Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hạnh Phúc Đâu Phải Là Một Mình

23/02/202109:03:00(Xem: 765)

  
            Một ngày đầu mùa Xuân đẹp như hôm nay, cả thế giới không còn sự háo hức với những lễ hội Mùa Xuân “ngựa xe như nước, áo quần như nêm” vì bóng đen của đại dịch Covid-19 đang ngồi lù lù trước cửa và khắp các nẻo đường. Có lẽ trong số 7 tỷ người trên hành tinh nầy, phần đông đang chờ và có người đang mơ ước “phép lạ” của kỷ nguyên khoa học kỹ thuật, đó là được chích thuốc vắc-xin chủng ngừa Covid, bởi đó được coi như thể là một lối thoát hiểm duy nhất trong hầm tối nhân loại đang đợi chờ… cứu rỗi.
 
            Ở Mỹ, hai loại Vaccine được xem hàng đầu thế giới là Pfyzer và Moderna. Theo thông tin y khoa thì sau khi được chích hai liều (2 doses) cách nhau khoảng một tháng, khả năng chống dịch sẽ lên tới 95%.
 
            Được miễn nhiễm dịch bệnh ai mà không thích!
 
            Cặp “Bồ già” chúng tôi đã được chích hai mũi Pfyzer. Theo thống kê của cơ quan phòng chống lây nhiễm dịch tễ CDC Mỹ trong ngày mồng 6 Tết Tân Sửu 2021 thì số dân được chích 2 mũi chưa tới 5% tổng dân số - 328 triệu - của Hoa Kỳ.

            

                                          Tran Kiem Doan 01                                           Hình minh họa tiêm chủng vắc xin

 


            Chúng tôi tự hỏi: “Mình làm gì mà được ưu tiên chích vắc xin?” Câu trả lời hiện ngay là:

- Già!


 Ai muốn được ưu tiên thì cứ việc tự già đi… thoải mái!


            Nếu tự do được đổi tuổi trẻ để lấy tuổi già cho được chích Vaccine thì có ai đổi không hỉ?! Tôi tin là chẳng ai muốn tới sát cái chết vì tuổi tác để thay cho cái chết vì dịch bệnh cả.

 

            Tất nhiên, vẫn có người “cá ngoài lừ” muốn biết về cảm nhận rất thật của người đã được chích trọn hai mũi vắc xin thuốc chủng ngừa cảm thấy như thế nào? Có cảm thấy được hạnh phúc hơn chăng?
 
            Này nhé, khi chưa chích thì chỉ hơi lo lo, nghĩa là cái lo nhẹ nhàng. Thường chỉ có một điều đơn giản là làm sao được chích vaccine càng sớm càng tốt để có khả năng tránh ngừa dịch bệnh. Nhưng khi được chích rồi thì có vô số cái lo ùa đến mà trước đó mình không hề nghĩ tới.
 
            Cái lo thứ nhất là: Thuốc chỉ có khả năng miễn nhiễm 90-95%. Nghĩa là vẫn còn 10% bị lây nhiễm như mọi người chưa chích. Cái 10% đó bây giờ lại thành gã khổng lồ ám ảnh. Ra đường, vào đám đông có cả trăm, cả nghìn… người. Liệu trong số đó có bao nhiêu “phần trăm” là không truyền bệnh và mình có “gặp hên” tự bảo vệ 90% an toàn hay lại rủi ro dính vào 10% nguy hiểm. Do đó, cái bản năng sinh tồn sau khi được chích thuốc chủng ngừa cũng đang thức dậy mạnh mẽ hơn nên mình cũng cảm thấy lo phay pháy hơn. Đó là chưa nói hiện tượng Corona vi rút biến chủng đang xảy ra và lây lan nhanh chóng; liệu các loại vắc xin hiện tại có còn hiệu nghiệm trong những ngày tháng đang tới nữa không!

 
            Cái lo thứ hai là: Gia đình, bè bạn, người thân có người chích, người không. Nay mình được chích rồi, nhưng vi khuẩn Covid vẫn có khả năng bám trên người, vẫn vào trong hốc mũi… thì bản thân mình được chích thuốc có thể tránh được, nhưng liệu mình bất cẩn truyền bệnh cho người khác thì lại “ác” hơn xưa (?!). Do đó, khi chưa chích chỉ cẩn thận cho mình thôi, nhưng khi chích rồi thì phải cẩn thận chi li cho bao nhiêu người khác quanh mình. Mệt thật!
 
