Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nhật Ký Biển Đông: Thế Xuân Thu Chiến Quốc Ngày Nay

02/04/202109:26:00(Xem: 751)

Từ cổ chí kim, tạm lấy mốc 2000 năm, nhân loại chưa bao giờ có thái bình. Các bộ tộc lớn thanh toán các bộ tộc nhỏ. Nước lớn xâm lăng, đồng hóa các nước nhỏ và khi đủ mạnh, đủ lớn sẽ trở thành đế quốc khống chế toàn vùng, toàn châu hay toàn thế giới. Bất cứ loài thú nào sống  thành đàn đều phải có con đầu đàn thống lĩnh. Còn loài người mà chúng ta quen gọi là thế giới, nhiều đế chế đã mọc lên rồi xụp đổ rồi được thay thế bởi một đế chế khác. Đó là luật chơi “Cá lớn nuốt cá bé” mạnh hiếp yếu rất tự nhiên của loài người.

Sau khi Cộng Hòa Liên Bang Sô-viết, cùng khối Đông Âu xụp đổ, thế giới tạm yên một thời gian dưới sự thống trị của Hoa Kỳ. Thế nhưng từ một nước vô cùng lạc hậu bị “Bát quốc liên quân, liệt cường xâu xé” người Tàu nghèo đói phải lưu lạc tứ phương bán lạc rang, bánh bao, dầu chéo quẩy, thịt heo quay, hủ tíu để mưu sinh. Vào năm 1978, Đặng Tiểu Bình đưa ra kế hoạch “Cải cách và mở cửa”. Nhìn thấy một thị trường khổng lồ, béo bở trên 1 tỷ người, các nhà tư bản Mỹ đổ xô vào Trung Hoa để làm giàu. Dưới thời Ô. Bill Clinton ngân sách thừa thãi không biết phải làm gì. Tại các Học Khu ở California, sách giáo khoa mới in ra chưa kịp dạy đã in sách mới, cuối cùng chất đống và vứt vào thùng rác. Bằng sách lược  “Nhập nô xuất chủ”, mới đầu làm công, làm nô lệ cho người. Khi học hỏi được kỹ thuật rồi với  ý chí vươn lên sẽ làm chủ. Ba mươi năm sau Trung Hoa tiến bộ và phát triển tới mức chóng mặt. Ô. Reagan với hào quang chói lọi của chiến thắng “Bức tường Bá Linh xụp đổ”đã coiTrung Hoa như cỏ rác. Rồi Bush Cha, Bill Clinton, Bush Con coi Trung Hoa như “bầu sữa” làm giàu cho nước Mỹ cho nên nhún vai coi Hoa Lục như “pha”. Thế  nhưng sau khi thấy mình đã “đủ lông, đủ cánh”, vào Tháng 5 Năm 2009 Hoa Lục đã gửi công hàm đến Tổng Thư Ký LHQ tuyên bố 85% Biển Đông là chủ quyền của mình lan rộng tới Mã Lai và Nam Dương. Lúc này các chiến lược gia Hoa Kỳ mới bừng tỉnh. Ô. Obama sợ quá vội vàng tuyên bố kế hoạch “Xoay Trục” năm 2012 tại Đối Thoại Sangri-La Tân Gia Ba.  Nhưng sau đó ông “đánh trổng bỏ dùi” và đổi hai chữ “Xoay trục” thành “Tái cân bằng lực lượng” khiến các nhà bình luận thế giới nói rằng Ô. Obama đã gửi đi một tín hiệu rất mù mờ (a mixed signal) không ai hiểu Mỹ muốn gì. Còn Ô. Donald Trump mới đầu rất thân thiện với Ô. Tập Cận Bình, mời vợ chồng ông này tới dinh thự nghỉ mát ở Mar-a-Lago, cháu nội, cháu ngoại hát bài ca bằng tiếngTàu để tặng ông bà Tập Cận Bình. Rồi Ô. Trump thăm viếng Trung Hoa, dự yến tiệc ở Tử Cấm Thành như một hoàng đế. Thế rồi bỗng dưng Ô. Trump tiến hành một “cuộc chiến thuế quan” như một đòn chiến lược để bẻ cổ Trung Hoa, khiến mối bang giao giữa hai bên căng thẳng tột độ cho tới ngày nay dù Ô. Joe Biden đang nắm quyền.

