Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Việt Nam Trước Nguy Cơ Bị Tàu Đồng Hóa

18/05/202109:06:00(Xem: 1092)

Hơn hai ngàn năm trước người Tàu đã nhiều lần đánh chiếm nước ta và Việt Nam đã bốn lần bị Bắc thuộc, tổng cộng hơn một ngàn năm. Lần thứ nhất, từ năm 111 trước Tây lịch đến năm 39, hai Bà Trưng đã đứng lên chống lại quân Hán, giành lại độc lập được ba năm; lần thứ hai, từ năm 43 đến năm 541, Bà Triệu đã nổi dậy đánh đuổi quân Đông Ngô; lần thứ ba, từ năm 602 đến năm 939, Ngô Quyền dẹp tan quân Tàu trên sông Bạch Đằng; lần thứ tư, từ năm 1407 đến năm 1427, Lê Lợi khởi nghĩa, đuổi hết quân thù ra khỏi VN và lần cuối cùng năm 1789, vua Quang Trung đã đại thắng quân Thanh, giải trừ đại nạn vua Lê Chiêu Thống “cỏng rắng cắn gà nhà” của Lê Chiêu Thống.

Trước sự kiện lịch sử sau hơn một ngàn năm Bắc thuộc mà Việt Nam, một nước nhỏ so với Trung Quốc hùng mạnh, rộng lớn với dân số đông gấp trăm lần đã không bị đồng hóa mà vẫn giữ được độc lập, nên một số sử gia Việt Nam và ngoại quốc đã rất ngạc nhiên. Theo họ, có lẽ nước ta đã nhờ nhiều lý do như ngôn ngữ, tôn giáo, địa thế và dân Việt có một truyền thống và nghị lực vững mạnh, v.v. Riêng G.S. Ngô Nhân Dụng, trong tác phẩm nghiên cứu lịch sử “Đứng Vững Ngàn Năm” đã cho rằng: “Sau ngàn năm Bắc thuộc mà dân tộc Việt Nam không bị đồng hóa, sau cùng lại dựng được một quốc gia độc lập; đó là một phép lạ lịch sử”.

Ý kiến của GS Ngô Nhân Dụng rất hữu lý, nhưng chúng tôi cũng muốn nêu thêm một số yếu tố quan trọng đã giúp dân tộc Việt Nam không bị người Tàu đồng hóa, đó là hoàn cảnh, thời thế và trình độ văn minh thời xưa khác xa với ngày nay. Đặc biệt là các điểm sau đây:

(1)   Ngày xưa sau khi Trung Quốc đã chiếm được Việt Nam và đặt nền đô hộ, họ chỉ để lại một Thái Thú và vài viên chức quân sự và hành chánh để điều hành guồng máy cai trị. Đại đa số nhân viên thuộc cấp đều là người Việt chỉ cộng tác với Tàu vì bị cưỡng bách hoặc vì miếng cơm, manh áo.

(2)   Thời nào người Tàu cũng có tham vọng đồng hóa dân Việt, nhưng hoàn cảnh thời xưa không thể thực hiện được. Trước hết, vấn đề di chuyển từ Trung Quốc sang Việt Nam rất khó khăn vì phải vượt qua vùng biên giới toàn núi rừng hiểm trở và hệ thống đường sá còn rất thô sơ, chưa có những phương tiện di chuyển nhanh chóng, thuận tiện như xe hơi, tàu thủy và phi cơ. Ngôn ngữ bất đồng và liên lạc từ nơi nầy đến nơi khác cũng rất khó khăn, vì chưa có điện thoại, Cell phone và Internet. Quan trọng nhất là vào thời đó, Việt Nam không có một nhóm người hay tổ chức nào làm tay sai đắc lực cho Tàu như Đảng CSVN hiện nay.

(3)   Chỉ có một số nhỏ người Hoa đã chạy sang Việt Nam để tị nạn vì nhiều lý do, thì hầu hết chỉ muốn sống an thân, lo làm ăn buôn bán và hòa đồng vào cộng đồng địa phương. Con cháu họ cũng lập gia đình với người Việt và dần dần tất cả đều trở thành dân Việt.

(4)   Kiến thức và trình độ văn minh của con người thời xưa kém xa ngày nay.  Đa số dân chúng thời xưa không muốn rời bỏ quê cha đất tổ, ngay cả việc di chuyển từ làng nầy sang làng khác. Không hề có hiện tượng hàng vạn người Hoa tràn sang biên giới Việt Nam là một nơi xa lạ và bất đồng ngôn ngữ để mưu sinh.

