Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ngày 30 Tháng 4 Em Ở Đâu?

22/04/202111:27:00(Xem: 1186)
Nguyen Van Lap
Mũ Đỏ Nguyễn văn Lập


Trong dịp Cựu Thiếu Tướng Lê Quang Lưỡng, Tư lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù Việt Nam Cộng Hòa ghé thăm người con gái ở Arlington, Texas cách đây nhiều năm, Chi hội trưởng Gia Đình Mũ Đỏ Dallas-Fort Worth, Bùi Quang Thống có nhã ý mời vị cựu tư lệnh và một số anh em Nhảy Dù trong Chi hội đi xem lễ hội truyền thống Rodeo Stock Yard trên đường Main, thành phố Fort Worth nổi tiếng nhất tiểu bang Texas mà ai đã đến Texas không thể không ghé qua thăm nơi này.

Đây là một thành phố còn giữ được nét đặc trưng của nước Mỹ thời lập quốc với một số kiến trúc, quán bar salon, phương tiện di chuyển, và nếp sống của dân bản xứ đặc biệt là cao bồi Texas, không chỉ trong truyền thuyết mà còn thể hiện thực tế qua hình ảnh những chàng chăn bò lãng tử trên lưng ngựa hay đeo súng đứng làm cảnh tại các hàng quán, sẳn sàng nhã đạn chỉ vì một lời thách thức hay động chạm đến danh dự.

Tôi đã hai lần gặp Tướng Lưỡng trong gần 3 năm hành quân tai chiếm Quảng Trị từ năm 1972, sau khi nghe thuyết trình tình hình mặt trận tại Bộ chỉ huy hành quân Lữ Đoàn 3 Nhảy Dù, ông luôn ghé qua hầm Bộ Chỉ Huy Tiểu đoàn 2 Pháo Binh Nhảy Dù, nơi có treo rất nhiều bản đồ trận liệt và các vị trí Pháo Binh trong vùng, ông chỉ nhìn phớt qua rồi đứng lại trầm ngâm, người Sĩ quan phụ tá Ban 3 hiểu ý đem lại cái ghế cho ông ngồi ở một góc hầm và giữ im lặng cho ông chợp mắt một chút, ông luôn luôn giơ hai bàn tay xem chỉ tay, nhìn kỹ một chút, rồi mới chợp mắt, và chỉ khoảng 20 phút sau thì bừng tỉnh, không nói một lời nào, ra trực thăng đợi sẵn bay thẳng về Bộ tư lệnh hành quân.

Lúc đó nhìn Tướng Lưỡng, tôi cảm thấy vừa kính trọng vừa thương hại, ông mất ngủ thường trực, và có lẽ chưa có vị Tướng nào trong quân đội bị phiền muộn, bị đối xử bất công, và xót xa như ông. Các đơn vị Nhảy Dù thường bị chia năm xẻ bảy, Lữ đoàn này giao cho ông Tướng Vùng, Lữ đoàn kia giao cho Sư đoàn khác mặc tình điều động sử dụng, nếu không muốn nói là đày đọa cho tan tác như trận Charlie 1972, hoặc trước khi cho về lại còn xâu một trận diệt chốt trên đèo Chư Pao, cấp chỉ huy nào mà không phiền muộn, và bảo sao ông không mất ngủ. Lúc đó tôi chỉ biết bảo người âm thoại viên đeo cái cash vào tai và điều chỉnh lại âm thanh trong đài tác xạ vừa đủ nghe để ông chợp mắt một tí, cho đến khi ông thức giấc mới thôi.

