Hôm nay,  
Việt Báo Online

CÁI GIÁ PHẢI TRẢ ĐỂ ĐẾN ĐƯỢC BẾN BỜ TỰ DO …sự hắt hủi

17/01/201909:28:00(Xem: 1763)
CÁI GIÁ PHẢI TRẢ ĐỂ ĐẾN ĐƯỢC BẾN BỜ TỰ DO …sự hắt hủi
CÁI GIÁ PHẢI TRẢ ĐỂ ĐẾN ĐƯỢC
BẾN BỜ TỰ DO… sự hắt hủi.
 
Phạm Thanh Giao
  

Tôi nhập trại Songkla ở miền Nam Thái Lan được hơn một tháng thì một ngày kia, cảnh sát Thái và một nhân viên Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc từ Bangkok chở đến trại một cô gái có dáng người nhỏ nhắn trên một chiếc xe Jeep, một mình. Đoàn người trong trại kéo nhau ra đứng đông nghẹt, nhìn cô với những cặp mắt hết sức ái ngại và thương cảm, mặc dù đây không phải là lần đầu họ được mục kích cái cảnh thương tâm, chứa ẩn phía sau là cả một Bi Tình Sử của Người Tỵ Nạn.

Tôi lên đảo nhờ có chút ít vốn tiếng Anh, được vào giúp việc cho những phái đoàn của các quốc gia thường đến phỏng vấn người tỵ nạn ở đây. Cô gái mang cái tên khá lạ … Đông Sương, kèm theo trong hồ sơ là “đi trên chiếc ghe không số” vì cô ta không biết gì khác, chỉ biết chiếc ghe đón trên dưới độ 100 người và khởi hành từ Rạch Giá. Cô là người duy nhất sống sót, vì chuyến tàu đó đã rời bến cảng ở Rạch Giá cách đây hơn nửa năm. Chẳng còn ai. Không còn ai đi chung chuyến tàu của cô, có tên trong danh sách ở các trại tỵ nạn.

Trong hồ sơ, cô ấy đi vượt biên với một cô chị và 2 đứa em trai trong chuyến tàu định mệnh kinh hoàng đó. Sau 6 lần bị cướp, mhiều lần bị hãm hiếp, nhiều người bị giết, số còn sống sót không ai biết ra sao trên cái xác tàu đã bị húc tơi tả sau 5-7 bận.

Riêng cô, bị bắt và giữ lại ở một tàu hải tặc. Cô bị giam giữ trên tàu gần một tháng để chúng chia nhau hành hạ, để rồi sau đó lại bị bán vào một động đĩ ở Bangkok.

Hơn 4 tháng sau, theo lời cô kể lại, thì có một ông khách nói được 3 thứ tiếng, Thái, Hoa và Việt Nam thường xuyên đến đó, cứu thoát. Ông ta chở cô tới một trạm cảnh sát Thái với một tờ giấy viết tay rồi biến mất.

Sương không bao giờ mở miệng nếu không bắt buộc. Từ sáng đến chập choạng tối, cô chỉ lặng lẽ ngồi ngoài bờ biển, ánh mắt nhìn xa xôi về một cõi bất tận hư vô nào đó. Chẳng ai lân la làm bạn với một tảng đá lạnh lùng được lâu, nhất là họ chỉ đến với cô bằng những tấm lòng thương hại. Miết rồi, cái bóng nhỏ bé ấy cũng vẫn chỉ một mình lặng lẽ dưới gốc cây dừa ngày này sang ngày khác.

Cứ đến bữa, tôi bưng ra cho cô một dĩa cơm nhỏ mà ít khi cô ăn hết, từ một gia đình ở cùng dãy nhà trong trại. Khi có thời giờ, tôi luôn ghé lại ngồi bên cạnh cô cho bớt đơn độc. Chúng tôi thường cũng chỉ ngồi với nhau trong lặng lẽ.

