Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

ODYSÉE -- THI HÀO HOMÈRE -- THI CA KHÚC III: UY LĨNH ĐẾN CUNG ĐIỆN VUA AN CHÍNH VƯƠNG

18/07/201910:19:00(Xem: 1845)

TÓM LƯỢC:  Sau khi công chúa Nam Chi Ca trở về lâu đài. Uy Lĩnh đến thành phố. Thần Nữ Quán Trí Tuệ hoá thành em bé cầm lẵng hoa hướng dẫn và bọc chàng trong lớp sương mù. Chàng chiêm ngưỡng thành phố, cung điện và vườn thượng uyển. Chàng gặp tại lâu đài : Vua, hoàng hậu các hoàng tử các lãnh chúa và quần thần. Vua An Chính Vương như lời thần báo mộng, chào mừng và hứa đưa chàng về quê hương. Buổi hội triều đình giải tán. Hoàng hậu hỏi nguyên nhân do trang phục chàng mặc. Uy Lĩnh kể lại những gian nan và lúc gặp công chúa.


Trong khi Uy Lĩnh nguyện cầu, 567

Xe lừa nàng đã về lâu đài rồi.

Chiếc xe ngừng trước cổng ngoài,

Các anh em đã đón nơi sân đình. 570

Uy nghi đẹp tựa thiên thần,

Người mang trang phục, người cương xe lừa.

Tươi cười nàng bước thướt tha,

Vào lầu trang sẵn đuốc hoa, lửa hồng,

Bên lò sưởi cháy bập bùng,

Vú già chăm sóc buổi ăn cuối chiều.


Trên đường Uy Lĩnh lần theo,

Phố phường vàng nắng dập dỉu ngựa xe.

Quán Trí Tuệ đã phủ che,

Làn sương vô ảnh, chàng về ai hay. 580

E người sẽ hỏi ai đây  ?

E người hỏi đến chốn này vì đâu ?

Bên thành vừa bước đến cầu,

Quán Trí Tuệ đã nhiệm mầu hiện ra,

Hóa em bé cầm lẵng hoa,

Uy Lĩnh dừng bước hỏi qua đường vào:

Em ơi  ! ta hỏi thăm nào,

Cung vua An Chính nơi nao chốn này.

Ta là khách lạ đến đây,

Trải bao lao khổ những ngày gian nan. 590

Quê hương đảo biếc sóng ngàn,

Không quen ai chẳng biết đường đến đây.

Mắt cười, em bé chỉ ngay :

Lâu đài vua ở hướng này nhà tôi,

Theo tôi đi thẳng, lặng lời,

Chẳng nhìn ai cũng chớ thời hỏi han.

Dân đây người lạ chẳng quen,

Tính kiêu kỳ với con thuyền vượt khơi.

Em bé nói nói cười cười,

Uy Lĩnh theo gót bước hài đi nhanh. 600

Chẳng ai thấy, chẳng ai nhìn,

Hai người vô ảnh, vô hình sương mơ.

Uy Lĩnh nhìn ngắm bến bờ,

Hai hàng thuyền đậu đợi chờ đi xa.

Công viên muôn sắc cỏ hoa,

Tượng anh hùng bóng chiều qua nắng vàng.

Lâu đài lộng lẫy màu sơn.

Dừng chân em bé bên hàng cột to.

Mắt tinh anh khẽ dặn dò :

Bác này cung điện nhà vua đây rồi ! 610

Bác vào đi chỗ vua ngồi,

Vua đang yến tiệc ở nơi sảnh đường,

Cùng các lãnh chúa địa phương,

Nhưng tìm trước mắt là hoàng hậu ngay.

An Thái nhân đức thương người.(Arété)

Xin bà giúp đỡ, bà thôi chẳng màng,

Vốn dòng Thần Hải Long vương.

