Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thông Điệp của PIVOT Về Các Án Mạng Tại Atlanta

18/03/202109:56:00(Xem: 993)

PIVOT


17 tháng 3, 2021

Vào ngày 16 tháng 3, 2021, tám người Mỹ đã bị bắn chết tại Atlanta, sáu người trong số đó là người gốc Châu Á. PIVOT đón nhận tin này với sự kinh hãi và tiếc nuối tột độ. Chúng tôi chia sẻ nỗi đau thương của các gia đình nạn nhân và sát cánh với họ trong nỗ lực truy tìm công lý và ngăn cản các tội phạm thù hận trong tương lai.

 

Tội ác này đã không xảy ra trong chân không. Tâm lý thù ghét người Châu Á đã luôn luôn hiện diện tại Hoa Kỳ và không chỉ giới hạn ở mức cá nhân mà đã gắn liền với kết cấu xã hội Mỹ. Từ Đạo Luật Cấm Người Hoa của năm 1882, việc giam giữ người Mỹ gốc Nhật thời Thế chiến Thứ Hai cho đến việc chính quyền Trump vũ trang hóa đại dịch COVID để chống lại người Mỹ gốc Á, lịch sử Mỹ chứa đựng đầy rẫy các biện pháp cố ý của chính phủ để đàn áp người Châu Á. Tình trạng này đã được kéo dài bằng các chính sách ở cả cấp liên bang lẫn tiểu bang, như sự hạn chế phương tiện ngôn ngữ để tiếp cận các dịch vụ công, sự nghèo nàn về dịch vụ và phương cách bảo vệ cho các cộng đồng người Mỹ gốc Á, và sự thiếu thốn dữ kiện cũng như các dữ kiện được phân cách để thật sự nắm vững cơ bản và tầm mức của vấn đề cần đối diện. Vì lý do này, người Mỹ gốc Á vẫn bị đối xử như những người nước ngoài hoặc một nhóm thiểu số vô hình. 

 

Nạn kỳ thị chủng tộc có hệ thống và tình trạng vô hình sẵn có cho phép các tổ chức và cá nhân sử dụng bạo lực đối với người Mỹ gốc Á. Các tội phạm thù hận chống lại người Mỹ gốc Châu Á đã có mặt từ hàng nhiều thế kỷ trở lại. Các kẻ kỳ thị chủng tộc đã giết hại người Mỹ gốc Á, từ cuộc tàn sát người Hoa tại Los Angeles, California vào năm 1871 đến các án mạng giết Vincent Chin ở Detroit năm 1983, Thien Minh Ly ở California năm 1996, Balbir Singh Sodhiwas ở Arizona sau ngày 11 tháng 9, 2001 cho đến những người theo đạo Sikh tại đền thờ của họ ở Wisconsin năm 2012. Tuy nhiên, đại dịch COVID-19 và sự trỗi dậy của phong trào da trắng thượng đẳng đã khiến những sự kiện này tăng vọt lên. Từ tháng 3, 2020 đến tháng 2, 2021, trang mạng Stop AAPI Hate (Hãy Ngưng Thù Ghét Người Mỹ gốc Châu Á và Hải đảo Thái bình dương) đã nhận được 3.795 báo cáo về sự kiện có thể là tội phạm thù hận. Đây chỉ là bề nổi của tảng băng.

 

Án mạng tại các tiệm mát-xa ở Atlanta là sự leo thang và một bi kịch lớn, ngay cả nếu chúng ta không đoán trước được điều đó sẽ xảy ra. Cộng đồng AAPI đã bày tỏ quan ngại và yêu cầu được hỗ trợ từ khi đại dịch bắt đầu. Điều cần chú ý là tuy chúng ta chưa biết danh tính của các nạn nhân, hầu hết họ là phụ nữ làm những công việc thường dành cho người nhập cư. Giao điểm của bạo lực này - đối với phụ nữ và người nhập cư - là điều ta phải ghi nhận. Người phụ nữ Mỹ gốc Á hứng chịu phần lớn sự thù hận chống người Châu Á, và sự tình dục hóa và cách say mê bệnh hoạn đối với phụ nữ Châu Á có liên hệ đến sự tăng trưởng tội phạm thù hận và đưa đến việc không coi họ là người và coi thường mạng sống của họ. Trong khi tất cả người Mỹ cần chung nhau đấu tranh để chống sự thù ghét và bạo lực đối với người Mỹ gốc Á, chúng ta cũng phải giải quyết sự khinh mạn phụ nữ ngay trong các cộng đồng gốc Châu Á và nước Mỹ nói chung.

 

Đồng thời, chúng ta hiểu rằng vấn nạn này cũng vượt qua sự ngăn cách tuổi tác, giới tính và địa lý. Gần đây, tin tức về những bạo lực này đã được tường thuật, kể cả việc một số người cao tuổi bị giết tại San Francisco và Phố Tàu ở Oakland, cũng như các cuộc tấn công tàn bạo vào phụ nữ và đàn ông gốc Châu Á tại những vùng khác của nước Mỹ. Chúng tôi coi sự tấn công dựa trên thù hận vào bất cứ nhóm nào là tấn công toàn thể chúng ta. Chúng ta cần chung nhau hành động với mục đích hoàn toàn không chấp nhận tội phạm thù hận.

