Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hình Ảnh Mẹ & Những Ca Khúc Bất Tử

09/05/202109:27:00(Xem: 1106)

blank


blank


Từ nghìn xưa cho đến nay – trên quê hương chúng ta – hình ảnh người mẹ là hình bóng thiêng liêng, cao quý nhất… không hết lời ngưỡng mộ trong dòng văn học nghệ thuật. Mẹ từ khi “mang nặng đẻ đau”, cưu mang, nuôi nấng, dạy dỗ khi con chào đời cho đến khi trưởng thành, xa cách và khi về già. Nói đến mẹ là nói đến trái tim nhân bản, hy sinh và thương yêu vô bờ bến cả cuộc đời cho con đến khi nhắm mắt.

Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.

Trước năm 1975, ở miền Nam VN không có Ngày Hiền Mẫu, Ngày Của Mẹ… để nhắc đến, để vinh danh, để nhớ vì với người con, hình bóng đó gắn liền với ngày tháng cuộc đời.

Nhân ngày Mother’s Day ở Mỹ. Gởi đến mọi người những ca khúc tiêu biểu. Và, thân tặng với những ai không còn mẹ - VTrD


Lá Thư Gửi Mẹ

Thơ: Thái Thủy - Nhạc: Nguyễn Hiền


Mẹ ơi thôi đừng khóc nữa

Cho lòng già nặng sầu thương.

Con đi say tình viễn xứ

Đâu có quên tình cố hương.


Thương ngóng về quê cũ

Gót thù xéo thảm thê

Bầy trai thầm rơi lệ

Súng gươm hẹn mai về.

Con về tầm đẹp lứa

Mẹ cười vun khóm dâu

Mái tranh chiều vươn khói

Vườn thơm ngát hương cau.


Nương chè vươn xanh lá

Ruộng thơm lúa lên mầu

Rộn ràng muôn tiếng hát

Đời hết nghĩa thương đau.

Mẹ ơi thôi đừng khóc nữa

Cho lòng già nặng sầu thương

Con đi say tình viễn xứ

Đâu có quên tình cố hương.


*


Lòng Mẹ của Y Vân


Lòng Mẹ bao la như biển Thái Ɓình rạt rào,

Tình Mẹ tha thiết như giòng suối hiền ngọt ngào,

Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào.

Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ уêu.

Lòng Mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu.

Tình Mẹ уêu mến như làn gió đùa mặt hồ.

Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ.

Ɲắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ.


Thương con thao thức bao đêm trường,

Ϲon đà уên giấc Mẹ hiền vui sướng biết bao.

Thương con khuуa sớm bao tháng ngàу.

Lặn lội gieo neo nuôi con tới ngàу lớn khôn.

Ɗù cho mưa gió không quản thân gầу Mẹ hiền.

Một sương hai nắng cho bạc mái đầu buồn phiền.

Ɲgàу đêm sớm tối vui cùng con nhỏ một niềm.

Tiếng ru êm đềm mẹ hiền năm tháng triền miên.


Lòng Mẹ chan chứa trên bao xóm làng gần xa.

Tình Mẹ dâng tới trăng ngàn đứng lặng để nghe,

Lời ru xao xuуến núi đồi suối rừng rặng tre.

Ѕóng ven Thái Ɓình im lìm khi tiếng Mẹ ru.

Một lòng nuôi nấng vỗ về những ngàу còn thơ.

Một tình thương mến êm như tiếng đàn lời ca.

Mẹ hiền sớm tối khuуên nhủ bao lời mặn mà.

Khắc ghi bên lòng con trẻ muôn bước đường xa.


Thương con Mẹ hát câu êm đềm,

Ru lòng thơ ấu quản gì khi thức trắng đêm.

Ɓao năm nước mắt như suối nguồn.

Ϲhảу vào tim con mái tóc trót đành đẫm sương.

Ɗù ai xa vắng trên đường sớm chiều về đâu.


Ɗù khi mưa gió tháng ngàу trong đời bể dâu.

Ɗù cho phai nắng nhưng lòng thương chẳng lạt mầu.

Vẫn mong quaу về vui vầу dưới bóng mẹ уêu.


*


Mẹ Tôi của Nhị Hà 

Ca khúc nầy Nhị Hà sáng tác đầu tiên lúc còn trẻ


Mẹ tôi tóc xanh nhuộm bạc tháng ngày

Mẹ tôi đau buồn nặng trĩu đôi vai

Bao năm nuôi đàn trẻ thơ nhỏ dại

Cầu mong con mình có một ngày mai


Mẹ tôi nắng mưa chẳng ngại nhọc nhằn

Mẹ tôi mỉm cười nhìn bóng con ngoan

Không than không phiền dù lâm hoạn nạn

Lòng tin con mình xứng thành người dân


Chiều chiều, bên liếp lều tranh

Mẹ tôi đứng đợi đàn con

Trước gió tóc trắng loa xòa

Đôi mắt dịu hiền như bể tình thương


Lòng người mong ước ngày sau

Đàn con xứng thành người dân

Nhưng nay con đã nên người

Thì nay còn đâu bà mẹ hiền xưa


Chiều nay đốt hương tưởng niệm trước mồ

Nhìn khói đau lòng tưởng nhớ năm xưa

Công ơn sinh thành ngày nao đền trả

Mẹ ơi con nguyền nhớ lời mẹ khuyên


*


Bà Mẹ Quê của Phạm Duy

Ngoài ca khúc Bà Mẹ Quê, Phạm Duy còn có hai ca khúc Mẹ Việt Nam và Người Mẹ Gio Linh.