Cái im lặng giữa những tiếng sóng biển rì rào, đôi khi tạo cho tôi cái cảm giác có thể đưa tay ra chạm vào nó được. Cái khuôn mặt của người con gái không xấu, không đẹp với cặp mắt buồn muôn thuở ấy, nhiều khi mang đến cho tôi cái cảm giác ướt và ấm như những giọt nước mắt long lanh chùi vội. Dường như Sương chỉ còn lại như một cái bóng của một sự hiện hữu bất hạnh và vô cảm xúc nhất trên trái đất vô tình. Tôi không biết gì mấy về cô ngoài những lời khai trên Cao Ủy. Cô chẳng biết gì về tôi vì chẳng bao giờ cô hỏi.

Còn một tuần nữa thì tôi được chuyển lên trại Panatnikhom trên Bangkok, để qua Galang hoàn tất thủ tục trước khi qua Mỹ. Trong hồ sơ, Sương được một ông chú họ xa ở Mỹ bảo lãnh.

Buổi trưa hôm ấy, cũng như mọi khi, tôi mang ra cho nàng một dĩa cơm Cao Ủy.

Tôi hỏi: “Cô có muốn anh chuyển gì cho chú Hoài không?”

Sương chẳng trả lời, chỉ quay qua nắm lấy tay tôi, rồi vội vàng giựt ra, miệng mở ra như muốn nói điều gì nhưng lại thôi.

Tôi cũng nín lặng theo. Cái nắng giữa trưa của mùa hè đã bắt đầu chói chang, buồn ngủ tôi chào nàng rồi đi về barrack. Sương cũng chẳng trả lời. Cũng vẫn một tư thế ngồi như suốt hơn một tháng qua.

Chẳng hiểu sao, tôi cứ ngoảnh lại nhìn cái bóng dáng ấy mấy lần trước khi đến con đường dẫn về barrack mình ở. Buổi chiều hôm ấy lu bu với cả đống hồ sơ của một chiếc ghe mới đến với hơn trăm người mới nhập trại, tôi không có dịp gặp lại Sương. Tối đến, lại cà phê cà pháo tán dóc với bạn bè tôi quên bẵng.

Chưa tới 5 giờ sáng mà những tiếng la thất thanh, tiếng người ồn ào nhốn nháo vọng lại từ khu vực nhà tắm, nhà vệ sinh ở giữa trại vang đi khắp nơi. Mọi người từ tứ phía đổ dồn cả về khu vực ấy. Tôi lổm nhổm nghe dường như có người treo cổ tự tử trong đêm qua.

Tôi nằm lăn ra đất, cổ như bị ai bóp nghẹt không thở nổi. Sương đã thắt cổ tự tử trong khu nhà tắm đêm qua.

Năm bữa sau, trước khi lên đường chuyển trại, tôi mới dám mò ra gốc cây dừa mà Sương vẫn thường ngồi nhìn ra biển. Dường như đâu đây vẫn còn lại mùi hương của người con gái bạc số. Tôi nhớ lại mái tóc đen tuyền ấy, mà ước ao phải chi tôi đã có can đảm vuốt nó một lần. Tôi nhớ lại cái bàn tay gầy guộc nhỏ nhắn, lúc nào cũng lạnh như đá ấy, mà mong muốn hết sức, là có được cơ hội nắm lấy nó một lần nữa để chuyền sang đấy cái hơi ấm từ bàn tay mình.

Sương muốn nói gì với tôi sao lại không mở miệng?

Sao tôi lại quá ngu ngơ không nhìn ra được dấu hiệu muốn từ biệt của Sương?

Tôi vẫn cứ muôn đời thắc mắc, tại sao em đã qua được bằng đó nỗi khổ ải, đọa đày, thì còn thứ đọa đày nào trên quả đất này lại khiến em phải khiếp sợ đến phải trốn chạy như thế?

Từ đó, tôi vẫn tiếp tục trên cuộc hành trình của đời mình mà không mấy khi quên được cái tên Đông Sương ấy.

Chẳng biết ở cõi hư vô đó, em đã hết buồn? Hay cái nỗi buồn ấy vẫn kéo dài đến thiên thu?

Tiếng sóng biển Songkhla. Cái ánh mắt buồn hun hút. Cái mái tóc dài đen mượt ấy, là những gánh nặng oằn vai mà tôi phải đeo theo suốt cuộc đời còn lại ...

