Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bà Ơi, Sao Mồm Bà To Thế? Sao Răng Bà Nhọn Thế!

08/06/202011:48:00(Xem: 703)

Chiều ngày 29/5 sau phiên xử phúc thẩm, một người dân ở xã Bình Phước, ông Lương Hữu Phước, đã trở lại toà án và nhảy từ lầu hai của toà để tự sát. Hình ảnh ông nằm chết, co quắp ngay trước sân toà nói lên nỗi tuyệt vọng, sự cô đơn cùng cực của người dân VN trước các phán quyết của toà án.

Tôi chạnh nhớ đến câu nói của thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh trong phiên phúc thẩm của anh: “một lũ bất nhân đã làm ra phiên toà bất công”.

Ngày 20/4 vừa qua, một Toà Án Nhân Dân cấp cao tại Hà Nội đã tuyên cho thầy Tĩnh một bản án lên đến 11 năm tù. Câu nói cuối của thầy Tĩnh trước toà, làm khắc sâu thêm hình ảnh nhem nhuốc của công lý, sự mất niềm tin của người dân vào ngành tư pháp hiện nay. 


“Một lũ bất nhân!” đó là khuôn mặt của lãnh đạo ĐCS và các chánh án của Toà Án Nhân Dân cấp cao Hà Nội. Nhưng đây không chỉ là khẳng định của riêng thầy Tĩnh, gia đình vợ con thầy, học trò của thầy mà là khẳng định của đa số người dân về thái độ của chính quyền, của toà án đối với dân. Đặc biệt là đối với tầng lớp thấp cổ bé miệng. 


Thế mà, Ban Tuyên Giáo lúc nào cũng nêu cao về sự khoan hồng, nhân từ, công minh, giáo dục của đảng trên khắp mọi ngõ nghách của truyền thông!?

Nhiều người bảo cái chết của ông Phước là chết hoài, chết phí,  khi dẫn điều ông chia sẻ trước đó trên face book: “Nếu cái chết của tôi làm thức tỉnh nền tư pháp tỉnh Bình Phước thì cũng đáng lắm chứ”. Nhận định đó không xa thực tế, vì trước ông Phước đã có người tự sát, ông Võ Chánh, trong một vụ xử về “tranh chấp quyền sử dụng đất” cũng sau phiên phúc thẩm tại toà án tỉnh Bình Phước.

Nhìn mặt ngoài thì cái chết của ông Chánh rơi vào khoảng không hư vô; cái chết của ông Phước chỉ như một ngọn đèn mù soi vào cái bóng đêm thăm thẳm của công lý. Thế nhưng cái khác ở đây là ngọn đèn đó đang soi rọi vào lương tri con người, và nó tạo nên những ám ảnh ray rức mà tôi nghĩ không chỉ riêng Ls Lê Ngọc Luân cảm nhận. Ông đau đớn chia sẻ: 

"Ở toà án, là nơi mà bao con người chờ đợi, hi vọng một phán quyết công minh, tình người. Thế nhưng, ở nơi ấy, họ chọn cách lấy dao rạch bụng (Cần Thơ), uống thuốc độc chết (Ninh Thuận), nhảy từ lầu 2 (Bình Phước)... nhằm chứng minh cho sự oan ức và trong sạch của mình."

Trong lúc cái chết của một người Mỹ gốc Phi, gây ra bởi một cảnh sát, đang làm bùng nổ những cuộc biểu tình ở khắp các tiểu bang Hoa Kỳ; những cái chết oan sai của người dân VN  làm cho chúng ta trông giống như đang sống ở thời đại trung cổ. Nhưng thử hỏi, công lý làm sao có thể có mặt, khi mà chúng ta thờ ơ với công lý, dửng dưng trước bất công?


Qua phiên phúc thẩm của Hồ Duy Hải, ai cũng nhận thấy rằng ngành tư pháp của ta lạc hậu. Thế nhưng, có một điều còn nhức nhối hơn - mãi đến tận giờ, chúng ta vẫn cam chịu sống mãi với cái lạc hậu ấy.


