Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Đại Việt và Giải Pháp Quốc gia

05/08/202014:33:00(Xem: 917)
Nguyen Ngọc Huy
Hình Nguyễn Ngọc Huy, Đảng trưởng TĐV.(tác giả gửi)

Trong lịch sử cách mạng tranh đấu giành Độc lập Việt nam gần đây, có 2 Đảng Cách mạng có tuồi thọ cao nhứt là Việt nam Quốc dân Đảng và Đại việt Quốc dân Đảng. Đảng cộng sản tuy xuất hiện năm 1930, sau Việt nam Quốc dân Đảng, nhưng không phải là đảng tranh đấu cách mạng cho Độc lập dân tộc, mà tranh đấu cho quyền lợi của phong trào cộng sản quốc tế. Vì người cộng sản không có dân tộc và không có đất nước riêng của họ.

Hai lãnh tụ của hai Đảng ái quốc, Việt nam Quốc dân Đảng và Đại việt Quốc dân Đảng, đều hi sanh sớm ở tuổi thanh niên. Nhơn đây, tưởng không nên quên lãnh tụ Đại việt Duy Dân, một nhà tranh đấu ái quốc, để lại một pho lý thuyết chánh trị khá đồ sộ hảy còn giá trị thực tế, cũng hi sanh ở tuổi 25. Đó là cái bất hạnh lớn của dân tộc, trái lại, là cái may mắn có một không hai của phe cộng sản phi dân tộc.

Mất lãnh tụ, ba Đảng ái quốc này vẫn tiếp tục tranh đầu chống cộng sản và thực dân pháp để khôi phục nền độc lập dân tộc. Riêng Đại Việt Quốc dân Đảng, chủ yếu là cánh Nam kỳ, chủ trương ủng hộ Cựu Hoàng Bảo Đại, vận động thực hiện giải pháp Bảo Đại, bước đầu thiết lập Quốc gia Việt nam không cộng sản để tạo thế tranh đấu cho tình hình mới, vừa để phủ nhận cái Việt nam Dân chủ Cộng hòa của Hồ Chí Minh ra đời ngày 2/9 ở Hà nội do cướp được chánh quyền của chánh phủ Trần Trọng Kim đang bỏ ngỏ. Tích cực vận động giải pháp Bảo Đại, Đại Việt đã nhiều lần tham chánh. Mặc dầu phải đương đầu nhiều khó khăn, Đại Việt tái cơ cấu và vươn lên lớn mạnh. Giải pháp Bảo Đại thất bại do Tây trở lại nhưng Đại Việt vẫn kiên cường tồn tại và tiếp tục tranh đấu.

Đại Việt lưu vong

Thử nhìn lại việt nam vào thời điểm 1945. Ngày 9 tháng 3 thật sự chắm dứt 80 năm đô hộ thực dân pháp qua Tuyên ngôn độc lập của Hoàng Đế Bảo Đại, đem lại cho Việt nam sự độc lập, thống nhứt đất nước hoàn toàn từ Nam chí Bắc cho tới ngày 19 tháng 8. Sau đó,Việt nam lại bị tái đô hộ do Hiệp ước 6 tháng 3 của Hồ Chí Minh ký với Pháp để Đô đốc d' Argenlieu trở lại Hà nội. Trước tình hình mới này, những người quốc gia thấy phải làm lại cuộc tranh đấu.

Trong hoàn cảnh việt nam, người yêu nước chơn chánh không có chổ đứng. Họ không thể theo Việt minh cộng sản mà cũng không thể ngã theo Tây được. Tiếp tục chiến đấu chống Vìệt minh và chống Tây, Đảng Đại việt sẽ phải tổ chức lại hàng ngũ, xét lại đường lối cho phù hợp với tình hình mới nhằm mục tiêu không thay đổi là khôi phục nền Độc lập Dân tộc.