Trong trái tim tôi, muôn đời vẫn còn sót lại một vết thẹo ...

***

Cô Assistant Manager mang đến giới thiệu với tôi một người để xin việc làm, con bé có cái tên khá dễ thương, Marcella, nó nhìn còn trẻ lắm, không thể quá 16 tuổi, nước da trắng trẻo nhìn Rất Mỹ nhưng vẫn có cái nét của người Hispanic. Ngạc nhiên một điều là, nó nói tiếng Anh khá trôi chảy, không như những người Hispanics nhập cư lậu đến xin việc ở đây, mặc dù vẫn có khá nặng cái accent của người đến từ các quốc gia Trung Mỹ. Nó đến từ El Salvador.

Sau vài phút nói chuyện, tôi nói với 2 người là hãy để nó về và cho tôi suy nghĩ lại trước khi trả lời.

***

Cuộc vượt biên giới bằng đường bộ từ El Salvador của Marcella đến Mỹ, nó không đơn giản như chỉ phải đối mặt với cái sống chết khi vượt qua dòng sông Rio Grande chảy xiết và vượt qua 40 dặm trên sa mạc để vào Mỹ, nhưng bản thân con gái của nó lại còn là miếng mồi ngon cho đủ loại thú dữ rình rập, sẵn sàng nhảy vào cắn xé, từ bọn dẫn đường đến bọn buôn người, từ bọn thổ phỉ đến những Nhân Viên Kiểm Tra Biên Giới của cả hai quốc gia Mễ và Mỹ. Cuộc hành trình dài hơn 4 ngàn cây số đường bộ (hơn 2500 dặm) của một đứa con gái 17 tuổi đơn độc, KHÔNG KHÁC GÌ CUỘC HÀNH TRÌNH ĐI VÀO CÕI CHẾT.

Nó chẳng có sự chọn lựa.

Nó là đứa con thứ hai sinh ra trong một gia đình khá giả ở El Salvador mà bố nó là bác sĩ và mẹ nó là giáo sư ở một trường Trung Học. Cuộc sống đó, có mấy ai có được. Thế nhưng cuộc đời nó không êm ả như của chúng ta, những người sống trong chăn ấm nệm êm và sự yên bình của một thành phố trong một đất nước như ở Hoa Kỳ. El Salvador loạn lạc với đủ thứ bất an kéo dài từ thâp niên 1970s mãi cho tới đầu thập niên 2000s khi có sự nhúng tay của Hội Đồng Bảo An LHQ, tưởng là sẽ được yên.

Thời gian gần 30 năm đó, là thời kỳ kéo dài của cuộc nội chiến xảy ra giữa 2 phe: Phe chính phủ độc tài, bóc lột và tham nhũng được Hoa Kỳ bảo trợ, và phe cánh Tả chống đối. Tưởng rằng cái quốc gia nhỏ nhất khu vực này với chỉ trên 6 triệu dân, sẽ được yên ổn sau nghị quyết bãi bỏ quân đội của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc được mang tới đây để giải quyết vấn nạn vào năm 1992, nhưng nó lại càng làm cho xã hội ở đây loạn lạc hơn lên.

Họa vô đơn chí, bên cạnh những phe nhóm chính trị, băng đảng, tội ác hoành hành thì trận Bão Mitch vào năm 1998 tàn phá gần như toàn bộ đất nước này. Chưa kịp phục hồi, thì năm 2001 El Salvador lại phải đương đầu với một trận động đất khủng khiếp. Kinh tế tàn lụi, tội ác gia tăng, cướp bóc, băng đảng giết người nhảy vọt. Sự đối lập của nhiều nhóm người khác chính kiến, khác màu da, và khác chủng tộc (có 2 giống người ở El Salvador, đa số là thổ dân thuần chủng thuộc giống dân Aztec và thiểu số là giống dân lai giữa người bản xứ và người nhập cư đến từ Âu Châu sau thời Kha Luân Bố) đã dẫn đến cuộc sống vô cùng bất ổn mà người dân El Salvador bằng mọi giá muốn thoát ra.

