Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ngăn Ngừa Bị Tấn Công Do Kỳ Thị Chủng Tộc

01/04/202115:19:00(Xem: 1072)

 

Làn sóng kỳ thị chủng tộc tại Mỹ nói chung, kỳ thị người Mỹ gốc Á nói riêng, đang gia tăng đáng kể trong mấy năm qua và đặc biệt từ năm ngoái song song với đại dịch COVID-19. Thủ phạm tấn công các nạn nhân thường là những thành phần cực đoan da trắng và bị COVID-19 ám ảnh. Việc dùng tên địa danh xuất phát virus (China, Wuhan) hay tiếng lóng “Kungflu” để gọi vi khuẩn gây bệnh khiến người Á Đông nói chung đã bị coi là những kẻ tội phạm gây ra đại dịch trong mắt những kẻ có máu kỳ thị.

 

Trước hiện trạng kỳ thị, không chỉ bạo hành bằng lời nói, mà còn tấn công hung bạo và bắn giết khiến nhiều người đã thiệt mạng hoặc bị thương tích nặng, các chuyên gia và các nhà hoạt động đã đưa ra một số biện pháp để chống trả vấn nạn này và giúp các thành viên trong cộng đồng tự bảo vệ như sau.

  1. Tránh đi một mình, đặc biệt là ở những chỗ khuất và tối, nhất là các vị cao niên. Hãy đi chung với bạn bè hoặc con cháu. Theo thống kê, nạn nhân đa số là người lớn tuổi và nữ giới. Tuy nhiên, vẫn có nam giới trung niên đã bị tấn công.
  2. Thành lập các toán bảo vệ trong khu vực, gồm các tình nguyện viên, để giúp bảo vệ những vị cao niên không có con cháu hộ tống. Thành lập các nhóm dịch vụ mua sắm giúp cho người già.

[Anh Jacob Azevedo, 26 tuổi, gốc Tây Ban Nha, cư dân tại Oakland, California đã đưa ra ý tưởng này trên Internet hồi tháng 2, 2021, và chỉ trong vài ngày đã có gần 300 tình nguyện viên cùng tham gia bảo vệ cộng đồng trong một dự án hiện có tên là “Compassion in Oakland” (Lòng trắc ẩn ở Oakland)].

  1. Các cộng đồng người Mỹ gốc thiểu số nên đoàn kết, cùng lên tiếng chống lại nạn kỳ thị này và bảo vệ lẫn nhau. Hợp tác với tất cả các cá nhân và tổ chức/cộng đồng nào muốn hỗ trợ cho mục tiêu chung này, không phân biệt mầu da hay chủng tộc. Có nhiều người Mỹ da trắng đã lên tiếng chống lại hiện tượng kỳ thị người Mỹ da đen và người Mỹ gốc Á.
  2. Mở ra các cuộc đối thoại liên cộng đồng và liên chủng tộc để tạo sự hiểu biết và cảm thông. Thông tin và giáo dục về những khác biệt hay ngộ nhận là yếu tố cần thiết căn bản trong nhu cầu xóa bỏ kỳ thị.  
  3. Cộng tác với cơ quan thực thi pháp luật để bảo vệ cộng đồng. Chia sẻ các thông tin, báo cáo các trường hợp tội phạm. Tham gia các khóa huấn luyện để gia tăng cảnh giác và cách bảo vệ bản thân.
  4. Hỗ trợ tinh thần và tài chánh cho các nạn nhân và gia đình bị hành hung.
  5. Lên án các hiện tượng bài ngoại, phân biệt chủng tộc, bạo hành ngôn từ và bạo lực đối với người Mỹ gốc Á và Đảo Thái Bình Dương – AAPI (Asian Americans and Pacific Islanders). Các nhân vật nổi tiếng, bao gồm cả các tài tử điện ảnh và các giới chức chính quyền đã lên tiếng. Tổ chức hoặc tham gia các cuộc biểu tình chống kỳ thị chủng tộc. Lên tiếng trên Internet và các cơ quan truyền thông.
  6. Báo cáo mọi hình thức kỳ thị chống Á Châu nào mà bạn chứng kiến trên trang web của Stop AAPI Hate. Dữ liệu được thu thập sẽ giúp cho giới chức công quyèn cũng như cộng đồng bị ảnh hưởng phản ứng hữu hiệu và đưa ra các biện pháp phòng ngừa, hoạch định các chính sách thích hợp.
  7. Cộng đồng AAPI đã bắt tay làm việc với tổ chức thiện nguyện Hollaback để thúc đẩy công lý, tổ chức các khóa đào tạo miễn phí về cách can thiệp khi bạn chứng kiến phân biệt chủng tộc chống châu Á. Bạn có thể ghi danh học các khóa đào tạo này. Ghi nhận và chia sẻ các sáng kiến an toàn từ cộng đồng, từ các chuyên gia và các nạn nhân.
  8. Đẩy mạnh yếu tố pháp lý để ngăn chặn tội phạm kỳ thị (hate crime) qua hoạt động của những tổ chức như Asian Americans Advancing Justice (AAJC). Thúc đẩy các biện pháp và chính sách bài trừ hate crime.  
  9. Chủ động lên tiếng, nối kết, tham gia các nhóm Stop AAPI Hate, Hate is a Virus, Asian Mental Health Collective, Dear Asian Youth, Enough is Enough, AA Journalist Association, Legal Defense and Education Fund, Empowering Pacific Islander Communities, Hollaback, They Can’t Burn Us All, AAPI Women Lead …

 