 

Chúng ta không đủ ngôn ngữ để diễn tả cái bi kịch ở Atlanta và những nơi khác của xứ sở này hoặc giúp các nạn nhân sống lại. Chúng ta kêu gọi những thủ phạm phải bị trừng trị. Chúng ta tiếp tục đòi hỏi các chính quyền cấp liên bang, tiểu bang và địa phương giải quyết nạn kỳ thị chủng tộc có hệ thống đã nằm sâu trong hạ tầng cơ sở của họ. Trong công việc của chúng tôi, PIVOT cam kết xây dựng năng lực cộng đồng và sự tiếp cận chính trị để mở đường cho người Mỹ gốc Á trong cuộc đấu tranh của chúng ta chống lại nạn kỳ thị chủng tộc, sự thù hận và bạo lực.


***
 

PIVOT Statement on the Murders in Atlanta

March 17, 2021

On March 16th, 2021 in Atlanta, Georgia, eight Americans were shot and killed, six of them Asian Americans. PIVOT receives this news with extreme horror and regret. We mourn with the families of the victims and stand with them to seek justice and prevent future hate crimes. 

 

This crime did not occur in a vacuum. Anti-Asian hate has always existed in the U.S. and not confined to individuals but built into the fabric of American society. From the Chinese Exclusion Act of 1882 to the Japanese American internment to the Trump administration’s weaponizing the COVID pandemic against Asian Americans, U.S. history is littered with deliberate acts by the government against Asian people. This has been perpetuated through federal and state policies such as lack of language access to government services, inadequate services and protections for Asian American communities, and the lack of data and disaggregated data collection needed in order to understand the nature and scale of the problems we face.  As a result, Asian Americans are treated as foreigners or the invisible minority.

 

Systemic racism and historical invisibility allow institutions and individuals to commit violence against Asian Americans. Hate crimes against Asian Americans have existed for centuries. From the Chinese Massacre in Los Angeles, CA in 1871 to the murders of Vincent Chin in Detroit, MI in 1983, of Thien Minh Ly in California in 1996 and of Balbir Singh Sodhiwas in Arizona after 9/11/2001 to the Oak Creek, WI gurdwara murders in 2012, racists have been killing Asian Americans. The COVID-19 pandemic and the rise of white supremacy, however, have greatly increased these incidents. From March 2020 to February 2021, the website Stop AAPI Hate received 3,795 reports of possible hate crimes. This is only the tip of the iceberg. 

 

The murders at the Atlanta massage parlors are an escalation and a major tragedy, even if it was not unexpected. The AAPI community has raised concerns and asked for support for the last year since the pandemic began.  It is important to note that while we do not have the identities of the victims, most are women doing work often done by immigrants. The intersectionality of this violence—against women, against immigrants---must be noted. Asian American women bear the brunt of anti-Asian American hate and the sexualization and fetishizing of Asian women is connected to the current rise in hate crimes against Asian American women and has led to a dehumanization and disregard for their lives. While all Americans need to be in this fight against anti-Asian American hate and violence, we must also address the misogyny within Asian American communities and in the U.S. at large.

 

At the same time, we know that this issue cuts across age, gender and geography as well. Recently, the news has just begun to cover some of the violence, including the killings of several elderly individuals in San Francisco and Oakland Chinatowns, as well as the brutal attacks on Asian American women and men in other parts of the country. We firmly believe that these violent acts of hate against any group is an attack on all of us. We must act collectively and with purpose in our zero tolerance towards hate crimes. 

 

