Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thêm một ngôi trường cho trẻ không trường

11/08/201904:05:00(Xem: 1258)

Thêm một ngôi trường cho trẻ không trường

Bài viết của Nguyễn Công Bằng (VDF)

Vào ngày 27/07/2019, nhà văn Tưởng Năng Tiến đã trở lại Cambodia, đại diện ViDan Foundation dự lễ khánh thành ngôi trường mới cho làng Pat Sanday ở tỉnh Pursat. Đây là ngôi trường thứ hai trong năm 2019 được xây dựng cho trẻ thơ Việt Nam bất hạnh sinh ra ở Xứ Chùa Tháp, và là ngôi trường thứ sáu được xây dựng, tân trang trong 5 năm hoạt động của Hiệp Hội ở Cambodia.
 

blank

Nhà văn Tưởng Năng Tiến (đại diện VDF) và anh Ngô Ly (đại diện bà con địa phương) cùng một số học sinh với tập vở mới nhân ngày khánh thành trường mới

blank

NV Tưởng Năng Tiến trực tiếp phát gạo cho bà con đồng bào.

blank

Một nụ cười hạnh phúc khi nhận được sự chia sẻ chân tình
 

Người bảo trợ chính của ngôi trường nổi mới và 2.5 tấn gạo trắng kỳ thứ 12 này (chia sẻ cho 120 gia đình phụ huynh và người nghèo trong khu vực) là bà Kim Bintliff – một thân hữu với tâm từ bi vô lượng ở thành phố Houston, TX.  Trong hơn hai năm qua bà đã bảo trợ ViDan Foundation xây dựng tổng cộng bốn ngôi trường và nhiều lần phát gạo từ thiện khác nhau. Những nỗ lực nhân ái này là một phần trong hạnh nguyện từ thiện của bà, bên cạnh những sự trợ giúp nhân đạo đều đặn, liên tục khác nhau ở quê nhà.
 

blank

blank

 

blank

Bà con đồng bào và những bao gạo ân tình
 

Với nhiều bà con đồng bào, đặc biệt là người già neo đơn hay gia đình nghèo khó có đông con nhỏ, một phần gạo 20kg là một món quà rất đáng mừng vui. Với tình trạng mưu sinh hết sức khó khăn hiện nay, làm sao để không phải đi ngủ với cái bụng đói là một nỗi lo quen thuộc hằng ngày.

Khác với làng nổi gần địa điểm du lịch nổi tiếng Đế Thiên Đế Thích (Angkor Wat) ở thành phố Siem Reap, các làng người Việt ở tỉnh Pursat kém may mắn hơn nhiều vì ít khi có ai đến thăm viếng, trợ giúp. Hoàn cảnh chung của mọi người gần như tương tự nhau: khó khăn nhưng không có điều kiện hay cơ hội gì để thoát khổ, và cũng gần như không có chút hy vọng nào sẽ có được một tương lai sáng sủa hơn.

 
blank

Cháu bé này phải bỏ học đi phụ mẹ buôn bán giúp gia đình
 

Cuộc sống hằng ngày tiếp tục đến với cảnh vật lộn với cuộc sống, chỉ mong một ngày qua đi không bị đói, không bị bệnh, và không bị rắc rối chuyện giấy tờ này kia với chính quyền bản xứ. Ở những nước khác, có nhiều người Việt Nam có hai quốc tịch: Việt Nam và quốc gia mới định cư. Đối với hàng trăm ngàn người Việt Nam ở Cambodia, họ chỉ mong có được một tấm giấy di trú hợp pháp; vì ngay cả thế hệ thứ hai, thứ ba sinh ra ở Cambodia cũng không có quốc tịch Cambodia, thậm chí không có cả giấy khai sinh để được đi học, hay đi làm ở hãng xưởng khi lớn lên. Và tất nhiên, những người này cũng không có quốc tịch Việt Nam. Họ là số người mà các hội thiện nguyện quốc tế (NGOs) gọi chung là “stateless group”. Đó là những người “vô tổ quốc”, “vô thừa nhận” từ thế này sang thế hệ khác.

blank

Thầy giáo và một số học sinh chụp ảnh kỷ niệm ngày khánh thành trường mới.

blank

blankCác cháu bé vui với quà mới
 

Với các cháu học sinh, kỳ này được nhận quà là bộ quần áo và tập vở mới. Những bộ đồng phục may sẵn ($8 USD/bộ) là niềm vui rất lớn vì mặc nó có nghĩa là được đi học -- một niềm hãnh diện to lớn. Với nhiều em, bộ đồng phục là bộ đồ mới nhất, đẹp nhất. Nhiều em thân người nhỏ, mặc bộ đồ đồng phục may sẵn bị rộng thùng thình nhưng cũng mừng vui. Có đứa chưa đến tuổi đi học nhưng cha mẹ cũng nài nỉ xin cho được bộ đồ và phần tập vở để dành, với lý do là “… khi nó lớn thì có sẵn mà đi học… chứ biết tới lúc đó có ai đến giúp nữa không!!!” 

