Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tổng Thống Joe Biden: Sếp Sảnh Sát Mới Trong Thị Trấn

20/03/202117:35:00(Xem: 1601)
Phim cao bồi viễn Tây thường có câu "There's a new sheriff in town", một thành ngữ chỉ sự thay đổi quyền lực khi có một vị sếp cảnh sát trưởng mới, đạo đức và cứng rắn hơn thay thế cho nhóm cảnh sát cũ bao che, cấu kết với tội phạm hay để cho chúng lộng hành.  "Có sếp cảnh sát mới trong thị trấn" là một tuyên bố rằng cái kiểu vô chính phủ sẽ không còn, kẻ xấu sẽ bị trừng trị và luật pháp nghiêm minh sẽ được tái lập.

Đó là điều mà người dân Mỹ và thế giới đang thấy nơi tổng thống Joe Biden cùng tân nội các của ông. Rõ ràng nhất trong vấn đề đối ngoại: cứng rắn và thẳng thừng hơn với những quốc gia bị xem là nguy hiểm với nước Mỹ và thế giới như Nga, Tàu, Bắc Hàn, Iran...

Chính sách đối ngoại ngay từ những ngày đầu tiên của nội các Joe Biden cho thấy hoàn toàn khác hẳn với người tiền nhiệm. Donald Trump thất thường, khó đoán qua lời nói nhưng lại dễ hiểu về con người và đường lối để kẻ thù đối phó. Trump chỉ muốn giải quyết vấn đề theo cách hiểu và suy nghĩ nhất thời, lắm cảm xúc của một thương gia, đòi hỏi sự phục tùng của các cố vấn và nội các hơn là có sự thống nhất mang tính chiến lược. Việc liên tục sa thải, thay đổi thành  phần nội các dưới thời Trump đã cho thấy điều đó.

Nếu Trump có thể hôm nay gọi Kim Jong-un là "Little rocket man" thì hôm sau đã "phải lòng", "chúng tôi yêu nhau lắm" (we fell in love). Hay nếu Trump mời mọc Tập Cận Bình sang Mar-a-Lago đánh golf rồi cho con cháu ra hát tiếng Tàu mua vui cho vợ chồng họ Tập cho đến gởi tin nhắn chúc mừng quốc khánh Trung Cộng, ve vuốt, tung hô họ Tập "chống dịch tài và minh bạch" tận khi đại dịch Covid xảy ra thì ông ta cũng có thể lấy Trung Cộng để đổ lỗi khi cần biện minh trách nhiệm.

Với Nga thì Trump từng tấn công cộng đồng tình báo quốc gia, vào đảng Dân Chủ để bênh vực cho tổng thống Putin, chưa bao giờ lên tiếng chỉ trích bất cứ điều gì về Putin. Đồng thời Trump cũng không ngần ngại tấn công vào bất cứ đồng minh lâu đời nào của nước Mỹ với chiêu bài "America First", đơn thân độc mã để theo đuổi một chính sách "phi chính sách", tức tùy hứng.

Nhiệm kỳ bốn năm của Donald Trump chỉ có những sự ve vuốt, ca tụng cho đến khẩu chiến bề ngoài với Trung Cộng như vậy để có được cuộc thoả thuận mậu dịch phần một sau tổng cộng gần 20 cuộc thương lượng nhưng rốt lại cũng không được Trung Cộng thực hiện. Thế giới đã quá hiểu những thủ đoạn đánh đu của Trung Cộng ra sao.

Với nội các của Joe Biden, họ là những khuôn mẫu ngoại giao truyền thống, không có những bước đi bất ngờ hay ra ngoài nghi thức ngoại giao nhưng lão luyện, chuyên nghiệp và thẳng thắn, khó bị tung hứng. Trong các bài xã luận của mình, Trung Cộng cũng từng cho thấy có sự dè dặt với tân nội các Biden khi lo rằng Mỹ sẽ cam kết và có thể quy tụ đồng minh về một khối nhằm đối đầu với không riêng Trung Cộng. Đó là điều đang xảy ra.

Nếu như tổng thống Joe Biden có thái độ khiêm cung, điềm tĩnh với người dân Mỹ trong tư cách người đứng đầu quốc gia, thì ông cũng sẵn sàng chứng tỏ sự không khoan nhượng với những kẻ thù. Cuộc không kích vào các nhóm phiến quân được Iran hậu thuẫn trên đất Syria là việc sử dụng vũ lực đầu tiên của nội các Biden và là một tín hiệu với Iran về thái độ của Washington. Biden không chỉ gọi đích danh Putin là "một tên sát nhân" (a killer), sẽ phải trả giá cho những can dự vào nội tình Hoa Kỳ kiểu bề ngoài mà nội các Biden có thể sớm công bố chi tiết các lệnh trừng phạt với Nga trong những tuần tới.

