Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

ÂN ĐỀN NGHĨA TRẢ

01/02/201914:14:00(Xem: 3038)

ÂN ĐỀN NGHĨA TRẢ
 

Nguyen Nguyet Minh
 

Trong bữa ăn tuần trước, cháu ngoại Hưng của tôi nói chuyện về việc gây qũy của lớp cho chuyến đi thăm Hoa Thịnh Đốn. Hưng năm nay 13 tuổi, học lớp 8. Nhóm bốn đứa bạn thân của cháu rất hứng thú về dự án này. Chúng bàn nhau bán bánh. Mẹ của Ray sẽ giúp làm bánh ngọt với chocolat; Marc định làm bánh pie; Mẹ Sam sẽ làm bánh dẻo đặc biệt của người Nhật.

“Mình có thể làm gì hả Ba?” Hưng hỏi.

“Con muốn làm gì? Bánh ngọt với yến mạch? Mình có thể làm nhiều loại khác nhau…”

“Hay mình làm chả giò?” Tôi xen vào.
 

Tôi thích sự đóng góp thức ăn từ những nền văn hóa khác nhau. Chế biến các loại thục phẩm đa dạng như những đứa trẻ này: cơm dẻo Nhật, chả giò Việt Nam..., rồi đem đi bán để giúp chúng có phương tiện cho chuyến đi đến thủ đô, nơi được coi là đại diện cho chúng.

“Bà có thể giúp cháu làm chả giò,” tôi nói.

“Thật sao Bà? Hay quá! Ai cũng thích ăn chả giò! Chả giò của bà ngon hết xảy! Chắc sẽ bán hết ngay!”
 

Thế là hôm sau tôi đi chợ. Và hôm sau nữa chúng tôi bắt tay vào việc từ 10 giờ sáng: rửa rau, cắt rau, thái nhỏ, ướp thịt, lột vỏ và cắt tôm, các công việc cần thiết để làm nhân chả giò. Nhân của chúng tôi bao gồm thịt heo xay, tôm tươi, khoai môn, hành tây, cà-rốt, nấm mèo, củ sắn, đậu xanh hầm, bún tàu, và nhiều loại tương ướp khác nhau, vì thế chỉ làm nhân thôi đã mất nguyên buổi sáng. Mẹ và dì của Hưng bắt đầu cuốn chả giò lúc trưa. Cả 3 người mất 2 tiếng để cuốn 150 cái chả giò, và tôi đứng chiên hơn 3 tiếng. Chúng tôi làm một nửa nhân mặn và một nửa nhân chay, vì ở Berkeley không thiếu người ăn chay do họ chú trọng đến sức khoẻ.
 

Thế rồi hôm nay, vào ngày lễ tưởng niệm Tiến sĩ Martin Luther King Jr., bốn cậu con trai hăng hái đặt một chiếc bàn dài ngay tại chợ Berkeley Bowl West để làm việc thiện. Các cậu không làm để phục vụ cá nhân mình, mà để gây quỹ chung của trường, giúp các học sinh thiếu khả năng tài chánh có được cơ hội tham dự chuyến đi. Các cậu đặt tên cho bàn mình là Bàn Bánh Tu Chính Án thứ 14, bộ luật bảo vệ quyền bình đẳng của các cựu nô lệ da đen. Những người trẻ tuổi này hết lòng tin rằng mọi học sinh đều có quyền được tiếp cận với hệ thống giáo dục như nhau, ngay cả khi họ khác nhau về khả năng kinh tế và tài chánh. Các cậu ý thức rằng việc gây quỹ này đồng nghĩa với sự bảo vệ quyền lợi bình đẳng cho các bạn cùng trường.

Vì vậy, mặc dù đã thấm mệt sau một ngày làm việc dài, tôi thấy vui vì giúp được cháu và giúp cháu giúp người. Tôi nhớ những năm đầu mới đến Mỹ định cư, đang tranh đấu để tìm hiểu và hoà nhập với lối sống của người Mỹ, trong khi vẫn cố gắng gìn giữ phong tục tập quán của một gia đình Việt Nam. Từ một nước Việt bị chiến tranh tàn phá, chúng tôi trở thành cư dân của một nước Mỹ giàu mạnh, với mong mỏi duy nhất rằng các con sẽ được học hành để tạo nên một tương lai tốt đẹp cho chúng.

Như hầu hết những người mới định cư, chúng tôi đã ra đi chỉ với hai bàn tay trắng và manh áo trên người, nhưng đã hết sức làm việc để chu toàn cho gia đình. Chỉ vừa đủ ăn, nên chúng tôi không có điều kiện tham dự bất cứ các chuyến đi xa của trường hay các dự án đặc biệt nào vào thời điểm đó. Các cháu thấu hiểu hoàn cảnh tài chánh của gia đình nên chúng cũng ít khi nào xin đi. Tôi còn nhớ những giọt nước mắt rơi vì xấu hổ và buồn tủi khi buộc lòng từ chối chúng. Tuy nhiên, đối với những sinh hoạt quan trọng có liên hệ đến toàn lớp, trường đã không bỏ rơi các cháu. Các giáo sư và học sinh cùng lớp đã nỗ lực để gây quỹ tạo phương tiện cho các cháu cùng tham gia.

