Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chùa Phật Giáo Quốc Tế Richmond Canada

29/10/201900:00:00(Xem: 1668)
Chua Phat Giao Quoc Te Canada
Chùa Phật Giáo Quốc Tế Richmond Canada

 

Năm 1979, hai Phật tử Hồng Kông cúng dường đất và tịnh tài để xây một ngôi chùa Phật giáo Trung Quốc ở Bắc Mỹ. Năm 1981 Hòa thượng Cheng và năm vị hộ pháp thành lập hội Phật giáo quốc tế. Sau mấy năm kiến thiết và cho đến khi đại chánh điện hoàn thành, ngôi chùa Phật giáo quốc tế chính thức mở cửa cho công chúng. Nhiều ngàn người đến chiêm bái bao gồm cả thị trưởng Richmond đương thời và các thành viên của nghị viện Vancouver đã tham dự lễ khánh thành năm 1986.

Hòa thượng Guan Cheng được chỉ định trụ trì chùa kể từ năm 1999. Ngài là một tu sinh Phật giáo hơn 40 năm, ông quy y với Hòa Thượng Xu Lang tại tu viện Miêu Fa Mỹ Quốc.

Thầy trụ trì nói tiếng Quảng Đông, tiếng Anh và tiếng quan thoại. Có bằng cấp cử nhân và bằng MBA của Đại học Toronto. Ông là một trong hai người đại diện cho Canada tại diễn đàn Phật giáo thế giới đầu tiên tổ chức tại Trung Quốc. Ông đi giảng dạy Phật giáo và làm việc từ thiện, và vẩn giữ các bài giảng và các lớp học thường xuyên.

Ông đã tổ chức một chương trình radio trên AM1320 (tiếng Trung Quốc ở nước ngoài) tại Vancouver, và Metroshowbiz FM 99.7 tại Hồng Kông. Ông là một cây viết cột trụ của tạp chí Compassion của Phật Giáo Hồng Kông. Thầy Guan Cheng đã viết và xuất bản quyển Hạnh Phúc Bắt Nguồn Từ Tâm xuất bản năm 2003, Làm Thế Nào Để Đạt Được Hạnh Phúc Bởi Appeasing của tâm năm 2004, Bài bình luận Prajna-Paramita Hirdya Sutra năm 2006, và Một Bó Hoa Hương Từ Trái Tim năm 2006.

Từ 1986 đến 1991, Hiệp hội Phật Giáo Quốc Tế đã tổ chức hằng tháng một cuộc triển lảm nghệ thuật Trung Quốc, Tất cả các nghệ sĩ trong khu vực Vancouver được mời đển chia sẻ các tac phẩm của họ với công chúng. Trong số này có bảy bức Phật bích vẽ bởi ông Fung Kai Mun, một trong những nghệ sĩ sáng lập. Ông Fung Kai Mun mất hai năm để hoàn thành và hiện giờ đang là bức Phật bích lớn nhất trên thế giới. Bức tường bên phải đối diện với khu vườn này sẽ thấy Đức Phật của Amitabha. Nó được khắc với tên của Đức Phật như là một lời nhắc nhở của truyền thống Đại Thừa tái sinh vào đất tinh khiết của Đức Phật Amitabha.

Hòa thượng Guan Cheng quan tâm đến vườn cây và cảnh quan của ngôi chùa. Tất cả các sắp xếp hoa kiểng xung quanh ngôi chùa cũng như các khu vườn được các sư trụ trì của hai truyền thống thẳm mỹ và Phật giáo Trung Quốc.thiết kế. Có Bonsai và các thành ngữ Phật giáo được chạm khắc trong tảng đá trên lối đi lấy cảm hứng từ công viên Lộc Uyển với sườn núi lưa thưa và con hươu nhân tạo.

Ở Richmond Canada, chùa Phật Giáo Quốc Tế trong tiếng Hoa người ta cũng gọi là chùa Quang Âm ( Kwang Yin Si) do Hiệp hội Phật Giáo Quốc Tế điều hành.) Chùa chánh thức theo truyền thông Đại Thừa, nhưng chùa vẩn mở rộng cho truyền thống Tiểu Thừa và tất cả khách viếng với mọi tôn giáo. (nguồn; International Buddhist Society Richmond)

 

Đường Bình

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Thì tôi cũng nói cho hết lẽ như thế. Chớ bao nhiêu lương dân ở Văn Giang, Dương Nội, Thủ Thiêm, Lộc Hưng… đang sống yên lành mà Đảng & Nhà Nước còn có thể nhẫn tâm biến họ thành những đám dân oan (vật vã khắp nơi) thì cái chính phủ hiện hành có xá chi đến những khúc ruột thừa ở Cambodia.
Bàn về kinh tế không thể không nhắc đến tiền. Tiền không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền thì…đói. Tiền mang lại tự do (có tiền mua tiên) hay biến con người thành nô lệ đồng tiền. Con nít lên 3 đã biết tiền dùng để mua bánh kẹo, vậy mà các kinh tế gia giờ này vẫn không đồng ý chuyện tiền để làm chi!
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.