Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Người Việt Được Gì Với Trump-Kim Hà Nội?

01/03/201900:00:00(Xem: 1578)
PHAM TRAN_
Phạm Trần

 

Đảng và Nhà nước CSVN đã lợi dụng Thế giới thông tin về cuộc họp thượng đỉnh Mỹ-Bắc Hàn để bán thương hiệu “Hà Nội - thành phố vì hoà bình” và “Việt Nam là nơi hòa giải.”

Nhưng “hòa bình” theo nghĩa không còn chiến tranh, hay nơi là “nguồn gốc của chiến tranh huynh đệ tương tàn của người Việt Nam”?

Và, liệu Việt Nam có thật sự là “nơi hòa giải” của dân tộc Việt Nam hay chỉ là chỗ dừng chân tạm thời cho Tổng thống Mỹ Donald Trump và Chủ tịch tối cao Bắc Hàn  Kim Jong un trong hai ngày 27 và 28/02/2019 để họ bàn về khả năng giải giới vũ khí nguyên tử của Bắc Hàn và chấm dứt vĩnh viễn lo ngại tái diễn chiến tranh Hàn Quốc?

Lý do Việt Nam được chọn, theo ý của Mỹ và cá nhân ông Trump, vì Bắc Hàn có nhiều điểm tương đồng với Việt Nam. Nhất là Việt Nam và Mỹ từng là thù địch trong chiến tranh mà đã biết quên đi qúa khứ để bắt tay hợp tác phát triển kinh tế, biến Việt Nam chậm tiến thành một quốc gia có mức phát triển kinh tế cao ở Đông Nam Á.

Vì vậy, ông Trump đã công khai nói nếu Chủ tịch Kim từ bỏ vũ khí nguyên tử thì sẽ có cơ hội để phát triển kinh tế giống như Việt Nam và Mỹ sẵn sàng ủng hộ.

Báo Zing.VN viết: “Ông Trump gọi mối quan hệ giữa Mỹ và Việt Nam là "ví dụ" về những gì Triều Tiên có thể trở thành nếu nước này từ bỏ vũ khí hạt nhân.”

  Đây là cuộc họp lần 2 giữa Mỹ và Bắc Hàn về triển vọng vãn hồi hòa bình cho nhân dân hai miền Nam-Bắc Triều Tiên. Cuộc họp Trump-Kim lần thứ nhất đã diễn ra tại Singapore hồi tháng 6/2018, nhưng không đem lại kết qủa cụ thể nào.

CUỘC CHIẾN NAM-BẮC

Nên biết cuộc chiến Hàn Quốc bắt đầu ngày 25/06/1950, bởi cuộc xâm lăng miền Nam qua Vỹ tuyến 38, chia đôi lãnh thổ, của 75,000 quân chính phủ miền Bắc, khi ấy là Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên do Nga Xô hậu thuẫn (The Democratic People’s Republic of Korea).

Quân miền Nam, Cộng hòa Đại Hàn (The Republic of Korea) được lực lượng của 16 quốc gia Liên Hiệp Quốc, do Hoa Kỳ lãnh đạo đã phản công và kết thúc cuộc chiến ngày 27/07/1953.

Cuộc chiến, tuy chỉ dài hơn 3 năm nhưng  đã gây thiệt hại nặng nề về người và của cho cả đôi bên.

Về quân lính, căn cứ theo Bách khoa toàn thư mở:

-Hoa Kỳ: chết và bị thương 128,650; mất tích 4,757.

-Nam Hàn: 178,405 tử thương, 566,434 bị thương  và 32,925 mất tích.

-Bắc Hàn: từ 398,000 đến 533,000 chết, 686,500 bị thương và 145,000 hay cao hơn mất tích.

Tổng số thường dân của cả hai bên chết và bị thương ước tính 2.5 triệu người.

