Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Tổ Quốc & Tổ Cò

06/07/202010:52:00(Xem: 818)

blank

  
Tổ quốc thân yêu ơi có Đoàn tôi sẵn sàng

Hiến dâng người đây sức tuổi hai mươi

   Xuân Giao


Tôi có dịp sống qua nhiều nơi và nhận thấy là không nơi đâu mà những từ ngữ “tổ quốc,” “quê hương,” “dân tộc” …  được nhắc đến thường xuyên – như ở xứ sở của mình: tổ quốc trên hết, tổ quốc muôn năm, tổ quốc anh hùng, tổ quốc thiêng liêng, tổ quốc bất diệt, tổ quốc muôn đời, tổ quốc thân yêu, tổ quốc trong tim … “Quê hương” và “dân tộc” cũng thế, cũng: vùng dậy, quật khởi, anh dũng, kiên cường, bất khuất, thiêng liêng, hùng tráng, yêu dấu, mến thương … 

Người Việt, nói chung, Dù ở đâu vẫn Tổ Quốc trong lòng/ Cột biên giới đóng từ thương đến nhớ. Nhìn từ xa thì như thế, đã đành. Sống ngay giữa lòng quê hương đất nước, nơi mà từ chỗ ngủ đến miếng ăn đều được phân phối với tiêu chuẩn rất bất công và khe khắt, cũng vẫn có kẻ nắn nót viết ra được những câu thơ vô cùng trìu mến: Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng?

Say mê (hay si mê) tới cỡ đó nên dân Việt sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu khi đất nước đang cần với tấm lòng phơi phới tương lai. Ngoài VN, có lẽ, không có nơi nào khác mà con người tận tình với quê hương đến thế. Tuy thế, cũng không đâu mà tổ quốc bạc bẽo và vô nhân như ở cái xứ sở khốn nạn này:



       

Những mẩu tin ngăn ngắn như trên đọc (hay nghe) được hằng ngày, suốt từ năm này qua năm khác, trên mọi cơ quan truyền thông của Nhà Nước và đều có kết luận y hêđt như sau: “Rất mong đồng chí, đồng đội và những tấm lòng hảo tâm trong cả nước giúp đỡ để vợ chồng thương binh Phạm Minh Lệ sớm vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Mọi sự giúp đỡ xin gửi về địa chỉ: Ông Phạm Minh Lệ, tổ 13, thị trấn Đông Anh (Đông Anh, Hà Nội) hoặc Phòng Bạn đọc- Cộng tác viên, Báo Quân đội nhân dân, số 7 Phan Đình Phùng, TP Hà Nội. Số tài khoản báo: 05211.012.83003, tại Ngân hàng TMCP Quân đội chi nhánh Điện Biên Phủ, TP Hà Nội.”


Báo đài kêu gọi của đồng chí, đồng đội, đồng bào giúp đỡ thương binh và sẵn sàng cho mượn địa chỉ hay tài khoản ngân hàng để nhận giúp tiền hổ trợ. Thật là tử tế và qúi hoá. Chỉ có điều đáng tiếc là những cơ quan truyền thông không bao giờ có một lời nào nhắc đến trách nhiệm của Bộ Thương Binh Xã Hội hay “lòng hảo tâm” của Hội Cựu Chiến Binh VN cả. Lý do, dường như, hy sinh và cống hiến máu xương cho tổ quốc ở đất nước này chỉ là con đường một chiều (one way traffic) nên chỉ có đi thôi chứ  có lại.


FB Huong T Nguyen góp ý:


“Báo đảng nhà sản vừa đăng cái tin, vị bộ đội nào đó hy sinh đã 50 năm mà vẫn chưa được công nhận liệt sĩ… Ôi chỉ là chuyện nhỏ, nhiều người chỉ bị thương tật, sống sờ sờ vậy mà bao nhiêu năm dài vẫn không kiếm được cho mình cái giấy công nhận thương binh, bẩn thỉu, bất công hơn nữa là có những ông bộ đội đã được đem về chôn trong nghĩa trang khi người nhà muốn đem về quê quán cho gần ông bà cha mẹ, cũng phải chuồi tiền triệu cho quản trang mới được bốc dỡ hài cốt đem về quê quán… 