(5)   Việt Nam là một xứ nông nghiệp, nơi nào cũng là làng xóm. Mỗi làng thường có chừng trên dưới một một trăm người, hầu hết là bà con thân thích hoặc quen biết nhau. Mỗi làng đều có lũy tre xanh bao bọc và có tổ chức, đứng đầu là một Lý Trưởng. Làng nào cũng thường có một số tục lệ dân làng phải tôn trọng. Các bô lão thời đó thường nói: “Phép vua thua lệ làng!”. Vì vậy, bất cứ người lạ nào muốn vào ở trong làng đều phải xin phép và chỉ được tạm trú như “dân tá túc”, chứ không  phải là “dân làng”. Đó cũng là một trong những lý do khiến người Tàu không thể đồng hóa dân Việt.

Đến đây có người sẽ nêu lên một câu hỏi: “Như vậy, tại sao ngày nay Việt Nam lại có nguy cơ bị người Tàu đồng hóa?”

Nguy cơ bị người Tàu đồng hóa

Nguy cơ nầy đã hiện rõ do kết quả của Hội Nghị bí mật tại Thành Đô giữa CSVN và Trung Cộng ngày 2/9/1990. Ngoài những cam kết giữa hai bên rất bất lợi cho nước ta, Trung Cộng còn buộc Việt Nam phải chấm dứt chủ trương xem Trung Quốc là kẽ thù không đội trời chung, và đặc biệt đòi Việt Nam phải xóa bỏ ngay việc lên án Trung Quốc trong Lời Nói Nói Đầu của bản Hiến Pháp Việt Nam năm 1980, trong đó có câu: “Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam”.

Mối liên hệ giữa CSVN và Trung Cộng đã được thể hiện qua phương châm “16 chữ vàng”: “Láng Giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”. Ngoại Trưởng Nguyễn Cơ Thạch đã thấy rõ âm mưu thâm độc của Trung Cộng nên đã ra mặt chống Tàu và cảnh giác các lãnh tụ CSVN, nhưng chính vì thế ông đã bị nhà cầm quyền Hà Nội phải cách chức Ngoại Trưởng vì áp lực của Trung Cộng. Trước nguy cơ đó, chính ông Nguyễn Cơ Thạch đã cay đắng thốt lên: ”Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu!

Mối liên hệ Việt-Trung không những chỉ là đồng chí, đồng Đảng, mà nguy hiểm nhất ở điểm Đảng CSVN hiện nay đã biến chất và trở thành một Đảng cướp,  sẵn sàng làm tay sai đắc lực cho Trung Cộng. Sau đây là một số dữ kiện quan trọng đã và đang xảy ra.