Vua Nam Chi Thắng sinh thành hai trai,(Nausithoos)

Thái Sơn anh cả nối ngôi,(Rhéxénor)

Chẳng may mất bởi nỏ trời An Long,(Thần Apollon)* 620

Chẳng con trai để nối dòng,

An Thái là gái nên không trị vì.

Em An Chính Vương lên ngôi,

Cưới người cháu gái sánh đôi thiết triều.

Hoàng hậu được vua nuông chiều,

Lời bà phán đoán vua đều làm theo.

Cung đình dân dã mến yêu,

Vẹn toàn tài sắc, trăm điều khoan dung.

Lời bà từ tốn khôn ngoan,

Một lời bà nói tiêu tan giận hờn. 630

Ngài như tiên nữ ngọc vàng,

Trong triều ngoài ngõ, tiếng lành tiếng thương.

Nếu lời bác được cảm thông,

Về quê hương chắc ước mong vẹn toàn.

Nói rồi Thần nữ bước sang,

Bên bờ biển vắng, sóng cồn tung bay,

Giả từ đảo quốc Sơn Chi,

Nhã Kinh thẳng hướng đường mây du hành.(Athènes)*


Uy Lĩnh dừng trước cửa đồng,

Trăm điều suy nghĩ trong lòng nói sao ? 640

Lâu đài tráng lệ biết bao.

Nắng chiều lấp lánh đỉnh cao chóp vàng.

Tường cao vách chạm thiên thần.

Hai hàng cột thẳng, tượng đồng thanh thanh.

Hai con chó đá thếp vàng.

Trước thềm tráng lệ, mấy tầng cửa cung.

Bước vào trong đại sảnh  đường,

Hai hàng ghế bạc nhung hồng gối êm.

Quay quần lãnh chúa Phan Xuyên.

Triều đình yến tiệc hàn huyên luận bàn. 650

Quanh tường hai dãy tượng vàng,

Thiếu niên cầm đuốc sáng choang sảnh đường.

Năm mươi thị nữ lầu trang,

Kẻ thì nghiền bột, kẻ chuyên thêu thùa.

Kẻ thì bếp núc quét nhà,

Kẻ thì dệt vải khung tơ quay đều.

Phan Xuyên trai sống hải hồ,

Gái thì canh cửi vải tơ đêm ngày.

Quán Trí ban thưởng lắm tài,

Khéo tay dệt lụa vẽ vời gấm thêu. 660

Ngoài sân bóng mát cây cao.

Ngàn hoa đua nở đón chào khách du.

Đây vườn thượng uyển nhà vua.

Cành hoa trắng mộng, gió đùa hương bay.

Cành đào hồng thắm môi say,

Lập lòe lửa lựu trái đầy lá xanh.

Đây vườn táo trĩu lăn tăn.

Đây vườn bạc lá nặng cành ô liu.

Một vườn rộn tiếng chim kêu,

Bốn mùa hoa nở, sớm chiều tỉa chăm. 670

Gió Tây mát, lại gió Nam,

Táo hồng chín mộng, lê cành lả lơi.

Vườn xa nho chín nơi nơi,

Phần thì ép rượu, phần phơi nắng hồng.

Người mang gùi hái trên đồng,

Nặng nề chân bước trĩu, hàng nho thơm.

Xa xa phía cuối khu vườn,

Luống dài rau cải, chập chờn bướm ong.

Suối trong róc rách đôi dòng,

Tưới vườn rau cải, tưới đồng cây xanh. 680

Người người đến suối nước trong,

Mang vò đội nước về thành đồi cao.

Của trời huyền nhiệm biết bao,

Đôi dòng suối nhỏ chảy vào đồng xanh.

Trải qua biển cả sóng vần. 

Bên vườn hoa trái dừng chân ngắm nhìn.

Rồi qua cổng lớn cung đình.

Triều đình sau lễ tế thần dâng hương.

Uy Lĩnh bước vào sảnh đường,

Đến bên hoàng hậu, ngai vàng nhà vua. 690

Cúi đầu chàng ngỏ lời thưa,

Màn sương vô ảnh cũng vừa chợt tan.

