Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cấu Trúc Của Vũ Trụ

23/06/202111:52:00(Xem: 1292)

Trong toa tàu đông chật cứng, người người đứng ngồi sát nhau, nhúc nhích cũng khó, di chuyển từ đầu toa xuống cuối toa càng vất vả, cần sự hợp tác giúp đỡ của tất cả những người xung quanh. Và cũng di chuyển từ từ thôi.

Trong giọt sương hay giọt chất đen, vô lượng vi phân tử, sóng radio chen chúc, dính sát nhau, nhưng các vi phân tử đều được tự do di chuyển khắp nơi, không chậm mà cực nhanh – nhanh gần, hoặc bằng, tốc độ ánh sáng!

Nghe rất nghịch lý. Nhưng hiện tượng bất thường ấy đang xảy ra khắp nơi, trong từng sát na, là một sinh hoạt bình thường của vũ trụ.

Tại sao trong “toa tàu” vũ trụ đông chật cứng, đám hành khách phân tử, vi phân tử vẫn được tự do chạy tới chạy lui nhanh như chớp?

Tìm tòi, suy nghĩ mãi mới thấy lời giải đáp. Nó nằm trong cái hình thể tuyệt hảo của các vi phân tử, phân tử. Hình thể chứa đựng “bí mật” của Tạo Hóa ấy không bị giấu ở chỗ kín đáo, khó tìm. Nó được rải khắp một phòng triển lãm lớn rộng bằng cả bầu trời. 

Nó là hình dạng của hầu hết các vì sao: Hình cầu.

Một trong những điều kiện tiên quyết của hiện hữucó chỗ đứng trong không gian. Hình cầu thi hành được tối đa phương châm: Ta hiện hữu và dành chỗ cho vật thể khác hiện hữu (giống hệt phương châm, thành ngữ quen thuộc: Sống và để cho người khác – hay muôn vật khác– cùng sống – Live and let live.)

Chính nhờ tinh thần vị tha của hình cầu mà vũ trụ thành hình.

Để dễ quan sát, ta bắt đầu bằng hình tròn. 

Gom ba hoặc bốn hình tròn lại cho tiếp xúc với nhau thật sát, ta vẫn có một khoảng trống đủ để chứa một hình tròn nhỏ hơn. Và chính hình tròn mới này cũng lập tức chừa lại ba, hoặc bốn khoảng trống cho những vòng tròn nhỏ hơn nữa. 

Cứ như thế cho đến vô tận.


F:\WiFi 2AA capture.PNG

Như hình vẽ dưới đây, khoảng trống do ba hình tròn lớn để lại đủ chỗ cho hình tròn nhỏ A, rồi 3 hình tròn nhỏ hơn B,C,D . Sau đó, còn lại 9 khoảng trống E cho những hình tròn nhỏ hơn nữa… Vô lượng khoảng trống tiếp tục mở ra không dứt.

 

F:\WiFi Capture.PNGF:\WiFi Capture 1.PNG

Đó là hình tròn. Hình cầu thể hiện sự hào phóng trong không gian 3 chiều, nghĩa là thế giới thực.

Một nhóm quả cầu kết tụ dù chặt chẽ đến thế nào vẫn dành chỗ cho những quả cầu nhỏ hơn. Thí dụ A,B,C,D khi dính chặt nhau, vẫn chừa khoảng trống cho E.

 blankF:\WIFI 2 Paint.png


Nếu E có kích thước vừa với khoảng trống do một nhóm 8 hình cầu tạo nên thì lập tức – dù bị 8 quả cầu vây kín – E vẫn có thể tự do vượt thoát nhờ 6 lối ra luôn rộng mở. Như hình vẽ dưới đây:

Le Tat Dieu 02.png

Kết hợp bền chắc nhất ở đây là nhóm 4 quả cầu, khi mỗi quả luôn luôn có điểm tiếp xúc với cả ba quả kia, nghĩa là cả bốn dính chặt nhau. Nhưng đơn vị kết hợp “bền chắc” đến thế vẫn có kẽ hở, vẫn dành cho quả cầu nhỏ “bị vây quanh” đủ 4 đường vượt thoát. (Hình 5A)

F:\WiFi 4 S3D Capture.PNG

Hình 5A


Khi thêm 3 quả cầu nữa vào “
kết hợp bền chắc” (gồm bốn quả cầu) ta có một khối bảy quả cầu và 9 lối thoát. (Hình 5B)

blank

Hình 5B


Nếu tiếp tục thêm 30, 300, 3000… cho tới vô lượng hình cầu nữa, thì lập tức có vô lượng lối thoát tương ứng được mở ra. Nghĩa là dù bị vây kín bởi muôn triệu quả cầu lớn, các quả cầu nhỏ vẫn luôn luôn có lối thoát và tha hồ di hành – nhanh chậm tùy sức –
khắp nơi trong vũ trụ.