Bị cướp công, bị bỏ rơi, bị quên lãng không phải là sự vô tình hay thiếu sót của một số cán bộ chuyên trách, Mà chính là là sự vô ơn, dối trá, lừa bịp xuyên suốt tư tưởng cộng sản, một sự thật hiển nhiên về điều này là không riêng chi các người lính trong cuộc nội chiến tương tàn nam bắc, chúng còn mượn cớ là khó xác minh sự việc hy sinh hay thương tật trên chiến trường, mà cả những người hy sinh để chống quân xâm lược bắc kinh trên biển cũng như trên biên giới sau năm 1975 cũng được đảng cộng chơi trò phớt lờ…”



blank


Sau khi đã đánh thắng mấy đế quốc to, tổ quốc lại kêu gọi người dân thi hành một loại nhiệm vụ quan trọng khác (“Đi Xuất Khẩu Lao Động”) bằng những lời lẽ cũng hấp dẫn y như khi ra tiền tuyến vậy: Đường ra trận mùa này đẹp lắm. Đường sang Mỹ cũng đẹp như mơ – theo Tạp Chí Thể Thao, đọc được vào hôm 18 tháng 04 năm 2019: 

Công ty Cổ phần tiến bộ Quốc tế AIC và Trung tâm XKLĐ Viracimex vừa được Bộ LĐTB&XH; đồng ý đưa lao động sang Mỹ làm việc thí điểm, các nghề thợ hàn, cắt cỏ và hái cam.

Lương 5.000 USD/tháng, thời hạn 1-3 năm

Theo bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn – Chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ Công ty Cổ phần tiến bộ Quốc tế AIC, Công ty đã có một vài đơn hàng với đối tác đưa lao động sang Mỹ làm việc ở lĩnh vực hàn, cắt cỏ, trang trại (hái cam)…Để đủ tiêu chuẩn sang Mỹ làm việc, lao động phải trong độ tuổi từ 20-40, đã lập gia đình. Lương tháng của lao động từ 5.000 USD trở lên, chi phí đi XKLĐ tuỳ thuộc vào mức lương. Đặc biệt, trong một nhóm lao động cùng quốc tịch, cùng làm một nơi thì chỉ cần 1, 2 người biết tiếng Anh để phiên dịch cho cả nhóm.

Một thuận lợi của các hợp đồng này là LĐ ký theo từng năm một nhưng mỗi năm được về nước một lần, hết hợp đồng, nếu làm tốt được ký tiếp đến hết 3 năm. Nếu làm tốt và chủ sử dụng có nhu cầu thì được cấp thẻ xanh (thẻ lưu trú) và nhiều ưu đãi khác. Cả AIC và Viracimex đều đang xúc tiến những hợp đồng đầu tiên. Trước mắt là 8 thợ hàn đi đợt đầu cho cả 2 DN, sau đó là 40 lao động làm vườn. Hiện các DN đang cho lao động đợt 2 tập huấn cắt cỏ ở các sân golf. Dự kiến, đầu năm  sẽ đưa lao động đợt đầu đi và trong năm sẽ đưa nhiều hợp đồng đi làm y tá.

Thiệt là quá đã và quá đáng!

Rất nhiều trường hợp “quá đáng” đã xẩy ra, khắp mọi nơi: 

Những lời kêu cứu như trên xuất hiện đều đặn trên mặt báo (từ thập niên này sang thập niên khác) nhưng tuyệt nhiên cũng không một ông hay bà nhà báo quốc doanh nào đặt vấn đề về vai trò của những Đại Sự Quán hay Toà Tổng Lãnh Sự VN. Cứ y như thể cả Bộ Ngoại Giao lẫn Bộ Thương Binh Xã Hội VN đều – hoàn toàn – hoàn toàn vô can với tất cả những vấn đề thượng dẫn. 


blank


Hoá ra, cũng như nghĩa vụ quân sự, nghĩa vụ lao động cũng chỉ là con đường một chiều thôi. Mà như thế, nghĩ cho cùng, vẫn cứ còn được coi là một điều may. May hơn trường hợp của những kẻ đã trót dại đóng góp tài chính cho chế độ hiện hành. Không ai nhận lại được một lời cảm ơn xuông, đã đành. Có kẻ còn bị sỉ nhục tàn tệ trước khi hành hình. Kẻ khác tuy thoát chết nhưng mất trắng tài sản, và con cháu bị đối xử phân biệt vì … thuộc thành phần tư sản!