Cả triều kinh ngạc lặng nhìn,

Dáng anh hùng đã gợi lòng niềm tin.

Uy Lĩnh cất tiếng : Cầu xin,

Vua và hoàng hậu phúc lành phước duyên.

Tôi từ thuyền đắm bão giông,

Xin vua, hoàng hậu thương tình giúp cho.

Đến đây trần trụi bơ vơ,

Cầu xin phương tiện, thuyền nhờ về quê. 700

Tôi từ gian khổ trăm bề,

Cầu xin cứu giúp để về quê hương.

Lòng tôi mang nặng công ơn,

Cầu Thần Vương Dớt phúc lành hoàng gia.

Nói rồi chàng lại bước qua,

Bên tro lò sưởi đợi vua phán truyền.

Anh Thụy Công lão anh hùng,(Échénéos)

Sau hồi kinh ngạc, tâu cùng vua trên.

Là bậc trưởng lão Phan Xuyên,

Khôn ngoan ăn nói triều thần kính yêu : 710

Vua An Chính, chẳng nên đâu,

Để người khách lạ ngồi lâu dưới thềm,

Bên lò sưởi cạnh tro tàn, 

Người ngồi chờ đợi vua ban đôi lời.

Xin Vua mời đứng dậy thôi,

Ngồi vào ghế bạc, và mời tiếp tân.

Cùng triều đình nhập tiệc trần,

Xử theo phong tục của Thần Vương ta.

Kính trọng người khách phương xa,

Chẳng lo sấm sét, cùng là anh em. 720

Nhà Vua vội bước đến bên,

Cầm tay  Uy Lĩnh mời lên ghế ngồi.

Hoàng tử Lao Đạt  vội mời, (Laodamas)

Ghế nhung đinh bạc cho người khách xa.

Thị tỳ mang vò nước hoa,

Rửa tay nước ấm rót ra thau đồng.

Bên bàn bao thức thời trân.

Vua mời Uy Lĩnh vào chung tiệc bàn.

Cuối tiệc Vua bảo gia nhân :

Phong Tô Lộc hãy mang chum rượu này,(Pontonoos) 730

Rót hầu quan khách hôm nay,

Mừng người khách lạ đến đây tiệc mời.

Như Thần Vương đã truyền lời,

Kính thờ Thần Dớt, giúp người sa chân.

Phong Tô pha rượu mật ong,

Đi mời quan khách một vòng rượu thơm.

Vua An Chính nâng ly lên :

Lắng nghe Lãnh đạo Phan Xuyên Hội đồng.

Hôm nay bữa tiệc đã xong,

Luận bàn đã dứt, tạm cùng chia tay. 740

Sáng mai ta hẹn đến đây,

Rồi cùng quan khách đến ngay quảng trường,

Lễ Thần, tế vật hy sinh,

Sẽ mời khách lạ tâm tình hàn huyên.

Vì đâu lòng khách muộn phiền,

Trải bao gian khổ xa miền cố hương.

Vì đâu sóng cả đắm thuyền,

Bão giông phiêu bạt trên đường nổi trôi,

Hôm nay chào đón giúp người,

Ngài mai phiêu bạt, Thần Trời giúp ta. 750

Người này khách tự phương xa,

Ý Thần gửi đến thử ta tấm lòng.

Nước ta xứ sở an lành,

Là nơi Thần hiện xuống trần thường xuyên.

Uy Lĩnh bày tỏ nỗi niềm :

Tôi không ý khác với lòng cầu xin,

Tôi đây chẳng phải thiên thần,

Tôi bao gian khổ hồng trần đến đây,

Bao nhiêu gian khổ đời này,

Nỗi lòng tôi sẽ phơi bày thế gian. 760

Sau khi quan khách đã tan,

An Thái hoàng hậu hỏi han cho tường.

Thoáng nhìn y phục của chàng,

Nhận ra nhung gấm bà từng may thêu.