Kinh nghiệm cười ra nước mắt đó cũng giống như cảnh một số học sinh lớn tuổi (12-14 tuổi) ngồi chung với những đứa trẻ còn nhỏ híu có 4-5 tuổi (chưa đến tuổi đi học) ở một lớp Việt ngữ.

Lời giải thích của người Thầy giáo rất khó quên:

Dạ, mấy đứa lớn tồng ngồng kia giờ mới đi học vì trước nay cha mẹ đi làm mướn, cứ trôi nổi chỗ này đến chỗ kia hoài, đâu có dịp ở gần khu có trường Việt ngữ để mà họcBây giờ đi học chữ được là mừng... không mắc cở đâu!

Quay qua mấy đứa nhỏ, thầy nói:

Còn mấy đứa bé tí kia… tụi nó “đi học” với chị, với anh vì ở nhà cha mẹ đi làm mướn hết, không ai trông coi. Nếu tui không cho dẫn theo vô lớp thì anh chị tụi nó phải bỏ học ở nhà trông em. Thôi thì cho tụi nó ngồi chung, cũng vui. Thấy vậy chứ tụi nhỏ ngồi lâu cũng quen mắt quen miệng học được ít chữ… mai mốt đến tuổi sẽ học nhanh hơn!

Đó là hình ảnh những đứa bé chưa biết sinh hoạt thành phố là gì, có đứa chưa từng thấy xe hơi, tiệm quán…

Đã có nơi cả Thầy lẫn trò đều không biết ứng xử thế nào khi có khách đến, vừa ngượng ngịu, vừa lúng ta lúng túng… chỉ vì chỗ đó quá hẻo lánh xa xôi, chưa từng có khách du lịch đến thăm viếng, giúp đỡ lần nào.

Có trẻ cầm món quà trong tay nhưng mặt ngơ ra… hình như không hiểu tại sao được có… Có đứa cầm hộp kẹo rồi lật qua lật lại, lúc lắc… hỏi nhau là cái gì trong đó. Phần lớn không đứa nào biết nói câu "Cám ơn" vì có lẽ cuộc sống nghèo khó, lam lũ ở đó chưa có dịp dạy cho các cháu lời chào thăm hay cảm ơn lịch sự.

Có đứa đen thủi đen thui, nhìn thoáng qua tưởng là trẻ Khmer, đến khi nghe nói chuyện mới biết là trẻ Việt. Thì ra cái nắng cháy da của Biển Hồ đã nhuộm đen màu da của chúng.

Điểm an ủi và đáng mừng vui là trẻ Việt ở Cambodia nói tiếng Việt rất sỏi, dù là thế hệ thứ ba, thứ tư… khác hẳn với số trẻ Việt sinh ra ở các nước Âu Châu, Mỹ Châu. Nói chung, nhờ những chia sẻ chân tình, chất phác của số bà con đồng bào này, và đặc biệt là nhờ nụ cười, tiếng nói thơ dại, hồn nhiên của đám trẻ mà anh chị em ViDan Foundation có được thêm nghị lực để tiếp tục làm những người “ăn xin từ thiện”, đỡ mắc cỡ đi phần nào...

***

Dịp lễ Khánh thành trường và phát quà ký này cũng là dịp Hiệp Hội gửi đến bốn vị Thầy giáo ở khu vực và các thân hữu cộng tác viên một số món quà thân tình. Cũng vào thời điểm này, Hiệp Hội đã chuẩn bị kịp khoản thù lao (của tam cá nguyệt thứ hai 2019) để bù đắp cho công lao dạy dỗ của quý Thầy dành cho đám trẻ.

Thầy giáo ở những vùng hẻo lánh, khó khăn này không phải chỉ là những giáo viên với nghề dạy trẻ. Đó là những người chưa từng tốt nghiệp một khóa Sư phạm chính thức nào nhưng lại là những người với tấm lòng đầy ắp tình thương dành cho đám trẻ. Đó là những người không muốn nhìn thấy đám trẻ người Việt nhưng không biết đọc biết viết tiếng Việt. Và không phải chỉ là tiếng Việt, các cháu còn phải được học tiếng Khmer để giao tiếp với người bản xứ một cách tự nhiên và tự tin -- không còn sợ bị mắng chửi "đồ dzuồn dốt chữ".