Như thế: Vô lượng khối hình cầu tạo ra vô lượng đường hầm. (Hình 5C)


. blank

Hình 5C


Trong tương lai, khi có thể chụp được hình (2 chiều) một
vi phân tử nhỏ nhất trong vũ trụ ta sẽ thấy một vật thể hình cầu bị 3 khối cầu lớn hơn (DM-particle) vây quanh, nhưng vẫn chừa lại ba khoảng trống chứa đầy Chất Đen ở thể lỏng (DM-liquid). (Hình 5D)


blank

Hình 5D-Vùng xung quanh một vi phân tử nhỏ nhất trong vũ trụ


Bí quyết quan trọng đặc biệt trong cấu trúc của vũ trụ chính là đây:
Vô lượng khối hình cầu tạo ra vô lượng đường hầm.

Nếu bạn thấy cách trình bày, giải thích của tôi mơ hồ, khó hiểu, thì xin nhận lỗi ngay, và cũng có liền lời bào chữa: Tôi không biết vẽ và đầu óc già nua khiến khả năng điều khiển chuột để tạo hình trên máy vi tính rất yếu kém. Tay già lọng cọng mà vẽ vời được mớ hình trên đây là hết sức bình sinh rồi. 

Kích thước của vấn đề lớn quá – cấu trúc của toàn thể vũ trụ – đòi hỏi hình vẽ, họa đồ của các kiến trúc sư hoặc những chuyên gia giàu kinh nghiệm tạo hình trên máy vi tính (computer graphic). Mai đây, nếu những vị cứu tinh ấy xuất hiện, giúp một tay, thì lời giải thích sẽ rõ ràng, bài viết thêm sáng sủa ngay.

Nhưng không thể án binh bất động trong khi chờ quân cứu viện, đành nhờ sự tiếp tay của chính bạn đọc. Xin tạm trưng dụng trí tưởng tượng của quý bạn.

Bạn xem lại Hình 5B – kết hợp 9 quả cầu – rồi tưởng tượng nó có thêm hàng ngàn quả cầu nữa. Hoặc cũng khối 9 quả đó được nhân lên ngàn vạn lần thành một khối lớn bằng cái nhà… bạn sẽ thấy, quả thực, khối cầu lớn tới đâu thì hệ thống đường hầm kéo dài và được mở thêm tới đó.

Nếu căn phòng chất đầy kín banh túc cầu, một hệ thống đường hầm chi chít có thể mở ra cho những trái bóng bàn. Nếu nhét đầy kín đường hầm ấy với bóng bàn, ta lại có ngay hệ thống hầm dành cho những viên bi v.v…

Chất đen nguyên thủy chứa vô lượng vi phân tử hình cầu với vô lượng kích cỡ lớn nhỏ khác nhau. Mỗi cỡ có đường hầm riêng. Trong thế giới vô cùng nhỏ này, mỗi vi phân tử được tự do di chuyển khắp đường hầm dành riêng cho nó, đến những góc xa nhất của thế giới vô cùng lớn – nghĩa là khắp nơi trong vũ trụ.

Tất cả vi phân tử di chuyển dưới dạng sóng vì không có đường hầm nào chạy thẳng. Đường nào cũng quanh co, đầy những ngã rẽ, bước ngoặt. Do đó, Photon di chuyển theo sóng ánh sáng (Light waves). Vi phân tử radio di chuyển theo dạng sóng radio (Radio waves) v.v…

Tất cả di chuyển tự do và an toàn. 

Như vi phân tử ánh sáng (photon) di chuyển tự do trong đường hầm dành riêng cho nó, quanh co như sóng gợn. Mặc dầu “trần như nhộng” nó luôn được an toàn, nhờ đường hầm có hệ thống tường – do vô lượng vi phân tử lớn hơn tạo ra – bảo vệ.

Phân tử radio cùng tất cả các loại vi phân tử khác trong vũ trụ đều được hưởng hệ thống giao thông kỳ diệu ấy.

Đến đây, một câu hỏi mới nẩy ra, dẫn tới một sự diệu kỳ khác trong tác phẩm của Tạo Hóa:

Vô lượng vi phân tử “bay” ngược xuôi khắp vũ trụ, mà cùng bay với tốc độ khủng khiếp, nhanh gần hoặc bằng tốc độ ánh sáng… hẳn phải tạo ra sự ma sát, dẫn tới tình trạng nhiệt lượng tăng lên vô cùng tận. Như thế, để cho hợp luật vật lý, giá rẻ nhất cũng là vũ trụ phải nổ như… bom nguyên tử? Cái gì ngăn cho đại họa ấy không xảy ra?