Hỏi rằng : Người đến từ đâu ?

Xứ nào phiêu bạt mà cầu thuyền đi.

Ai cho trang phục nhung y ?

Xin đừng dấu diếm đến đây lạc đường !

Uy Lĩnh tỏ rõ sự tình :

Thật là khó nói hết lòng thương đau. 770

Tôi xin chỉ kể bấy nhiêu,

Đôi lời vắn tắt những điều ngài mong.

Từ đảo Ô Chi biển xanh,

Nơi Kiều tiên nữ tóc vàng Ly Cơ,

Con Ất Lạc, Thần Địa Đồ,

Thần tiên khó gặp, chẳng cho gặp người.

Tính kiêu sa chẳng cùng ai,

Tâm tình bầu bạn, một trời cô đơn.

Tôi trên biển cả đắm thuyền,

Tùy tùng mất cả, thân còn nổi trôi. 780

Lênh đênh mười mấy ngày trời, 

Các Thần dẫn hướng đến nơi đảo này.

Nàng tiên nữ tóc vàng mây,

Cứu tôi với nỗi lòng đầy cô đơn,

Ngày qua tình lại sắt son,

Hứa lời bất tử, thanh xuân đời đời,

Tháng ngày thuyết phục tim tôi,

Bảy năm giam giữ, những lời yêu đương.

Riêng tôi đôi mắt mỏi mòn,

Nhớ quê hương, nước mắt tràn áo khăn. 790

Đến năm thứ tám bước sang,

Bỗng nàng nhận lệnh Sứ truyền Thần Vương.

Nàng đà theo ý lệnh Thần.

Cho tôi đóng một chiếc thuyền ra đi.

Áo quần, lương thực trao tay.

Thổi cơn gió nhẹ buồm bay vượt ngàn.

Mười bảy ngày biển lênh đênh,

Ngày mười tám thấy núi xanh quê Ngài.

Lòng tôi ngỡ đã an vui,

Ngờ đâu sóng  cả dập vùi biển xanh. 800

Trở về Thần Biển Hải Long, 

Dâng bao bão tố tan tành thuyền tôi.

Thần Y Nơ giúp tiếp hơi,

Giúp khăn tiên mới đến nơi xứ Ngài.

Tránh xa ghềnh đá sóng dồi,

Tìm nơi trú ẩn bên đồi suối Lam.

Tìm nơi bụi rậm ẩn nằm.

Đắp chăn lá biếc  mê man ngủ vùi.

Một đêm và một ngày trời,

Đến chiều tỉnh giấc non đoài bóng nghiêng. 810

Trái cầu rơi xuống gần bên,

Một đoàn thiếu nữ rộn ràng đùa vui.

Gặp nàng Công chúa , con Ngài,

Ngỡ là Thần nữ ngỏ lời cầu xin.

Được nàng rượu bánh ban ân,

Dầu hương tắm rửa, áo quần thơm tho.

Qua bao nhiêu nỗi âu lo,

Đây là sự thật trình cho tỏ tường.

Vua An Chính tiếp lời chàng :

Con ta bổn phận tiếp tân chu toàn, 820

Thì ra nó chẳng khéo khôn,

Lẽ ra nó phải đích thân đưa vào,

Cùng đoàn thị nữ mời chào,

Tâu trình sự việc thế nào cùng ta.

Vì dầu sao nó cũng là,

Người đầu tiên gặp người ra khẩn cầu.

Uy Lĩnh vội chữa lỗi mau :

Lỗi này chẳng phải lỗi nào công nương,

Vì cô mời mọc theo đoàn,

Nhưng tôi nghi ngại đi riêng một mình, 830

Nhà vua  An Chính tỏ tình :

Chẳng gì để ngại tấm lòng của ta.

Nếu duyên kỳ ngộ chẳng là,

Nếu lòng đôi kẻ thật thà yêu nhau.

Nếu duyên Thần Dớt đã trao,

An Long, Quán Trí kết đào xe duyên.