Biết bao nền văn minh nhân loại đã đi lướt qua ta. Tại sao người dân các quốc gia khác được luật pháp, được toà án bảo vệ, mà dân ta phải chịu án oan sai. Cái khác nhau ở đây chính là sự nhận thức và thái độ của con người. Steven Scott, một diễn giả đã cố vấn cho hàng triệu người trên thế giới về kỹ năng thay đổi cuộc sống, bảo rằng: “ Rất nhiều người đã đánh đổi tự do để nhận được sự an toàn, thậm chí họ không nhận ra điều đó. Có sự khác nhau giữa ‘một cơ hội bạn nắm được’ và ‘một cái bẫy bạn mắc phải’ ”


Cái bẫy nào dân tộc ta đã mắc phải? Chuyện gì đã xảy ra với các giá trị sống của một thế hệ sẵn sàng lao vào lửa đạn cho những điều tốt đẹp, nhưng lại chọn quay lưng lại với kiếp nạn của đồng bào mình? Từ Cải Cách Ruộng Đất, Nhân Văn Giai Phẩm, Xét Lại Chống Đảng, … máu, nước mắt của người vô tội, tràn trên những trang sử đau thương trong sự im lặng ghê rợn kéo dài hàng thế kỷ! Thiết nghĩ nếu số đông dân ta hành xử khác đi, có lẽ nền tư pháp của ta ngày nay đã khác, và có lẽ vận mệnh đất nước cũng khác.


Điều đau lòng là mãi đến tận giờ, dân ta vẫn ngoan ngoãn, tự nguyện sống trong cái bẫy ấy. Nếu đem những kịch bản gian dối của bộ công an trong vụ tấn công vào Đồng Tâm ra thế giới văn minh, người ta sẽ không thể nào hiểu được. Làm thế nào giữa thời đại công nghệ thông tin, lại có một chính quyền coi dân ấu trĩ như vậy. Nhưng làm sao trách được, khi dân ta không hành xử đúng mực, đúng tầm của mình.


Lại xin đơn cử một câu chuyện khác - cũng vào thời gian diễn ra phiên xử thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh, Hội đồng thẩm phán của Toà Án Nhân Dân Tối Cao dự định phác thảo tượng vua Lý Thái Tông làm biểu tượng công lý của Toà Án Nhân Dân. Với dự án này, tượng của nhà vua sẽ được đặt tại trụ sở hệ thống của các toà án trên toàn quốc. 

Keto by WolfRoad Wolves from Ghost Forest Last Paradise wolf werewolf fangs… Anime Wolf, Werewolf Art, Fenrir Tattoo, Arte Cholo, Wolf Hybrid, Saarloos, Beast Creature, Fantasy Wolf, Inspiration Quotes


Một đàng là án tuyên thật nặng cho một nhà giáo với những tội danh vu vơ, nhưng vẫn muốn dùng hình tượng nhân từ, công minh làm đại diện. Cả hai sự kiện xảy ra gần như cùng thời gian, nó làm ta liên tưởng đến hình ảnh của một con sói và mẩu đối thoại của nó với cô bé choàng khăn đỏ trong câu chuyện cổ tích tây phương: 


- Bà ơi! sao hôm nay tai bà to thế
- Tai bà to để nghe cháu rõ hơn.
- Bà ơi! sao hôm nay mắt bà to thế?
- Mắt bà to để nhìn thấy cháu rõ hơn.
- Bà ơi! sao hôm nay tay bà to thế?
- Tay bà to để bà nắm lấy cháu dễ hơn.
- Nhưng bà ơi! sao mồm bà to và nhiều răng thế!


Trông thì có vẻ diễu cợt, nhưng hình tượng minh hoạ thì không khác xa sự thật là mấy, tôi muốn nói đến cái cách tiếp cận giữa dân và chính quyền là thế. Một đàng cứ trắng trợn dối trá, một đàng gật gù với cái bánh vẽ như một phương thuốc xoa dịu lương tri. Bốn ngàn năm thăng trầm trong máu lửa rút lại thành câu thơ buồn của một cô giáo ở Hà Tĩnh - bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn!


