Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

30 Tháng Tư: Hãy Trân Quý Quá Khứ Nhưng Hướng Về Tương Lai

27/04/202119:33:00(Xem: 1117)

PIVOT


“Buông bỏ cho ta tự do, và tự do là điều kiện duy nhất để có được hạnh phúc”

Thiền sư Thích Nhất Hạnh


30 tháng Tư. Đó là ngày nhắc nhở chúng ta, những người Mỹ gốc Việt, phải tuyên dương quá khứ, sự hy sinh, cũng như các ước mơ và người thân đã bị tước đi khi cuộc chiến Việt Nam kết thúc vào ngày này vào năm 1975.


30 tháng Tư. Đó là ngày nhắc nhở chúng ta cần có dự tính cho tương lai. Vào năm 1975, ai có thể ngờ rằng sẽ có gần 2 triệu người Việt tại Hoa Kỳ nuôi dưỡng cuộc sống có ý nghĩa và đóng góp một cách đáng kể cho xã hội? Ai ngờ được rằng hiện đã có thế hệ người Mỹ gốc Việt thứ ba, thứ tư?


Mỗi khoảnh khắc của mỗi ngày có thể là điểm quyết định. Chúng ta phải lựa chọn: tiếp tục theo hướng con đường đã đưa chúng ta đến đây, quay đầu trở lại, hoặc lựa một con đường mới. Chúng tôi đặt tên cho hội đoàn của mình là PIVOT hay ‘xoay trục,’ vì chúng tôi tin rằng mọi thứ đều khả thi đối với người Mỹ gốc Việt, trên tư cách những cá nhân và một cộng đồng.


30 tháng Tư năm nay không khác gì những năm trước. Chúng ta tuyên dương quá khứ nhưng không bị ràng buộc bởi định mệnh mà phải sống mãi với nó. Cho dù chúng ta đã đạt được nhiều thành quả, vẫn còn nhiều việc chúng ta cần làm để cải thiện cuộc sống của nhiều thế hệ người Mỹ gốc Việt cũng như những người Mỹ khác. Các lựa chọn và hành động của chúng ta có ý nghĩa. Chúng ta cần tổ chức và hành động dựa trên những bài học của quá khứ để tạo nên một tương lai sáng sủa hơn cho mọi người, vì sự hạnh phúc và thành công của chúng ta tùy thuộc vào những quyết định của ngày hôm nay.


Hầu hết người tị nạn và nhập cư Việt Nam đều đồng ý rằng chúng ta đã đến xứ sở này để tìm được tự do. Nhưng chúng ta nên làm gì với sự tự do đó? Đã từng có kinh nghiệm sống dưới sự đàn áp, chúng ta đương nhiên có sẵn động lực để đấu tranh cho tự do, không chỉ cho chúng ta, mà cho mọi người.


Hội PIVOT chúng tôi chọn trân quý sự tự do đó bằng cách sinh hoạt để bảo đảm rằng mọi người Mỹ gốc Việt, bất kể tuổi tác, giới tính, khuynh hướng tình dục, lợi tức, khả năng, niềm tin, và các phương diện khác có thể theo đuổi cuộc sống tốt nhất theo sự lựa chọn của họ. Chúng tôi chọn sinh hoạt bằng cách huy động cộng đồng và cải thiện các hệ thống xã hội nhằm giúp mọi người sống trong tự do. Lòng nhân đạo thúc đẩy chúng tôi coi trọng sự tự do không chỉ của riêng mình, mà của những người khác nữa. Chúng ta phải đấu tranh cho sự tự do của tập thể, khi mọi người cảm thấy có quyền được sống trong an toàn và hạnh phúc.


Chúng tôi chọn là những người cấp tiến. Một người Mỹ gốc Việt cấp tiến là người trung thành với giá trị của ngày 30 tháng Tư. Chúng tôi trân trọng những người đã chịu gian khổ hay đã chết trong cuộc chiến và hậu quả của nó, nhưng chúng tôi làm điều này bằng cách phấn đấu để đạt được những gì những người đó hẳn mong ước. Cho chúng ta. Và cho người khác.

Tự do

Hạnh phúc

Cộng đồng

Nhân loại

Web:www.pivotnetwork.org  Facebook: https://www.facebook.com/PIVOTorg/  Twitter: @PIVOTorg