Tuy chiến tranh giữa người Hàn đã kết thúc 66 năm, tính từ 1953 đến 2019, nhưng hai miền Nam-Bắc vẫn trong tình trạng chiến tranh vì chỉ có “Hiệp định ngưng bắn” mà không có “Hiệp định hòa bình”.  Vì vậy có khoảng 28,000 quân Mỹ thường xuyên đồn trú ở Nam Hàn để đề phòng cuộc tấn công của Bắc Hàn.

Nhưng đe dọa lớn nhất không những cho Nam Hàn mà cả cho Nhật Bản và Hoa Kỳ là số vũ khí nguyên tử Bắc Hàn đã chế tạo và tàng trữ. Số này ước tính của Tây phương là trên  60 vũ khí nguyên tử, kể cả loại hỏa tiễn có tầm bắn xa 13,000 dặm.

Trước khi có cuộc họp ở Singapore tháng 6/2018, thỉnh thoảng Bắc Hàn vẫn cho thử nghiệm các hỏa tiễn mới bắn về phía biển Đông Á, giữa Nam Hàn và Nhật Bản khiến Thế giới lo âu, và là nguyên nhân Bắc Hàn bị Liên Hiếp Quốc, do Hoa Kỳ dẫn đầu, cấm vận.

Vì bị thế giới cấm vận, cộng với nền kinh tế lạc hậu nên Bắc Hàn phải sống nhờ vào viện trợ, nhiên liệu và khí đốt từ Trung Hoa.

Các nhà kinh tế độc lập ước tính Bắc Hàn có trên 25 triệu dân, nhưng kinh tế thuộc hạng kém mở mang, tùy thuộc phần lớn vào hầm mỏ.

Ông Ri Jong Ho, một viên chức kinh tế cao cấp của Bắc Hàn đào thoát tiết lộ tại cuộc họp của tổ chức  the Asia Society tại  New York năm 2017 rằng người dân Bắc Hàn không đủ ăn.

Đó là lý do mà, theo các nhà quan sát Á Châu, khiến nhà độc tài Kim Jong un, bằng lòng nói chuyện với Tổng thống Donald Trump với hy vọng đòi được bỏ cấm vận để đổi lấy cam kết về vũ khí nguyên tử.  Ông Kim cũng dự trù đòi Mỹ rút quân khỏi Nam Hàn.

TRUMP QUÊN NHÂN QUYỀN

Bắc Hàn là một nước khép kín với thế giới bên ngoài, nhưng các vụ đàn áp dã man những ai có hành động hay tư tưởng chống đối, từ thời Kim Nhật Thành (Kim Il-sung, ông nội của Kim Jong un), qua đến người Bố là Kim Jong-il, đã bị lộ ra ngoài bởi những nạn nhân đào thoát khỏi Bắc Hàn.

Họ nói chính phủ Bắc Hàn đã thiết lập nhà tù nhiều hơn trường học, nhưng từ sau những tuyên bố quan ngại về những vi phạm nhân quyền của Bắc Hàn cuối năm 2017, ông Donald Trump và tòa Bạch Ốc đã có thái độ im lặng về các vi phạm nhân quyền của Bắc Hàn, theo báo Washington Post, ngày 26/02/2019.

Đó cũng là  trường hợp của Việt Nam trong cuộc họp của ông Trump với Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng hôm 27/02 (2019).

Theo báo của nhà nước Việt Nam, ông Trump đã tỏ ra “ấn tượng về lòng hiếu khách của người dân và sự phát triển rất ấn tượng của Việt Nam.”