Đ.. mẹ nhân tình đã biết rồi!
Lạt như nước ốc bạc như vôi.


Tác giả hai câu thơ trên – Nguyễn Công Trứ – từ trần ở Việt Nam vào năm 1858 nên người không biết rằng “nhân tình” ở đất nước này, ngày nay, không còn như thế nữa: chả những đã lạt như nước ốc (và bạc như vôi) mà còn thấm đẫm máu hồng và nước mắt đắng cay của người trong cuộc nữa cơ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau khi triều đại nhà Thanh sụp đổ và trước năm 1950, khu vực tương ứng với Vùng Tự Trị Tây Tạng (TAR) ngày nay thực tế là một quốc gia độc lập. Đất nước này [Tây Tạng] lúc đó đã tự phát hành tiền tệ và tem, và duy trì các mối quan hệ quốc tế. Tây Tạng tuyên bố có 3 tỉnh (Amdo, Kham và U-Tsang), nhưng chỉ kiểm soát tỉnh Kham phía tây và U-Tsang.
Như nhiều người khác, sự quý mến và ngưỡng mộ ông của tôi có lý do. Xem phim và đọc về ông, thỉnh thoảng lại dịch các bài viết xuất sắc của ông vốn dễ bắt gặp thì chúng thường là các bài nói chuyện sâu sắc, ý nghĩa, lan truyền niềm cảm hứng đến giới trẻ, người dân. Đặc biệt là những diễn từ với giới trẻ, tại các lễ ra trường đại học vào mỗi mùa bãi trường hàng năm.
Tiếng Việt của ta rất phong phú và có ý nghĩa thâm sâu. Khi áp dụng vào chính trị thì nghĩa chữ càng tím ruột, lộn gan lên đầu. Tỷ dụ như khi báo Nhân Dân, tiếng nói chính thức của Đảng và Nhà nước CSVN nghêu gao rằng “dân chủ là bản chất chế độ xã hội, vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự phát triển đất nước” (ngày 10/07/2020) thì dân Nam Kỳ Lục Tỉnh biết ngay đó là xạo ke, ba xạo, ba đía, hay là chuyện tào lao thiên địa, bá láp bá xàm.
Trong lịch sử cách mạng tranh đấu giành Độc lập Việt nam gần đây, có 2 Đảng Cách mạng có tuồi thọ cao nhứt là Việt nam Quốc dân Đảng và Đại việt Quốc dân Đảng. Đảng cộng sản tuy xuất hiện năm 1930, sau Việt nam Quốc dân Đảng, nhưng không phải là đảng tranh đấu cách mạng cho Độc lập dân tộc, mà tranh đấu cho quyền lợi của phong trào cộng sản quốc tế. Vì người cộng sản không có dân tộc và không có đất nước riêng của họ.
Đại dịch Vũ hán do virus cộng sản Bắc Kinh gây ra chưa dứt thì nhiều tổ chức, nhiều nước đã lập hồ sơ kiện Xi và đảng cộng sản Trung Quốc về tội dấu xử thật. Trong lúc đó, chánh phủ một số các nước khác cũng bị dân chúng khiếu kiện về tội không bảo vệ hữu hiệu xửc khỏe và đời sống dân chúng.
Sự tăm tối và độ hoang tưởng của các chú – xem ra – cũng ngang ngửa với các bác, chứ chả kém cạnh gì. Cỡ Lê Duẩn, Đỗ Mười, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc… e cũng chỉ “ngoan cố” và “ngu dốt” đến cỡ đó là cùng. Tuổi trẻ và những năm du học, ngó bộ, không giúp cho các chú đỡ “gù” hơn các bác bao nhiêu. Vậy mà các chú vẫn được coi như những ngôi sao đang lên (rising stars) trên chính trường nước Việt, một đất nước là vô phúc. Thiệt là họa vô đơn chí!