Chuyện xây tượng đài nay đã tạm gác lại. Hy vọng rằng các vị trong Hội đồng thẩm phán hãy tập trung làm những điều thiết thực, hòng chấm dứt những cái chết oan trái của người dân sau các phiên xử. Khi nghĩ đến hình tượng, xin hãy nhìn đến cái biểu tượng sống của “công lý” qua xác thân co quắp của ông Phước, bên ngoài cánh cửa toà án, nơi các vị đang phục vụ.


Án oan sai đã chất đầy toà án, người lương thiện, liêm chính, đầy trong những nhà tù, chẳng có hình tượng nào có thể thay đổi được gương mặt của lãnh đạo ngoài việc thực thi công lý. Khi toá án thực thi công lý, hành xử đúng với những gì được ghi trong hiến pháp, chính là xây dựng biểu tượng, là tìm lại niềm tin nơi công chúng. Đừng hoài công dựng tượng đài, hình tượng sẽ không thay đổi được gì khi mà mồm và răng của đảng vẫn to và ghê rợn.



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Là một học sinh từng say mê môn sử, tôi không thể tưởng tượng được, có một ngày môn học đó bị khai tử!
Đảng Cộng Sản Việt Nam vừa cướp đất của người dân, vừa dâng đất cho Tàu Cộng. Việc cướp đất của người dân xảy ra một thời gian rất dài trên toàn lãnh thổ Việt Nam, tạo ra một khối dân oan khổng lồ đầy căm hận. Đã có nhiều trường hợp người dân bị giết trong hành vi cướp đất. Về việc bán đất cho Tàu Cộng, hiện nay có 149 doanh nghiệp Trung Quốc sở hữu đất trọng yếu về chiến lược quốc gia, ở biên giới Việt Trung và vùng ven biển thuộc 22 tỉnh và thành phố.
Người viết vốn dị ứng với xã hội chủ nghĩa và cảnh nhà nước lạm dụng quyền lực cho nên nghe đòi mở rộng vai trò của chính quyền để phục vụ xã hội là dán nhãn Mác-Xít theo cách nhìn nhà nước chẳng những không giải quyết mà còn tạo thêm vấn nạn (Government is not the solution to our problem, government is the problem – như Tổng Thống Ronald Reagan phát biểu). Tuy nhiên nghĩ lại thì oan uổng cho thành phần cấp tiến (progressive) khi một số đông trong đó vừa chống tư bản bất công lại chống độc tài cộng sản. Cho nên thiết tưởng cần phân biệt giữa hai mô hình Dân Chủ Xã Hội và Xã Hội Chủ Nghĩa, cọng thêm một khuông mẫu mới là Xã Hội Chủ Nghĩa theo màu sắc Trung Quốc.
Lạ nhỉ! Sao một công dân của một quốc gia Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc mà lại làm đơn xin “vào lại trại cải tạo”, hả Giời? Mà hạnh phúc ở Việt Nam đâu có quá xa vời hay quá tầm tay với của bất cứ ai. Nó tràn lan khắp hang cùng ngõ hẹp và tràn ngập khắp mọi nhà mà. Nơi đất nước này, đã có lúc, hễ ra ngõ là gặp anh hùng. Còn bây giờ, cứ mở mắt ra là thấy ngay hạnh phúc:
Lễ 14-7 hay Quốc khánh hằng năm cử hành trọng thể vì nó tượng trưng sự thống nhứt dân tộc, lịch sử và những giá trị lớn của đất nước. Lễ được cử hành theo truyền thống bằng một cuộc diễn binh lớn trên đại lộ Champs-Élysée, trước Tổng thống, trước nhiều quan khách và đông đảo dân chúng đầy hào hứng. Vì ảnh hưởng đại dịch vũ hán, lễ 14-7 năm nay thay đổi, nhẹ về hình thức, tập trung vào ý nghĩa vinh danh đội ngũ y tế, dân sự và quân sự, đã tận tình vì thiên chức, quên mình trước nguy hiểm chết người, lao mình vào việc chữa bịnh dịch Covid-19 cực kỳ nguy hiểm để cúu mạng người..
