Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Trung Hoa & Coronavirus

22/03/202014:04:00(Xem: 4449)

blank


Trung Quốc là một nước lớn, một nền văn hóa vĩ đại, nhưng về mặt chính trị, chưa bao giờ nó thoát khỏi thân phận một con bệnh khổng lồ.

Tạ Duy Anh


Sau vụ lùm xùm (và um xùm) liên quan đến BN21, FB
Nhân Tuấn Trương có nhận xét là: “Con virus Vũ Hán … đã tụt quần ông Nguyễn Quang Thuấn cùng toàn thể nhân sự hội đồng lú lẫn trung ương.” Tôi (trộm) nghĩ thêm rằng con siêu vi này không chỉ lột trần thói hư tật xấu của giới quan chức Việt Nam mà còn khiến cho lắm kẻ cũng bị tụt luôn, dù họ không hề mắc bệnh. 

Tập Cận Bình là một trường hợp điển hình. Chủ Tịch Đảng & Chủ Tịch Nước Trung Hoa Vỹ Đại không chỉ bị lâm vào cảnh khó coi mà còn bị vướng vào nhiều tình huống hết sức khó khăn, và vô cùng khó gỡ: 


Nghe thì tưởng chừng như là họ Tập sắp bị hạ bệ đến nơi, và phen này thằng chả chắn chắn sẽ bị dân Tầu mang đi câu cá (sấu) vì những tội trạng tầy Trời: làm cho vô số người oan mạng, gây ra tình trạng ngưng trệ kinh tế toàn cầu, và khiến cả nước Tầu bị mất mặt bầu cua trước bàn dân thiên hạ. 

Tưởng vậy thôi, chớ không phải vậy đâu. Tưởng vậy là tưởng năng thối. Hoàng Đế Trung Hoa hoàn toàn chả có bị hề hấn hay sứt mẻ tẹo nào mà còn được tung hô lên tới tận mây xanh:

Chưa hết, cứ theo như miệng lưỡi của Tân Hoa Xã thì nhân loại còn phải cảm ơn Trung Quốc vì đã cứu thế giới khỏi một cơn khủng hoảng chí tử (China has saved the world from a deadly crisis) nữa cơ! Rõ ràng thiệt là quá đáng nhưng theo tôi thì (thôi) nên nhắm mắt bỏ qua đi. Một điều nhịn chín điều lành. Ngay cái tên gọi Trung Hoa đã đủ biết đất nước này là cái rốn của vũ trụ rồi. Vả lại, dân Tầu đều là con Trời tuốt luốt nên họ muốn nói sao chả được. Miệng người sang có gang có thép mà.   

blank

Tui nhịn nhục tới cỡ đó mà mấy chả cũng vẫn chưa chịu nữa. Được chân lân đầu, được voi rồi đòi Hai Bà Trưng luôn. Coi: 

Trơ trẽn và trơ tráo tới cỡ đó thì kể như là “hết thuốc,” theo như (nguyên văn) cách dùng từ của FB Mạnh Kim: “Lối tráo trở của Trung Quốc chẳng ai còn lạ nhưng ở thời Trung Quốc được mặc định trưởng thành hơn cho xứng vị trí ‘nước lớn’ mà Bắc Kinh vẫn không ngưng trò vu vạ ‘gắp lửa bỏ tay người’ thì hội chứng ‘Đông Á bệnh phu’ của họ đã hết thuốc chữa.”


 blank


Câu hỏi đặt ra là sao Trung Cộng có thể hành sử một cách bạo ngược và ngạo ngược như vậy chớ? 

Tác giả Đặng Sơn Duân lý giải: “Sự tồn tại của Đảng Cộng sản Trung Quốc thực sự đang lâm nguy. Và mỗi khi như thế, như một tập tính đã được ghi sâu vào trong ADN, họ cần phải tạo ra một kẻ thù.” 

Tôi lại trộm nghĩ hơi khác rằng sở dĩ Trung Cộng ngược ngạo đến thế chỉ vì chúng ta ích kỷ, tham lam và hèn nhát (sợ đánh thức con hổ đang ngủ) nên đã mặc nhiên để cho họ tha hồ tự tung tự tác từ hơn nửa thế kỷ qua. Con cọp ma dzê in China, thực ra, chả ngủ một ngày nào ráo. 

