Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ước muốn cuối cùng

17/09/201907:38:00(Xem: 2055)

Hồ Thanh Nhã

 

                              Ước muốn cuối cùng .

 

Ba dắt về

Một thanh niên Mỹ tóc vàng hoe

Giới thiệu cả nhà

Là người bạn mới sang

Làm cùng phòng trong tòa lãnh sự

Anh cúi chào lí nhí

Ánh mắt anh chạm vào mắt chị

Chị  mỉm cười tinh nghịch nói : Hello!

Anh bất ngờ cất tiếng : Chào cô !

Bằng tiếng Việt phát âm lơ lớ

Bài học vở lòng ở bộ ngoại giao

 Trước khi sang nhiệm sở

Anh xin ba cho ở trọ

Mướn một phòng nhỏ trên lầu

Buổi chiều ăn cơm chung mẹ nấu

Hai người từ đó quen nhau

Chị dạy cho anh biết thêm tiếng Việt

Anh trả công bằng giờ học Anh văn

Tuy cũng có khoảng cách ngăn

Là chiếc cầu thang lên gác

Anh đi làm về

Lên lầu ngó chừng xuống bếp

Thấp thoáng bóng hồng mỗi bữa cũng vui

Tiệc Giáng sinh chị giúp mẹ nấu bún riêu

Đãi bạn mới

Cho quên nỗi buồn xa xứ

Tô bún riêu gạch cua đậm đỏ

Dĩa rau thơm kinh giới ngò gai

Muỗng mắm tôm trộn lẫn ớt bầm cay

Anh húp cạn tô

Luôn miệng khen ngon

Cay xé miệng ..còn xin thêm tô nữa

Sinh nhật chị

Đám choai choai trang lứa

Đàn hát om sòm phòng khách vui ghê

Anh đi làm về

Mừng chị một bó hoa hồng

Đêm đến tiệc tan chị trở về phòng

Mân mê từng nụ hoa hồng hàm tiếu

Lật qua lật lại tấm thiệp mừng

Như trân quí tình yêu vừa chớm

Những ngày đầu tháng Tư bi thảm

Miền Trung chìm trong hoảng loạn

Từng tỉnh mất dần

Anh bay về Sài Gòn và không lần trở lại

Gọi cho ba điện thoại

Xin giúp cả nhà di tản

Ba chẳng bằng lòng

Anh hỏi xin cưới chị

Ba cũng trả lời không

Chiến cuộc lan dần mất cả miền Nam

Ba đi vào tù

Căn nhà bị tịch thu

Mẹ và chị trắng tay về quê nương náu

Sống lây lất qua ngày không có ngày mai

Anh thì như cánh chim trời

Một lần bay đi không lần trở lại

Vài năm sau chị lấy chồng

Vài tháng sau mẹ mất

Ba thì tù đày miền Bắc xa xôi

Chị sinh một đứa con trai

Và mang thai thêm đứa nữa

Vợ chồng chị vượt biên

Trên con tàu nhỏ

Tàu chết máy cả tuần lênh đênh trên biển cả

Thức ăn cạn dần nước uống cầm hơi

Cái thai hành chị ngất xĩu mê man

Nằm co quắp trong khoang

Khi tỉnh dậy

Biết mình ở trong trạm xá

Một đảo nhỏ Mã lai

Chị cố sức tàn

Nhờ người  y tá gọi điện thoại cho anh

Theo địa chỉ ngày xưa anh dặn

Rồi ngất đi vì cái thai hành

Khi tỉnh dậy

Thấy anh đứng ở đầu giường

Mặt phờ phạc mấy ngày đêm không ngủ

Anh của ngày xưa bây giờ ủ rủ

Anh chào chồng chị

Xin phép được hỏi han người bạn cũ

Không ngờ chị đã có chồng

Bây giờ sức khỏe đang cơn trầm trọng

Anh can thiệp với văn phòng Cao ủy

Xin chuyển chị về bịnh viện thủ đô

Mổ khẩn cấp đứa con sinh thiếu tháng

Con bé ra đời yếu như sợi bún

Anh xin phép chồng chị

Cho anh giúp đỡ người bạn cũ trong lúc ngặt nghèo

Một số tiền nho nhỏ

Giúp bước đầu khi sắp định cư

Rồi  anh bay về Mỹ

Gia đình chị được định cư tiểu bang Cali

Thường liên lạc gọi thăm người bạn cũ

Vài năm sau họ trả xong món nợ

Mà ân tình trọn kiếp cũng không quên

Mẹ anh vẫn thường gọi thăm chị

Vì bức hình chị treo đầu giường phòng anh

Đã hai mươi năm ảnh cũng phai màu

