Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Có Thể Truy Tố Xi Về Tội Diệt Chủng?

02/04/202109:17:00(Xem: 792)


Liên Hiệp Âu châu, cả Anh quốc, Huê kỳ và Canada đều đồng loạt lên tiếng cực lực lên án Xi và đảng cộng sản Trung Quốc là tội phạm chống nhơn loại. Các nước văn minh trên đây đã quyết định trừng phạt Trung quốc vì tội diệt chủng nhằm vào dân tộc thiểu số Duy-ngô-nhĩ ở Tân-cương, miền Tây-Bắc nước Tàu.

Mỹ trừng phạt hai viên chức trách nhiệm trực tiếp ở Tân cương là Wang Junzheng và Chen Mingguo vi phạm nhơn quyền nghiêm trọng vì đã cưỡng bức giam giữ người duy-ngô-nhĩ và còn hành hạ dã man nạn nhơn. Dĩ nhiên Bắc kinh phản ứng mạnh.


Ăn miếng trả miếng

Để trả đũa, Bắc kinh trừng phạt lại Dân biểu Âu châu gồm có Dân biểu Hòa lan Sjoerd Sjoerdsma, Dân biểu Pháp Raphael Glucksmann và Dân biểu Đức Reinhard Bunkofer, cấm họ tới lãnh thổ Tàu như Hồng kông, Ma cao, Bắc kinh.

Các Ngoại trưởng Âu châu liền ghi tên 4 cán bộ Bắc kinh vào danh sách tội  phạm nhơn quyền. Paris phản ứng mạnh mẽ trước thái độ du côn của Bắc kinh cho rằng việc Bắc kinh trừng phạt các Dân biểu Âu châu là không thể chấp nhận được. Paris liền cho triệu tập Đại sứ TQ tới. Ngoài ra, Bộ Ngoại giao Pháp còn tố cáo những lời thiếu lễ độ của tên Lu Shaye, Đại sứ TQ ở Paris, khi công kích ông Antoine Bondaz, nhà nghiên cứu chiến lược am hiểu Trung quốc của Pháp là « không thể chấp nhận được » vì những lời hỗn láo quen thuộc của văn hóa cộng sản Tàu như nói ông Antoine Bondaz là thứ «tiểu tốt », « lưu manh », « linh cẩu điên », « gây rối về ý thức hệ ». Lập tức, hôm 22/03/21, Bộ Ngoại giao Pháp cho triệu tập tên Lu Shaye nhưng tên này lấy cớ không thu xếp được lịch làm việc nên sẽ tới sau, trong lúc đó hắn « nói phét» trên Twitter « Ngày mai ông ấy sẽ đến để có những động thái với phía Pháp về việc Liên Hiệp Âu châu (EU) trừng phạt, và các vấn đề liên quan đến Đài Loan.»

Chỉ vài tiếng đồng hồ sau khi Âu châu loan báo trừng phạt, Đại sứ Âu châu ở Bắc Kinh, ông Nicolas Chapuis, bị bộ Ngoại giao Trung Quốc triệu mời vào lúc nửa đêm để phản đối ! 

Tại châu Âu, ngoài Pháp, các đại sứ Trung Quốc tại Bỉ, Đức, Hòa Lan cũng đã bị triệu tập.

Điều hiếm thấy xảy ra trong quan hệ ngoại giao vì Pháp vốn tế nhị nhưng nay Paris đã đưa ra thông cáo công khai tố cáo tên Lu Shaye đã « vượt qua lằn ranh đỏ ». Sáng thứ Ba, khi Lu Shaye đến Bộ Ngoại giao, ông Bertrand Lortholary, Giám đốc phụ trách Á châu đã cảnh báo rằng cung cách, giọng điệu của hắn ta «hoàn toàn không thể chấp nhận được, đã vượt quá tất cả những giới hạn của một đại sứ ». Những lời hỗn láo «đặt ra một vấn đề cơ bản, cho thấy phương pháp đe dọa ». 

Cuộc đối thoại kéo dài 20 phút, và khi Đại sứ Trung Quốc toan nêu ra vấn đề Đài Loan, Bộ Ngoại giao Pháp bảo hãy lấy một cái hẹn khác.

Không biết qua việc này, Xi Jinping đã thấy thái độ du côn trong ngoại giao của mình đáng xấu hổ với nước văn minh hay chưa ?


