Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Giới Thiệu Tác Phẩm Mắt Ngọc Của Dương Thượng Trúc

17/08/201919:08:00(Xem: 977)

GIỚI THIỆU TÁC PHẨM

MẮT NGỌC

của Dương Thượng Trúc

 

     ĐIỆP MỸ LINH

 

Cách nay khá lâu, bất ngờ, tôi nhận được một youtube âm nhạc Việt Nam, chuyển vào email box của tôi. Tên người gửi là Mũ Nâu 11.

Hai chữ Mũ Nâu gợi lại trong lòng tôi hình ảnh người em chồng – Thiếu Úy Biệt Động Quân Hồ Quang Trung, tử trận tại Bình long, năm 1972 – mà tôi đã viết cho Trung một bài với câu cuối: “Từ nay, chị sẽ tìm hình bóng em qua nhân dáng oai hùng của Người Lính Mũ Nâu!” Tôi mỉm cười và biết chắc chắn rằng người gửi youtube tặng tôi phải là một “Ông Biệt Động Quân”! Từ hình ảnh của Trung, tôi cảm thấy thân thiết ngay với anh Mũ Nâu.

Sau khi nghe youtube với những tình khúc mà ngày xưa tôi thường đàn và hát, tôi emailed cảm ơn anh Mũ Nâu đã chuyển cho tôi một tác phẩm âm nhạc có giá trị nghệ thuật cao.

Emails qua lại nhiều lần, tôi mới biết anh Mũ Nâu cũng là một ngòi bút nhà binh, bút hiệu Dương Thượng Trúc.

 

Lúc này tôi mới nhớ là tôi đã thấy bút hiệu Dương Thượng Trúc trên nhiều tờ báo có giá trị tại Hoa Kỳ như Kỷ Nguyên Mới, Thế Giới Mới, nguyệt san KBC, v. v…

 

Giao tiếp lâu hơn nữa tôi mới được biết, ngoài việc viết văn xuôi, anh Mũ Nâu Dương Thượng Trúc còn sáng tác nhạc và thơ.

 

Trong địa hạc văn học nghệ thuật, về nhạc, tôi biết vài nhạc sĩ mặc quân phục, như: Nguyễn Văn Đông, Nhật Trường Trần Thiện Thanh, Lam Phương, v. v… Về thơ, chúng ta có những nhà thơ mặc quân phục, như: Luân Hoán, Trang Châu, Hà Huyền Chi, Tô Thùy Yên, Hữu Phương, v. v…Về văn xuôi, chúng ta có Phan Nhật Nam, Thế Uyên, Hoàng Khởi Phong, Trần Hoài Thư, v. v…

 

Nhân vật từng mặc quân phục, có biệt tài cả văn, thi, họa, tôi chỉ biết có ông Tạ Tỵ. Và nhân vật từng mặc quân phục, có biệt tài cả về văn, thơ và âm nhạc, tôi chỉ biết anh Mũ Nâu Dương Thượng Trúc.

 

Về nhạc, tôi chỉ là người chơi đàn Accordéon chứ không phải là một nhạc sĩ sáng tác; thơ thì tôi chỉ biết thưởng thức chứ tôi chưa bao giờ sáng tác; vì vậy, tôi chỉ xin góm ý về văn của nhà văn Mũ Nâu Dương Thượng Trúc.

 

Tôi được hân hạnh đọc tác phẩm văn chương thứ hai của nhà văn Dương Thượng Trúc, tựa đề Mắt Ngọc.

 

Lật vài trang trong tập truyện Mắt Ngọc, tôi thấy truyện Anh Tango. Nhờ đã tham dự nhiều cuộc hành quân hỗn hợp của Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa trên sông rạch, tôi nhận ra ngay: Anh Tango là ám hiệu truyền tin của một “thẩm quyền”. Đã là ám hiệu truyền tin thì tôi nghĩ, có lẽ đây là một câu chuyện hừng hực lửa chiến trường như những tác phẩm mang tính cách phóng sự của Phan Nhật Nam; nếu không hừng hực lửa chiến trường thì cũng phần nào nói lên tâm trạng của tác giả trong cuộc chiến như truyện dài Tiền Đồn của Thế Uyên; hoặc như Tạ Tỵ trong tác phẩm Đáy Địa Ngục, viết lại những khổ đau, nhục nhằn khi bị Cộng Sản Việt Nam đày đọa trong các trại tù.