 

Bố của Marcella bị giết trong một cuộc chiến khi ông ta đang làm nhiệm vụ ở một nhà thương. Chỉ 2 năm sau, anh trai của nó bị băng đảng bắn chết vất xác lại trên đường. Mẹ nó đứt ruột làm một cái quyết định sống chết cho đứa con gái duy nhất còn sót lại của mình. Bà gởi nó cho người Mối Lái Dẫn Đường Vượt Biên với cái giá 6 ngàn đô, trả trước 2 ngàn, với lời cam kết là nó qua Mỹ sẽ làm để trả nốt số nợ còn lại, cộng với tiền lời trong vòng 1 năm, mạng sống của mẹ nó, là con tin cho đến khi trả hết nợ.

Tôi chẳng có sự chọn lựa.

Câu chuyện vượt biên giới của Marcella tuy nó không có cái kết thê thảm như câu chuyện của cô gái Việt Nam tôi gặp trong trại tỵ nạn Songkhla nhưng những hãi hùng, những khốn nạn, những đớn đau không thể thiếu. Sau này nó tâm sự với tôi rằng, cái tính mạng của mẹ nó chính là sự thúc đẩy để nó tìm con đường sống bằng mọi giá. Tôi không bao giờ hỏi chi tiết về chuyến đi của nó, và nó chẳng bao giờ kể cho chúng tôi nghe. Nó làm cho chúng tôi được hơn 10 năm trời, nhìn nó lớn lên và thương nó như một đứa con của chính mình tuy không nuôi dưỡng và sanh ra, thì chúng tôi bán tiệm và không còn công việc gì để giữ nó. Nó quyết định từ giã North Carolina lên đường sang tiểu bang khác.

***

Tôi có cái cơ may ông Trời gởi đến để được gặp những người cùng khổ và gần như tuyệt vọng trong cuộc sống ở nhiều giai đoạn khác nhau. Có lẽ những mối tương duyên đau buồn đó, nó đã khiến trái tim tôi yếu mềm hơn của người khác. Nó khiến tôi dễ dàng thông cảm và chia sẻ được những đau khổ của người khác ở đời, mà không bao giờ tôi Nhanh Nhẩu Lên Án Họ. Có lẽ những thứ tương quan đó giữa tôi và những con người cùng khổ này đã khiến tôi dễ mềm lòng hơn để bằng mọi giá tôi phải bênh vực họ.

Tôi nghiệm thấy một điều, tình yêu thương cho đi không đắn đo, người cho sẽ nhận lại gấp trăm lần những gì họ phân phát.

Trái tim nó cũng giống như cái thùng chứa, cần phải cho bớt đi những yêu thương để còn có chỗ nhận lại.

FB Phạm Thanh Giao
(VB: Đăng với sự cho phép của tác giả)
 