Xi với Tân cương 

Các nước văn minh đều đồng loạt tố cáo Xi chủ trương tiêu diệt dân Duy ngô nhĩ về mặt nhân xã có hệ thống. Bắc kinh phản đối, nhắc lại thời đế quốc Trung hoa để chứng minh chánh sách đàn áp của mình đối với sắc dân Duy-ngô-nhĩ là đúng.

Chủ trương tiêu diệt dân Duy ngô nhĩ của Bắc kinh bắt đầu từ năm 2017. Nhưng quan hệ giữa Bắc kinh với  Tân cương đã căng thẳng từ khá lâu. Bắc kinh vẫn không ngớt nhắc lại lịch sử để dựa theo đó biện minh cho hành động diệt chủng của mình rằng « Tân cương (Xinjiang) là vùng đất thuộc về Trung quốc từ thái cổ ». Lập luận này gắn liền với miệng lưỡi của những nhà lãnh đạo Bắc kinh để trả lời mỗi khi bị buộc tội tiêu diệt dân Duy-ngô-nhĩ. Nhưng trả lời như vậy có xác đáng không ? Có thuyết phục được ai không ?

Khi bảo « vùng đất đó là của tôi đấy », tôi muốn làm gì trên đó, tôi làm, thì có khác gì hơn một ông chồng du côn nói: « Đó là vợ của tôi, tôi có quyền đánh nó khi tôi muốn ». Ý niệm về quyền sở hữu, dù có vững chãi đi nữa, vẫn không thể biện minh cho những hành động dã man được.

Nói về mối quan hệ lịch sử, xưa nay, Tàu thường đem ra làm trò lập luận « Ai là kẻ tới trước vùng đất đó, người đó là chủ ?»

Tàu tới trước thật ! Nhưng không liên tục và dài hạn. Không đặt cơ sở chánh quyền. Cụ thể người ta đã tìm thấy ở lưu vực sông Tarim những xác ướp người Âu châu hoặc người Caucase (cũng Âu châu) có niên đại từ thiên niên kỷ II và I trước Tây lịch. Những xác ướp này có nguồn gốc ở miền Tây Âu-Á thuộc văn hóa Ấn-Âu thời cổ đông phương, pha trộn với dòng văn hóa Tây-bá- lợi-á và Trung-á (Wikipédia). Thế mà Xi Jinping muốn bỏ túi sự thật này để khi móc ra nói là của mình. Có thảm hại không ?



Hơn nữa, đó là chủ trương của Xi mà Xi là con đẻ của Cộng hòa nhơn dân Trung quốc ra đời năm 1949 mà lại có thể làm chủ đất đai đã có từ hơn hai ngàn năm trước ? Cứ theo cách lập luận này, Việt nam phải bảo Xi trả lại vùng đất từ động Đình hồ cho Việt nam vì nơi đó là quê hương của Việt tộc. Chẳng những thế, Hoàng Đế Quang trung đã từng đòi lại Lưỡng Quảng về cho Việt nam !


Xi có diệt chủng không ?

Một báo cáo xác định Xi chủ trương tiêu diệt hệ thống nhân xã của dân Duy-ngô-nhĩ. Giáo sư người Đức, ông Adrian Zenz, cũng là người vừa bị Xi trừng phạt không cho tới xứ Tàu, dựa theo tài liệu chánh thức của Bắc kinh, vạch ra chi tiết những người Duy-ngô-nhĩ bị cưỡng bách tách rời khỏi sinh quán, khỏi gia đình, nhứt là những thanh niên nông thôn. Chỉ hành động này, theo các luật gia, đã đủ tố cáo Xi vi phạm tội chống nhơn loại.

Từ năm 2017, ông Adrian Zenz đã bắt đầu lên tiếng cho thế giới biết Xi đang phát động chiến dịch tiêu diệt dân Duy-ngô-nhĩ nhưng được Xi giữ kín. Nhờ những công trình điều tra của ông mà những thông tin đầu tiên về những trại tập trung ở Tân cương tới được với thế giới văn minh. Những tài liệu chánh thức mà ông khai thác là những bản văn gọi thầu, ngân sách địa phương, thông cáo tuyển dụng công nhơn, … của nhà cầm quyền cộng sản. Cũng nhờ những tài liệu này, ông Adrian Zenz mô tả được tầm vóc vĩ đại của những trang trại tập trung và qua đó, ước tính được số dân Duy ngô nhĩ bị giam trong đó từ  là 1,6 tới 1,8 triệu người. Và cũng nhờ báo cáo của ông Adrian Zenz mà thế giới biết được phương pháp của Xi « cải tạo », Xi tách trẻ con ra khỏi cha mẹ chúng nhằm cắt đứt gốc rễ của chúng, dùng thông minh nhơn tạo nhận diện trong xã hội Duy- ngô- nhĩ ai là những thành phần đáng nghi ngờ để kịp tống giam.  Ông Adrian Zenz vạch trần những phương pháp Xi áp dụng từ năm 2017 nhằm giới hạn mức sanh sản của dân Duy-ngô-nhĩ là triệt sản và cưỡng bách phá thai … Và cũng nhờ ông  mà thế giới biết được dân Duy-ngô-nhĩ bị cưỡng bức lao động hái bông vải. Tân cương là nơi sản xuất cho thế giới bông vải.