Theo kết quả do hãng Gallup khảo sát được công bố vào tháng 8/2018, có tới 51% số người trẻ ở Mỹ và 57% số người theo đảng Dân Chủ thích chủ nghĩa xã hội. Bài viết trước “Vì sao giới trẻ Mỹ nay thích Chủ nghĩa Xã hội?” (Vì sao giới trẻ Mỹ nay thích Chủ nghĩa Xã hội? - BBC News Tiếng Việt) đã giải thích hiện tượng nói trên. Đồng tiền còn có 2 mặt, nói chi một xã hội tự do và đa nguyên nhất thế giới như nước Mỹ, hôm nay xin tiếp tục giải thích về thành phần bảo thủ tại Mỹ.
Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo đã quyết liệt bác bỏ yêu sách của Trung Quốc dành làm chủ các nguồn tài nguyên ở hầu hết Biển Đông, cũng như việc nước này mở chiến dịch đe dọa để kiểm soát. Ông nói hành động của Bắc Kinh là hoàn toàn phi pháp. Tuy nhiên ông Pompeo đã không đưa ra bất kỳ biện pháp nào để trừng phạt Trung Quốc, nếu Bắc Kinh không thay đổi. Dù vậy, tuyên bố phổ biến chiều ngày 13/07 (2020) của Bộ Ngoại giao Mỹ được coi là cứng rắn nhất từ trước đến nay nhằm chống chính sách lấn chiếm Biển Đông của Trung Quốc.
-AFP ngày 1/7/2020: Trung Quốc ra lệnh cho chi nhánh của các hãng thông tấn như AP, UPI, CBS và NPR phải khai báo số lượng nhân viên, hoạt động tài chính cũng như tài sản mà họ có ở Trung Hoa. Đây là hảnh động trả đũa vì Hoa Thịnh Đốn đã ngăn cấm bốn cơ sở thông tin của họ tại Hoa Kỳ. -AP ngày 1/7/2020: Pháp loan báo họ sẽ không tham dự vào một chiến dịch hải quân của Liên Minh Bắc Đại Tây Dương (NATO) tại Địa Trung Hải sau khi có sự căng thẳng về quân sự với Thổ Nhĩ Kỳ vì cuộc xung đột tại Libya. Tổng Thống Pháp tuyên bố sẽ không tha thứ hành động can thiệp quân sự của Thổ vào đây và gọi sự can thiệp của Thổ là “tội phạm” còn Nga là mâu thuẫn. Hiện nay Thổ trợ giúp phe Tripoli không quân, vũ khí và đồng minh tham chiến đến từ Syria. Theo AFP ngày 8/7/2020, Tổng Thư Ký LHQ Antonio Guterres nói rằng sự tham gia của quân ngoại bang với lính đánh thuê và vũ khí phức tạp là điều chưa từng thấy ở Libya.
Phần lớn nhân loại đều chưa đến Rome, và chắc cũng chả mấy ai rành rẽ về phong tục tập quán của xứ sở này. Tuy thế, nếu có dịp bước chân tới đây thì chắc tất cả chúng ta đều sẽ nhớ đến lời dậy của cổ nhân (“nhập gia tùy tục/đáo giang tùy khúc”) để ứng xử thích nghi, và hoà nhã với dân bản xứ.
Quốc gia nào cũng có nhà nước nên vai trò của chính quyền không thể tránh. Nhưng quả lắc khi nghiêng về nhà nước quá xa thì bóp nghẹt thị trường tự do còn khi chuyển sang tư nhân quá mức lại tạo ra bất ổn (khủng hoảng kinh tế) và hố sâu giàu nghèo. Một nghịch lý khác là khi xã hội xáo trộn, kinh tế suy trầm thì một bên là Mác Xít trỗi dậy, bên kia là Phát Xít nổi lên như xảy ra vào các thập niên 1930 hay 2010.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.