Vũ trụ đã có và nhân loại cũng đã tìm ra phương thức giảm độ ma sát lâu rồi.


https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/3/30/BallBearing.gif/220px-BallBearing.gif

Bạc đạn (ball bearing) – Wikipedia


Trong bộ phận bạc đạn của hầu hết máy móc, ta thấy những viên bi sắt lăn theo chiều quay, cắt giảm hẳn độ ma sát. Chưa hết, bi còn lăn trong dầu nhớt cho thêm trơn, khiến độ ma sát gần như bị triệt tiêu. 

Trong thiên nhiên, chất đen phần thể lỏng tràn ngập vũ trụ, bôi trơn các đường hầm, giúp vi phân tử “lăn” nhanh mà không tạo ma sát.

Hệ thống giao thông kỳ diệu này có sẵn trong cấu trúc của vũ trụ, trong tổng hợp thành phần của chất đen: Vô lượng vi phân tử nằm trong khối thể lỏng tràn ngập đất trời.

Bây giờ, ta hiểu tại sao vô lượng sóng điện thoại cùng lan tỏa bên nhau, chằng chịt, chi chít, mà không hề bị trộn lẫn, vướng mắc, rối mù? Cứ đường ai nấy đi, rất thênh thang.

Giọt sương mai – dung nhan mới hôm nay của giọt chất đen nguyên thủy – đối với thế giới vô cùng nhỏ là một khối khổng lồ. Trong giọt sương, không gian mênh mông của riêng nó, một vi phân tử có đường hầm riêng để di chuyển khắp các ngõ ngách của giọt sương, rồi tiếp tục “bay” vào cõi vô cùng lớn, và nếu đủ lực, có thể đến những nơi thăm thẳm xa vời như bến bờ vũ trụ. 

Đường nó đi còn được Chất Đen lỏng, đóng vai dầu nhớt, bôi trơn cho du khách khỏi bị nóng người.