“Tổng thống Donald Trump nhấn mạnh, Hoa Kỳ sẽ tiếp tục hợp tác với Việt Nam thúc đẩy quan hệ Đối tác toàn diện phát triển thực chất và hiệu quả hơn trong thời gian tới… Hai nhà lãnh đạo cũng thảo luận các vấn đề khu vực và quốc tế cùng quan tâm, trong đó có tình hình Biển Đông… Tổng thống Donald Trump cảm ơn và đánh giá rất cao sự chủ động và thiện chí của Việt Nam trong việc cung cấp địa điểm cho Hội nghị thượng đỉnh Hoa Kỳ - Triều Tiên lần thứ hai; khẳng định Mỹ sẽ tiếp tục đóng vai trò tích cực tại khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương nhằm duy trì trật tự dựa trên luật lệ, thúc đẩy hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển tại khu vực quan trọng này.” (báo Quân đội Nhân dân,QĐND/27/02/2019)

Các báo-đài khác của Việt Nam cũng đưa tin tương tự.

Như vậy, điều mà nhiều người Việt Nam tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền trong nước và hải ngoại trông đợi ông Trump sẽ đề cập vấn đế nhân quyền và đòi trả tự do cho hơn 100 tù nhân chính trị đang bị giam cầm đã không xẩy ra.

Cũng bị gạt ra ngoài là lá thư của 3 Dân biểu Alan Lowenthal (Dân Chủ), Chris Smith (Cộng Hòa), và Zoe Lofgren (Dân Chủ) yêu cầu ông Trump cần quan tâm đến những vi phạm nhân quyền của Chính phủ Việt Nam khi ông có mặt ở Hà Nội.

Ngược lại, ông Trung đã cùng chứng kiến với ông Trọng trong buổi lễ ký các văn kiện hợp tác giữa hai nước.

Theo tin của phía Việt Nam  thì: “Hãng hàng không Bamboo Airways (thuộc tập đoàn FLC) đã ký thỏa thuận mua 10 máy bay thân rộng Boeing 787-9 Dreamliner trị giá gần 3 tỷ USD với Tập đoàn Boeing (Mỹ).

Hãng hàng không Vietjet cũng ký hợp đồng mua 100 tàu bay Boeing 737 Max với giá trị 12,7 tỷ USD, đồng thời ký kết thỏa thuận về dịch vụ dài hạn bảo dưỡng động cơ máy bay với Tập đoàn GE trị giá 5,3 tỷ USD.”

Như vậy là phía Việt Nam đã chi ra tổng cộng 21 tỷ dollars để mua hàng Mỹ trong chuyến đi Việt Nam của ông Trump.

Báo chí Việt Nam còn viết: “Nhà lãnh đạo Mỹ nói rằng ông đánh giá cao việc Việt Nam tin chọn và cân nhắc mua các thiết bị quân sự của Mỹ mà theo ông là các thiết bị quân sự tốt nhất thế giới hiện nay.”

Cho đến nay, Nga là nước bán nhiều vũ khí nhất cho Việt Nam.

Trong chuyến thăm Mỹ của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc từ ngày 29 đến 31/05/2017, Việt Nam đã bỏ ra gần 15 tỷ USD, chủ yếu từ nhập khẩu các thiết bị dịch vụ từ Hoa Kỳ.”

Như vậy, khi Việt Nam khoe Hà Nội là thành phố hòa bình thì họ lại quên lịch sử đã chứng minh nơi  đây cũng là chỗ bắt đầu các quyết định xua quân xăm lăng Việt Nam Cộng Hòa từ năm 1960.

Còn về “hòa giải” thì khi Ban Tuyên giáo hồ hởi tự khoe “Việt Nam là nơi hòa giải” thì lại không biết, sau 44 năm kết thúc cuộc chiền huynh đệ tương tàn, đảng CSVN vẫn ôm hận thất bại với Nghị quyết 36 (26/03/2004) về “Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài”.”-/-