Vườn rau, vườn rau xanh ngắt một mầu

Có đàn, có đàn gà con nương náu

Mẹ quê, mẹ quê vất vất vả trăm chiều

Nuôi đàn, nuôi một đàn con chắt chiu.


Bà bà mẹ quê!

Gà gáy trên đầu ngọn tre

Bà bà mẹ quê!

Chợ sớm đi chưa thấy về

Chờ nụ cười son, và đồng quà ngon.


Trời mưa, trời mưa ướt áo mẹ già

Mưa nhiều, mưa nhiều càng tươi bông lúa

Trời soi, trời soi bốc khói sân nhà

Nắng nhiều thì phơi lúa ra


Bà bà mẹ quê! Đêm sớm không nề hà chi

Bà bà mẹ quê! Ngày tháng không ao ước gì

Nhỏ giọt mồ hôi, vì đời trẻ vui.


Miệng khô, miệng khô nhớ bát nước đầy

Nhớ bà, nhớ bà mẹ quê xưa ấy

Mùa đông, mùa đông manh chiếu thân gầy

Cháu bà, cháu bà ngủ thiu giấc say.


Bà bà mẹ quê!

Chân bước ra đời rồi xa

Bà bà mẹ quê!

Từ lúc quê hương xoá nhoà

Nhìn về miền quê, mà giọt lệ xa.


*


Lời Ru Của Mẹ của Trầm Tử Thiêng & Tấn An

Con ơi à ơi...

Đây là giấc ngủ ban đầu

Mẹ ru con

Bên ngoài gió thổi Nam non

Hai mươi tuổi đời

Mẹ sinh con... yêu dấu à... ơi

Giấc mộng tuyệt vời

Giấc mộng... là mộng hai mươi


Bao nhiêu hưng vong

Đón đợi thu vào tầm tay

Rồi con lớn khôn... hai mươi tuổi đời

Như mẹ ngày nay

Con vui lên đường à à... ơi

Con say tiếng gọi dị thường

Như say giấc ngủ đêm này

À à ơi... giấc ngủ trên tay


Con ơi à ơi...

Đây là giấc ngủ ban đầu

Mẹ xa cha

Bên ngoài gió nổi thương ca

Đêm soi trăng vàng

Mẹ ru con... ngân tiếng tình tang

Gói mộng trong đời

Giấc mộng... ngày còn hai mươi


Hai mươi năm sau

Đón đợi thu vào tầm tay

Rồi con lớn khôn... hai mươi tuổi đời

Như mẹ ngày nay

Con vui lên đường à à... ơi

Con say tiếng gọi dị thường

Len trong giấc ngủ đêm trường

À à ơi... tiếng gọi quê hương


Con ơi à ơi...

Me nhìn thân thể ngọc ngà

Mẹ trông con

Trong niềm hy vọng bao la

Mây đen giăng trời à... à... ơi

Đã ngóng chờ con

Mong vào giấc ngủ

Giấc ngủ... lộng ngàn kiêu sa.


*


Mẹ Việt Nam Ơi Chúng Con Vẫn Còn Đây

Thơ: Hoàng Phong Lich – Nhạc: Nguyễn Ánh 9

Ca khúc nầy phổ biến vào tháng 1 năm 1975. Sau năm 1975, Việt Dzũng và Nguyệt Ánh đã đi khắp nơi trình bày ca khúc nầy nên rất quen thuộc.


Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con vẫn còn đây!

Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con vẫn còn đây!

Những đứa con bầu nhiệt huyết dâng đầy

Mang giòng họ của Lê Lý Nguyễn Trần.

Mẹ mặc cho con vải khô áo màu lam

Mẹ dưỡng nuôi con giòng sữa Bắc Trung Nam

Con của Mẹ đều một giống da vàng

Quyết một lòng đập tan lũ hung tàn


Trên đầu voi rạng ngời vung ánh thép

Gái Triệu Trưng bồ liễu đuổi xâm lăng

Hé môi cười nghe tiếng sóng Bạch Đằng

Gươm Hưng Đạo như rồng thiêng vùng vẫy

Vượt Trường Sơn, Nguyễn Huệ Bắc Bình Vương

Quyết một lòng đi giữ vững quê hương

Và còn nữa, con của Mẹ toàn danh tướng

Lòng Mẹ vui hãnh diện với đàn con.


Nhưng Mẹ ơi, giờ đây sao Mẹ khóc?