Hôm nay, tôi được hân hạnh đứng cạnh ông dưới một tàng cây nhìn đàn bò mộng đi qua, mặt ông buồn rười rượi, có lẽ đang xót xa nhìn đàn bò đi vào thành phố buồn tênh như một bài hát phản chiến trước kia. Trong lúc tôi im lặng nhìn ông cố đoán ông đang nghỉ gì, bổng ông khoác vai tôi rồi đẩy đi ra khỏi tàng cây. Hai thầy trò chậm bước trên hè phố nóng bức mùa hè, nghề nghiệp phóng viên cho tôi biết chắc ông muốn nói một điều gì nên im lặng chờ đợi. Tay ông vẫn khoác trên vai tôi làm tôi có cái cảm tưởng sự ân cần của một người anh hơn là của một thượng cấp đối với cấp dưới, nên tôi không muốn phá vỡ tình cãm bất ngờ này.



Bổng ông hỏi tôi: "Ngày 30 tháng 4 em ở đâu?".

Vốn sẵn đợi cơ hội này từ lâu để nói về cảm nghỉ của mình đối với vị Tướng tư lệnh nên tôi liền trả lời một mạch, nội dung:

"Ngày hôm đó Pháo đội của em đóng ở sân Cộng Hòa, em cho đóng cửa sân lại tử thủ, sẵn sàng yểm trợ hỏa lực cho Lữ đoàn 3, Lữ đoàn 4, và 2000 quả đạn nổ em cho gắn hết đầu nổ. Em chưa bắn quả nào thì nghe ông Dương văn Minh ra lệnh buông súng. Em gọi về tiểu đoàn em nói em không hạ nòng đầu hàng, dẫu cho ông Dương văn Minh gọi trực tiếp ra lệnh ngưng bắn em cũng không tuân lệnh, ngoại trừ cấp chỉ huy trực tiếp của em đến ra lệnh em mới tuân theo, ai gọi máy ra lệnh em cũng sẽ không nghe, vì có thể cấp chỉ huy của em đang bị uy hiếp nên ra lệnh cho em buông súng. Do đó tiểu đoàn phó của em là Thiếu Tá Đỗ Tiến Hóa từ Trường đua Phú Thọ phải chạy xe Jeep đến ra lệnh trực tiếp tan hàng em mới hạ nòng chứ không đầu hàng".

Tướng Lưỡng, Con Beo Gấm Của Chiến Trường năm xưa, vừa đi vừa nghe đến đoạn này thì dừng lại nhìn tôi và nói không suy nghĩ "Nhảy Dù là phải như vậy". Câu nói này làm tôi hiểu ngay những gì ông chờ đợi để nói ra từ hàng mấy chục năm nay chính là câu này. Tôi liền tiếp lời ngay cũng không suy nghỉ  “Năm đó nếu em là Thiếu Tướng, em cũng di tãn chứ không để bị bắt, nếu chúng bắt được Thiếu Tướng chúng có thể giết ngay để trả thù vì Nhảy Dù gây thiệt hại nhiều nhất cho chúng và chúng cũng sợ Nhảy Dù nhất, còn quân như em thì chiến đấu đến cùng, chết thì hy sinh vì tổ quốc, còn Thiếu Tướng coi như cũng không còn quân, các đơn vị đều giao cho Bộ Tổng Tham Mưu hay Biệt Khu Thủ Đô điều động, tội gì ở lại chịu chết ." Tướng Lưỡng nghe đến đây nhíu mày không nói gì, có lẽ bất ngờ nghe tôi nói lời thật như thế, nét mặt của ông lần lần dịu xuống, tôi đã thay lời nói hộ ông, và cuộc nói chuyện đến đây chấm dứt. Trước sau cuộc nói chuyện, Tướng Lưỡng chỉ hỏi một câu: "Ngày 30 tháng 4 em ở đâu" và nói một câu "Nhảy Dù là phải như vậy".