  1. Trong 54 năm từ ngày ra đời năm 1930 cho đến năm 1984, Đảng CSVN đã tồn tại và lớn mạnh nhờ sự giúp đỡ dồi dào về vũ khí và hậu thuẩn tối đa của hai cường quốc Cộng Sản Liên Bang Sô Viết và Trung Cộng. Nhưng đến năm 1984, Trung Cộng đã đưa quân sang đánh nước ta và gây nên một cuộc chiến khốc liệt tại các tỉnh vùng biên giới Việt Hoa, kéo dài hơn bốn năm trời. Từ ngày đó, CSVN đã xem Trung Quốc là kẽ thù không đội trời chung. Nhưng chỉ sáu năm sau, vào năm 1990 khi các nước Cộng Sản Đông Âu bắt đầu sụp đổ và Liên Bang Xô Viết cũng đang bị lung lay, nhà cầm quyền Hà Nội đã phải vội vàng tìm cách nối lại bang giao với Trung Cộng, đó là nguyên nhân đưa đến Hội Nghị giữa CSVN và Trung Cộng tại Thành Đô.
  2. Tại Hội Nghị đó, hai bên đã có những mật ước xác nhận hai nước Việt-Trung là đồng minh và trong vòng 30 năm, từ 1990 đến 2020, Việt Nam sẽ cố gắng vượt qua các khó khăn để sắp xếp gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc. Việt Nam sẽ trở thành một khu vực tự trị trực thuộc chính quyền trung ương tại Bắc Kinh, cũng như Trung Quốc đã dành cho các xứ Nội Mông, Tây Tạng và Quảng Tây. Những điều nầy hai bên đã cam kết phải tuyệt đối giữ kín, nhưng ngay sau đó, vì âm mưu muốn công khai hóa nên Trung Quốc đã tiết lộ cho hai cơ quan ngôn luận của Trung Cộng là Toàn Cầu Thời Báo và Tân Hoa Xã loan tin. Về phía VN, chính cựu Thủ tướng Phạm Văn Đồng và các nhân vật cao cấp CSVN đã tham dự Hội Nghị cũng đã tỏ ra rất hối tiếc là vì áp lực của Trung Quốc quá nặng nề nên phái đoàn Việt Nam quá vội vàng và sơ suất nên họ đã bị mắc phải âm mưu thâm độc của người Tàu.
  3. Ngày 30/12/1999 CSVN đã ký kết Hiệp Ước Biên Giới Trên Đất Liền với Tàu, để mất của VN thác Bản Giốc và trên 700 cây số vuông lãnh thổ. Rồi đến tháng 12 năm 2000, CSVN lại ký kết với Trung Cộng Hiệp Ước Phân Định Vịnh Bắc Bộ, lần nầy đã để mất thêm của VN hơn 10 ngàn cây số vuông hải phận.
  4. CSVN đã ký hợp đồng cho người Tàu khai thác bauxite tại Cao Nguyên Trung phần, cũng như khu công nghệ tại Mông Cái và khu công nghệ Formosa tại cảng Vũng Áng.
  5. CSVN còn cho Trung Cộng thuê dài hạn 50 năm để khai thác 400 ngàn ha rừng đầu nguồn tại vùng biên giới Việt-Trung, để Trung Cộng chiếm đóng một vị trí chiến lược quan trọng ảnh hưởng lớn lâu dài đến an ninh của nước ta.
  6. CSVN còn cho phép người Tàu tự do ra vào Việt Nam không cần hộ chiếu, nên hàng năm đã có khoảng trên dưới 50 ngàn dân lao động Tàu vào Việt Nam để đi làm lậu. Nhà cầm quyền Hà Nội biết rõ nhưng họ không có biện pháp ngăn cấm.
  7. Hải Quân Trung Cộng thường xuyên ngăn cản, quấy phá ngư thuyền, bắt bớ ngư dân Việt Nam và tịch thu hải sản của họ đã đánh được trong hải phận nước nhà tại Biển Đông. Cộng Sản VN không có biện pháp bảo vệ ngư dân và cũng không dám công khai lên tiếng phản đối những hành động ngang ngược đó của Hải Quân Trung Cộng.
  8. Vào tháng 3 năm 1988 Trung Cộng đã đánh chiếm một số đảo vùng Tây Bắc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Sau đó họ đã bồi đắp, nới rộng các đảo để xây dựng những công thự và phi trường cho hải quân Trung Cộng xử dụng. CSVN không có biện pháp chống giữ và chỉ lên tiếng phản đối một cách yếu ớt cho có lệ và không hề lên án những hành động xâm lăng trắng trợn đó của Trung Cộng trước công luận quốc tế.
  9. Năm 2012 CSVN đã tuyên bố chính sách về quốc phòng là “Ba không”, nghĩa là: (1) Không liên minh với bất cứ nước nào; (2) Không tham gia đồng minh quân sự với lực lượng nào; và (3) Không cho phép bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự trên lãnh thổ Việt Nam. Đó là một sách lược “tự trói tay mình”, vì như thế Trung Cộng tha hồ lấn lướt CSVN mà không sợ Việt Nam sẽ có một nước đồng minh nào giúp đỡ để chống lại Trung Cộng.

Ngoài những dữ kiện nói trên, Trung Cộng còn thực hiện những âm mưu sau đây:

  1. Ngoài việc thường xuyên đưa vào Việt Nam nhiều sách báo, video, ca nhạc phẩm và các đoàn văn nghệ đi khắp Việt Nam từ Bắc và Nam để trình diễn, họ còn xây cất nhiều viện Khổng Tử và mở nhiều lớp dạy chữ Hán tại nhiều nơi để quảng bá rộng rãi văn hóa Tàu.
  2. Họ đưa vào Việt Nam nhiều mặt hàng sản xuất từ Trung Quốc và bán thật rẽ để cạnh tranh nhằm giết chết những ngành nghề tiểu công nghệ tại nước ta đang chế tạo các món hàng đó.
  3. Bất cứ những nơi nào có các dự án xây cất to lớn và béo bỡ, các công ty của người Tàu thường được trúng thầu vì họ dễ dàng hối lộ vì quen biết thân tình với các giới chức có thẩm quyền cùa CSVN từ trung ương đến địa phương.
  4. Việt Nam đã bán hoặc cho người Tàu thuê dài hạn nhiều lô đất dọc bờ biển Việt Nam từ Bắc vào Nam với diện tích khá lớn để xây dựng những khu vực kinh doanh, nghỉ mát và cư trú. Có vùng họ đã xây tường cao hoặc rào kín để sinh hoạt biệt lập dành cho người Tàu và không cho người Việt xâm nhập, kể cả công an, cảnh sát nếu không có sự đồng ý của họ.
  5. Ngoài ra họ còn thực hiện kế hoạch cấy người dài hạn bằng cách tuyển mộ nhiều thanh niên độc thân từ Trung Quốc để đưa sang nước ta làm việc cho các hảng xưởng của Tàu. Trước hết là để làm giảm bớt nạn thất nghiệp và nạn trai thừa gái thiếu tại Trung Quốc, đồng thời đó cũng là mưu chước nhằm cấy giống Tàu trong dài hạn. Các thanh niên lao động Tàu sẽ tiếp xúc thân tình với nhiều phụ nữ Việt Nam và sẽ có con với họ. Như thế, chỉ vài chục năm sau, vùng nào nước ta cũng sẽ có những đám trẻ con gốc Tàu lai Việt!

