bức hại, tra tấn hoặc giết trong cuộc Cách mạng Văn hóa. Vụ thảm sát ở Thiên An Môn cũng không để lại một dấu tích nào hay một luận để để cho thế hệ trẻ học tập nghiêm chỉnh.

Dĩ nhiên, tất cả sự thật này vẫn là điều cấm kỵ và không được đề cập đến nhân dịp lễ kỷ niệm 100 năm. 

Tóm lại, trong chiều hướng khép lại lịch sử cận đại một cách khôn ngoan, Trung Quốc sẽ không trình bày khách quan các sự thật lịch sử. Nhưng còn một hy vọng là một ngày nào đó, sư thật lịch sử sẽ được sáng tỏ. 

Đối sách của Phương Tây 


Sự trỗi dậy của Trung Quốc đang là một thách thức nghiêm trọng đối với phương Tây. Trong thời gian gần đây, tinh thần bài Hoa lan rộng và thanh danh của ĐCSTQ bị mờ nhạt, nhất là trong vụ COVID 19, vì Trung Quốc tỏ ra vô trách nhiệm trong việc giải trình nguyên nhân của thảm hoạ.

 

Vì dị biệt văn hoá mà các nước trên thế giới không muốn trở thành Trung Quốc và noi theo "Mô hình Trung Quốc". Ý thức được điều này, Bắc Kinh cũng luôn khẳng định rằng "Đặc thù Trung Quốc" là ưu việt, nhưng sẽ không xuất khẩu nó và đang cố gắng cải thiện lại hình ảnh qua các biện pháp viện trợ ào ạt trang thiết bị y tế cho các nước nghèo lo chống đại dịch.

  

Thực ra, Trung Quốc đang tận dụng nhiều phương cách để làm lũng đoạn thế giới, mà phân hoá tiềm lực của ASEAN là một hình thức đầu tiên.

 

Trước đây, công luận nhận định rằng hệ thống chính trị Trung Quốc là trở ngại chính cho vấn đề phát triển toàn diện. Muốn đạt mục tiêu này, điều kiện tiên quyết và duy nhất là Trung Quốc phải nới lỏng về tự do chính trị nhiều hơn nửa.


Hiện nay, thực tế là ngược lại. Những cải cách thận trọng dưới thời Hồ Cẩm Đào đã không còn tiếp tục. Trong thời Tập Cận Bình, các biện pháp đàn áp còn gắt gao hơn, hầu như những cải cách đều bị đình trệ. Phát triển mạnh nhất là làm sống lại tinh thần sùng bái lãnh tụ “Hoàng đế Tập Cận Bình” như thời Mao Trạch Đông.


Các nước phương Tây, điển hình là Mỹ, đang lâm nguy, mà các khủng hoảng tài chánh, bất bình đẳng xã hội, bất công kinh tế và kỳ thị sắc tộc không được giải quyết là thí dụ điển hình. 


Do đó, mô hình phát triển dân chủ của phương Tây cũng đã đi vào tàn lụn; không có dấu hiệu nào cho thấy là phương Tây sẽ nêu cao cá giá trị dân chủ để thu phục Trung Quốc thay đổi. 


Ngoài ra, dân chúng và ĐCSTQ cũng không có lý do gì để muốn dân chủ hoá theo như các nước phương Tây, khi “Đặc thù Trung Quốc” đang và sẽ là một ưu việt đáng hãnh diện. Kể cả giới trẻ Trung Quốc hấp thụ được văn hoá phương Tây cũng không có những suy nghĩ khác hơn. 

 

Trước mắt, phương Tây phải làm quen dần với một Trung Quốc hùng mạnh, thôn tính các nước láng giềng, xem sự trỗi dậy như là một tình trạng bình thường mới trong khi tìm một đối sách hữu hiệu


Cách tốt nhất để phương Tây lấy lại vị trí lãnh đạo trong quan hệ với Bắc Kinh là hồi phục vị thế như bối cảnh trước đại dịch. Ba điều kiện chính cần theo đuổi là tăng cường nguồn lực thực sự, phát huy niềm tin của dân chúng trong xã hội và khả năng lãnh đạo của chính quyền. 