Anna Thục Quyên

Ngày 1 tháng 4. 2021

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Khách đến Việt Nam ngày nay thấy nhiều nhà cao cửa rộng, xe chạy chật đường hơn xưa. Nhưng đa số người Việt Nam có vẻ không có cái nhu cầu dân chủ của người Myanmar hay người Hồng Kông. Hay là họ có, nhưng 20 năm chiến tranh đã làm họ mệt mỏi, xuôi xị chấp nhận chút đầy đủ vật chất, nhắm mắt với tương lai? Và Đảng Cộng sản Việt Nam có thể hy vọng người Việt sẽ ngoan ngoãn như người dân Bắc Hàn, không cần dự phần tự quyết cho tương lai của mình và con cháu mình?
Ngày 30/4 năm thứ 46 sau 1975 đặt ra câu hỏi: Còn bao nhiêu năm nữa thì người Việt Nam ở hai đầu chiến tuyến trong chiến tranh mới “hòa giải, hòa hợp” được với nhau để thành “Một Người Việt Nam”? Hỏi chơi vậy thôi chứ cứ như tình hình bây giờ thì còn mút mùa lệ thủy. Nhưng tại sao?
30 tháng Tư. Đó là ngày nhắc nhở chúng ta cần có dự tính cho tương lai. Vào năm 1975, ai có thể ngờ rằng sẽ có gần 2 triệu người Việt tại Hoa Kỳ nuôi dưỡng cuộc sống có ý nghĩa và đóng góp một cách đáng kể cho xã hội? Ai ngờ được rằng hiện đã có thế hệ người Mỹ gốc Việt thứ ba, thứ tư?
Tổng thống Joe Biden như một người thuyền trưởng, nắm con thuyền quốc gia giữa cơn bão dữ. Chỉ trong cơn sóng lớn mới thấy được khả năng người lèo lái. Những thách thức vẫn còn trước mặt, nhưng con thuyền quốc gia hứa hẹn sẽ đến được chân trời rộng mở. Sự lãnh đạo và phục vụ thầm lặng, bền đỗ cho quốc gia và người dân của tổng thống Joe Biden đã được chứng minh bằng kết quả hiển hiện trong 100 ngày vừa qua.
Ca sĩ Tina Turner, có lẽ ai cũng biết nhưng quá trình tìm đến đạo Phật, trở thành Phật tử và sự tinh tấn của cô ta chắc không nhiều người biết. Giáo lý đạo Phật đã vực dậy đời sống cá nhân cũng như sự nghiệp của cô ta từ hố thẳm đau khổ, thất vọng.
Một nhân vật còn sống sót sau thảm họa Lò sát sinh (Holocaust) và từng đoạt giải Nobel Hòa bình, Elie Wiesel, nói: "Sự đối nghịch của tình thương không phải là sự ghét bỏ, mà là sự dửng dưng. Sự dửng dưng khiến đối tượng thành vắng bóng, vô hình…"
Tháng 10/1954, ông Trần Văn Hương được bổ nhiệm làm Đô Trưởng thủ đô Sài Gòn nhưng chỉ được vài tháng ông xin từ chức không cho biết lý do. Ngày 26/4/1960, ông Hương cùng 17 nhân sĩ quốc gia thành lập nhóm Tự Do Tiến Bộ, tổ chức họp báo công bố một bản tuyên cáo tại khách sạn Caravelle. Nội dung Bản Tuyên Cáo rất ôn hòa chỉ yêu cầu Tổng thống Ngô Đình Diệm mở rộng chính quyền để các nhà trí thức có thể hợp tác với chính phủ nếu được yêu cầu. Ngày 11/11/1960, ông Hương ký tên ủng hộ cuộc đảo chánh do Đại tá Nguyễn Chánh Thi khởi xướng, ông bị bắt trong tù ông có viết một tập thơ lấy tên là “Lao trung lãnh vận” (Những vần thơ lạnh lẽo ở trong tù).
Làm người, không có gì hào sảng hơn, là được sinh tử với những gì mình hằng mong sinh tử cùng. Làm phóng viên, không có gì cảm hứng hơn là được thành nhân chứng của những nhân chứng và sự kiện. Cả hai nguyện ước, đời và nghề, đã làm nên một miền hoa cỏ có tên gọi là Kiều Mỹ Duyên.
Bạn có bao giờ ôm giấc mơ đặt chân lên cát nóng sa mạc và đứng đối mặt cùng một Kim Tự Tháp vĩ đại, khi học sử về Ai Cập Cổ Đại ngày còn bé thơ chưa? Bạn có từng ước ao được thấy bức tượng Nhân Sư tận mắt hơn là xem hình ảnh trên mạng hay phim ảnh không?
Với phần lớn dân Việt tị nạn vẫn còn sống sót từ thế kỷ qua thì quên vẫn thường dễ chịu hơn là nhớ, kể cả những kẻ đang cầm quyền ở đất nước này. Những dịch vụ “bán bãi thu vàng” của người vuợt biên, tuy có mang lại lợi nhuận không nhỏ nhưng lại không phải là kỳ tích kinh tế để họ có thể tự hào. Đó là lý do mà nhà nước hiện hành vận động mọi phương thức ngoại giao để yêu cầu các nước Á Châu “đục bỏ bỏ những bia tưởng niệm thuyền nhân.” Chối bỏ quá khứ, tuy thế, không phải là phương cách tích cực để tiếp cận với hiện tại hay hướng đến tương lai. Vết thương của những thuyền nhân vào cuối thế kỷ hai mươi vẫn chưa kịp khép thì đầu thế kỷ này lại phát sinh ra những thuyền nhân mới. Tuy có tên gọi là nouveaux boat people nhưng họ không di tản bằng đường thủy.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.