Lê Tất Điều

21/6/2021

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Cơn mưa phùn đêm qua còn đọng nước trên đường. Gió thu đã về. Lá vàng theo gió lác đác vài chiếc cuốn vào tận thềm hiên. Cây phong đầu ngõ lại chuẩn bị trổ sắc đỏ ối như mọi năm. Người đi xa từ những mùa thu trước, sẽ không trở về. Những người bạn lâu không gặp, thư gửi đi bị trả lại, nhắn tin điện thoại không thấy trả lời. Có lẽ cũng đã ra đi, không lời từ biệt. Đã có những cuộc ra đi rất lặng lẽ từ gần hai năm qua, không chỉ ở nơi đây, mà ở khắp toàn cầu. Ra đi bất ngờ, ra đi nhanh chóng. Không hoa tang. Không lễ nghi tôn giáo. Không lời ai điếu. Những túi bọc thi thể chất vội vào những thùng xe đông lạnh. Những thi hài quấn vải hoặc cuộn trong manh chiếu được chất trên những giàn củi, hỏa thiêu. Những chiếc quan tài được chôn lấp vội vàng trên đất công, với bia mộ đơn giản, không hình ảnh, ghi tên tuổi của một người già bệnh hay một người trẻ cường tráng, một người quyền quý hay một người bần cùng vô danh… Tất cả những người ra đi ấy, từ những nơi chốn khác nhau, thành thị hay
Hoá ra không phải chùm khế nào cũng ngọt. Quê hương, đôi khi, cũng thế. Cũng chua chát và đắng nghét đối với rất nhiều người mà tôi (chả may) là một. Cùng cả triệu dân Việt khác, tôi cũng đã có lúc hốt hoảng đâm sầm ra biển (dù không biết bơi) khi tóc hãy còn xanh. May mắn, tôi thoát chết. Lên lại được bờ, tôi đi lang thang tứ xứ cho mãi đến khi tóc đã đổi mầu nhưng vẫn chưa bao giờ trở về cố lý. Có kẻ tưởng là tôi chảnh, có mới nới cũ, có trăng quên đèn, quên cả cố hương. Không dám chảnh đâu. Tôi bị chúng “cấm cửa” mà!
Dù vậy, tôi vẫn cũng còn có đôi chút suy nghĩ lăn tăn. Hay nói theo ngôn ngữ của thi ca là vẫn (nghe) “sao có tiếng sóng ở trong lòng.” Chúng ta có nhất thiết phải đốt cả dẫy Trường Sơn, phải hy sinh đến cái lai quần, và hàng chục triệu mạng người – thuộc mấy thế hệ kế tiếp nhau – chỉ để tạo nên một đống bùn bẩn thỉu nhầy nhụa như hiện tại không?
Một sự trùng hợp về thời gian 20 năm trong chiến tranh Việt Nam đã lập lại ở Afghanistan vào ngày 15/08/2021 với hình ảnh chiếc trực thăng di tản người Mỹ chạy thoát từ nóc Tòa Đại sứ Mỹ trong lúc phiến quân Taliban đã chiếm dinh Tổng thống không tốn một viên đạn, ngay sau khi Tổng thống Ashraf Ghani bỏ trốn ra nước ngoài.
Mùa Vu Lan hiếu hạnh – báo ân cha mẹ – là truyền thống lâu đời của người con hiếu thảo nhưng làm sao tạo được một cơ hội chia sẻ, an ủi và liên tưởng đến mặt phản diện của những đứa con bất hiếu chưa gặp duyên lành để biết ăn năn sám hối trở về với cha mẹ.
Nhận định của một số giới chức quân sự và chính trị cho đó là thất bại về tình báo từ phía Hoa Kỳ đã đánh giá sai về bộ đội cộng sản Bắc Việt trong chiến tranh Việt Nam, nay lại sai về quân Taliban ở Afghanistan khiến Mỹ phải vội vàng di tản. Hình ảnh máy bay trực thăng di tản người Mỹ và những người đã hợp tác với Hoa Kỳ ra khỏi Sài Gòn cuối tháng Tư 1975 và ngày 15/8 vừa qua ra khỏi Kabul sẽ còn in dấu trong tâm thức người Mỹ và dư luận thế giới trong nhiều năm.
Trên Bloomberg Opinion ngày 26 tháng 04 năm 2021, một trong hai tác giả là Cựu Đô đốc James G. Stavridis, trình bày kịch bản này trong bài “Four Ways a China-US War at Sea Could Play Out” mà bản dịch sau đây sẽ giới thiệu. Theo Stavridis,“bốn điểm nóng” mà Hải quân Trung Quốc có khả năng tấn công là eo biển Đài Loan, Nhật Bản và Biển Hoa Đông, Biển Hoa Nam và các vùng biển xa hơn xung quanh các nước Indonesia, Singapore, Australia và Ấn Độ. Nhưng nguy cơ cao nhất là Đài Loan.
Đó là lý do cần nhắc sơ lại Hòa Ước Doha 2020, bởi nếu xem chính phủ Afghanistan là một "đồng minh" của Hoa Kỳ thì đồng minh này đã bị phản bội và bức tử ngay tháng Hai năm 2020 theo sau Hòa Ước Doha của nội các Donald Trump ký với Taliban chứ không phải hôm nay. Liệu có cần nhắc lại hòa đàm Paris vào năm 1973 đã dẫn đến sự sụp đổ báo trước của miền Nam Việt Nam vào tháng Tư năm 1975? Và giới sử gia thường nhắc lại vai trò của tổng thống Richard Nixon và Ngoại trưởng Henry Kissinger trong việc bỏ rơi Nam Việt Nam chứ không phải tổng thống Gerald Ford, vị tổng thống Mỹ đương nhiệm năm 1975.
Theo dõi tin tức từ quốc gia này, tấm lòng của chúng tôi hướng về người dân Afghanistan và những người tị nạn đang bị buộc phải bỏ trốn để giữ mạng sống. Hơn nữa, chúng tôi tha thiết quan ngại đến số phận của hàng triệu phụ nữ và trẻ em gái của xứ sở này, vì họ phải đối diện với một tương lai đen tối khi gặp trở lại sự đối xử tàn tệ của nhà nước Taliban.
Vốn ham vui, và rất chóng quên nên mẹ tôi ở lại luôn trong Nam cả năm trời. Hệ quả (hay hậu quả) là tôi cất tiếng khóc chào đời tại Sài Gòn. Khi hiệp định đình chiến được ký kết tại Geneve, vào ngày 20 tháng 7 năm 1954, tôi mới vừa lẫm chẫm biết đi. Cũng mãi đến lúc này bà má mới “chợt nhớ” ra rằng mình còn mấy đứa con nữa, đang sống với ông bà ngoại, ở tuốt luốt bên kia vỹ tuyến. Thế là tôi được bế ra ngoài Bắc, rồi lại được gồng gánh vào Nam (cùng với hai người chị) không lâu sau đó. Nhờ vậy (nhờ ra đời trước cái đám Bắc Kỳ con sinh trong Nam đôi ba năm) nên từ thuở ấu thơ tôi đã được nghe nhiều bài hát ca ngợi tình bắc duyên nam – qua radio – vào thời điểm đó
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.