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nơi trạm xe buýt cuối ngày, chuyến xe cuối cùng chuẩn bị lăn bánh. Những người đến trễ và những người muốn ngủ lại nơi băng ghế chờ đợi, sẽ bị bỏ lại. Cơ hội tái diễn cho một chuyến xe khác, có thể là ngày hôm sau. Nhưng hôm sau, nào ai đoán được chuyện gì sẽ xảy ra. Người ta cần phải bước qua, bỏ lại lịch sử phía sau, bằng không sẽ bị bỏ lại bên lề lịch sử.
Cùng thời điểm, các nước trong vùng như Ấn độ, Mã lai, Phi luật tân,...bị Tây phương đô hộ, đều lần lược thu hồi độc lập, tổ chức đất nước theo thể chế tự do dân chủ và nhờ đó, đất nước phát triển mà không phải có hơn 10 triệu dân chết oan uổng như Việt nam. Chỉ vì họ không có hiện tượng Hồ Chí Minh!
NHững người trẻ sẽ không còn là “không chịu lớn.” Họ đã trưởng thành trong suy nghĩ của riêng họ. Và khi phải xuống đường bày tỏ những ước muốn của mình. Họ biết họ phải làm gì. Không thể nào ai đó bảo họ phải làm cái này hay phải làm cái kia. Họ không còn cần phải có lãnh tụ. Đất nước cần những con em như thế.
Hiệp Định Geneve, cũng như Hiệp Định Paris, đối với Bác và Đảng – rõ ràng – đều chỉ là một mớ giấy lộn. Tổng Tuyển Cử (1956) hay Đình Chiến (1973) cũng thế. Hoà bình là từ ngữ không hề có trong tự điển của những người cộng sản. Họ nhất định phải nhuộm đỏ hết cả nước VN (bằng mọi giá và mọi cách) thì mới thoả lòng.
Lần đầu tiên tôi đi thăm Huynh Trưởng Huy Phương đang bệnh già. Đây là chuyến "thoát ly" đặc biệt sau hơn một năm tự giam mình. Trong suốt thời gian Huynh Trưởng bị bệnh, nằm nhà thương dài dài trong bao nhiêu ngày có đại dịch, tuy không phải bị con virus mắc dịch hành hạ, nhưng là một bệnh ngặt nghèo phát sinh theo tuổi tác.
Mùa an cư năm nay không có Thông Điệp giáo giới của Tôn Sư Tòng lâm Tông tượng sách tấn bốn chúng như pháp như luật hành trì. Những tiếng kêu của lừa dê chồn cáo không thay thế được tiếng rống của sư tử chấn động ma quân. Vậy, không gì hơn chúng ta cùng đọc lại “Huấn thị an cư Phật lịch 2548” của Đức Đệ Tứ Tăng Thống Trưởng lão Hòa thượng Thích Huyền Quang. Huấn thị không nói gì nhiều hơn ngoài những kim ngôn Thánh giáo mà Đức Thích Tôn đã truyền dạy trên 25 thế kỷ. Tụng đọc và suy niệm kỹ.
Nhìn chung, vấn đề hoàn toàn bế tắc khi cả hai phe đều vi phạm pháp luật, tận dụng bạo lực để duy trì mọi yêu sách và không có thiện chí hiếu hoà để giải quyết tranh chấp. Các nỗ lực quốc tế, đặc biệt nhất là qua nhiểu tổng thống Mỹ, không mang lại kết quả. Các chương trình viện trợ tái thiết của các định chế quốc tế không tô điểm cho cuộc sống của dân chúng tốt đẹp hơn. Tình trạng thảm hại chung là thực tế đau thương.
Càng lớn tuổi, tôi càng tin vào thuyết Nhân Quả của nhà Phật, người nào làm việc xấu thì gặp việc xấu đến, người nào làm việc tốt thì mọi sự tốt lành sẽ đến. Sống làm sao được bình yên trong tâm hồn là đủ, giàu nghèo sang hèn đâu có gì quan trọng, sống mình biết đủ là đủ. Hãy nhìn tính tốt của người khác, người nào cũng có tính tốt, tại chúng ta không nhìn thấy mà thôi?
Những bộ óc siêu đẳng của con người tạo ra trí tuệ nhân tạo được thể hiện qua máy móc. Những ứng dụng của trí tuệ nhân tạo đã phục vụ đời sống con người ngày càng tốt đẹp hơn. Khoa học thần kỳ nầy đã được áp dụng trong mọi sinh hoạt của con người hầu hết trong mọi lãnh vực.
Trước sự kiện lịch sử sau hơn một ngàn năm Bắc thuộc mà Việt Nam, một nước nhỏ so với Trung Quốc hùng mạnh, rộng lớn với dân số đông gấp trăm lần đã không bị đồng hóa mà vẫn giữ được độc lập, nên một số sử gia Việt Nam và ngoại quốc đã rất ngạc nhiên. Theo họ, có lẽ nước ta đã nhờ nhiều lý do như ngôn ngữ, tôn giáo, địa thế và dân Việt có một truyền thống và nghị lực vững mạnh, v.v. Riêng G.S. Ngô Nhân Dụng, trong tác phẩm nghiên cứu lịch sử “Đứng Vững Ngàn Năm” đã cho rằng: “Sau ngàn năm Bắc thuộc mà dân tộc Việt Nam không bị đồng hóa, sau cùng lại dựng được một quốc gia độc lập; đó là một phép lạ lịch sử”.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.