Kết Luận

Khác với thời xưa, ngày nay Trung Quốc không cần phải xâm lăng Việt Nam bằng quân sự để biến nước ta thành Bắc thuộc, mà họ chỉ cần xử dụng Đảng CSVN làm tay sai đắc lực cho họ rồi dùng chính trị, thương mãi, kinh tế và văn hóa để biến Việt Nam thành một vùng tự trị của Trung Quốc và dần dần đồng hóa dân Việt. Đó là một mối nguy rất lớn mà dân tộc Việt Nam sẽ rất khó thoát được trước âm mưu thâm độc của Cộng Sản Tàu.  

Hầu hết mọi người đều thấy rõ trong hoàn cảnh hiện nay, nước ta chỉ có thể thóat Trung một cách nhanh chóng và hữu hiệu  khi nào Việt Nam sớm có một nhóm đảng viên Cộng Sản cao cấp nhiệt tình yêu nước và thiết tha với tiền đồ của dân tộc, can đảm đứng lên dành thế chủ động bằng cách loại bỏ những phần tử chóp bu trong Đảng CSVN đang làm tay sai đắc lực cho Trung Cộng, để cùng với toàn dân quyết tâm chống lại âm mưu thâm độc của người Tàu và xây dựng một nước Việt Nam độc lập trong Tự Do và Dân Chủ thật sự. Đó là hoài bảo và cũng là đại phước cho dân tộc Việt Nam.