Lịch sử luôn luôn là sự tái diễn. Sau 800 năm cai trị, thiên tử nhà Chu bắt đầu suy yếu và bảy chư hầu nổi lên để tranh “bá” mà mạnh nhất là nước Tần. Sáu nước còn lại bao gồm: Triệu, Hàn, Ngụy, Yên, Tề, Sở lo sợ diệt vong đã hợp sức lại theo kế Hợp Tung chốngTần. Để đối phó, Tần đã thực hiện kế Liên Hoành, xé lẻ liên minh này và cuối cùng sáu nước chống Tần diệt vong.

Ngày nay, Hoa Kỳ giống như Nhà Chu, vẫn là siêu cường Số Một về quân sự và kinh tế nhưng Hoa Lục đang nổi lên như một cường quốc- giống như Nhà Tần có khả năng cạnh tranh địa vị thống trị thế giới của Hoa Kỳ. Các nhà làm chiến lược, bộ trưởng quốc phòng, tham mưu trưởng liên quân, giám đốc CIA khi điều trần trước Quốc Hội đều công khai bày tỏ lo ngại “Hoa Lục là đối thủ của Hoa Kỳ trong 100 năm tới”.

Những ngày cuối cùng của nhiệm kỳ, Ngoại Trưởng Mike Pompeo đã thực hiện chuyến ngoại giao con thoi để kêu gọi thành lập “Một liên minh chống Trung Quốc” và nặng nề lên án Hoa Lục trên các diễn đàn quốc tế. Thế nhưng các nhà quan sát cho rằng chuyến đi của Ô. Mike Pompeo không thành công, lý do: Âu Châu, Úc Châu, mặc dù là đồng minh chí cốt của Hoa Kỳ nhưng vẫn phải làm ăn buôn bán với Hoa Lục để sống còn cho nên vẫn cứ “nửa nạc, nửa mỡ”. Còn Đông Nam Á thì rõ ràng theo đuổi chính sáchTrung Lập, vừa làm bạn với Mỹ nhưng lại không chống Trung Quốc- một láng giềng khổng lồ. Bộ Tứ Kim Cương bao gồm Mỹ, Úc, Nhật Bản và Ấn Độ là một liên minh theo kiểu Hợp Tung chống Tần thời Xuân Thu Chiến Quốc. Bộ Tứ này liệu có thành công trong sự nghiệp chống Trung Quốc hay không, thời gian sẽ trả lời.Trả lời cuộc phỏng vấn của Reuters ngày 26/3/2021, cựu NgoạiTrưởng Henri Kissinger (97 tuổi) nói rằng Hoa Kỳ nên có một hiểu biết mới với  Hoa Lục về một trật tự mới toàn cầu để thế giới ổn địnhnếu không sẽ phải đối mặt với một thời kỳ nguy hiểm giống như Đệ I Thế Chiến.

Theo Politico ngày 20/3/2021, Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Lloyd Austin trong chuyến thăm viếng Tân Delhi để tăng cường hợp tác quân sự giữa hai bên đã ám chỉ rằng dự định của Ấn Độ mua hệ thống chống hỏa tiễn tối tân của Nga sẽ đưa tới việc trừng phạt của Hoa Thịnh Đốn. Điểu này cho thấy dù nằm trong BộTứ Kim Cương để chống lại Hoa Lục, dù là đồng minhchí cốt nhưng nếu đi ngược lại quyền lợi của Hoa Kỳ thì cũng bị trừng phạt như thường. Đi với Hoa Kỳ tưởng dễ mà khó. Nếu vì áp lực mà Ấn Độ không mua vũ khí của Nga thì Ấn Độ coi như mất chủ quyền. Còn nếu cứ mua thì không biết Hoa Kỳ sẽ cấm vận Ấn Độ tới mức nào và khi đó liệu Ấn Độ có còn nằm trong BộTứ Kim Cương nữa không?

Hiện nay bộ tham mưu của Ô. Joe Biden đang phải đối phó với các vấn đề Đài Loan, Biển Đông, Bắc Triều Tiên, Ba Tư và Nga và nhức đầu với sự can dự quá lâu vào các cuộc chiến ở Trung Đông. Tờ National Review ngày 21/3/2021 đi một bài báovới tiêu đề “Three Wars, No Victory”. Bài báo này nói rằng Hoa Kỳ rồi đây sẽ không còn có chiến thắng quân sự nào nữa dù là quốc gia có binh lực hủng mạnh nhất thế giới. Tác giả đã căn cứ vào ba thất bại trong vòng 50 năm vừa qua như ở Việt Nam, Iraq và A Phú Hãn.