11/10/2019(Xem: 736)
Từ Hải Ngoại: Chống Ác, Không Chống Cộng,... Đến Quốc Nội: Tranh Chấp Chủ Quyền Bãi Tư Chính, nhưng Cấm Dân Biểu Tình Chống Tàu Cộng ...
11/10/2019(Xem: 5477)
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Việt Nam Cộng sản Nguyễn Phú Trọng đã mơ hồ, viển vông và hão huyền khi tránh đương đầu với Trung Cộng ở bãi Tư Chính, Trường Sa.
11/10/2019(Xem: 450)
Năm ấy, sau khi pháo giao thừa tắt lịm, không gian trở laị tịch mịch vô cùng, lúc ấy trong nhà bảo sanh có một người mẹ đau bụng chuyển dạ.
10/10/2019(Xem: 757)
Trong giai phẩm Văn Hóa Ngày Nay của Nhất Linh khoảng 1958 có Mục Hoa Hàm Tiếu. Đây là “Trang Thơ” dành cho những người mới tập làm thơ, hay nói đúng hơn là trang thơ thiếu nhi. Ở đây, tôi đã đọc những bài thơ của Sa Giang Trần Tuấn Kiệt, lúc này Trần Tuấn Kiệt 19 tuổi.
10/10/2019(Xem: 1912)
Mưa bay Trên Ngọn Tình Sầu Vì thơ dỡ mộng công hầu áo xanh
10/10/2019(Xem: 644)
Lâu lắm rồi tôi có viết một bài với chủ đề "Người máy có biết yêu không?". Trong bài viết tôi đặt vấn đề xoay quanh câu hỏi làm sao người máy có được cảm xúc như con người, khi tôi nhìn thấy sự tiến bộ kỳ diệu của người máy.
10/10/2019(Xem: 1194)
Trời kêu ai nấy dạ không chỉ là một thành ngữ mà còn là một triết lý sống của người dân Việt. Ai cũng chịu “gọi dạ” và “bảo vâng” như thế cả, và ai cũng chỉ mong sao là “ổng” kêu ai cũng được – trừ mình.
10/10/2019(Xem: 419)
“Sầu Thu” vàng lá lửng lơ trông! Bảng lảng khói sương mơ mộng lòng!
10/10/2019(Xem: 816)
Nghe Sang bảo sẽ ăn chay trường, mẹ nó lo lắng: - Con còn trẻ mà ăn chay trường liệu có sớm không, liệu có đủ dinh dưỡng để phát triển không?
09/10/2019(Xem: 540)
Chúng tôi như có cái duyên kỳ ngộ với vùng cao Ban-Mê-Thuột, qua các thành viên của “Phong trào Du ca” (và “Cơ sở Văn-nghệ Con người”), từ những năm đầu thập niên 1970 ở quê nhà cho đến gần đây khi Nguyễn Minh Nữu viết Thương Quá Sài Gòn Ngày Trở Lại (2017), Đoàn Văn Khánh với Ám Ảnh Đơn Thân (2019) và nay là nhà thơ/nhạc sĩ Phan Ni Tấn xuất bản tập tùy bút Ngòi Viết Lang Thang, sau tập truyện Có Một Thời Ở Quê Hương Tôi (2019).
09/10/2019(Xem: 1208)
Iran chống Saudi Arabia, thực chất là hai hệ phái Sunni và Shiite của đạo Hồi đánh nhau, vì mối thù không đội trời chung giữa hai hệ phái đó. Iran và Saudi Arabia đánh nhau ở Yemen.
09/10/2019(Xem: 675)
Thói quen thường ngày của Ngữ là vô Starbucks mua một ly Cappuccino, kiếm chỗ ngồi xuống ở một cái ghế sofa nào đó trống, nhắm nháp từng chút từng chút, thưởng thức chầm chậm hương vị thơm tho đặc biệt của loại cà phê nầy rồi đứng dậy lững thững ra cửa khi ly còn độ nửa phần.
09/10/2019(Xem: 840)
Nhớ lại hồi tháng 5-2016, có lần, trên các báo tiếng Việt ở hải ngoại, tôi đã giới thiệu qúi vị độc giả tranh của Phạm Xuân Tích đoạt giải họi họa Pháp, Prix Peinture de la Ville Du Bourget-Paris-2016. Hôm nay tôi xin trở lại một lần nữa giới thiệu Kỷ yếu Triển lãm tranh Phạm Xuân Tich- Paris tháng 9-2019.
09/10/2019(Xem: 681)
Thằng Bryan cầm miếng sườn nướng thơm phức dứ dứ trước mặt tôi: - Ăn đi bạn, ngon lắm!
08/10/2019(Xem: 1139)
Tháng rồi tôi tìm ra một cái nhà trọ rẻ không ngờ, giá chỉ 10.000 kips mỗi đêm (khoảng một US dollar) thôi, nơi bản làng của người Khơ Mú – ở Thượng Lào. Tất nhiên là không có giường nệm, bàn ghế, điện nước gì ráo – ngoài một cái đèn dầu hột vịt tù mù.