Tháng 12/20, ông phổ biến một bài viết nói rõ lao động cưỡng bách của Xi dành cho dân Duy-ngô-nhĩ có hai loại. Loại dành cho những  tù cải tạo trong các trại tập trung. Một khi có tay nghề, những người này sẽ được chuyển đi làm việc nơi khác tăng gia sản xuất. Loại thứ hai gồm phần đông là thanh thiếu niên thôn quê sẽ được « đào tạo » tay nghề và gởi tới nhà máy làm việc.

Học nghề, làm việc, di chuyển,...tất cả đều không do đương sự chọn lựa hay quyết định mà do quyết định của cán bộ cộng sản Trung quốc.

Việc đào tạo tay nghề, phân phối việc làm cho thanh niên Duy-ngô-nhĩ do Xi chủ trương hoàn toàn không nhằm đáp ứng yêu cầu kinh tế, mà thật sự chỉ nhằm làm loãng dân Duy- ngô-nhĩ nơi quê hương, phá tan cơ cấu gia đình và xã thôn nơi họ sống gắn bó với nhau. Ngoài ra cái nhìn dài hạn của Xi còn nhằm bần cùng hóa dân Duy-ngô-nhĩ bằng cách đưa họ vào làm việc trong các xí nghiệp để vừa làm thay đổi tận gốc rễ xã hội Duy-ngô-nhĩ, làm mờ nhạt và mất gốc nếp văn hóa truyền thống của họ. Để sau cùng họ sẽ không còn là Duy-ngô- nhĩ nữa !


Xi, tên tội chống nhơn loại

Trên cơ sở báo cáo của Giáo sư Adrian Zenz, nhiều luật gia chuyên về luật hình sự quốc tế đều đồng ý cho rằng có lý do đáng tin cậy để kết luận hệ thống chuyển tải công nhơn của Tân cương đáp ứng 2 tiêu chuẩn mà Tòa án Quốc tế về tội chống nhơn loại có thể xét xử.


Trung quốc có ký Công ước LHQ về tội diệt chủng. Điều II nói rõ diệt chủng là « một ý muốn vi phạm hành động nhằm tiêu diệt tất cả hay một phần một nhóm dân trong nước, một chủng tộc thiểu số hay tôn giáo ». 

Chánh sách và những hành động thực tế của Xi đối với dân Duy-ngô-nhĩ ở Tân cương xét trong tổng thể, đúng là ý đồ nhằm tiêu diệt chủng tộc Duy-ngô-nhĩ, toàn bộ hay một phần.

Nhưng quái gở là không có một điều khoản nào dự trù trừng phạt quốc gia hay chánh phủ nào vi phạm tội diệt chủng. Nên tội diệt chủng chỉ được tòa hình sự quốc tế xét xử hoặc tòa án quốc gia. Tổ chức phiên tòa hình sự quốc tế phải được sự chấp thuận của Hội đồng bảo an LHQ mà Trung quốc là thành viên thường trực có đầy đủ quyền biểu quyết và phủ quyết nên tội diệt chủng, tội chống nhơn loại của Xi và Trung quốc không thể bị xét xử.

Đời có khốn nạn không? 