Ở Việt nam, Đại Việt bị Việt minh hảm hại. Một số đảng viên vâng lời Đảng trưởng tìm cách trốn qua miền nam nước Tàu. Trương Tử Anh nghĩ tới thành lập ở Tàu một « Trung tâm chánh trị » với Cụ Trần Trọng Kim và những cán bộ nồng cốt như Nguyễn Tôn Hoàn, Đặng văn Sung, Bùi Diễm, Nguyễn Quang Minh, Phạm Khải Hoàn, Hồ Nhựt Tân, Đặng Vũ Lạc, Mai văn Hàm, …Những người này chia ra làm 4 nhóm lần lược đi qua Tàu bằng 4 ngã khác nhau. Khi qua tới bên Tàu, họ sẽ tìm cách gặp lại nhau ở Hồng kông là điểm hẹn chánh và sẽ liên lạc với Cựu Hoàng Bảo Đại. Với điều kiện địa lý và cách đi riêng rẻ như vậy, việc gặp lại nhau không phải dễ dàng. Mặt khác, họ còn bị mật thám tây ở Tàu theo dõi. Nhưng dầu sao, họ vẫn bị nguy hiểm ít hơn những đồng chí của họ ở lại Việt nam, vừa bị Việt minh đàn áp, truy lùng, vừa bị Tây bố ráp, bao bố nhìn mặt.

Cho tới lúc giải pháp Bảo Đại thành hình, ngoài số thanh niên qua lại biên giới Việt-Tàu thường xuyên, đảng viên Đại Việt và VNQDĐ hoạt động dài hạn trên đất tàu có tới 2500 người vào năm 1948 trong số đó có lối 250 cán bộ Việt minh trà trộn theo.

Đảng viên Đại Việt và VNQDĐ ở Miền nam nước Tàu hằng ngày theo dõi diển tiến của tình hình việt nam, tuy phương tiện thông tin và liên lạc với Việt nam vô cùng khó khăn. Phần đông nôn nóng muốn trở về Việt nam để có điều kiện hoạt động dễ hơn.

Ở Quảng đông, VNQDĐ và Đại Việt vận động thống nhứt hai đảng để tăng cường sức mạnh, chỉ còn chờ đợi sự chấp thuận của hai đảng trưởng Vũ Hồng Khanh và Trương Tử Anh. Nhưng sáng kiến thống nhứt lực lượng đã trở thành không còn quan trọng nữa vì ở Hồng Kông, Cựu Hoàng Bảo Đại cũng đang vận động kết hợp người quốc gia chung quanh ông. Với tính chính thống, Cựu Hoàng có thể tạo được một tình thế mới để cho các đảng phái quốc gia có điều kiện hoạt động công khai cho một giải pháp chánh trị việt nam Độc lập không cộng sản và thoát ra khỏi Liên Hiệp Pháp.

Nguồn tin Đại Việt chọn ủng hộ Cựu Hoàng như giải pháp cho Việt nam được Đặng văn Sung đính chánh. Tuy nhiên, sau đó, Đặng văn Sung nhận hai nhiệm vụ quan trọng từ Trương Tử Anh là báo cáo tình hình ở Tàu vừa tìm nguồn tài chánh cho Đại Việt và liên lạc với Trần Trọng Kim và Bảo Đại. Với Cụ Kim, giải pháp Bảo Đại vẫn được Cụ ưu ái.

Không cần vai trò Cố vấn tối cao làm kiểng của Bảo Đại nữa, Hồ Chí Minh gởi ông qua Tàu ngầm ý cô lập ông. Những ngày đầu khổ sở, túi không có một đồng xu, nhờ hảo tâm của bạn bè sống qua ngày, sau ông mới được Ngân hàng Đông dương giúp đều đặng tiền bạc nên ông mới tới ở Khách sạn Gloucester, Queens Road. Tại đây, ông gặp nhơn viên an ninh của Tòa Lãnh sự Pháp có nhiệm vụ theo dỏi người việt nam tới đây, ông ngỏ ý muốn đi Quảng đông du lịch vài ngày. Sự thật, ông muốn gặp Cụ Trần Trọng Kim và những người việt nam quốc gia ở đây. Nhơn đó, nếu thuận tiện, ông xin gặp Tưởng Giới thạch để biết quan điểm của người tàu vể vấn đề việt nam hiện nay. Tới Quảng đông, Cựu Hoàng được Lảnh sự Pháp, một Giám mục và một nhơn viên Ngân hàng Đông dương đón tiếp. Ông cũng gặp Cụ Trần trọng Kim nhưng không có tin tức gì mới và quan trọng về tình hình việt nam. Cựu Hoàng đặc biệt để ý tới tình cảnh túng thiếu cực kỳ nghiêm trọng của gia đình Cụ Kim. Ông mời Cụ Kim theo ông tới Hồng kông. Ở đây, ông được một Linh mục của Phái bộ Truyền giáo Hải ngoại khuyên ông nên về Sài gòn và ở trong khu vực kiểm soát của pháp để được bảo vệ an ninh. Cụ Nguyễn Hải Thần, Đại việt, Việt nam Quốc dân Đảng và nhiều nhơn sĩ quốc gia khác cùng khuyên ông nên nhận lảnh nhiệm vụ thực hiện môt giải pháp quốc gia. Mọi người đều bày tỏ lòng ủng hộ ông.