            Và cái lo thứ ba là: Với “thân thế mới” (5%) trong một hoàn cảnh xã hội và thế giới còn đang lao đao, lận đận kéo dài suốt cả năm qua với bóng đen dịch bệnh (95%) còn ngự trị trước mắt thì mình có làm gì được hay hơn, tốt hơn và vui hơn cho riêng mình không? Có thể nào mình thưởng thức riêng trong chuỗi sinh hoạt và nhu cầu thiết yếu của đời sống như hội họp gia đình, gặp gỡ người thân, thăm viếng bạn bè, du lịch trong nước và ngoài nước như Tôn Ngộ Không cầm thiết bảng chu du một mình ngoài Nam Hải không?

“Chưa sang sông chỉ thấy bóng con đò; sang sông rồi mới thấy chuyện hai bờ!”


            Tôi còn nhớ câu chuyện khoa học giả tưởng nói đến sự đắc thắng, sung sướng của một nhân vật chiến thắng và tiêu diệt tất cả để còn lại một mình trên trái đất nầy và thành người Bất Tử. Cái sung sướng của tham vọng được độc quyền làm chủ thế giới này đã từng ngày, từng tháng nhường bước cho nhu cầu được sống, chia sẻ và nương tựa tình người. Nhưng thế giới chỉ còn một mình Bất Tử. Anh ta tìm kiếm, kêu gào, mong ước một người thứ hai nhưng không có. Tuyệt vọng, anh ta tìm cách tự tử nhưng không thể nào chết được vì đã là người Bất Tử! Trong cơn điên loạn anh ta lao vào hố núi lửa để tự hủy nhưng vẫn “bị” sống trong hỏa ngục. Anh gào lên và một giọt nước mắt từ trái tim nhỏ xuống. Giọt nước mắt chân thành tuyệt đối đã gặp được nguồn năng lượng yêu thương tạo ra mầm sống…

 
            Sáng nay, ngồi lặng lẽ một mình bên chén trà “nâu” Ô Long của Đài Loan mà nhớ màu xanh của chén trà Móc Câu, Bắc Thái… tôi suy nghĩ đến hạnh phúc và những con đường đi đến hạnh phúc hay phương tiện đi tìm hạnh phúc nhưng vẫn mơ hồ không biết đâu là bờ bến.

 

Tôi liếc nhìn màn hình có ghi biểu đồ cập nhật tình hình Covid của thế giới, Mỹ và California. Người tử vong vì Covid ở Mỹ đã lên tới con số nửa triệu, nhiều hơn tổng số người Mỹ tử nạn trong cả ba cuộc chiến: Chiến tranh Thế giới 1, 2 và chiến tranh Việt Nam cộng lại. Tuy nhiên, biểu đồ thế giới, nước Mỹ và Cali cho thấy là tình hình dịch bệnh đang giảm dần xuống hơn một phần ba: Tôi quên chuyện vắc xin, quên những gì đang vương vấn để cảm nhận một chút bóng dáng của hạnh phúc.

 

 Tran Kiem Doan 02

 

Bình trà cạn rồi mà chưa nghĩ ra được điều gì đáng đồng tiền bát gạo về hạnh phúc nhưng mình cảm thấy một điều rằng: Hạnh phúc là suối nguồn chung hưởng. Hạnh phúc đâu phải chỉ là khi đạt được điều mong muốn một mình.

 