Không có sự giúp đỡ của thày và bạn thì đứa con gái lớn của tôi đã không có được chuyến đi Pháp đầu tiên trong đời dưới chương trình trao đổi sinh viên. Không có sự giúp đỡ đó thì đứa con gái kế lớp 11 đã không được viếng thăm Hoa Thịnh Đốn lần thứ nhất khi được tuyển chọn tham dự hội nghị sinh viên lãnh đạo toàn quốc. Mẹ của Hưng, con gái út, cũng đã nhận sự giúp đỡ tương tự để có khả năng đi Hoa Thịnh Đốn khi học lớp 8. Còn nhiều trường hợp giúp đỡ khác không nhiều bằng, mà bây giờ tôi không còn nhớ rõ.

Điều mà tôi không bao giờ quên được là kết quả của những giúp đỡ này. Sau ngày Sài Gòn sụp đổ hơn 40 năm về trước, quá nhiều người trong chúng ta đả bỏ nước ra đi tìm tự do. Nếu nước Mỹ không mở rộng vòng tay lúc đó, chúng ta đã không cách xây dựng lại cuộc đời. Nếu họ không cấp giấy phép làm việc, làm sao chúng ta nuôi con? Làm sao chúng ta có được mái ấm gia đình?  

Tim tôi rướm máu khi nhìn thấy những người tị nạn hiện nay bị khước từ quyền nhập cảnh. Họ đã bỏ nước ra đi như chúng ta 40 năm trước, cũng chỉ với niềm hy vọng tìm được một tương lai tốt đẹp hơn cho con. Những người đã định cư và đã nhận ân huệ ở xứ sở này, họ nỡ nào từ chối giúp đỡ những người mới đến có được quyền lợi tương tự như mình trước kia? Làm sao những người tị nạn mới có thể sinh sống? Làm sao có thể bắt một người mẹ phải lo lắng đến mức không dám nhận phiếu thực phẩm (food stamps) để nuôi con bởi vì sợ sẽ bị trục xuất? Thật quá sức tàn ác, phũ phàng! ‘Miếng khi đói bằng gói khi no’, sự giúp đỡ trong lúc đầu là quý giá nhất, đã cho phép gia đình chúng tôi sống sót, rồi ổn định và thành công, để sau cùng đóng góp cho xứ sở này bằng tất cả khả năng và tấm lòng của mình.

Cũng vì vậy, tôi đã xem cuộc gây quỹ này của cháu tôi là một việc làm rất tốt, xứng đáng để tôi bỏ công sức và chịu đau lưng trong vài ngày tới. Chúng ta giúp không phải chỉ để trả lại những gì ta đã nhận. Nhìn các cháu học cách giúp đỡ và che chở lẫn nhau, tôi nhận ra rằng, chúng ta thực sự trả ân nghĩa cho tương lai con cháu và cho chính chúng ta khi chúng ta tham dự vào các công tác xã hội.