Những suy nghĩ bước đầu

Năm 1947, Cựu Hoàng nghĩ phải quyết định tham dự vào cuộc tranh đấu cho nền độc lập của đất nước. Ông chọn dựa trên những người nồng cốt của Đại Việt như Nguyễn Tôn Hoàn, Đặng văn Sung, Nguyễn Xuân Việt và những người quốc gia độc lập để tạo thế ứng xử với những tham vọng của pháp. Ông tiếp môt đặc phái viên của chánh quyền pháp và đặt điều kiện với Pháp: « Pháp phải chấm dứt chiến tranh, phải trao trả độc lập và sự thống nhứt cho Việt nam; không có một giải pháp nào khác cả»*. Ngày 9/9/1947, Cựu Hoàng từ Hồng Kông đưa ra lời hiệu triệu các đảng phái và người việt nam quốc gia ở trong nước và ngoài nước để ông nói về một giải pháp và vai trò của ông tìm kiếm độc lập cho Việt nam. Sự hưởng úng rất rộng rải. Đảng phái tổ chức những buổi thảo luận về đề nghị giải pháp Việt nam của ông đưa ra kéo dài cả tuần, sau cùng dẩn tới hai ý kiền có giá trị như kết luận: Việt nam Cộng hòa và Việt nam Quân chủ Lập hiến.

Những người tham dự hội nghị, trước ý kiến mâu thuẩn chưa có giải pháp, không muốn Cựu Hoàng tự ý vội thương lượng sớm với Pháp, nhưng không thể để mất ông vì mất ông thì chỉ còn Việt Minh là lực lượng việt nam duy nhứt đối thoại với Pháp mà thôi.

Lo ngại sự tranh chấp kéo dài sẽ làm cho tình hình thêm phức tạp, Cựu Hoàng đưa ra một bản tuyên bố gởi cho toàn dân việt nam, trong đó ông không quên lến án Việt Minh độc tài, bày tỏ ý kiến ông sẽ đứng ra giải quyết tình hình việt nam, đem lại sự thống nhứt và độc lập cho xứ sở. Qua lời kêu gọi này, người ta thấy Cựu Hoàng muốn xác định vị trí của ông là trên mọi đảng phái và mọi tranh chấp: « …Việt nam thống nhứt, mọi người dân việt nam sẽ tái thiết đất nước xinh đẹp của mình trên những cơ sở mới, sức mạnh của chúng ta bắt nguồn từ những giá trị truyền thống dân tộc»*. Cũng qua lời kêu gọi, Cựu Hoàng muốn cho mọi người thấy ông không thừa nhận sự hiện diện của Việt Minh, không có một «giải pháp hồ chí minh» cho Việt nam và kêu gọi cả những người việt nam còn kẹt trong hàng ngũ Việt Minh hảy trở về với hàng ngũ quốc gia.

Từ nay, Pháp có một người đối thoại đại diện thật sự cho chánh nghĩa việt nam. Cựu Hoàng tin tưởng rồi đây Pháp sẽ phải nhượng bộ cho Việt nam độc lập thật sự .