Nguyễn Thanh Trang                                                                                                                                                                                      (15/05/2021)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hàng năm cứ đến ngày Lễ Độc Lập, người dân Hoa Kỳ lại tưng bừng tổ chức các buổi diễn hành, ăn Hot Dog và đi xem bắn pháo bông. Tuy nhiên các bạn có bao giờ tự hỏi, tại sao chúng ta lại ăn mừng ngày 4 tháng 7? Tại sao ngày lễ này tồn tại 244 năm cho đến nay và nó có ý nghĩa lịch sử gì? Tại sao lại có pháo hoa, tại sao lại ăn Hot Dog để mừng ngày lễ Độc Lập?.
Ngày 4 tháng 7 năm 2021 đánh dấu 245 năm (1776-2021) ngày nước Mỹ tuyên bố độc lập thoát khỏi ách đô hộ của thực dân Anh dưới triều đại của Hoàng Đế Anh George Đệ Tam. Ngày này, 4 tháng 7 năm 1776, nước Mỹ đã công bố Bản Tuyên Ngôn Độc Lập mang tính lịch sử không phải riêng cho nước Mỹ mà còn cho cả nhân loại, bởi vì Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Mỹ nói đến các quyền bất khả tương nhượng của con người: bình đẳng, mưu cầu hạnh phúc và quyết định vận mệnh của cơ chế chính quyền hay là quyền của công dân, dân chủ.
Nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày thành lập, Bắc Kinh có dịp để ôn lại truyền thống đấu tranh, đưa ra một bảng đối chiếu với hiện tại, ca ngợi các thành tựu và nhìn về tương lai. Thực ra, lại một lần nửa, Trung Quốc thể hiện những mâu thuẫn rõ rệt, vừa ca ngợi thành tích có chọn lọc, vừa lừa dối lịch sử thương đau. Giống như trước đây, trong dịp lễ kỷ niệm 70 năm ngày thành lập Cộng hòa Nhân dân, Trung Quốc cũng không thể làm khác hơn.
Đảng Công sản Việt Nam và ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đã thất bại ê chề trong công tác thu hồi tài sản của kẻ tham nhũng, nhưng không ai chịu trách nhiệm vì lãnh đạo vô cảm và luật pháp lung tung. Chuyện này, đối với đất nước là đảng nợ dân, nhưng lãnh đạo lại kiếm cớ buông tay, vì hàng ngàn tỉ đồng mất vào các dự án kinh tế vô tổ chức đã sập bẫy “hy sinh đời bố để củng cố đời con”.
Các số liệu mới nhất từ DataReportal cho biết hiện có khoảng 4.3 tỉ người sử dụng mạng xã hội, chiếm khoảng hơn 55% dân số thế giới. Sự phát triển nhanh chóng của mạng xã hội cùng sự gia tăng người sử dụng là một môi trường thuận lợi và đầy tiện dụng cho cả hai bên: cho giới truyền thông lẫn các khán-thính-độc giả.
Làm người, ai chẳng có lỗi lầm. Yêu nhau lâu năm, thế nào cũng để ý người khác. Tình yêu như sơn màu. Dù sơn tốt cách mấy cũng sẽ phai lạt theo thời gian, nhất là những cuộc tình quá nhiều mưa nắng và bão lụt. Muốn giữ tình yêu, phải thường xuyên sơn lại. Muốn sáng tạo tình yêu, phải sơn lại nhiều màu. Sơn mỗi lần sẽ dày thêm, sẽ bảo vệ thịt gân trái tim những khi nó đập điệu chán chường thất vọng. Nếu vợ chồng không chịu tự sơn, sẽ có người khác sơn giùm.
FB Phạm Minh Vũ đặt những tấm ảnh chụp Hội Nghị Thượng Đỉnh G7 tại Cornwall (Anh Quốc) cạnh hình buổi họp đảng bộ xã Hợp Tiến (huyện Mỹ Đức -Hà Nội) rồi so sánh: “Một cuộc gặp của những người ảnh hưởng nhất thế giới mà nội thất tối giản nhất có thể… Còn một bên, cuộc gặp cấp xã chia ghế thôi, mà phải nói hết sức rườm rà, hoè hoẹt…”
Triết gia và kinh tế gia của Pháp, ông Frédéric Lordon (Giám đốc nghiên cứu của Trung tâm Quốc gia Nghiên cứu Khoa học pháp – CNRS) vừa cho ra mắt hôm đầu tháng 3/2021 tại Paris (xb La Fabrique) quyển sách mới của ông « Những bộ mặt của cộng sản » (Figures du communisme) Và ông tạm gọi thứ cộng sản của ông đưa ra là « Cộng sản dễ thương »!
Chỉ vài ngày sau nghị hội đưa ra quyết định gây sự chú ý và tranh cãi của Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ (USCCB), được cho là dường như để cấm Tống Thống Joe Biden và các chính khách Công Giáo cấp tiến không được phép rước lễ, Hội Đồng đã lập tức đưa ra lời đính chính về điều này, trong đó bản công bố mới ghi rõ là "không mang tính chất kỷ luật cũng như nhắm vào bất cứ một cá nhân hay giới nào". (*)
ECONOMICS Khủng hoảng kinh tế có 2 hình thức: khủng hoảng cung cầu và khủng hoảng tài chánh. Khủng hoảng cung cầu do chiến tranh hoặc thiên tai (hạn hán, động đất, dịch bệnh,v.v…) khiến hãng xưởng bị tàn phá, mùa màng bị thất thu. Hàng hóa không cung cấp đủ cho nhu cầu nên cơ bắp của nền kinh tế trở nên yếu đuối bại hoại. Khủng hoảng tài chánh do nơi tiền và bao gồm bong bóng, lạm phát, nợ trong nước, nợ ngoài nước và khủng hoảng ngân hàng. Tiền như máu huyết trong cơ thể nên khi nghẽn mạch máu - tức là dòng tiền bị đứt lưu thông - thì nền kinh tế sẽ bị tê liệt. Tiền một khi được cởi trói (financial liberalization) sẽ tự do chảy tìm ngõ ngách kiếm lời. Nguồn tiền nếu dồi dào (tiền đầu tư từ nước ngoài, hoặc một mối đầu tư mới hấp dẫn thu hút tiền vào) sẽ thôi thúc giới kinh doanh hám lợi mà trở nên liều lĩnh, cẩu thả rồi dẫn đến thất thoát, đầu tư kém hiệu quả và bong bóng. Trường hợp các ngân hàng hay công ty tài chánh cho vay nhiều nợ xấu đến lúc phải ngừng cho vay,
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.