Nhìn chung, hiện nay, không có một bảo đảm nào cho cả hai chế độ Trung Quốc và dân chủ phương Tây là có thể vận hành hoàn hảo trong tương lai. 


Khi tình trạng bất trắc còn kéo dài, thì nỗi lo sợ thường trực là thế chiến có nguy cơ bùng phát. Vấn đề hiện nay là làm sao xác định mức độ leo thang xung đột trong khu vực Đông Á, liệu xem có biến thành thế chiến không. 


Vấn đề cụ thể cần thảo luận sâu rộng hơn  liên quan đến vị thế của Iran, Bắc Hàn, Đài Loan và Ấn Độ-Thái Bình Dương, khả năng tác chiến di động của Mỹ và tiềm năng công hãm trong không gian mạng và tình báo chiến lược của Trung Quốc để làm suy yếu phương Tây.


Bài liên quan: 

Vạch trần dối trá lịch sử cận đại của Trung Quốc

Điều gì có thể gây ra chiến tranh Mỹ-Trung?

Kỷ niệm 70 năm, Trung Quốc phải chấp nhận thách thức to lớn nhất

Thế kỷ của Trung Quốc

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau hơn một năm vất vả phòng chống Covid và kể từ khi có thuốc tiêm ngừa, nước Mỹ đang trở lại bình thường trong những điều kiện mới. Việc đeo khẩu trang và giãn cách xã hội sẽ trở thành những nét sinh hoạt trong đời sống. Bắt buộc cũng có mà tự nguyện cũng có. Từ mùa xuân năm nay nhiều tiểu bang đã bỏ những giới hạn sinh hoạt vì Covid. Riêng California, nơi có nhiều hạn chế gắt gao nhất trong công tác phòng chống, giới hạn được bỏ từ ngày 15/6 vừa qua.
Dan Rather là nhà bình luận kỳ cựu trên hệ thống CBS và là một ký giả tên tuổi của làng truyền thông Hoa Kỳ trong nhiều thập niên. Cùng với Peter Jennings của ABC và Tom Brokaw của NBC, ông thuộc về nhóm "Big Three" đầy ảnh hưởng này của nước Mỹ. Ở tuổi 89 hiện nay, ông vẫn tiếp tục dự phần vào các hoạt động truyền thông một cách thông tuệ, luôn gởi ra những thông điệp đáng suy nghĩ và lan truyền cảm hứng đến hàng triệu khán-thính-độc giả đang luôn theo dõi các bài viết, những cuộc nói chuyện cùng các cuộc phỏng vấn, trò chuyện của ông với một vài nhân vật nổi tiếng.
Trong chiến lược “Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương tự do và rộng mở” của Hoa Kỳ, Việt Nam là môt cưc tuy nhỏ nhưng quan trong trọng cô gắng tạo thế đa phương quyền lực (multipolarity) để phá thế đơn cưc (unipolarity) mà Trung Quốc muốn thực hiện đặt khu vực này dưới “luật chơi của Trung Quốc.” Cả đại sứ chỉ định của Hoa Kỳ Marc Evans Knapper, Bộ trưởng Quốc Phòng Lloyd J. Austin, và có lẽ Phó Tổng Thống Kamala Harris, cũng đề cập đến triển vọng nâng tầm quan hệ Việt-Mỹ từ mức “đối tác toàn diện” lên mức “đối tác chiến lược.”
Đặc biệt, Singapore và Việt Nam có vai trò quan trọng đối với nền kinh tế Hoa Kỳ. Singapore là một trung tâm tài chính khu vực, nơi đặt trụ sở châu Á của các doanh nghiệp của Hoa Kỳ bao gồm Microsoft và Google. Việt Nam đang trở nên chủ yếu hơn đối với chuỗi cung ứng toàn cầu, bao gồm cả chuỗi cung ứng chất bán dẫn, khi ngày càng có nhiều doanh nghiệp chuyển cơ sở sản xuất ra khỏi Trung Quốc.