 

Nhưng không, truyện ngắn Anh Tango rất dễ thương. Tác giả đưa vào văn chương sự nghịch ngợm đáng yêu của “mấy ông Lính” làm chao đảo trái tim của nữ sinh.

 

Đọc 12 truyện ngắn trong tập truyện Mắt Ngọc, tôi cảm thấy rất gần gủi với nhân vật và tình cảnh trong truyện; bởi vì, trong vài truyện, tác giả đã viết bằng giọng văn bình dị miền Nam. Và trong những truyện khác, tác giả lồng vào câu chuyện những danh từ nhà binh rất thân thương như: “Thằng ông nội”, “nhầm nhò gì ba cái lẻ tẻ”, “thẩm quyền”, “ông thầy”, v. v…

 

Là sĩ quan của một trong các binh chủng ưu tú của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, có khẩu hiệu là “Biệt Động Quân, sát!” nhưng văn phong của anh Dương Thượng Trúc lại dịu dàng và lênh láng tình cảm. Tình cảm giữa cấp chỉ huy và thuộc cấp; tình cảm của người lính chiến và em gái hậu phương; tình cảm của người lính chiến với những địa phương mà người lính đã dừng quân, đã xung trận.

 

Một trong những địa phương mà người lính chiến Mũ Nâu Dương Thượng Trúc không thể không nhắc đến trong tác phẩm của anh, đó là Pleiku trong truyện ngắn Mắt Ngọc.

 

Hình ảnh người lính chiến trong truyện Mắt Ngọc qua ngòi bút của Dương Thượng Trúc thật dễ thương và lãng mạng: “Cài lại khuy áo Field Jacket, Thụy xốc ba lô, vác Guitar lên vai, lửng thửng đi ra cổng phi trường…” Khi đọc những dòng chữ này tôi tưởng như hình ảnh phi trường Pleiku hiện rõ trong mắt tôi và văng vẳng trong không gian im vắng là tiếng Violon lảnh lót cùng tiếng hát mượt mà của Elvis Phương: “…Em Pleiku má đỏ môi hồng. Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông; nên tóc em ướt và mắt em ướt…Phố núi cao phố núi trời gần…Một buổi chiều nào lòng bỗng bâng khuâng…”

 

Nếu trong truyện Mắt Ngọc tác giả “vẽ” nên hình ảnh lãng mạng tuyệt vời của Người Lính thì trong truyện Thằng Cọp Con, cuộc sống bấp bênh của người dân ở những vùng “ngày Quốc Gia, đêm Cộng Sản” cũng được tác giả diễn đạt rất trung thực: “…vùng đất này khá phì nhiêu, nếu không có chiến tranh thì cuộc sống không đến nỗi nào. Mùa màng thất bát vì chiến cuộc, lại còn thuế má cho bên kia…Cha em tham gia kháng chiến chống Pháp mong có Tự Do Độc Lập để cuộc sống đỡ vất vả hơn. Ông đem ước vọng ‘Ngày Mai Tươi Thắm’ đặt tên cho bốn chị em tụi em. Nhưng ước mơ đó chẳng bao giờ đạt được, vì Ông đã hy sinh trước đó vài tháng, ngay trong cái năm hòa bình được tái lập. {…} Chị hai Ngày lấy chồng là xã đội du kích, chết trong trận Mậu Thân. Anh ba Mai làm giao liên, lọt ổ phục kích chết năm kia. Giữa năm rồi, họ tấn công đồn, nhà em nhận nguyên trái mọc-chê, vì ở gần đó. Má em với chị Hai chết cùng ngày. Đến cuối năm, chị tư Tươi bị họ lùa đi gài mìn đắp mô ngoài lộ cái, chẳng may mìn nổ, chết không nhìn được xác…”

 

Đời sống của người dân ở vùng “xôi đậu” thì thê thảm như đoạn văn đã trích dẫn bên trên; còn đời sống của người dân sau khi Cộng Sản cưỡng chiếm miền Nam thì như thế nào? Kính mời độc giả đọc truyện Dị Mộng để thấy những thảm trạng trong thời “bao cấp”: “… Ngày ấy, tôi đang bị sốt nặng, nằm liệt giường vì vừa không có thuốc vừa không có thức ăn. Trong nhà chỉ còn nửa bơ gạo, u tôi đang định nấu cháo thì trời đổ cơn mưa. U bảo để u đi bắt còng về ram cho tôi ăn cháo. {…} Tôi nằm thiêm thiếp với giấc mơ cháo còng. {…} Mưa càng to bụng tôi càng cồn cào. Tôi nghĩ đến lúc được cắn cái chân còng dòn tan mà ứa cả nước bọt. Còng chỉ rang muối thôi chứ nhà làm gì có mỡ! Tôi thiếp đi trong cơn đói là như thế với những cái chân còng rang muối.