Phạm Trần

(02/019)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nhân dịp kỷ niệm 50 năm di cư từ Bắc vô Nam, lang tôi xin ra ngoài lãnh lực y học, ghi lại vài hàng về biến cố đau buồn này. Để khỏi “Lạc bất tư Thục”, ham vui mà quên cả quê hương, bản quốc… Một quê hương còn nhiều tai ương. Đang giờ học Việt văn của giáo sư Nguyễn Tường Phượng thì tôi được nhân viên phòng Giám học kêu xuống gặp người nhà. Tôi học lớp Đệ Tam ban A Trung Học Chu Văn An ở Hà Nội.
Đành rằng Hoa Kỳ là một cường quôc trên thế gới, nền ngoai giao rất đa đoan, phức tạp. Chính sách của Hoa Kỳ dưới thời bất cứ tổng thống nào cũng chỉ phục vụ quyền lợi của dân chúng Hoa Kỳ, nhưng dù sao, như lời tổng thống Trần Văn Hương nói với đại sứ Hoa Kỳ Graham Martin trước khi chia tay vào tháng 4-1975: “Đã đến đỗi như vậy, Hoa Kỳ cũng có phần trách nhiệm trong đó.” (Trần Đông Phong, Việt Nam Cộng Hòa 10 ngày cuối cùng, California: Nxb. Nam Việt, 2006, tr. 353.)
Có lẽ nhằm mục đích để nhớ lại 40 năm sau cuộc chiến Vietnam-War, và cũng để đánh dấu 20 năm bình thường hóa quan hệ ngoại giao Viêt-Mỹ, Rory Kennedy, nhà đạo diễn cũng là người sản xuất điện ảnh, đã bắt đầu cho trình chiếu cuốn phim “The Last Days In Vietnam” hôm 17-January-2014 trong dịp lễ hội Sundance Film Festival. Phim dài 98 phút do bà thực hiện dựa trên sử liệu phim ảnh về cuộc chiến của Mỹ tại Việt Nam...
Trước thềm Đại hội 13 tình hình thực sự của chế độ XHCN đã được chuyên viên xác nhận chính thức như sau: “..đã xuất hiện ngày càng nhiều “nhóm lợi ích” tiêu cực, đã và đang ảnh hưởng, tác động đến mọi mặt của đời sống xã hội, nhất là ở những ngành, lĩnh vực quan trọng, liên quan trực tiếp đến cuộc sống của các tầng lớp nhân dân, như quản lý đất đai, tài chính - ngân hàng, đầu tư xây dựng cơ bản, khai thác tài nguyên. Thậm chí, “nhóm lợi ích” tiêu cực còn xuất hiện ở một số ngành, lĩnh vực vốn vẫn được coi là tôn nghiêm, liên quan đến an ninh quốc gia, như công tác tổ chức - cán bộ, phòng, chống tội phạm,... Một loạt vụ án tham nhũng, kinh tế nghiêm trọng, phức tạp bị khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử trong thời gian gần đây liên quan đến nhiều tổ chức đảng, đảng viên, trong đó có cả cán bộ lãnh đạo cao cấp cho thấy, “nhóm lợi ích” đã leo cao, luồn sâu vào trong bộ máy Đảng và Nhà nước, đe dọa đến sự tồn vong của Đảng và chế độ.”
Toàn là thần chú và phép lạ cả. Điều mầu nhiệm là tuy chỉ được ăn bánh vẽ nhưng cả nước vẫn không ai kêu đói, và có người còn tấm tắc khen ngon. Mầu nhiệm hơn nữa là một dân tộc dễ chịu (và dễ dậy) tới cỡ đó mà vẫn sống sót được mãi cho đến đầu thế kỷ này.
Năm 2013, khi Tập Cận Bình nắm giữ hai chức vụ cao nhất trong đảng và chính quyền, với tham vọng lớn lao khi vạch ra cái bẫy “Nhất Đới Nhất Lộ”, nhằm thôn tính, quy về một mối từ kinh tế lẫn chính trị. Trung Quốc bỏ ra hàng nghìn tỷ Mỹ kim để ve vản, hối lộ quan chức thẩm quyền của các nước đồng lõa ký kết những dự án xây dựng. Bị sa vào bẫy nợ bao nhiêu, bị lệ thuộc vào Trung Cộng bấy nhiêu, từ thuê mướn trở thành đặc khu (lãnh địa của Trung Quốc) với 99 năm.