Xem lại “nguyên tắc thứ ba” của chúng ta, thấy ngay một cái định nghĩa bảnh hơn nhiều: “Di động là liên tục tiến về vùng chân không hoặc có áp lực thấp hơn áp lực hiện tại đang bao quanh mình”. Rõ ràng, đầy đủ, hàm chứa tất cả những yếu tố vật lý gây ra chuyển động. Vậy thì, khỏi cần trông cậy vào ai. Trong vườn chiều nay, ta vừa nhâm nhi cà phê vừa làm một vài thí nghiệm giản dị, dễ như trò chơi con trẻ, để khám phá thêm một huyền bí của đất trời.
Lực lượng Hồi giáo Taliban lên nắm quyền tại Afghanistan không chỉ làm thay đổi triệt để hệ thống chính trị quốc nội mà còn tình hình an ninh khu vực và quốc tế.
Một gian thương trộn 10% đồng vào vàng rồi rao bán vàng nguyên chất sẽ bị bỏ tù về tội lừa đảo. Nhà nước in tờ giấy bạc 100 đồng nhưng giá trị chỉ còn lại 90 đồng nhưng lại gọi là 10% lạm phát (inflation, tức là tiền mất giá.) Nếu bạn đọc thay vì mua tivi 32 inch năm nay chờ thêm 2 năm mua tivi 50 inch lớn hơn, đẹp hơn mà giá lại rẻ hơn thì gọi là giảm phát (deflation, tức là hàng hóa mất giá.)
Cơn mưa phùn đêm qua còn đọng nước trên đường. Gió thu đã về. Lá vàng theo gió lác đác vài chiếc cuốn vào tận thềm hiên. Cây phong đầu ngõ lại chuẩn bị trổ sắc đỏ ối như mọi năm. Người đi xa từ những mùa thu trước, sẽ không trở về. Những người bạn lâu không gặp, thư gửi đi bị trả lại, nhắn tin điện thoại không thấy trả lời. Có lẽ cũng đã ra đi, không lời từ biệt. Đã có những cuộc ra đi rất lặng lẽ từ gần hai năm qua, không chỉ ở nơi đây, mà ở khắp toàn cầu. Ra đi bất ngờ, ra đi nhanh chóng. Không hoa tang. Không lễ nghi tôn giáo. Không lời ai điếu. Những túi bọc thi thể chất vội vào những thùng xe đông lạnh. Những thi hài quấn vải hoặc cuộn trong manh chiếu được chất trên những giàn củi, hỏa thiêu. Những chiếc quan tài được chôn lấp vội vàng trên đất công, với bia mộ đơn giản, không hình ảnh, ghi tên tuổi của một người già bệnh hay một người trẻ cường tráng, một người quyền quý hay một người bần cùng vô danh… Tất cả những người ra đi ấy, từ những nơi chốn khác nhau, thành thị hay
Hoá ra không phải chùm khế nào cũng ngọt. Quê hương, đôi khi, cũng thế. Cũng chua chát và đắng nghét đối với rất nhiều người mà tôi (chả may) là một. Cùng cả triệu dân Việt khác, tôi cũng đã có lúc hốt hoảng đâm sầm ra biển (dù không biết bơi) khi tóc hãy còn xanh. May mắn, tôi thoát chết. Lên lại được bờ, tôi đi lang thang tứ xứ cho mãi đến khi tóc đã đổi mầu nhưng vẫn chưa bao giờ trở về cố lý. Có kẻ tưởng là tôi chảnh, có mới nới cũ, có trăng quên đèn, quên cả cố hương. Không dám chảnh đâu. Tôi bị chúng “cấm cửa” mà!
Dù vậy, tôi vẫn cũng còn có đôi chút suy nghĩ lăn tăn. Hay nói theo ngôn ngữ của thi ca là vẫn (nghe) “sao có tiếng sóng ở trong lòng.” Chúng ta có nhất thiết phải đốt cả dẫy Trường Sơn, phải hy sinh đến cái lai quần, và hàng chục triệu mạng người – thuộc mấy thế hệ kế tiếp nhau – chỉ để tạo nên một đống bùn bẩn thỉu nhầy nhụa như hiện tại không?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.