Theo tác giả, nguyên do chính của sự thất bại là bởi các nhà làm chính sách “the policy hub, or the policy-makers, were primarily responsible for the failures.” Binh thư TônTử dạy rằng, chiếm đất dễ nhưng giữ đất khó. Với sức mạnh quân sự hiện tại, không một quốc gia nào trên thế giới có thể đề kháng nổi một cuộc tấn công quân sự của Hoa Kỳ. Thế nhưng sau khi chiếm được đất, đề chứng tỏ rằng mình đi “giải phóng” hoặc “xây dựng dân chủ”, “bảo vệ nhân quyền” cho thế giới, Hoa Kỳ sẽ thiết lập một chính quyền “thân Mỹ” tại đây và đóng  quân rải rác để giữ gìn an ninh cho vùng đất mới chiếm đóng. Thế nhưng nếu lòng dân không phục, chính quyền đó sẽ bị coi như “bù nhìn” và phong trào kháng chiến bùng phát khắp nơi. Các nơi đóng quân của Mỹ bị pháo kích, nội tuyến giả bộ hợp tác với lính Mỹ bất thần giết lính Mỹ rồi chạy qua hàng ngũ địch, lộ trình di chuyển bị đặt mìn, phục kích. Theo thời gian, số thương vong lên cao, nó sẽ là miếng mồi ngon cho đảng đối lập- Cộng Hòa tấn công Dân Chủ rồi Dân Chủ tấn công Cộng Hòa, cộng thêm với nền báo chí tự do loan truyền tin tức khiến quần chúng hoang mang rồi đi tới “phản chiến”. Chính hệ thống đối lập “lưỡng đảng” đã trói tay binh sĩ Hoa Kỳ.

            Theo Henry Kissinger- người đã chứng kiến bốn cuộc chiến, nói rằng, khởi đầu, dân Mỹ rất hân hoan vì tự ái dân tộc và vì sự tuyên truyền của người cầm quyền. Thế nhưng theo thời gian, khi xác con em họ từ chiến trường đem về, họ quay ra phản chiến. Cuối cùng Mỹ lúng túng không biết phải  làm sao. Ở thì không được, rút lui thì xấu hổ vì chính quyền do Mỹ dựng lên sẽ xụp đổ và mất uy tín trên toàn thế giới. Ô. Bush Con (Cộng Hòa) sau tám năm “bàn giao” hai cuộc chiến Iraq và A Phú Hãn cho Ô. Obama. Sau tám năm Ô. Obama (Dân Chủ) giải quyết không xong rồi “bàn giao” cho Ô. Trump. Khi lên làm tổng thống, Ô. Trump (Cộng Hòa) chán ngấy với cuộc chiến này dự định rút quân ngay lập tức nhưng bị Quốc  Hội gồm hai phe Dân Chủ và Cộng Hòa chống đối cho nên đành buông xuôi, cuối cùng lại “bàn giao” cho Ô. Joe Biden (DânChủ).

Hiện nay Ô. Joe Bide cũng chẳng có giải pháp nào để chiến thắng hay rút lui khỏi A Phú Hãnvà Iraq trong khi đó lại tiếp tục lún thêm vào cuộc chiến Syria. Ai cũng biết nếu Mỹ sa lầy vào các cuộc chiến ở Trung  Đông thì tiềm lực sẽ suy yếu, khó lòng đối phóvởi Hoa Lục đang mỗi ngày mỗi lớn mạnh…nhưng lại không biết phải làm sao bây giờ? Không ông tổng thống nào muốn lịchsử ghi mình là kẻ chiến bại và bỏ rơi đồng minh, cho nên cứ lằng nhằng để rồi cuối cùng “bán cái” cho ông tổng thống sau.