Ông Nguyễn Tường Tam ở lại Hồng kông để theo dõi Ông Bảo Đại vì không đồng ý Ông Bảo Đại chọn Tướng Nguyễn văn Xuân làm Thủ tướng vì cho rằng đó là người của Tây hoàn toàn. Do sự khám phá của cảnh sát Anh, nhiều người mới biết phe Ông Nguyễn Tường Tam có âm mưu hạ bệ Ông Bảo Đại để chuẩn bị cho giải pháp một Việt nam Cộng hòa khi thấy Ông Bảo Đại được sự ủng hộ rộng rải và vai trò của ông trở thành quan trọng cho vấn đề việt nam *. Ông Nguyễn Tôn Hoàn tuy không đồng ý Ông Bảo Đại có ý chọn Tướng Nguyễn văn Xuân lập chánh phủ nhưng ông lo ngại sự xung đột giữa phe quốc gia với nhau rất nguy hiểm trong lúc này nên đứng ra giàn xếp. Có thể nghĩ Ông Nguyễn Tôn Hoàn thấy vai trò của Nam kỳ quan trọng trong việc thống nhứt quốc gia ? Không đưa đuợc Nam ký vào một chánh phủ Trung ương thì làm sao thực hiện một Việt nam thống nhứt. Hơn nữa, Ông Bảo Đại, trước quốc tế, còn giữ được tính chính thống quốc gia. Ông đã tuyên bố hủy bỏ tất cả Hiệp ước bất bình đẳng với Pháp, khôi phục lại nền độc lập cho Việt nam, ít nhứt trên pháp lý quốc tế.

Đến đây, người Pháp bắt đầu hiểu được những toan tính kín đáo của Ông Bảo Đại nhờ cảnh sát lượm được mấy chữ viết tay của Cụ Trần Trọng Kim về Cưụ hoàng: « Cựu Hoàng không bao giờ nghĩ sẽ trở lại ngôi vua vì trở lại ngôi vua không có gì khác hơn là làm vua bù nhìn dưới sự đô hộ của thực dân. Nếu ông trở lại là trở lại theo tiếng gọi của quốc dân. Sự trở lại của ông phải đồng nghĩa với sự độc lập của Việt nam »*.

Năm 1947, mặc dầu nhiều khó khăn vì đang sống lưu vong trên đất tàu, Đại Việt vẫn giữ quyết tâm, tái cơ cấu từng phần để có thể lấy những quyết định quan trọng và tham gia tranh đấu cho vận mệnh đất nước. Về phần Cựu Hoàng, ông chọn cái nhìn của Đại Việt mà không theo quan điểm của bộ phận Việt nam Quốc dân Đảng lưu vong.

Đại Việt ủng hộ Cựu Hoàng, sửa soạn cho ông về Việt nam bằng 3 dự án: tạo một phong trào quần chúng chánh trị ủng hộ Bảo Đại, tổ chức một phong trào thanh niên ủng hộ Bảo Đại và giử một chơn trong kháng chiến để nhằm kéo những người kháng chiến không cộng sản trở về * . Nhưng qua năm 1948, Ông Bảo Đại quyết định chọn Tướng Nguyễn văn Xuân lập Chánh phủ Trung ương Lâm thời. Đại Việt đành phải đứng ra ngoài và chờ cơ hội khác. Trong lúc đó, Việt Minh gia tăng khủng bố, ám sát để tố cáo chánh phủ Bảo Đại tay sai của thực dân, bất lực không giử được an ninh cho dân chúng, vừa tiêu diệt những người yêu nước thật sự . Những cái chết của Giáo chủ Phật Giáo Hòa Hảo, Nguyễn văn Sâm, Hồ văn Ngà,…đủ tố cáo cái dã tâm của Hồ Chí Minh là không bao giờ từ bỏ khủng bố nhơn dân.

Quốc gia Liên hiệp

Quốc gia Liên hiệp là một tập họp những người quốc gia nhằm ủng hộ giải pháp Bảo Đại. Ở Trung, từ năm 1946, hai ông Trần văn Lý và Ngô Đình Diệm thành lập một tổ chức cùng danh xưng và cùng mục tiêu. Qua năm sau, Quốc gia Liên hiệp ở Trung sáp nhập vào Mặt trận Quốc gia Liên hiệp trong Nam do Bs Lê văn Hoạch, người Cao Đài, thành lập. Trong lúc đó, cũng có một Mặt trận Quốc gia Liên hiệp do Ông Vũ Tam Anh thành lập trong kháng chiến và tách ra. Nhưng tổ chức này không tồn tại lâu khi rút về Sài gòn.