Nhiều năm sau, mỗi năm đến ngày 30 tháng 4, nhớ lại những ngày chinh chiến trên quê hương, những trang chiến sử Bảo Quốc An Dân oai hùng của người lính quốc gia được lần lượt lật qua cùng với những đoạn đường khổ nạn của dân tộc mà đoàn quân Mũ Đỏ đã kinh qua, câu nói của vị cựu Tư lệnh "Nhảy Dù là phải như vậy" cũng là câu nói của các thế hệ người lính Nhảy Dù Việt Nam Cộng Hòa, một đời tận trung báo quốc, thể hiện khát vọng tự do của người dân Khánh Hòa trong đêm hoa đăng bi thảm theo đoàn quân Mũ Đỏ xuôi nam cuối tháng 3 năm 1975 và giao sinh mệnh cho anh em chúng tôi bằng câu nói "Nhảy Dù đi đâu, chúng tôi đi theo đó, chết cũng chịu". Đây là khát vọng tự do của dân chúng miền nam dưới chính thể cộng hòa, luôn tin tưởng tin tưởng và thương yêu quân đội quốc gia, điều này sẻ sống mãi trong lịch sử bảo vệ tổ quốc của người lính Việt Nam Cộng Hòa. Nhảy dù cố gắng.

Mũ Đỏ Nguyễn văn Lập

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 cũng đã góp lời. Qua Thông Điệp nhân Ngày Trái Đất Ngài đã viết: Sự phụ thuộc lẫn nhau là một quy luật cơ bản của tự nhiên. Sự thiếu hiểu biết về vấn đề phụ thuộc lẫn nhau đã gây ra sự tổn hại không chỉ cho môi trường tự nhiên của chúng ta, mà còn cho cả xã hội loài người của chúng ta nữa (...). Nhân Ngày Trái Đất này, tất cả chúng ta hãy cam kết thực hiện phần việc của mình để giúp tạo ra sự khác biệt tích cực cho môi trường của ngôi nhà chung duy nhất của chúng ta – trái đất xinh đẹp này. (Trích theo https://vn.dalailama.com/news)
Bởi vì, sau hơn 60 năm có chủ trương “qúa độ lên Xã hội Chủ nghĩa” từ thập niên 60 của ông Hồ Chí Minh được cổ võ, thực hiện và học tập ở miền Bắc (Việt Nam Dân chủ Cộng hòa), và từ sau 1975 trên cả nước, nhằm tiến lên Xã hội Chủ nghĩa, nhiều lãnh đạo CSVN dù đã vất vả “qúa độ” trăm chiều mà vẫn chưa biết “ngưỡng cửa Thiên đàng của Xã hội Chủ nghĩa” ở đâu. Bằng chứng như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thú nhận với cử tri Hà Nội ngày 23/10/2013. Ông nói:” Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.” (theo báo Thanh Niên, ngày 24/10/2013)
“Rạch Gốc chẳng chợ búa gì hết, mọi thứ phải chạy đò lên Năm Căn mua… Một buổi sáng, bước ra trước sân Ủy ban, tôi ngạc nhiên thấy treo cờ tang. Hỏi sao vậy … trả lời: Ông Andropov chết. Tôi hỏi lại: Ông Andropov là ai thế? Trả lời: Không biết, nghe đài Hà Nội biểu treo cờ tang thì mình treo… Cờ tang cho ông Andropov nào đó treo rất đúng quy cách, chỉ kéo tới nửa cột, thòng kèm một dải vải đen nhỏ phất phơ trong gió biển…”
Nhưng Gangnam Style là câu chuyện âm nhạc vô hại, còn trong những vụ đã kể tại Việt Nam, khi người ta đăng đàn đăng tin giả mạo hay công khai chửi rủa, sỉ nhục lẫn nhau để được hàng ngàn người hào hứng vỗ tay, theo dõi, thậm chí cổ vũ, bênh vực và biến chúng thành hiện tượng như hiện nay, nó cho thấy có điều gì đó dường như chưa đúng lắm trong xã hội. Bởi đó là cách ứng xử bộ lạc, "đầu gấu" của giang hồ.