Nam Chi Ca cũng thuận lòng,

Thì ta làm lễ tơ hồng con ta.

Người sẽ là rể trong nhà.

Ở đây ta sẽ tặng quà gia trang. 840

Nếu người muốn về cố hương,

Chẳng ai có thể ngăn đường người đi,

Khởi hành ta định nay mai,

Năm mươi thủy thủ dẻo dai sẵn sàng,

Xuống thuyền ngủ một giấc lành,

Con thuyền sẽ vượt sóng xanh biển ngàn.

Đến nơi đến chốn bình an,

Thuyền ta thủy thủ biển ngàn chuyên tay.

Uy Lĩnh nghe nói vui thay :

Cảm ơn ân phúc Vua nay hứa lời. 850

Cầu xin Thần Dớt đỉnh trời,

Xin Ngài chứng giám sáng soi tấm lòng.

Lòng tôi khao khát chờ mong,

Ngày mai đây sẽ về cùng cố hương.

Trong khi trao đổi đôi bên.

Hoàng hậu đã bảo gia nhân sẵn sàng.

Dọn phòng nệm gối khách phòng,

Chăn êm, nước ấm đặt bên cạnh giường.

Rồi mời Uy Lĩnh bước lên,

Chúc lành giấc ngũ êm đềm an vui. 860


Cám ơn. Uy Lĩnh đáp lời,

Gieo mình bên gối ngủ vùi say sưa,

Ngày mai triều nghị  cung vua.

Ngày mai mở hội sớm trưa đón mời.                                864


Kỳ tới

Thi Ca khúc IV

Vua An Chính tiếp tân Uy Lĩnh (Câu  865 đến 1382)


CHÚ THÍCH

468   Athènes. Nhã Kinh, Nhã Điển  kinh đô Hy Lạp, mang tên Thần nữ Athéné, có đền Thần nữ Athéné. Sự khôn ngoan và khéo tay bẩm sinh do Athéné dạy dỗ.

620 Apollon ; Người Hy Lạp xưa cho rằng người đàn ông bị bệnh tim mạch chết bất ngờ là do Thần Apollon bắn tên, phụ nữ là do Artémis bắn.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Và bây giờ, tất cả chỉ còn là kỷ niệm! Hôm nay, tôi xin viết những dòng chữ này để chia sẻ cùng quý vị khán thính giả và anh chị em nghệ sĩ, hầu tưởng nhớ đến người con gái Pleiku “mà đỏ, môi hồng” tên là Phi Nhung, một ca sĩ với tấm lòng nhân hậu dành cho tha nhân, cho cuộc đời và cho quê hương, đất nước.
Không biết trăm, ngàn năm nữa, nhân loại còn có cơ may gặp lại một thiên tài như Albert Einstein? Cụ là bậc thần thánh trong ngành Vật lý học, ngàn năm một thủa giáng trần để nâng cao tầm hiểu biết của con người lên một tầng cao chót vót. Vậy mà kẻ phàm phu này, có một thời gian dài, cứ nghi ông cụ vì vô tình, hoặc đãng trí, đã tỏ ra thiếu tinh thần trách nhiệm. Trách nhiệm với chính một sản phẩm của mình, với những ai tin dùng nó. Sau khi lập thuyết Tương Đối Đặc Biệt (TĐĐB), Einstein đã có nhiều cơ hội để thấy những chỗ bất ổn, sai lầm nghiêm trọng, khiến thuyết không thể sống sót.
Nhằm đạt mục tiêu giáo dục chất lượng cho tất cả mọi đối tượng, cần phát triển tầm nhìn và mở rộng các mục tiêu giáo dục, tạo điều kiện thuận lợi cho những phương pháp tiếp cận toàn diện, tái cấu trúc nội dung giáo dục và xây dựng năng lực quốc gia trong việc phát triển các năng lực chính cần có của người học, thông qua đổi mới chương trình giảng dạy dựa trên tri thức mới của thế kỷ 21.
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.