Cú nhẩy vọt của nó (Great Leaps Forward) vào cuối thập niên 1950 đã gây ra nạn đói khủng khiếp khiến cho 36 triệu người dân Trung Hoa chết thảm. Tiếp theo là Cuộc Cách Mạng Văn Hoá (1966 – 1976) với hệ quả là “khoảng 200 triệu người sống tại các vùng nông thôn bị suy dinh dưỡng kinh niên … và khoảng 1,5 triệu người đã bị hành quyết hoặc bức tử.”

Toàn là những tội ác thuộc tầm cỡ diệt chủng (genocide) nhưng Mao Trạch Đông không hề bị toà án nào kết tội. Chân dung của y vẫn thấy chình ình giữa quảng trường Thiên An Môn. Và chính nơi đây, vào năm 1989, Đặng Tiểu Bình đã ra lệnh tàn sát hằng chục ngàn người dân (phần lớn là sinh viên học sinh) nhưng đương sự vẫn được xưng tụng như một vị cha già của dân tộc (paramount leader) Trung Hoa.

Đó là chuyện nội bộ của nước Tầu chăng?

Vậy thế giới đã phản ứng ra sao khi Trung Cộng xâm chiếm Tây Tạng? Từ đó đến nay đã bao nhiêu công dân của xứ sở này mang thân làm đuốc, với hy vọng gây được sự chú ý của nhân loại về thảm kịch bị mất quyền tự chủ (và nguy cơ bị đồng hoá) của cả một dân tộc nhưng những cảnh tượng kinh hoàng và bi tráng này chỉ được chúng ta nhìn với đôi mắt của đám khán giả đang xem phim (kinh dị) mà thôi!

Rồi nhân loại đã phản ứng ra sao trước những bằng chứng vô phương chối cãi về những trại tập trung khổng lồ đang giam dữ hằng triệu người dân Ngô Duy Nhĩ ?

Nothing!

Giáo sư Alan Charles Kors nhận xét: “Phương Tây chấp nhận một tiêu chuẩn kép rất quan trọng, rất bất công, không thể nào tha thứ. Hầu như mỗi ngày chúng ta đều kể lại những tội ác của Quốc Xã, chúng ta dạy con cái những tội ác này là những bài học lịch sử và đạo đức nền tảng, và chúng ta làm chứng cho mỗi nạn nhân. Nhưng với rất ít vài ngoại lệ, chúng ta hầu như im lặng về tội ác của cộng sản… Trong trường hợp Quốc Xã, chúng ta truy nã những kẻ chín mươi tuổi vì ‘xương cốt kêu gào’ công lý. Trong trường hợp cộng sản, chúng ta đòi ‘không được săn lùng phù thủy.” (“There be an After Socialism.” The Atlas Society 27 Sep 2003 translated by Trần Quốc Việt).


blank

Chả những không bị truy lùng hay kết tội, Tập Cận Bình (kẻ chủ trương đàn áp tôn giáo, buôn nội tạng, dùng tiền làm bẫy nợ, hủy hoại môi sinh khắp chốn, đe nẹt những nước nhỏ bé cận kề, gây bất ổn kinh tế và chính trị toàn cầu…) còn được long trọng đón tiếp khắp nơi:

Trải thảm đỏ rước họa vào nhà, hăng hái sốt sắn tham gia Con Đường Tơ Lụa Mới,  rồi cả nước Ý Đại Lợi đang ôm nhau khóc (bằng tiếng Ý) vì đã thấy một vành đai với gần năm ngàn cái quan tài – con số chính xác là 4825 tính đến sáng ngày 22 tháng 3 năm 2020 –  cùng thái độ trơ trẽn và tráo trở của “đối tác thương mãi” Trung Hoa.

Hy vọng là con số khủng khiếp này sẽ không tiếp tục tăng, và dịch coronavirus chẳng chóng thì chầy rồi cũng sẽ phải qua thôi. Điều thực sự cần phải quan ngại là con vi khuẩn cộng sản kìa. Loại này đã tàn hại cả nước Trung Hoa gần hai phần ba thế kỷ qua, và sẽ tiếp tục lây lan ra toàn thế giới, nếu chúng ta lại vẫn tiếp tục dung dưỡng nó.  