Tác giả bài báo cũng nói thêm rằng trong ChiếnTranhViệt Nam, hầu hết các binh sĩ ra chiến trường không phải lính tình nguyện mà là “đi quân dịch” từ đó gánh nặng xương máu trên chiến trường thuộc về tầng lớp dân nghèo. Trong khi đó bốn ông tổng thống đều né tránh quân dịch. Ô. Bill Clinton tìm cách du học ở Anh để trốn lính. Ô. Bush Con vào không quân của Vệ Binh Quốc Gia Texas. Ô. Donald Trump được bác sĩ gia đình chứng nhận là sưng khớp xương chân (bone spur) để khỏi phải đi lính. Còn Ô. Joe Biden khai rằng bị hen suyễn từ thời trung học cho nên không thể vào quân đội. Các ôngtổng thống Mỹ đều rất thông minh và thông minh ngay từ hồi nhỏ. Thế nhưng đời này kể cũng lạ. Dù cho chúng ta thông minh quán chúng nhưng chúng ta vẫn có thể sai lầm. Chẳng hạn như Ô. Bush Con sẽ hối hận suốt đời vì mở hai cuộc chiến A Phú Hãn và Iraq khiến 20 năm sau, tức tới bây giờ vẫn chưa giải quyết xong. Còn Ô. Tony Blair- cựu thủ tướng Anh cũng đã hối hận vì đã cùng Ô. Bush Con tham dự vào cuộc chiến này. Còn tướng Collin Power – cựu bộ trưởng quốc phòng và ngoại giao Hoa Kỳ nói rằng sự thất bại lớn trong sự nghiệp của ông là -với tư cách bộ trưởng ngoại giao, ông đã đọc bài diễn văn hùng hồn trước Đại Hội Đồng LHQ tố cáo Saddam Hussein thủ đắc một kho vũ khí giết người hàng loạt khổng lồ khiến thế giới lâm nguy tới nơi… cho nên phải mở cuộc tấn công vào Iraq gấp. Nhưng khi Mỹ tiến quân vào thì không có gì cả… khiến 4,507 binh sĩ Hoa Kỳ bỏ mạng, 32,292 bị thương và tối thiểu từ 185,194 tới 208,167 dân thường Iraq chết oan. Còn tại cuộc chiến A Phú Hãn, hơn 2300 lính Mỹ tử trận và hơn 100,000 thường dân A Phú Hãn đã chết hay bị thương theo thống kê của LHQ năm 2009.

Nước Mỹ là một siêu cường, là Number One, điều  đó miễn bàn. Nhưng siêu cường này đang phải đối phó với những vấn đề vô cùng nan giải mà bao chiến lược gia, bao bộ óc thong minh “Think Tank” vẫn không sao giải quyết được, không thể tạo được chiến thắng ở hai cuộc chiến Iraq và A PhúHãn. A Phú Hãn là nơi mà các sử gia nói rằng “Nó là mồ chôn của các đế quốc” (Grave of Empires). Tại đây, các đế quốc Anh và Nga đã phải “ôm đầu máu” mà chạy. Tôi nghĩ cuối cùng rồi Ô. Joe Biden cũng sẽ cố giữ nguyên trạng rồi “bán cái” cho Bà Kamala Harris hay một ông tổng thống Cộng Hòa nào đó sau cuộc bầu cử năm 2024. Ô. Joe Biden không thể rút hết quân vàoTháng Năm này theo như một thỏa hiệp đạt được với Taliban dưới thời Ô. Trump vì các cơ quan tình báo đã trình với bộ tham mưu của Ô. Joe Biden rằng nếu Hoa Kỳ rút hết quân thì chế độ ở Kabul sẽ xụp đổ trong vòng hai ba năm. Các ông tướng của quân đội A Phú Hãn đã có lần bị Ô. Trump tố cáo là tham nhũng và chứa lính ma lính kiểng. Bất kỳ một quân đội nào suy yếu rồi thảm bại cũng có nguyên do của nó. Hoặc nhỏ không chống được mạnh, vũ khí quá chênh lệch, chiến lược sai, hoặc phi chính nghĩa, hoặc tướng lãnh bất tài, tham nhũng như quân đội của Tưởng Giới Thạch.