Cũng hai mươi năm anh chưa hề lấy vợ

Vài năm sau anh bị ung thư gan

Mẹ gọi chị ..anh đang hấp hối

Chị xin phép chồng bay thăm anh lần cuối

Anh yếu rồi nhìn chị thiết tha

Cái đầu trọc lóc xác xơ

Qua nhiều lần hóa trị

Anh thều thào : Thèm một bát bún riêu

Có giá sống rau muống bào kinh giới

Và muỗng mắm tôm ớt bầm cay xé miệng

Chị cầm tay anh nói không thành tiếng

Nước mắt chảy dài rớt xuống áo anh

Ừ phải rồi ! Nếu đừng có chiến tranh !

Bây giờ đã trể rồi.. ngàn năm vĩnh biệt

Anh ra đi với cái nhìn tha thiết

Bốn mươi sáu tuổi đời ..tình đến thác còn vương

                        Hồ Thanh Nhã .

 

Cách nấu bún riêu đúng điệu miền Nam .


Món bún riêu kiểu miền Nam , ngoài các nguyên liệu thông thường còn bổ sung thêm huyết heo và bò viên , khiến tô bún riêu vừa đẹp , vừa đậm đà lạ miệng .Cũng là bún riêu , tưởng đâu cũng vậy , nhưng tìm hiểu kỹ bạn thấy rằng mỗi vùng đều có cách nấu và nêm nếm khác nhau .

Trong những ngày trời se lạnh thì món bún riêu cua đồng vẫn làm ấm bụng mọi người khiến họ nhớ hoài , mặc dù họ là người ngoại quốc . Bún riêu cua là món ăn truyền thống Việt Nam . Nghe tên thì dân dã nhưng ăn rồi thì nhớ hoài . Bởi bún riêu có vị ngọt đậm , nước dùng hơi chua phảng phất mùi cua đồng. Bún riêu thường thêm một muổng cà phê mắm tôm để tăng thêm vị đậm đà . Phải ăn kèm với rau ghém , giá sống , rau muống chẻ , rau thơm và nhất là phải có rau kinh giới ,tía tô thì mới đúng điệu . Thêm một chút ớt bầm cay , vừa húp muổng nước bún , vừa hít hà mới ngon .

Cách nấu cũng đơn giản thôi . Cua đồng mang về rửa qua với nước muối , xong gở mai cua lấy gạch  , xong đâm nhỏ . Ở Mỹ thì các siêu thị Việt có bán gạch cua đóng hộp của Thái Lan nên khỏi phải tốn công như cách nấu trong nước . Khui hộp gạch cua màu đỏ sâm , đổ vào nồi , lớp riêu cua nổi trên mặt , rất bắt mắt . Đậu hủ cắt miếng vuông nhỏ vừa ăn , xong cho vào chảo dầu chiên vàng . Huyết heo xắt từng cục vừa miệng , cở 2 lóng tay . Bò viên cắt đôi , bún thì dùng loại bún sợi nhỏ , tránh dùng bún sợi to không ngon . Nhìn một tô bún riêu , thấy lớp riêu cua nổi trên mặt tô cũng thèm rồi , chưa cần đến lúc vừa húp vừa hít hà vì ớt bầm cay ./.

  

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
Có một câu thần chú mới mà các nhân viên FBI đã khuyên tất cả chúng ta phải học thuộc và nên áp dụng trong thời đại này. Thời đại của cao trào xả súng đang diễn ra khắp nơi ở Hoa Kỳ. Xin giới thiệu cùng bạn đọc một bài viết hữu ích của nữ ký giả Alaa Elassar của đài CNN đang được đăng tải trên liên mạng. Cô đã nêu ra những lời khuyên rất cần thiết cho chúng ta, căn bản dựa trên những video clips huấn luyện và đào tạo nhân viên của FBI.
Since I arrived in the United States in “Black April” of 1975 (the Fall of Saigon) and had been resettled in Oklahoma City to date, I have had two opportunities to go back to schools. The first one I studied at Oklahoma City University (OCU) for 5 years and received my degree in 1981. Having to work during day time, I could only go to school in the evening.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.