Sacramento, Mùng 10 (Tết ?) Tân Sửu 2020

                        Trần Kiêm Đoàn

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tuy nhiên đầu năm nay việc kiểm soát đại dịch tương đối có chiều hướng tốt, Vaccine đã được nhiều người dân ủng hộ, chính quyền địa phương các cấp đã ban hành lệnh cho phép tụ tập không quá đông người trở lại tùy theo mỗi hoàn cảnh. Do đó Ban Chấp Hành, với sự khuyến khích của ông Hội Trưởng Phan Ứng Thời, Hội AH CHS PCT ĐN đã tổ chức một buổi họp mặt nhỏ để tưởng nhớ về Chí Sĩ Phan Châu Trinh vào trưa ngày Thứ Bảy 27/3/2021 tại một nhà hàng ở vùng Little Saigon, Nam California.
Những “hoạt động tuyên truyền cách mạng” của Người đã gây ra cớ sự và hậu họa khôn lường cho mấy thế hệ kế tiếp. Mãi đến thập niên 1990 – sau khi Chủ Nghĩa Cộng Sản đã chuyển qua từ trần – nhà nước Thái mới hết lo ngại về những “quả bom nổ chậm” do Hồ Chí Minh gài lại, và bắt đầu nới tay với đám Việt Kiều. Từ đó, họ mới ngóc đầu lên được.
Chương trình cải tổ cơ sở hạ tầng, một "New Deal" thế kỷ 21 của tổng thống Joe Biden cũng vậy. Nó sẽ mang lại ích lợi to lớn cho quốc gia và người dân Mỹ một khi được thực hiện. Liệu có lý do gì để chống đối việc người dân cùng con cháu họ sẽ được uống nước sạch, có thêm trường học, chạy trên xa lộ an toàn, có hệ thống giao thông công cộng tiện nghi và sử dụng mạng internet nhanh và rẻ hơn?
Ngày nay, Hoa Kỳ giống như Nhà Chu, vẫn là siêu cường Số Một về quân sự và kinh tế nhưng Hoa Lục đang nổi lên như một cường quốc- giống như Nhà Tần có khả năng cạnh tranh địa vị thống trị thế giới của Hoa Kỳ. Các nhà làm chiến lược, bộ trưởng quốc phòng, tham mưu trưởng liên quân, giám đốc CIA khi điều trần trước Quốc Hội đều công khai bày tỏ lo ngại “Hoa Lục là đối thủ của Hoa Kỳ trong 100 năm tới”.
Liên Hiệp Âu châu, cả Anh quốc, Huê kỳ và Canada đều đồng loạt lên tiếng cực lực lên án Xi và đảng cộng sản Trung Quốc là tội phạm chống nhơn loại. Các nước văn minh trên đây đã quyết định trừng phạt Trung quốc vì tội diệt chủng nhằm vào dân tộc thiểu số Duy-ngô-nhĩ ở Tân-cương, miền Tây-Bắc nước Tàu.
Trước hiện trạng kỳ thị, không chỉ bạo hành bằng lời nói, mà còn tấn công hung bạo và bắn giết khiến nhiều người đã thiệt mạng hoặc bị thương tích nặng, các chuyên gia và các nhà hoạt động đã đưa ra một số biện pháp để chống trả vấn nạn này và giúp các thành viên trong cộng đồng tự bảo vệ
Lực lượng “ăn cháo đá bát” rất đông và lan nhanh như bệnh dịch, nhưng chưa bao giờ được công khai cho dân biết để dân bàn, dân kiểm tra. Ngược lại, dân lại là nạn nhân của đám ong nuôi trong tay áo từ bao năm nay. Chúng nằm trong ngành Tuyên giáo, trước đây gọi là Ban Tư tưởng-Văn hóa Trung ương và Ban Khoa giáo Trung ương. Sau lưng đảng còn có đội ngũ chuyên nghề nói thuê và viết mướn gồm Báo cáo viên và Dư luận viên được trả lương bằng tiền thuế của dân.
Vào sáng ngày 1 tháng 5-1975 Trung tá bác sĩ Hoàng Như Tùng, nguyên chỉ huy trưởng Quân Y viện Phan Thanh Giản - Cần Thơ, mặc đồ dân sự, trong tư thế quân phong, đưa tay lên chào vĩnh biêt Tướng Nguyễn Khoa Nam, Tư lênh Quân Đoàn IV, Quân Khu IV, Vùng 4 Chiến Thuật, trước sự kinh ngạc của một nhóm sĩ quan cấp cao của bộ đội cộng sản vì sự dũng cảm của bác sĩ Trung Tá Hoàng Như Tùng. Một sĩ quan của bộ đội cộng sản mang quân hàm thiếu tá tiến đến và yêu cầu bác sĩ Hoàng Như Tùng nhận diện Tướng Nguyễn Khoa Nam.
Sách này sẽ được ghi theo hình thức biên niên sử, về các sự kiện từ ngày 8/5/1963 cho tới vài ngày sau cuộc chính biến 1/11/1963, nhìn từ phía chính phủ Hoa Kỳ. Phần lược sử viết theo nhiều tài liệu, trong đó phần chính là dựa vào tài liệu Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ “Foreign Relations of the United States 1961-1963”, một số tài liệu CIA lưu giữ ở Bộ Ngoại Giao, và một phần trong sách “The Pentagon Papers” của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, ấn bản Gravel Edition (Boston: Beacon Press, 1971). Vì giờ tại Việt Nam và Hoa Kỳ cách biệt nhau, cho nên đôi khi ghi ngày sai biệt nhau một ngày.
Tôi là anh trưởng trong gia đình, với 9 đứa em cả trai lẫn gái, nên trách nhiệm thật khó khăn, từ nhân cách cho đến cuộc sống. Nhưng may mắn tôi gặp được những người anh ngoài xã hội để noi gương và học hỏi. Một trong số những nhân vật hiếm hoi đó, chính là anh Nguyễn Văn Tánh, người mà tôi đã có cơ hội được tiếp tay hỗ trợ và đồng hành cùng anh trong suốt 20 cuộc Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế Liên Hiệp Quốc tại thành phố New York từ 20 năm qua.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.