Vấn đề kỳ thị chủng tộc là chuyện rất bình thường ở đâu cũng có hết. Là người Việt sống tại hải ngoại chúng ta cũng không thể thoát ra khỏi vấn đề nầy. Tuy nhiên sự kỳ thị có ảnh hưởng nhiều hay ít đến nạn nhân hay không cũng còn tùy thuộc một phần lớn vào thái độ và cách suy nghĩ của mỗi người.
Vài năm vừa qua, giới quan sát quốc tế và quốc nội Hoa Kỳ đều nhận ra một điều là chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc ngày nay có xu hướng thiên về mặt cứng rắn hơn. Hầu hết các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ đều có một ý nghĩ chung là phải áp dụng một chính sách mới hầu giảm thiểu hoặc chí ít hạn chế tính cách hung hăng càng ngày càng trở nên rõ rệt của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới quyền lãnh đạo của lãnh tụ tối cao, Chủ tịch nhà nước kiêm Tổng Bí thư Tập Cận Bình. Tình trạng căng thẳng giữa hai siêu cường, cộng thêm áp lực do trận đại dịch Covid-19 và kinh tế suy thoái, rất có thể sẽ khiến cái bề mặt tưởng chắc chắn như tường đồng vách sắt của Tập và Bắc Kinh có cơ rạn nứt.
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, kết thúc chiến tranh Việt Nam và bắt đầu cuộc di cư tị nạn Việt Nam, tôi muốn chia sẻ một vài lời về sự kiên cường của chúng ta là người Mỹ gốc Việt, là người tị nạn và con cháu của người tị nạn. Cảm giác thế nào khi nền tảng của thế giới chúng ta đang sống bị rung chuyển đến mức chúng ta không còn biết mình đang đứng ở đâu hay làm thế nào để tiến về phía trước? Trước năm 2020, trước đại dịch COVID-19, chỉ những người đã chịu những bi kịch lớn mới có thể trả lời câu hỏi này. Bây giờ tất cả chúng ta đang sống với nó.
Nhưng vấn đề không đơn giản như họ nghĩ để buộc người miền Nam phải làm theo vì không còn lựa chọn nào khác. Trong 45 năm qua, ai cũng biết nhà nước CSVN đã đối xử kỳ thị và bất xứng với nhân dân miền Nam trên nhiều lĩnh vực. Từ công ăn việc làm đến bảo vệ sức khỏe, di trú và giáo dục, lý lịch cá nhân của người miền Nam đã bị “phanh thây xẻ thịt” đến 3 đời (Ông bà, cha mẹ, anh em) để moi xét, hạch hỏi và làm tiền.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Nhìn qua có thể thấy rằng bầu trời ở phía trên đường chân trời có vẻ như thực sự là một hình ảnh phản chiếu.
chính phủ Anh công bố, người dân Hong Kong có hộ chiếu hải ngoại (BN(O) passport) sẽ có thể được Anh cấp quyền công dân nếu Bắc Kinh nhất quyết thực thi dự luật an ninh, đánh dấu động thái mạnh mẽ từ London
Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ (National Security Agency – NSA) công khái cáo buộc tình báo quân sự Nga đứng sau các vụ tấn công nhằm vào mạng máy tính trên toàn cầu, động thái diễn ra trong bối cảnh cuộc bầu cử tổng thống Mỹ đang đến gần.
Thống đốc bang Minnesota Tim Walz đã đề nghị Lực lượng Vệ binh Quốc gia tiếp viện khi các cuộc biểu tình đòi công lý cho George Floyd, người bị cảnh sát ghì chết, ngày càng diễn tiến phức tạp.
Bộ Công an Trung Quốc cam kết "hướng dẫn và hỗ trợ" cho lực lượng cảnh sát Hong Kong sau khi Quốc hội Trung Quốc thông qua quyết định áp dụng luật an ninh Hong Kong.