Trump có tâm tính độc tài nhưng nhiều cử tri vẫn ủng hộ tin rằng nền dân chủ Mỹ sẽ tiếp tục đứng vững cho dù có phải chao đảo thêm bốn năm nửa do những quyết định độc đoán của Trump. Cho nên bỏ phiếu cho Trump là cái giá cần phải trả vì Trump chống Tàu và sẽ ngăn chận khuynh hướng xã hội chủ nghĩa của phe cấp tiến trong đảng Dân Chủ. Điều này chẳng khác gì bán linh hồn cho ác quỷ vì không kẻ nào thương lượng với quỷ dữ trước đó nghĩ rằng mình sẽ suốt đời trở thành nô lệ cho cái ác.
(Lời người dịch: Là một trong những nhân vật cuối cùng còn sót lại của nhóm Big Six, sáu lãnh tụ chính yếu của phong trào dân quyền Hoa Kỳ vào thập niên 60, Dân Biểu John Lewis vừa qua đời vào ngày 17/07/2020 vừa qua, hưởng thọ 80 tuổi. Tốt nghiệp Thần Học và trở thành Mục sư, Dân Biểu John Lewis đã sát cánh cùng Mục Sư Luther King Jr. để trở thành một biểu tượng của phong trào dân quyền và nhân quyền Hoa Kỳ, cũng như là một dân biểu Quốc Hội có tầm ảnh hưởng lớn lao trong suốt hơn 30 năm qua. Tang lễ của ông được tổ chức trang trọng với sự tham dự và phát biểu của các tổng thống tiền nhiệm như Bill Clinton, George W. Bush và Barack Obama. Chúng tôi xin lược dịch bài điếu văn của Tổng Thống Obama đọc trong tang lễ của ông vừa được tổ chức tại thành phố Atlanta, Georgia hồi cuối tuần qua).
Ngày 24/6/2020, Cố vấn an ninh quốc gia Robert O’Brien nêu lên một sự thật phũ phàng là gần nửa thế kỷ qua các chính trị gia cả hai đảng, các nhà khoa bảng, nhà giáo dục, nhà báo, nhà kinh doanh Mỹ đều thụ động và ngây thơ (passivity and naivety) trước Trung cộng. Người Mỹ không biết sự khác biệt giữa người dân Trung Hoa và đảng Cộng sản, một tổ chức theo chủ nghĩa Marxist-Leninist, mà Tập Cận Bình là hiện thân của Joseph Stalin.
Giống như hầu hết các nước trên thế giới, Hoa Kỳ đang cố gắng vượt qua trận đại dịch COVID-19 và cuộc suy thoái kinh tế trầm trọng do lệnh đóng cửa của chính phủ. Tính theo tỷ lệ thường niên, nền kinh tế Mỹ đã giảm 5% trong quý đầu năm 2020 và trong quý hai vừa kết thúc, có thể giảm đến 40%, mức suy sụp mạnh nhất kể từ thời Đại Suy thoái năm 1930. Hơn nữa, hàng chục triệu công nhân đã mất việc, khiến tỷ lệ thất nghiệp trong tháng Tư tăng vọt lên mức cao sau Đại Khủng hoảng là 14,7%. Dù 70% những người bị sa thải hy vọng sẽ được gọi làm việc lại, nhưng không phải tất cả sẽ có việc, vì nhiều doanh nghiệp sẽ sát nhập, di dời hoặc tổ chức lại. Đúng vậy, lúc đầu, sự mở cửa lại của nền kinh tế đã dẫn đến tình trạng phục hồi mạnh mẽ, nó được dự kiến là sẽ tiếp tục trong quý ba. Việc làm đã tăng 2,5 triệu trong tháng Năm, trong khi dữ liệu từ các thẻ tín dụng và theo dõi di động cho tháng Năm và tháng Sáu cho thấy, mức phục hồi khá lớn từ lúc thấp trong tháng Tư, với hoạt động trong
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.