No words can adequately describe the tragedies or bring back the lost lives in Atlanta and in other areas of  the country. We insist that perpetrators of hate crimes be punished. We continue to demand that federal, state, and local governments address the systemic racism inherent in their infrastructures. PIVOT is committed to our work to build community capacity and political engagement to empower Asian American in the fight against racism, hate, and violence.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tháng 10/1954, ông Trần Văn Hương được bổ nhiệm làm Đô Trưởng thủ đô Sài Gòn nhưng chỉ được vài tháng ông xin từ chức không cho biết lý do. Ngày 26/4/1960, ông Hương cùng 17 nhân sĩ quốc gia thành lập nhóm Tự Do Tiến Bộ, tổ chức họp báo công bố một bản tuyên cáo tại khách sạn Caravelle. Nội dung Bản Tuyên Cáo rất ôn hòa chỉ yêu cầu Tổng thống Ngô Đình Diệm mở rộng chính quyền để các nhà trí thức có thể hợp tác với chính phủ nếu được yêu cầu. Ngày 11/11/1960, ông Hương ký tên ủng hộ cuộc đảo chánh do Đại tá Nguyễn Chánh Thi khởi xướng, ông bị bắt trong tù ông có viết một tập thơ lấy tên là “Lao trung lãnh vận” (Những vần thơ lạnh lẽo ở trong tù).
Làm người, không có gì hào sảng hơn, là được sinh tử với những gì mình hằng mong sinh tử cùng. Làm phóng viên, không có gì cảm hứng hơn là được thành nhân chứng của những nhân chứng và sự kiện. Cả hai nguyện ước, đời và nghề, đã làm nên một miền hoa cỏ có tên gọi là Kiều Mỹ Duyên.
Bạn có bao giờ ôm giấc mơ đặt chân lên cát nóng sa mạc và đứng đối mặt cùng một Kim Tự Tháp vĩ đại, khi học sử về Ai Cập Cổ Đại ngày còn bé thơ chưa? Bạn có từng ước ao được thấy bức tượng Nhân Sư tận mắt hơn là xem hình ảnh trên mạng hay phim ảnh không?
Với phần lớn dân Việt tị nạn vẫn còn sống sót từ thế kỷ qua thì quên vẫn thường dễ chịu hơn là nhớ, kể cả những kẻ đang cầm quyền ở đất nước này. Những dịch vụ “bán bãi thu vàng” của người vuợt biên, tuy có mang lại lợi nhuận không nhỏ nhưng lại không phải là kỳ tích kinh tế để họ có thể tự hào. Đó là lý do mà nhà nước hiện hành vận động mọi phương thức ngoại giao để yêu cầu các nước Á Châu “đục bỏ bỏ những bia tưởng niệm thuyền nhân.” Chối bỏ quá khứ, tuy thế, không phải là phương cách tích cực để tiếp cận với hiện tại hay hướng đến tương lai. Vết thương của những thuyền nhân vào cuối thế kỷ hai mươi vẫn chưa kịp khép thì đầu thế kỷ này lại phát sinh ra những thuyền nhân mới. Tuy có tên gọi là nouveaux boat people nhưng họ không di tản bằng đường thủy.
Diệt chủng người Duy Ngô Nhĩ là hàng loạt các vi phạm nhân quyền đang diễn ra đã được thực hiện bởi chính quyền TQ chống lại người Duy Ngô Nhĩ và các nhóm dân tộc và tôn giáo thiểu số trong và chunh quanh Vùng Tự Trị Duy Ngô Nhĩ ở tỉnh Tân Cương (XUAR) của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, theo bản tin “Uighurs: 'Credible Case' China Carrying Out Genocide” được đăng trên BBC News tiếng Anh vào ngày 8 tháng 2 năm 2021.
Nhiều năm sau, mỗi năm đến ngày 30 tháng 4, nhớ lại những ngày chinh chiến trên quê hương, những trang chiến sử Bảo Quốc An Dân oai hùng của người lính quốc gia được lần lượt lật qua cùng với những đoạn đường khổ nạn của dân tộc mà đoàn quân Mũ Đỏ đã kinh qua, câu nói của vị cựu Tư lệnh "Nhảy Dù là phải như vậy" cũng là câu nói của các thế hệ người lính Nhảy Dù Việt Nam Cộng Hòa, một đời tận trung báo quốc
Các cuộc khảo sát và nghiên cứu từ chính phủ, các tổ chức dân sự cho đến đại học đều cho thấy, dù có những bước tiến bộ to lớn cũng như được luật pháp bảo vệ, trên thực tế thì các phân biệt đối xử dựa trên sắc tộc, giới tính, tuổi tác... vẫn còn hiện hữu trong xã hội Mỹ. Riêng trong vấn đề bạo lực cảnh sát thì rủi ro một người da đen hay da màu bị cảnh sát bắn chết hay đối xử bất công đều cao hơn người da trắng.
Tỉnh thức thân phận là vấn đề kiến thức; xác định ý muốn để thay đổi là vấn đề quyết tâm. Nếu còn sống trong vô cảm, mang tâm trạng nô lệ tự nguyện hay còn Đảng còn mình và chờ đợi hạnh phúc giả tạo do Đảng, Trung Quốc, Hoa Kỳ và cộng đồng quốc tế ban phát, thì người dân sẽ còn tiếp tục thua trong đau khổ. Không ai có phép lạ để chuyển hoá đất nước thay cho chúng ta. Vấn đề là sự chọn lựa.
Người già nghĩ về quá khứ, còn người trẻ nghĩ đến tương lai. Người trẻ Việt Nam đã có mặt trong chính quyền, làm việc ở phủ Tổng Thống, ở Quốc Hội, là Dân Biểu, Thượng Nghị Sĩ, Chánh Án của liên bang, của tiểu bang, làm Tướng và giữ những chức vụ quan trọng ở Bộ Quốc Phòng. Tuổi trẻ Việt Nam là khoa học gia, là thương gia, là giáo sư đại học. Người trẻ có mặt khắp nơi, ở Mỹ, Úc, Á, Âu Châu. Người trẻ Việt Nam tiến rất nhanh.
Ở Việt Nam, người dân không hiểu tại sao công tác phòng, chống Quốc nạn tham nhũng cứ “vẫn còn nghiêm trọng và tinh vi” mãi sau 16 năm có Luật phòng, chống tham nhũng đầu tiên (2005), 3 năm sau có Luật thứ nhì (2018) và sau 9 năm (2012) Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng được chuyển từ Chính phủ sang Bộ Chính trị do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng làm Trưởng Ban.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.