Cuối năm 1947, một Ủy Ban Chỉ đạo gồm mươi người: Nguyễn Tôn Hoàn làm Tổng Thư ký, Tướng Nguyễn văn Xuân làm Cố vấn Danh dự, thành viên là Đại diện Công giáo, Cao Đài, Phật giáo Hòa hảo, Liên Minh Dân chủ của Bs Đỗ Dư Ánh, Khối Quốc gia Kháng chiến, Phân bộ Quốc gia Liên hiệp ở Trung do Ngô Đình Luyện đại diện, Đại diện Tin Lành,.. được thành lập để hướng dẩn hoạt động của Quốc gia Liên hiệp ủng hộ giải pháp Bảo Đại.

Lực lượng ủng hộ giải pháp Bảo Đại đưọc thống nhứt trong đó 2 nhơn vật tích cực ủng hộ Cựu Hoàng là Ngô Đình Diệm và Nguyễn Tôn Hoàn. Đây là thời điểm mà 2 người này khắn khít với nhau và hợp tác với nhau chặt chẻ. Nhờ đó, Ông Bảo Đại được một lực lượng chánh trị mạnh ủng hộ để ông về nước lập một chánh phủ quốc gia.

Qua tháng giêng 1948, Tổ chức Quốc gia Liên hiệp gởi Cựu Hoàng một bản kiến nghị ủng hộ ông và đồng thời yêu cầu ông dẹp bỏ Phái đoàn Đại diện Việt nam ở Paris vốn thân Việt Minh.

Phía Pháp, với Bollaert, nhìn nhận chánh thức Bảo Đại là người đối thoại giàn xếp vấn đề việt nam, nhưng quan điểm của pháp vẫn nhằm hạn chế chủ quyến của Việt nam. Để biết ý kiến của Quốc gia Liên hiệp, tức ý của các tổ chức chánh trị, Cựu Hoàng triệu tập các ông Trần văn Lý, Ngô Đình Diệm và Tướng Nguyễn văn Xuân tới Hồng kông. Hai ông Trần văn Lý và Ngô Đình Diệm phản đối đường lối của Pháp quyết liệt. Sau khi nghe ý kiến của Đại diện Quốc gia Liên hiệp, Cựu Hoàng qua Luân đôn, rồi Genève. Lúc này, ông biết chánh phủ hữu phái ở Paris, với một bộ phận đảng De Gaulle (gaulliste) tỏ ra khó chịu vì ông đã loại Việt Minh ra khỏi chánh trường việt nam. Trước dư luận pháp, trong một buổi họp báo ở Genève, ông lập lại quan điểm của ông về một giải pháp cho Việt nam « …Pháp phải trao trả lại cho tôi quyền lãnh đạo Việt nam độc lập, ba kỳ thống nhứt, với các sắc tộc thiểu số Miền Bắc, Trung và Nam. Có như vậy vấn đề viêt nam mới được giải quyết và việc này làm được »*.

Được tin Cựu Hoàng sắp về, tháng 2/1948, các ông Nguyễn Tôn Hoàn, Đinh Xuân Quảng, Nguyễn Hữu Trí, Ngô Đình Diệm đều vội vả qua Hồng kông chờ đón Bảo Đại từ Genève trở lại. Ông Ngô Đình Diệm lúc bấy giờ là người được hiểu sẽ được Cựu Hoàng chỉ định lập chánh phủ. Ông Diệm giữ sẳn một dự án chánh trị chờ có cơ hội áp dụng*. Dự án gồm 5 điểm: 


1/ chánh thể quân chủ nghị viện, 

2/ thiết lập nền đôc tài quốc gia, 

3/ tuyển mộ và canh tân cán bộ chọn lựa trong những chiến sĩ quốc gia và công giáo, 

4/ chống hối lộ, 

5/ dẹp bỏ tận gốc Việt Minh.