Các lớp học ở những vùng heo hút dọc bờ nước Biển Hồ đều có điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt giống nhau nên sự tình nguyện làm Thầy đứng lớp dạy đám trẻ quả là đáng ngưỡng mộ và trân trọng.

Theo sự chia sẻ của anh Ngô Ly, hiện vẫn còn bốn địa điểm tương tự chưa có trường lớp đàng hoàng, vẫn còn cảnh thầy trò cùng ngồi chèm bẹp trên sàn nhà bè để dạy, để học như cảnh ở trường Anlung Raing trước khi được VDF giúp xây ngôi trường mới vào tháng 02 vừa qua.

***

blank

Cảnh lớp học cũ

blank

Ngôi trường mới

Thêm một ngôi trường đã được xây dựng tốt đẹp, giúp cho đám trẻ ở đây có chỗ học hành đàng hoàng, và cũng là một địa điểm vui chơi của những đứa trẻ không có mái nhà đúng nghĩa, và cũng không có sân chơi nào dù là sân đất bụi bặm vào mùa mưa nước nổi, vì “làng xóm” của các cháu là những chiếc ghe, chiếc bè chụm lại trên mặt nước Biển Hồ. 

blank

Lần phát gạo từ thiện thứ 12 của ViDan Foundation ở Cambodia

Thêm một lần người Việt xa xứ ở Âu-Mỹ chia sẻ với bà con đồng bào kém may mắn đang sống lưu lạc khốn khổ ở Xứ Chùa Tháp những bao gạo ân tình. Đó là mối chân tình đồng chủng!

Thay mặt cho các gia đình bà con đồng bào người Việt và một số người nghèo bản xứ, xin chân thành tri ân sự tin tưởng và hỗ trợ nhiệt tình của chị Kim Bintliff cùng các thân hữu giàu lòng từ bi, bác ái.

Xin cảm ơn quý Đồng hương đã liên tục yểm trợ cho ngân quỹ hoạt động của ViDan Foundation, để Hiệp Hội có điều kiện tiếp tục thực hiện các chương trình trợ giúp cho hàng ngàn bà con đồng bào kém may mắn ở Cambodia và Việt Nam.

Xin cùng nhau tiếp tục góp một bàn tay nhân ái!

Trân trọng và hy vọng.

Nguyễn Công Bằng (VDF)

 

Muốn biết thêm chi tiết về hiện tình bà con đồng bào Việt Nam đang sống khốn khổ, bấp bênh ở Cambodia, đặc biệt là thành phần trẻ em, xin mời đọc tài liệu nghiên cứu của hội thiện nguyện Minority Rights Organization (MIRO).

LINK: Stateless Ethnic Vietnamese Children in Cambodia

Công trình nghiên cứu do Hiệp Hội ViDan Foundation bảo trợ.

 

Mọi thắc mắc xin liên lạc Vidan Foundation qua địa chỉ email: lienlac@vidan.us hoặc qua điện thoại (713) 391-9843 (xin hỏi cô Anh Trinh).

Mọi thư từ liên lạc, chi phiếu trợ giúp xin gửi đến:

               ViDan Foundation Inc.: PO Box 92601, Austin, TX 78709-2601 (USA)

Trợ giúp tài chánh có thể chuyển qua hệ thống PayPal, hay QuickPay, bằng địa chỉ email: contact@vidan.us

(Mọi sự trợ giúp được cấp biên nhận khấu trừ thuế lợi tức liên bang – Federal Tax-Deductible Receipts)

www.vidan.us


LINK của bài viết: http://www.vidan.us/index.php/news-media/activity-news-archive/317-317