Có muôn vàn lý do, nhưng cốt lõi là nhân dân đã chán Chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưởng Cộng sản của ông Hồ đến tận mang tai. Kế đến là tình trạng cán bộ càng giữ quyền cao chức trọng thì càng mất đạo đức, sa đọa và tham nhũng hành dân nên bàn dân thiên hạ phát chán, chả ai còn hồ hởi phấn khởi thực hiện phương châm “cán bộ đi trước làng nước theo sau” nữa.
Nói đến tỉnh Bạc Liêu thì đa số người hiểu biết không thể quên hai nhân vật điển hình, là ông Cao Văn Lầu và công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy. Ông Cao Văn Lầu là tác giả của bài Dạ Cổ Hoài Lang, được gọi chung là vọng cổ mà đào kép cải lương phải ca trên sân khấu. Ở Mỹ Tho cũng có một công tử, cũng nổi tiếng ăn chơi, tên là Lê Công Phước, được là Phước George. Người trắng trẻo, đẹp trai nên được gọi là Bạch công tử, để phân biệt với Hắc công tử Bạc Liêu.
Ngày nay Đại Lễ Vesak (Hợp nhất của ba ngày Đản Sinh, Thành Đạo và Nhập Diệt) của Đức Phật đã được Liên Hiệp Quốc công nhận. Trong ngày lễ này, Tổng Thư Ký LHQ, các vị nguyên thủ quốc gia, các giới chức chính quyền cao cấp tại những quốc gia Phật Giáo, hoặc tham dự hoặc gửi điện văn chúc mừng, chiêm bái tự viện, viếng thăm hoặc dâng hoa cúng dường chư tăng ni và Lễ Hội Phật Đản đã được quần chúng tổ chức trang nghiêm, cung kính.
Nhung các đối thủ (Nga, Tàu) hay đối tác (Âu) không chịu thua mà tìm đủ mọi cách phá vỡ vòng kim cô USD để tránh bị phong tỏa kinh tế lại điểm trúng tử huyệt của nền trật tự tự do toàn cầu (liberal world order) do Mỹ gầy dựng trên nền móng USD. Giải pháp nào sẽ hất ngã USD trong khi cả NDT lẫn Euro đều còn ít đáng tin hơn USD? Dưới đây là vài phỏng đoán thay vì dựa trên chứng cớ vững vàng. Giữa Trung Quốc, Nga và Iran đều thiết lập những đường dây hoán đổi ngoại tệ (currency swap) mà không thông qua hệ thống ngân hàng Mỹ. Thí dụ Iran bán dầu thu vào NDT rồi dùng NDT nhập cảng máy điện toán từ Trung Quốc (với điều kiện các máy điện toán này không chứa đựng bản quyền Mỹ trong đó.) Ngân hàng Iran có thể đổi trước một lượng tiền nội địa ra NDT dự trữ giao dịch mà không cần chờ đợi phải thu NDT từ bán dầu mới mua hàng Trung Quốc.
Nơi trạm xe buýt cuối ngày, chuyến xe cuối cùng chuẩn bị lăn bánh. Những người đến trễ và những người muốn ngủ lại nơi băng ghế chờ đợi, sẽ bị bỏ lại. Cơ hội tái diễn cho một chuyến xe khác, có thể là ngày hôm sau. Nhưng hôm sau, nào ai đoán được chuyện gì sẽ xảy ra. Người ta cần phải bước qua, bỏ lại lịch sử phía sau, bằng không sẽ bị bỏ lại bên lề lịch sử.
Cùng thời điểm, các nước trong vùng như Ấn độ, Mã lai, Phi luật tân,...bị Tây phương đô hộ, đều lần lược thu hồi độc lập, tổ chức đất nước theo thể chế tự do dân chủ và nhờ đó, đất nước phát triển mà không phải có hơn 10 triệu dân chết oan uổng như Việt nam. Chỉ vì họ không có hiện tượng Hồ Chí Minh!
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.