Với Trung Cộng thì càng rõ ràng hơn. Cuộc hội đàm cấp cao đầu tiên giữa giới ngoại giao hai quốc gia thời Joe Biden được tổ chức tại Alaska lạnh lẽo vừa kết thúc là điều mà thế giới và người dân Mỹ thấy được thái độ của Hoa Kỳ với Trung Cộng ra sao. Những lên án vỗ mặt của Ngoại Trưởng Antony Blinken về các vấn đề Tân Cương, Hồng Kông, Đài Loan, nhân quyền, các cuộc tấn công mạng  vào các quan chức Trung Cộng trước báo chí là điều nội các Biden muốn cho thế giới biết đến thái độ của Mỹ nơi công chúng và sau hậu trường với Trung Cộng nhất quán thế nào. Đó là sự trấn an cùng đồng minh để họ không còn mang tâm lý sẽ bị phản bội, bán đứng như dưới thời Donald Trump.

Chuyến công du Châu Á cấp bộ trưởng đầu tiên của Ngoại Trưởng Antony Blinken, Bộ Trưởng quốc phòng Lloyd Austin đến Nhật Bản, Nam Hàn rồi Ấn Độ (riêng Bộ Trưởng Austin) trước cuộc hội đàm với phái đoàn Trung Cộng đã gởi ra tín hiệu là nước Mỹ đang quay lại chiến lược chuyển trục Châu Á, qua các cam kết và tuyên bố sẽ bảo vệ đồng minh nếu Trung Cộng tiếp tục gây hấn trong khu vực và ngoài biển Đông không chỉ ở mặt ngoại giao mà cả về quân sự.

Tổng thống Joe Biden từng bảo với họ Tập khi ông còn là phó tổng thống rằng, "Đánh cược chống lại Mỹ chưa bao giờ là cú đánh cược hay" (It's never a good bet to bet against America).  Nước Mỹ đã có sếp mới, Nga, Tàu hay bất cứ quốc gia nào cũng khó trải thảm đỏ để mua chuộc hay thao túng nước Mỹ như trước kia. Truyền thông Nga, Trung Cộng, Bắc Hàn đang tấn công tổng thống Biden, ngoại trưởng Blinken và nước Mỹ dữ dội sau các sự việc kể trên, lên án phía Mỹ đã xem thường và khiêu khích họ, cho thấy chiến tuyến đã phân định rạch ròi, rõ ràng thế nào hiện nay.

Công luận có nhiều lý do riêng  để giải thích, bào chữa và bênh vực hay chống đối về chính sách khác nhau giữa hai nội các, hai lãnh đạo nhưng bất luận nhìn nhận thế nào thì những điều kể trên là sự thật đã và đang xảy ra, chỉ điểm lại để nhìn vào chiến lược nước Mỹ đang thay đổi ra sao.

Và cũng có thể biết thêm rằng, nếu tổng thống Franklin Roosevelt từng ngồi xe lăn để lãnh đạo nước Mỹ suốt 12 năm và bảo vệ thế giới tự do, mang lại chiến thắng cho phe đồng minh trong Đệ Nhị Thế Chiến thì thể chất của tổng thống Joe Biden không phải là điều để người ta bàn luận nhiều như vậy. Mà hãy nhìn vào kinh nghiệm, sự lão luyện cộng thêm một ban cố vấn và nội các trí tuệ và tài ba của ông để thấy rằng tổng thống Joe Biden đang đưa nước Mỹ trở lại bàn cờ thế giới mạnh mẽ hơn lúc nào. Và điều này chỉ mới bắt đầu.