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bữa rồi, nhà thơ Inra Sara tâm sự: “Non 30 năm sống đất Sài Gòn, tôi gặp vô số người được cho là thành công, thuộc nhiều ngành nghề, đủ lứa tuổi, thành phần. Lạ, nhìn sâu vào mắt họ, cứ ẩn hiện sự bất an, lo âu.”
Việc lập Tòa án nhân dân để kết án các công dân xã Đồng Tâm là vi phạm trắng trợn các điều khoản trong công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị. Sự kiện này đòi hỏi Liên minh EU phải có thái độ thúc đẩy Hà Nội thực thi những cam kết bảo vệ Nhân quyền mà hai bên đã nhìn nhận theo tinh thần của các Hiệp định PCA và EVFTA.
Mở computer, “bấm” vào Inbox, tôi thấy trong danh sách emails hôm nay có email của nhà truyền thông Huy Tâm – tôi thường gọi anh một cách thân mật là “anh Mũ Nâu”. Vừa “bấm” vào email của anh Huy Tâm tôi vừa tự hỏi, không biết người Bạn trẻ đa tài Mũ Nâu chuyển đến tôi tác phẩm thơ, văn, âm nhạc, truyện đọc, youtube của chính anh hay là của ai?
Ngoài việc nguyền rủa, dân Việt có lẽ cũng không ai quên làm cù nèo và mài dáo mác. Với sự bạo ngược của đám cường hào ác bá hiện nay – ở xứ sở này - thì cái ngày mà chúng bị móc ra khỏi ống cống ̣(chắc) cũng không còn xa lắm nữa.
Rất nhiều người quen, bạn bè đã kể cho tôi nghe thời gian họ sống ở những trại tỵ nạn Hồng Kông sau chuyến vượt biên của họ từ Việt nam. Riêng tôi có ấn tượng nhất với Hồng Kông là khi máy bay đáp xuống phi trường Hồng Kông, tôi có cảm giác chiếc máy bay đi xuống cầu thang từng bậc, từng bậc… Xuống tới đất mới hiểu là người phi công rất giỏi mới đáp được vậy chứ không phải dở mà đáp máy bay kiểu lạ lùng.
Mới đó mà đã 19 năm trôi qua kể từ ngày xảy ra vụ khủng bố ngày 11 tháng 9 năm 2001. Tôi còn nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó, Thứ Ba, ngày 11 tháng 9 năm 2001, trước khi đi làm tôi đã xem tin tức trên đài truyền hình Mỹ thấy hình ảnh một trong 2 Tòa Tháp Đôi (World Trade Center) đang bốc cháy trên các tầng lầu gần chót. Nhiều máy bay lượn vòng và khói bay ra tỏa khắp bầu trời thành phố New York. Ở dưới đất tiếng còi xe cứu thương, xe cứu hỏa kêu inh ỏi. Nhiều người đang hốt hoảng chạy ra từ hai tòa tháp đôi. Tôi sững sờ và bàng hoàng trước cảnh tượng giống hệt trong một cuốn phim chiến tranh giả tưởng nào đó đang chiếu. Nhưng không. Đó là sự thật, việc thật, cảnh thật! Có lẽ không phải một mình tôi có cảm xúc đó mà nhiều người Mỹ và kể cả nhiều người trên khắp thế giới xem cảnh tượng hôm đó cũng có cùng cảm trạng.Lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại, con người chứng kiến những cảnh tượng khủng bố tàn bạo và dã man không thể tả! Những kẻ khủng bố đã sử dụng đến phương tiện mà không ai trước
Nhiều người hỏi tôi: trong các nghề: dạy học, làm báo, làm thương mại, bà thích nghề nào nhất? Tôi trả lời ngay không một chút do dự: - Dạy học và làm báo.
Kính bạch Chư Tôn đức, Ba tháng Hạ an cư đã qua, Tăng tự tứ cũng đã viên mãn, và tháng Hậu Ca-đề cũng bắt đầu. Đây là thời gian mà một số điều Phật chế định được nới lỏng để cho chúng đệ tử có thể bổ túc những nhu cầu thiếu sót trong đời sống hằng ngày. Cùng chung niềm vui của bốn chúng, nương theo uy đức Tăng-già, tôi kính gởi đến Chư Tôn đức lời chúc mừng đã hoàn mãn ba tháng tĩnh tu trong nguồn Pháp lạc tịnh diệu, phước trí tư lương sung mãn.
Sau mùa An Cư Kiết Hạ năm nay, Phật lịch 2564 (2020), Phật tử Việt Nam trong và ngoài nước được đón nhận lời pháp thoại của Thầy Tuệ Sỹ qua Thư Khánh Tuế đầy tâm huyết trước thực trạng “tình đời và lẽ đạo” hiện nay của Đạo Phật Việt Nam với hai hình thức tổ chức giáo hội song hành: Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) và Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam (GHPGVN).
Trong tầm nhìn nào đó, người dân và giới báo chí trong nước có thể đặt câu hỏi phải chăng ông Trọng đã dứt điểm vấn đề nhân sự trước Đai hội-XIII? Nhất là họ dựa trên những sự kiện vừa xảy ra trước ngày Quốc Khánh-75.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.