Nguyễn thị Cỏ May


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Có lẽ cả Trung Cộng lẫn Hoa Kỳ đều không mong muốn việc khơi mào cho một cuộc xung đột vũ trang, nhưng trước thái độ xác quyết của tổng thống Joe Biden, Trung Cộng hiểu rằng họ đang đối đầu với một đối thủ nguy hiểm gấp bội lần so với những năm qua.
Với chế độ độc đảng toàn trị hiện hành, với bộ máy tam trùng hiện tại, với văn hoá tham nhũng hiện nay, và với chủ trương cấm tự do báo chí cố hữu … thì chuyện sống được bằng lương mãi mãi chỉ là một kỳ vọng xa vời. Vô phương thực hiện!
Hội nghị Paris là một quá trình đàm phán giữa Hoa Kỳ và Bắc Việt kể từ ngày 13 tháng 5 năm 1968, sau ngày 25 tháng 1 năm 1969 có thêm Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam (MTGPMN) tham gia. Ngoài 202 phiên họp chính thức của bốn bên, còn có thêm 24 cuộc mật đàm khác giữa Henry Kissinger và Lê Đức Thọ, Xuân Thủy. Cuối cùng, hội nghị kết thúc sau bốn năm chín tháng và bốn bên chính thức ký kết Hiệp định Paris để chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam vào ngày 27 tháng 1 năm 1973.
Ngày 30 tháng Tư năm 1975 khép lại trang sử Việt của hai lực lượng dân tộc đối đầu nhau trong thế tương tranh quốc tế giữa tư bản và cộng sản. Thế tương tranh này kéo dài từ tranh chấp giữa hai triết thuyết xuất phát từ phương Tây – Duy Tâm và Duy Vật, đã làm nước ta tan nát. Việt Nam trở thành lò lửa kinh hoàng, anh em một bọc chém giết nhau trong thế cuộc đảo điên cạnh tranh quốc tế.
Galang là tên một đảo nhỏ thuộc tỉnh Riau của Indonesia đã được chính phủ nước này cho Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp quốc sử dụng trong nhiều năm để người tị nạn Đông Dương tạm trú, trong khi chờ đợi được định cư ở một nước thứ ba. Trong vòng 17 năm, kể từ khi mở ra năm 1979 cho đến lúc đóng cửa vào năm 1996, Galang đã là nơi dừng chân của hơn 200 nghìn người tị nạn, hầu hết là thuyền nhân vượt biển từ Việt Nam và một số người Cam Bốt.
Hình ảnh thay cho ngàn lời nói, ghi nhận rõ "sự hấp hối" của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, ghi lại cảnh hỗn loạn, sự hoảng hốt, nỗi lo sợ của dân chúng lũ lượt rời nơi đang sinh sống, đã bỏ nhà cửa trốn chạy trước khi VC tràn vào thành phố
Chúng ta liệu có thể đóng vai trò giúp đỡ những người nhập cư và tị nạn trong tương lai như là người Mỹ đã từng làm cho chúng ta không? Theo lời của Emma Lazarus, liệu chúng ta có nâng “... ngọn đèn bên cạnh cánh cửa vàng” cho “... kẻ bão táp, người vô gia cư ... người mệt mỏi, người nghèo khổ” không? Đối với chúng tôi, trong ngày 30 tháng 4 này, không có câu hỏi nào có ý nghĩa và tính quan trọng hơn câu hỏi này.
Khách đến Việt Nam ngày nay thấy nhiều nhà cao cửa rộng, xe chạy chật đường hơn xưa. Nhưng đa số người Việt Nam có vẻ không có cái nhu cầu dân chủ của người Myanmar hay người Hồng Kông. Hay là họ có, nhưng 20 năm chiến tranh đã làm họ mệt mỏi, xuôi xị chấp nhận chút đầy đủ vật chất, nhắm mắt với tương lai? Và Đảng Cộng sản Việt Nam có thể hy vọng người Việt sẽ ngoan ngoãn như người dân Bắc Hàn, không cần dự phần tự quyết cho tương lai của mình và con cháu mình?
Ngày 30/4 năm thứ 46 sau 1975 đặt ra câu hỏi: Còn bao nhiêu năm nữa thì người Việt Nam ở hai đầu chiến tuyến trong chiến tranh mới “hòa giải, hòa hợp” được với nhau để thành “Một Người Việt Nam”? Hỏi chơi vậy thôi chứ cứ như tình hình bây giờ thì còn mút mùa lệ thủy. Nhưng tại sao?
30 tháng Tư. Đó là ngày nhắc nhở chúng ta cần có dự tính cho tương lai. Vào năm 1975, ai có thể ngờ rằng sẽ có gần 2 triệu người Việt tại Hoa Kỳ nuôi dưỡng cuộc sống có ý nghĩa và đóng góp một cách đáng kể cho xã hội? Ai ngờ được rằng hiện đã có thế hệ người Mỹ gốc Việt thứ ba, thứ tư?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.