Nguyen Nguyet Minh là một cư dân cao niên tại California và thành viên của hội phi đảng phái PIVOT (Hội Người Mỹ Gốc Việt Cấp Tiến). Bà gửi bài viết này cho Việt Báo.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Xem như thế thì trẻ con trấn lột bạn học (nhỏ con hơn) cùng lớp, hay cùng trường là chuyện tất nhiên. Nhà nước hiện nay xây dựng trên căn bản cá lớn nuốt cá bé mà. Tụi nhỏ đã “sống và chiến đấu” trong một xã hội như thế nên tự rèn luyện kỹ năng trấn lột ngay từ thuở ấu thời (để sinh tồn) kể thì cũng tốt thôi!
Chào Năm Mới mùa Đông sương tuyết / Tết quê người tính nhẩm một năm qua / Lá thu xanh hóa đỏ ngỡ là hoa / Tóc bạc trắng tưởng mình thành tượng đá
Đêm nay trước ngưỡng cửa giao thừa năm 2021, đã 85 tuổi không biết sẽ băt đầu viết gì đây? Không biết gửi tấc lòng về đâu trong những ngày cuối năm. Tôi mạo muội viết vài dòng gửi đến bạn bè thân thiết, và những ai đã một thời cùng tôi tri kỷ.... Đã hơn 45 năm, kể từ ngày ly loạn, gần nửa thế kỷ. Biết bao nước chảy qua cầu, biển xanh biến thành nương dâu, đổi đời dị biệt, “một triệu người vui cũng có một triệu người buồn”..Thuở ấy!.
Lãnh đạo Cộng sản Việt Nam đã thổi phồng thành công chống đại dịch Covid-19 và thiên tai, bão lũ năm 2020 phản ảnh “tính ưu việt của hệ thống chính trị”, nhưng lại cố tình giấu đi đe dọa có thật của Trung Cộng ở Biển Đông và trên đất liền. Chuyện tréo cẳng ngỗng này không thể là vô tình mà cố ý, vì Trung Cộng vẫn là mối đe dọa toàn diện và lớn nhất của Việt Nam trong năm 2021.
Viện nghiên cứu The Centre for Economics and Business Research dự đoán nền kinh tế Trung Quốc sẽ qua mặt Hoa Kỳ vào năm 2028, tức là 5 năm sớm hơn các tính toán trước đây do tác động của đại dịch Vũ Hán [1] (Việt Nam sẽ nhảy vọt từ hạng 38 năm 2021 lên 24 năm 2030).
Một loại virus mới bắt đầu lây lan ở Vũ Hán, Trung Quốc. Tháng 12 năm 2019, nhà chức trách thông báo có những ca nhiễm đầu tiên cùng lúc với căn bệnh phổi mà nguyên nhân chưa được xác minh. Ngày 6 tháng 1, có 59 trường hợp mắc bệnh, sau này gọi chung là Covid-19 được công bố chính thức. Lần đầu tiên, Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) lo đối phó với loại virus mới Corona, SarsCoV-2. Từ giữa tháng Giêng, các quốc gia khác cũng biết các trường hợp đầu tiên. Đức xác nhận trường hợp Covid-19 đầu tiên vào ngày 28 tháng 1. Theo bản tin của Đại học Johns Hopkins ở Baltimore, kể từ khi đại dịch bắt đầu cho đến ngày 25/12, số lượng các ca lây nhiễm virus corona trên toàn thế giới lên đến hơn 80 triệu người, số người chết ước khoảng 1,75 triệu. Số liệu này tương đối vì có các trường hợp không được báo cáo hoặc cập nhật thường xuyên. Với gần 20 triệu người nhiễm và hơn 340.000 người chết, Hoa Kỳ là bị ảnh hưởng trầm trọng nhất.
Từ giữa tháng Năm, Hạ Viện Dân Chủ đã đưa ra dự luật HEROS Act với ngân sách 3,000 tỉ đô la, nhằm giúp đỡ người dân cùng các doanh nghiệp, cũng như kích thích nền kinh tế bị ảnh hưởng bởi đại dịch Covid-19. Dự luật bao gồm nhiều điều khoản nhưng vài điều liên quan trực tiếp đến người dân và người lao động bao gồm việc cung cấp $1,200 đến mỗi người dân bất kể lớn nhỏ
Đây là ý kiến cá nhân của tôi cũng như quan điểm nghề nghiệp của tôi: Tất cả chúng ta đều có bổn phận phải ở yên một chỗ không đi đứng lang thang, ngoại trừ có những có lý do rất đặc biệt, chẳng hạn như bạn đi làm vì bạn đang làm trong ngành y tế, hoặc bạn đang cứu mạng sống một người và đang mang ai đó tới nhà thương, hoặc bạn cần ra khỏi nhà để mua thực phẩm để sống còn.
Các vấn đề an ninh, xã hội và môi trường của thế giới hiện nay rất phức tạp và liên kết nhau, nên chỉ có sự hợp tác mạnh mẽ trong và giữa các khu vực mới đủ để giải quyết. Để đạt được điều đó, thành công của Tổng thống đắc cử Hoa Kỳ Joe Biden trong việc hàn gắn một nước Mỹ bị chia rẽ trầm trọng sẽ rất quan trọng.
Thị trường Việt Nam trong những ngày gần đây xôn xao về quyết định của Bộ Thương Mại Hoa Kỳ dán nhãn Việt Nam ép giá đồng bạc (VND). Bài viết này tìm hiểu việc thao túng ngoại tệ ảnh hưởng ra sao đến cả hai bên đối tác thương mại.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Giá dầu thế giới tăng cùng với thị trường chứng khoán Mỹ trong phiên giao dịch hôm thứ Ba (19/01/2021), một ngày trước lễ nhậm chức của Tổng thống đắc cử Joe Biden,
Tổng thống Mỹ Donald Trump kêu gọi người dân "vượt lên trên thù hận đảng phái", ca ngợi thành tựu dưới thời ông, chúc chính quyền mới may mắn trong thông điệp tạm biệt
Hôm thứ Hai (18/01/2021), một ủy ban độc lập về chuẩn bị và ứng phó đại dịch, do cựu thủ tướng New Zealand Helen Clark và cựu tổng thống Liberia Ellen Johnson Sirleaf dẫn đầu, đã công bố đánh giá về sự khởi đầu khủng hoảng ở Trung Quốc
Hôm thứ Hai (18/01/2021), ông Trump đã duyệt gỡ bỏ lệnh cấm đi lại từ Anh, Châu Âu và Brazil vào Mỹ, quyết định dự kiến có hiệu lực từ ngày 26/01/2021.
Các đồng minh và cộng sự thân thiết của Tổng thống Mỹ Donald Trump bị cáo buộc đã thu hàng chục nghìn USD từ những người xin ông ân xá.