03/2021
Nhã Duy

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Galang là tên một đảo nhỏ thuộc tỉnh Riau của Indonesia đã được chính phủ nước này cho Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp quốc sử dụng trong nhiều năm để người tị nạn Đông Dương tạm trú, trong khi chờ đợi được định cư ở một nước thứ ba. Trong vòng 17 năm, kể từ khi mở ra năm 1979 cho đến lúc đóng cửa vào năm 1996, Galang đã là nơi dừng chân của hơn 200 nghìn người tị nạn, hầu hết là thuyền nhân vượt biển từ Việt Nam và một số người Cam Bốt.
Hình ảnh thay cho ngàn lời nói, ghi nhận rõ "sự hấp hối" của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, ghi lại cảnh hỗn loạn, sự hoảng hốt, nỗi lo sợ của dân chúng lũ lượt rời nơi đang sinh sống, đã bỏ nhà cửa trốn chạy trước khi VC tràn vào thành phố
Chúng ta liệu có thể đóng vai trò giúp đỡ những người nhập cư và tị nạn trong tương lai như là người Mỹ đã từng làm cho chúng ta không? Theo lời của Emma Lazarus, liệu chúng ta có nâng “... ngọn đèn bên cạnh cánh cửa vàng” cho “... kẻ bão táp, người vô gia cư ... người mệt mỏi, người nghèo khổ” không? Đối với chúng tôi, trong ngày 30 tháng 4 này, không có câu hỏi nào có ý nghĩa và tính quan trọng hơn câu hỏi này.
Khách đến Việt Nam ngày nay thấy nhiều nhà cao cửa rộng, xe chạy chật đường hơn xưa. Nhưng đa số người Việt Nam có vẻ không có cái nhu cầu dân chủ của người Myanmar hay người Hồng Kông. Hay là họ có, nhưng 20 năm chiến tranh đã làm họ mệt mỏi, xuôi xị chấp nhận chút đầy đủ vật chất, nhắm mắt với tương lai? Và Đảng Cộng sản Việt Nam có thể hy vọng người Việt sẽ ngoan ngoãn như người dân Bắc Hàn, không cần dự phần tự quyết cho tương lai của mình và con cháu mình?
Ngày 30/4 năm thứ 46 sau 1975 đặt ra câu hỏi: Còn bao nhiêu năm nữa thì người Việt Nam ở hai đầu chiến tuyến trong chiến tranh mới “hòa giải, hòa hợp” được với nhau để thành “Một Người Việt Nam”? Hỏi chơi vậy thôi chứ cứ như tình hình bây giờ thì còn mút mùa lệ thủy. Nhưng tại sao?
30 tháng Tư. Đó là ngày nhắc nhở chúng ta cần có dự tính cho tương lai. Vào năm 1975, ai có thể ngờ rằng sẽ có gần 2 triệu người Việt tại Hoa Kỳ nuôi dưỡng cuộc sống có ý nghĩa và đóng góp một cách đáng kể cho xã hội? Ai ngờ được rằng hiện đã có thế hệ người Mỹ gốc Việt thứ ba, thứ tư?
Tổng thống Joe Biden như một người thuyền trưởng, nắm con thuyền quốc gia giữa cơn bão dữ. Chỉ trong cơn sóng lớn mới thấy được khả năng người lèo lái. Những thách thức vẫn còn trước mặt, nhưng con thuyền quốc gia hứa hẹn sẽ đến được chân trời rộng mở. Sự lãnh đạo và phục vụ thầm lặng, bền đỗ cho quốc gia và người dân của tổng thống Joe Biden đã được chứng minh bằng kết quả hiển hiện trong 100 ngày vừa qua.
Ca sĩ Tina Turner, có lẽ ai cũng biết nhưng quá trình tìm đến đạo Phật, trở thành Phật tử và sự tinh tấn của cô ta chắc không nhiều người biết. Giáo lý đạo Phật đã vực dậy đời sống cá nhân cũng như sự nghiệp của cô ta từ hố thẳm đau khổ, thất vọng.
Một nhân vật còn sống sót sau thảm họa Lò sát sinh (Holocaust) và từng đoạt giải Nobel Hòa bình, Elie Wiesel, nói: "Sự đối nghịch của tình thương không phải là sự ghét bỏ, mà là sự dửng dưng. Sự dửng dưng khiến đối tượng thành vắng bóng, vô hình…"
Tháng 10/1954, ông Trần Văn Hương được bổ nhiệm làm Đô Trưởng thủ đô Sài Gòn nhưng chỉ được vài tháng ông xin từ chức không cho biết lý do. Ngày 26/4/1960, ông Hương cùng 17 nhân sĩ quốc gia thành lập nhóm Tự Do Tiến Bộ, tổ chức họp báo công bố một bản tuyên cáo tại khách sạn Caravelle. Nội dung Bản Tuyên Cáo rất ôn hòa chỉ yêu cầu Tổng thống Ngô Đình Diệm mở rộng chính quyền để các nhà trí thức có thể hợp tác với chính phủ nếu được yêu cầu. Ngày 11/11/1960, ông Hương ký tên ủng hộ cuộc đảo chánh do Đại tá Nguyễn Chánh Thi khởi xướng, ông bị bắt trong tù ông có viết một tập thơ lấy tên là “Lao trung lãnh vận” (Những vần thơ lạnh lẽo ở trong tù).
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.