Tin công nghệ
Facebook đã thất bại trong một nỗ lực ngăn vụ kiện tập thể trị giá đến 35 tỷ USD liên quan đến cáo buộc vi phạm Đạo luật bảo mật thông tin sinh trắc học Illinois, cụ thể là lạm dụng dữ liệu nhận diện gương mặt người dùng.
Thay vì trả lãi, các ngân hàng Thụy Sĩ sẽ bắt đầu tính phí đối với các khoản tiền gửi của khách hàng. Khoảng giữa tháng 10/2019, ngân hàng Credit Suisse cho biết sẽ áp dụng lãi suất âm (-0.75%) với các khoản tiền gửi từ 2 triệu Francs Thụy Sĩ (khoảng 2 triệu USD).
Nhà quản lý quỹ đầu cơ hàng đầu thế giới Ray Dalio nói rằng chu kỳ kinh doanh toàn cầu hiện nay đang ở giai đoạn "lún sâu" và nền kinh tế thế giới đang có ít nhất hai điểm tương đồng với hồi thập niên 1930 - thời kỳ Đại Suy Thoái.
Các nhà quảng cáo và marketing trên Internet đang có những động thái cứng rắn với Facebook khi gửi văn bản khiếu nại lên tòa án tại Mỹ, tố cáo Facebook cố tình khai khống lượt xem và thời lượng xem video clip trên tran mạng xã hội.
Khoảng giữa tháng 10/2019, theo trang The Elec của Hàn Quốc, Samsung có thể đang thử nghiệm và chuẩn bị sản xuất quy mô lớn màn hình có camera trước giấu phía dưới panel OLED
Công nghệ đang được ứng dụng trong mọi mặt của đời sống, từ đảm bảo an ninh tại sân bay, phòng chống tội phạm cho tới phân loại rác tại Trung Quốc.
Một lỗ hổng bảo mật nghiêm trọng trên Galaxy S10 được phát hiện sau khi Lisa Neilson, người dùng tại Anh, phát hiện điện thoại của cô có thể mở khóa bằng các dấu vân tay chưa ghi danh.
Thế vận hội Olympic 2020 sẽ diễn ra vào mùa hè năm 2020 tại Nhật Bản. Đất nước Mặt Trời mọc dự tính sẽ đón hàng triệu lượt khách đến từ khắp nơi trên thế giới.
Khoảng gữa tháng 10/2019, một vụ việc dở khóc dở cười liên quan tới Google Maps - ứng dụng bản đồ và chỉ đường phổ biến nhất thế giới - đã bất ngờ xảy ra: Thị trưởng thành phố Sardinia (thuộc Italy) đã quyết định cấm lưu hành ứng dụng Google Maps trên lãnh thổ, vì đã có quá nhiều khách du lịch bị lạc do nghe lời chỉ đường của Google Maps.
Kể cả khi có thể di chuyển bằng vận tốc năm ánh sáng, ta vẫn phải mất rất nhiều năm Trái Đất để đến được hệ sao gần nhất.
Khoảng giữa tháng 10/2019, theo một báo cáo mới của Tổ chức Y tế Thế giới WHO, đến năm 2030, tới 40% dân số thế giới sẽ bị cận thị.
Theo các điều khoản của bộ luật quyền riêng tư mới được đề xuất, CEO Facebook Mark Zuckerberg có thể sẽ phải chịu hình phạt nặng nhất là ngồi tù 20 năm. Bộ luật mới sẽ khiến các giám đốc điều hành phải chịu trách nhiệm hình sự do những sai lầm của công ty làm tiết lộ thông tin cá nhân của người dùng
Nhiều người vẫn thường nghe nói về Web 2.0 và có lẽ cả Web 3.0 mà nhà sản xuất trình duyệt Opera yêu thích. Nhưng liệu có ai đã bao giờ nghe nói về "Xã hội 5.0"?
Khoảng giữa tháng 10/2019, Interbrand công bố báo cáo “Thương hiệu toàn cầu tốt nhất 2019” với sự thống trị của các hãng công nghệ như Facebook rơi khỏi top 10
Mạng 5G cung cấp tốc độ tải dữ liệu nhanh hơn nhiều so với 4G. Khoảng giữa tháng 10/2019, theo Cơ quan quản lý viễn thông IMDA của Singapore, ít nhất 50% diện tích đất nước sẽ được phủ sóng 5G độc lập vào cuối năm 2022.