Giật mình tỉnh dậy thì trời đã sáng, gọi mãi chả thấy u trả lời. Tôi chạy vội ra sân và la to cầu cứu. Mọi người xúm lại đi tìm. Và phát hiện u tôi chết đuối tự lúc nào bên một bờ ruộng sâu…”

 

Thật ra không phải tất cả truyện trong tác phẩm Mắt Ngọc đều được tác giả đưa ra bề trái cuộc đời; có vài truyện tác giả viết rất duyên dáng, dí dỏm, chỉ vừa đủ vui để độc giả mỉm cười, như truyện For Rent và Nhất Quỷ Nhì Ma…

 

Không hiểu tác giả Dương Thượng Trúc có bị ảnh hưởng câu: “There is no real ending. It’s just the place where you stop the story.” của Frank Herbert hay không mà tác giả thường không kết thúc câu chuyện một cách “tròn trịa” như lối kết thúc cổ điển. Tác giả thường “bỏ lửng” câu chuyện để độc giả tự tìm kết cuộc cho câu chuyện tùy theo cảm quan của độc giả.

 

Đọc truyện của nhà văn Dương Thượng Trúc, tôi thường khó nhận ra những tình tiết pha lẫn giữa hư cấu và sự thật. Đây là biệt tài của một ngòi bút đa dạng.

 

Dù viết dưới dạng thức nào thì tác phẩm của nhà văn Dương Thượng Trúc cũng chinh phục được người đọc bằng những vần thơ của chính tác giả hoặc là của bạn hữu và lời ca của vài nhạc khúc.

 

Trước khi dừng bút, tôi xin mượn lời của Stephen King để gửi đến nhà văn đa tài Dương Thương Trúc“A little talent is a good thing to have if you want to be a writer. But the only real requirement is the ability to remember every scar.”

 