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
Nay chánh phủ các nước nạn nhơn dịch vũ hán như Huê kỳ, Úc, Gia-nã-đại, Cộng hòa Séc, Đan-mạch, Estonie, Do-thái, Nhật-bổn, Lettonie, Lithuanie, Na-Uy, Nam Hàn, Slovènie, và Anh Quốc đã cùng nhau bày tỏ mối quan tâm và nghi ngờ về kết quả nghiên cứu tìm nguồn gốc Covid-19 của Tổ chức Y tế Thế giới vừa qua tại Trung Quốc và kêu gọi nên có nhận xét độc lập và hoàn toàn khoa học
Những con người bằng xương bằng thịt đang nằm trong nhà giam là những Nhá báo tự do. Họ đòi Đảng và nhà nước tôn trọng quyền làm người và các quyền tự do căn bản của họ. Do đó, trong báo cáo phổ biến ngày 13/01/2021, ông John Sifton, giám đốc vận động châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) đã tố cáo: “Trong suốt năm 2020, ngoài một số nhà bất đồng chính kiến trực ngôn, công an cũng bắt giam nhiều người khác vì đã nói lên chính kiến của mình và thực hành các quyền tự do ngôn luận cơ bản.”
Về địa dư, Ngã ba Ông Tạ là ngã ba đường Phạm Hồng Thái, nối dài Lê Văn Duyệt (nay là Cách mạng Tháng 8) và đường Thoại Ngọc Hầu (nay là Phạm Văn Hai), với tiệm chụp ảnh Á Đông cao sừng sững, một thời là dấu mốc để nhận ra từ xa.
Tài sản của 26 người giàu nhất thế giới hiện ngang bằng 50% phần còn lại của nhân loại . Riêng ở Mỹ vào năm 2017 của cải của 3 nhà giàu nhất nước nhiều hơn 50% dân chúng còn lại . Những tỷ phú như Jeff Bezos hay Mark Zuckerberg quả tình mang đến tiện ích cho hàng tỷ con người qua các dịch vụ trên Amazon và Facebook, nhưng khó lòng giải thích tài sản hàng trăm tỷ của họ 100% là đến từ giá trị tiện ích mà không phải nhờ các công ty này bẻ cong luật pháp và bóp méo thị trường nhằm tránh thuế và giết chết cạnh tranh. Ở Mỹ hay nhiều nước khác ngày nay tuy không bóc lột lao động (mất việc hay không chịu đi làm thì lãnh trợ cấp nhà nước) nhưng vô cùng chênh lệch: nhiều gia đình làm việc quần quật nhưng vẫn sống chật vật với đồng lương thấp trong khi một số khác hưởng lợi to nhờ giá nhà và chứng khoán tăng vọt. Một khi quần chúng phẩn nộ cho là bất công thì mô hình kinh tế phải thay đổi, bởi vì mô hình kinh tế phải phục vụ con người chớ xã hội không thể bị bẻ cong vì lý thuyết kinh tế (tr
Từ trên không trung tiếng của Quỷ Vương Phiền Não cất lên: -Tôi vốn không có hình tướng, không hề hiện hữu trên thế gian này. Thế nhưng do chúng sinh tham-ái mê luyến vào cuộc sống này cho nên tôi mới có mặt. Tôi thống trị thế gian này từ khi có con người. Do đó muốn đoạn trừ phiền não thì phải hiểu tôi là ai.
Tuy nhiên đầu năm nay việc kiểm soát đại dịch tương đối có chiều hướng tốt, Vaccine đã được nhiều người dân ủng hộ, chính quyền địa phương các cấp đã ban hành lệnh cho phép tụ tập không quá đông người trở lại tùy theo mỗi hoàn cảnh. Do đó Ban Chấp Hành, với sự khuyến khích của ông Hội Trưởng Phan Ứng Thời, Hội AH CHS PCT ĐN đã tổ chức một buổi họp mặt nhỏ để tưởng nhớ về Chí Sĩ Phan Châu Trinh vào trưa ngày Thứ Bảy 27/3/2021 tại một nhà hàng ở vùng Little Saigon, Nam California.
Những “hoạt động tuyên truyền cách mạng” của Người đã gây ra cớ sự và hậu họa khôn lường cho mấy thế hệ kế tiếp. Mãi đến thập niên 1990 – sau khi Chủ Nghĩa Cộng Sản đã chuyển qua từ trần – nhà nước Thái mới hết lo ngại về những “quả bom nổ chậm” do Hồ Chí Minh gài lại, và bắt đầu nới tay với đám Việt Kiều. Từ đó, họ mới ngóc đầu lên được.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.