Việt nam Quốc gia

Dựa thế của Quốc gia Liên hiệp trong chánh phủ Nguyễn văn Xuân, Ông Nguyễn Tôn Hoàn tổ chức lại Đại Việt trong Nam cho phù hợp với đường lối cách mạng của Đại Việt. Ông thành lập Thanh niên Bảo quốc Đoàn như Thanh niên Tiền phong trước kia làm lực lượng xung kích đánh cộng sản ngay trên mặt trận thanh niên và cách mạng.

Ông Đỗ văn Năng thông báo Tướng Xuân Thanh niên Bảo quốc Đoàn sẽ tổ chức Đại hội đầu tiên ở rạp hát Tân định và được chánh phủ nhìn nhận và ủng hộ. Từ 200 thanh niên đoàn viên với 70 cán bộ lãnh đạo, tăng lên 2000 chỉ trong vài ngày. Năm tháng sau, khắp các tỉnh Miền Tây đều có Thanh niên Bảo quốc Đoàn ra đời trước sự hưởng ứng nồng nhiệt của dân chúng.

Cựu Hoàng ủy nhiệm Tướng Nguyễn văn Xuân lập Chánh phủ Trung ương Lâm thời. Đại Việt không mặn mà với chánh phủ nhưng cần vai trò của chánh phủ. Trước biến cố quan trọng này, cuối năm 1948, Đại Việt ra chỉ thị cho cán bộ lãnh đạo đảng* :

- Đối với Cựu Hoàng, hiện là người duy nhứt có thể chánh thức tranh đấu cho nền Độc lập và Thống nhứt quốc gia;

- Đối với Chánh phủ Trung ương Lâm thời, vì gồm nhiều phần tử phức tạp, chúng ta không ủng hộ nhưng không phê phán để lật đổ, phê phán hành động của nhơn viên chánh phủ nhưng không đụng chạm tới đời tư;

- Đối với Pháp, Đại Việt chủ trương một nền độc lậo và Việt nam thống nhứt trọn vẹn, từ Ải nam quan tới mủi Cà mau.

Trên phương diện tranh đấu chánh trị việt nam, những năm 1947 và 1948 có tính cách quyết định của Đại Việt. Sau 1946, Đại Việt bị phân hóa và suy yếu do Việt Minh tấn công. Chính nhờ một nhóm nhỏ cán bộ giỏi mà Đại Việt đã tìm lại được cho mình thế đứng vững vàng. Thay vì chạy qua Tàu và ở lại bên đó, Đại Việt đã khéo léo sử dụng con bài Pháp để tồn tại và tiếp tục tranh đấu nhưng vẫn giử lập trường chống thực dân để giành độc lập.

Trong hoàn cảnh vô cùng phức tạp và khó khăn của Việt nam từ 1947 tới 1954, khó khăn về mặt chánh trị vì bị áp lực từ hai phía Pháp và Việt Minh cộng sàn, về mặt tâm lý, khi tránh Việt Minh chì có con đường rút về Thành, công khai tranh đấu, thì bị lên án đầu hàng giặc, Đại Việt đã tham gia chánh quyền, khai sanh ra một Việt nam Quốc gia và xây dựng nó vững mạnh cho tới 30/04/75. Phải nhìn nhận đó là một thành công lớn của Đại Việt và Đại Việt Miền nam.



Ghi chú:

* Trích François Guillemot .

-Mời đọc thêm Luận án Tiến sĩ sử học «Đại Việt, Indépendance et Révolution au Việt nam. L'échec de la troisiềme voie (1938 – 1955) de François Guillemot »,( Trường Ecole Pratique de Hautes Etudes, Paris XVI, do Ed Les Indes savantes, Paris, xuất bản năm 2012. Luận án được ông François Guillemot thực hiện rất công phu. Nhứt là về mặt tài liệu gốc vô cùng phong phú.


-Gọng Kìm Lịch sử của Bùi Diễm, xb Phạm Quang Khai, Huê kỳ, 2000.

-Việt nam Máu Lửa của Nghiêm Kế Tổ, xb Xuân Thu, Huê kỳ, 1989.



Nguyễn văn Trần, Paris (nhớ Gs Nguyễn Ngọc Huy nhơn lễ giổ thứ 30)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.