ĐIỆP MỸ LINH
 



 
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Văn phòng hành chính của California Waste Solutions (CWS) chiếm trọn tầng cao nhất của một toà nhà ba tầng với nhiều văn phòng và bên dưới có hàng quán, siêu thị, cà-phê Starbucks.
Năm ta chưa tàn, năm tây đã đến, 2020, năm nay Việt Nam thực sự đã bước vào chương trình Hán Hóa. Kể từ nay, Việt Nam xưa thân yêu, quen thuộc của chúng ta sẽ chỉ còn là những hình ảnh hoài niệm …
Do sự xuất hiện của Việt Minh, đúng hơn, Đảng Cộng Sản Việt Nam, do đảng này cướp chính quyền ngày 19/8/1945, do sự phức tạp của thời thế và sự nóng nảy muốn giành độc lập nhất thời của một số người Việt, lịch sử Việt Nam từ năm 1945 đã không những không biến chuyển như mọi người mong muốn mà còn đầy rẫy những ngộ nhận, từ đó những oan khuất cần phải được giải toả và làm sáng tỏ.
Theo Reuters, vào hôm thứ Năm, ngày 9-1-2020, cuộc họp báo tại Washington, tổng thống Mỹ Donald Trump cho biết vào ngày 3-1-2020, ông ra lệnh máy bay không người lái không kích vào chiếc xe chở tướng Qassem Soleimani tại sân bay quốc tế Baghdad ở Iraq đã tiêu diệt tướng Soleimani là người chỉ huy đội đặc nhiệm Quds của Iran. Vì lẽ “họ muốn hủy diệt Đại sứ quán của chúng ta”.
2019 - 1975: 44 năm, chưa tới nửa thế kỷ, khoảng thời gian tuy không dài lắm nhưng vẫn đủ để Hà Nội bắt kịp Sài Gòn. Thêm năm mươi năm nữa, đến cuối thế kỷ này, không ai có thể đoán được rồi cả nước sẽ “rót” về đâu – kể cả đồng chí TBT. Riêng tôi, đêm nay, chắc phải “rót” thêm rất nhiều chén nữa.
Nhiều nước trên thế giới, cả mươi nước có, lớn nhỏ đủ hết. Nhỏ chỉ có năm ba chục ngàn dân, lớn, giàu có với hơn ba trăm triệu dân như Huê kỳ, đều lần lược tổ chức bầu cử trong năm nay nên năm 2020 có thể nói là đồng nghĩa với "Năm của bầu cử".
Bộ Công an Cộng sản Việt Nam đã hiện nguyên hình bản chất dã man, tàn bạo và điêu ngoa của chế độ trong cuộc tấn công vào làng Hoành khoảng 4 giờ sáng ngày 9/01/2020,để thảm sát Cụ Lê Đình Kình, 84 tuổi, lãnh đạo chống bạo lực và cướp đất của dân ở xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội. Hành động giết người cướp của diễn ra vào dịp Đảng sinh nhật 90 tuổi (02/3/1930 - 02/03/2020) là vết nhơ sẽ bám theo Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng cho đến cuối đời ông.
Sau biến động Mường Nhé – xẩy ra hồi năm 2011, ở Điện Biên – hàng trăm người H’mông bị sát hại, hàng ngàn người khác bị bắt giữ, số còn lại thì không ít kẻ đã hốt hoảng rời bỏ bản làng đi tìm đường lánh nạn. Bốn năm sau, năm 2015, tôi tình cờ gặp được vài chục người di tản (buồn) này gần khu chợ Saphan Mai – thuộc Bang Khen – ngoại ô Bangkok.
Câu hỏi và vấn đề này (“Trung cộng ăn cắp kỹ thuật?”) đọc và xem thấy hàng ngày trên truyền thông các nước có khả năng sản xuất hàng hóa tên tuổi trên toàn cầu; và cũng được bàn cãi rất nhiều.
“Tôi cứ tưởng ông già Ba Tri là chỉ những vị nổi tiếng của quê tôi như Phan Thanh Giản, Nguyễn Đình Chiểu, Phan văn Trị nhưng ông nội tôi bảo sự tích này có từ thời Minh Mạng: Ông Trần văn Hạc, Hương cả của làng An Hòa Tây cho đắp con đập ngăn vàm rạch làm tắc nghẽn đường ghe chở hàng hóa vào chợ Ba Tri.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
XEM NHIỀU
(Xem: 6106)
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
(Xem: 5167)
Lời tòa soạn: Gần đây, nhiều ý kiến, tranh cãi gay gắt về vai trò và công trạng sáng lập chữ quốc ngữ, đặc biệt xung quanh nhà truyền giáo người Bồ Đào Nha Alexandre de Rhodes. Việt Báo xin trích đăng lại bài viết của tác giả Mai Kim Ngọc trong mục VVNM năm 2013, bài viết là một tham khảo kỹ lưỡng về chữ quốc ngữ và vai trò của Alexandre de Rhodes, và tác giả đề cập đến sự “vô phép” trong Phép Giảng Ngày khi người tu sĩ Đắc Lộ này nói về Tam Giáo của nước chủ nhà.
(Xem: 4907)
WASHINGTON (VB) -- Sở Hàng Không Liên Bang (FAA) nói rằng ngành hàng không rất là may mắn vì suýt nữa là có thể rớt thêm 15 chuyến bay trên phi cơ Boeing 737 MAX.
(Xem: 4426)
Mỹ đánh thuế lên thép nhập cảng từ Việt Nam lên tới 456% đối với các sản phẩm thép mà VN sử dụng nguyên vật liệu được nhập cảng từ Nam Hàn và Đài Loan, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 17 tháng 12. Bản tin VOA cho biết thêm thông tin như sau.
(Xem: 3643)
Một viên chức tại một thành phố vùng Vịnh San Francisco Bay Area đưa ra độc chiêu để xóa sổ nạn vô gia cư: một tàu du thuyền khổng lồ có thể chứa tới 1,000 người vô gia cư, trong thời kỳ này giữa lúc chi phí đời sống tăng vọt đắt đỏ và nhà cửa không có đủ.