Hai vai gầy run rẩy nát tâm can

Lòng Mẹ đau thương xót cảnh lầm than

Áo nâu nghèo Mẹ rách để phơi thân.

Một đàn con vội quên ơn Mẹ nuôi dưỡng

Súng đạn cày tan nát luống quê hương

Lệ hồng sa Bến Hải nước tràn dâng

Xót xa nhiều phương Bắc giết phương Nam.


Nhưng Mẹ yêu, Mẹ đừng than khóc nữa!

Vì chúng con tuổi trẻ vẫn còn đây

Chúng con nguyện cùng chung sức đắp xây

Quê hương mình trong tự do ấm no

Xin Mẹ yêu, Mẹ đừng than khóc nữa!

Vì chúng con tuổi trẻ vẫn còn đây

Chúng con nguyện cùng ra sức đắp xây

Chúng con nguyện đi dựng lại quê hương.


Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con vẫn còn đây!

Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con vẫn còn đây!

Không phản bội giòng sữa thơm nuôi đưỡng

Chúng con nguyện đi dựng lại quê hương.

Mẹ Việt Nam ơi… Mẹ Việt Nam ơi… Mẹ Việt Nam ơi…!


Little Saigon, Mother’s Day 2021

Vương Trùng Dương

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
Nhưng ngặt nổi, cả 3 Văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài cho đảng. Cho nên, khi tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” của cán bộ đảng vẫn “tưng bừng hoa lá cành” đe dọa vị trí cầm quyền của đảng và sự sống còn của chế độ thì “bảo vệ nội bộ” cũng chính là giữ cho đảng khỏi vỡ từ trong lòng Chế độ.
Tuần này đã mang đến một sự thay đổi đầy ngạc nhiên trong cuộc tranh luận về dịch Covid. Tổng thống Biden đã ký một sắc lệnh hành pháp ra lệnh cho giới tình báo Hoa Kỳ tái xét cuộc điều tra về nguồn gốc của virus. Lệnh xảy ra sau khi Avril Haines, Giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc gia, thừa nhận là chúng ta không kết luận được căn bệnh khởi phát như thế nào.
Một số người cho rằng việc điều tra hình sự tổ chức Trump Organization là một vụ án chính trị hay để trả thù thì có thể biết thêm rằng, thủ tục tố tụng hay Đại Bồi Thẩm Đoàn theo hiến định nói riêng là nhằm để bảo vệ cho người dân được đối xử công bằng, không bị tấn công vì mục đích riêng tư hay chính trị. Vì trong quá trình điều tra và xem xét hồ sơ do các công tố viên cung cấp, Đại BTĐ cũng có thể đưa ra quyết định là không đủ bằng chứng thuyết phục để truy tố.
Chả phải vô cớ mà tiếng nói của Nguyên Ngọc bỗng trở nên tiếng cú: “Chế độ này thế nào cũng sụp đổ. Nhưng không biết nó sẽ sụp đổ theo kịch bản nào?” Kịch bản nào cũng được vì ngày nào mà cái chính thể hiện hành còn tồn tại thì cả nước Việt sẽ không có lối ra, chứ chả riêng chi vùng cao nguyên Đồng Văn – Mèo Vạc.
Tháng 6 năm 1983 tôi rời Hoa Kỳ lên đường qua Togo dạy học. Sau ba tháng huấn luyện tại chỗ, tôi và các bạn được chính thức tuyên thệ trở thành Tình nguyện viên Peace Corps, trước khi về nơi công tác nhận nhiệm sở. Trong nhóm 20 giáo viên toán lý hoá và sư phạm, có bạn lên tận vùng Dapaong, sát biên giới phía bắc Togo với Upper Volta (bây giờ là Burkina Faso), có bạn về Tsévie cách thủ đô chừng 30 cây số. Hai bạn thân là giảng viên sư phạm Anh ngữ làm việc ngay tại thủ đô Lomé.
Trong hai tháng qua, những vụ dùng súng giết người ở trong gia đình, kể cả ở trường học đã liên tiếp xảy ra. Người ta sau đó cầu nguyện rồi lại cầu nguyện và không có một biện pháp nào để cứu chữa. Những thảm họa về súng đạn, dù kinh hoàng cách mấy rồi cũng chìm đắm vào dòng thác lũ của những biến cố về chính trị
Tôi yêu biển. Tôi yêu biển từ bao giờ tôi cũng không nhớ, có lẽ từ lâu lắm, từ khi tôi còn bé. Trường tiểu học của chúng tôi thường tổ chức cho học trò đi cắm trại ở biển Vũng Tàu, có lẽ tôi yêu biển từ lúc đó. Khi vượt biên, sóng gió hãi hùng, nước biển gần tràn vào thuyền, những người trẻ thay nhau tát nước, thuyền nghiêng nghiêng gần chìm, nhưng tôi không nhớ biển đáng sợ khi đó bằng tình yêu muôn đời của tôi đối với biển. Tôi yêu màu xanh của biển và tôi yêu những đàn chim trắng bay bay trên biển.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.