Đào Văn Bình

(California ngày 2/4/2021

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Ca sĩ Tina Turner, có lẽ ai cũng biết nhưng quá trình tìm đến đạo Phật, trở thành Phật tử và sự tinh tấn của cô ta chắc không nhiều người biết. Giáo lý đạo Phật đã vực dậy đời sống cá nhân cũng như sự nghiệp của cô ta từ hố thẳm đau khổ, thất vọng.
Một nhân vật còn sống sót sau thảm họa Lò sát sinh (Holocaust) và từng đoạt giải Nobel Hòa bình, Elie Wiesel, nói: "Sự đối nghịch của tình thương không phải là sự ghét bỏ, mà là sự dửng dưng. Sự dửng dưng khiến đối tượng thành vắng bóng, vô hình…"
Tháng 10/1954, ông Trần Văn Hương được bổ nhiệm làm Đô Trưởng thủ đô Sài Gòn nhưng chỉ được vài tháng ông xin từ chức không cho biết lý do. Ngày 26/4/1960, ông Hương cùng 17 nhân sĩ quốc gia thành lập nhóm Tự Do Tiến Bộ, tổ chức họp báo công bố một bản tuyên cáo tại khách sạn Caravelle. Nội dung Bản Tuyên Cáo rất ôn hòa chỉ yêu cầu Tổng thống Ngô Đình Diệm mở rộng chính quyền để các nhà trí thức có thể hợp tác với chính phủ nếu được yêu cầu. Ngày 11/11/1960, ông Hương ký tên ủng hộ cuộc đảo chánh do Đại tá Nguyễn Chánh Thi khởi xướng, ông bị bắt trong tù ông có viết một tập thơ lấy tên là “Lao trung lãnh vận” (Những vần thơ lạnh lẽo ở trong tù).
Làm người, không có gì hào sảng hơn, là được sinh tử với những gì mình hằng mong sinh tử cùng. Làm phóng viên, không có gì cảm hứng hơn là được thành nhân chứng của những nhân chứng và sự kiện. Cả hai nguyện ước, đời và nghề, đã làm nên một miền hoa cỏ có tên gọi là Kiều Mỹ Duyên.
Bạn có bao giờ ôm giấc mơ đặt chân lên cát nóng sa mạc và đứng đối mặt cùng một Kim Tự Tháp vĩ đại, khi học sử về Ai Cập Cổ Đại ngày còn bé thơ chưa? Bạn có từng ước ao được thấy bức tượng Nhân Sư tận mắt hơn là xem hình ảnh trên mạng hay phim ảnh không?
Với phần lớn dân Việt tị nạn vẫn còn sống sót từ thế kỷ qua thì quên vẫn thường dễ chịu hơn là nhớ, kể cả những kẻ đang cầm quyền ở đất nước này. Những dịch vụ “bán bãi thu vàng” của người vuợt biên, tuy có mang lại lợi nhuận không nhỏ nhưng lại không phải là kỳ tích kinh tế để họ có thể tự hào. Đó là lý do mà nhà nước hiện hành vận động mọi phương thức ngoại giao để yêu cầu các nước Á Châu “đục bỏ bỏ những bia tưởng niệm thuyền nhân.” Chối bỏ quá khứ, tuy thế, không phải là phương cách tích cực để tiếp cận với hiện tại hay hướng đến tương lai. Vết thương của những thuyền nhân vào cuối thế kỷ hai mươi vẫn chưa kịp khép thì đầu thế kỷ này lại phát sinh ra những thuyền nhân mới. Tuy có tên gọi là nouveaux boat people nhưng họ không di tản bằng đường thủy.
Diệt chủng người Duy Ngô Nhĩ là hàng loạt các vi phạm nhân quyền đang diễn ra đã được thực hiện bởi chính quyền TQ chống lại người Duy Ngô Nhĩ và các nhóm dân tộc và tôn giáo thiểu số trong và chunh quanh Vùng Tự Trị Duy Ngô Nhĩ ở tỉnh Tân Cương (XUAR) của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, theo bản tin “Uighurs: 'Credible Case' China Carrying Out Genocide” được đăng trên BBC News tiếng Anh vào ngày 8 tháng 2 năm 2021.
Nhiều năm sau, mỗi năm đến ngày 30 tháng 4, nhớ lại những ngày chinh chiến trên quê hương, những trang chiến sử Bảo Quốc An Dân oai hùng của người lính quốc gia được lần lượt lật qua cùng với những đoạn đường khổ nạn của dân tộc mà đoàn quân Mũ Đỏ đã kinh qua, câu nói của vị cựu Tư lệnh "Nhảy Dù là phải như vậy" cũng là câu nói của các thế hệ người lính Nhảy Dù Việt Nam Cộng Hòa, một đời tận trung báo quốc
Các cuộc khảo sát và nghiên cứu từ chính phủ, các tổ chức dân sự cho đến đại học đều cho thấy, dù có những bước tiến bộ to lớn cũng như được luật pháp bảo vệ, trên thực tế thì các phân biệt đối xử dựa trên sắc tộc, giới tính, tuổi tác... vẫn còn hiện hữu trong xã hội Mỹ. Riêng trong vấn đề bạo lực cảnh sát thì rủi ro một người da đen hay da màu bị cảnh sát bắn chết hay đối xử bất công đều cao hơn người da trắng.
Tỉnh thức thân phận là vấn đề kiến thức; xác định ý muốn để thay đổi là vấn đề quyết tâm. Nếu còn sống trong vô cảm, mang tâm trạng nô lệ tự nguyện hay còn Đảng còn mình và chờ đợi hạnh phúc giả tạo do Đảng, Trung Quốc, Hoa Kỳ và cộng đồng quốc tế ban phát, thì người dân sẽ còn tiếp tục thua trong đau khổ. Không ai có phép lạ để chuyển hoá đất nước thay cho chúng ta. Vấn đề là sự chọn lựa.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.