Hôm nay,  
Việt Báo Online

CÁI GIÁ PHẢI TRẢ ĐỂ ĐẾN ĐƯỢC BẾN BỜ TỰ DO …sự hắt hủi

17/01/201909:28:00(Xem: 1555)
CÁI GIÁ PHẢI TRẢ ĐỂ ĐẾN ĐƯỢC BẾN BỜ TỰ DO …sự hắt hủi
CÁI GIÁ PHẢI TRẢ ĐỂ ĐẾN ĐƯỢC
BẾN BỜ TỰ DO… sự hắt hủi.
 
Phạm Thanh Giao
  

Tôi nhập trại Songkla ở miền Nam Thái Lan được hơn một tháng thì một ngày kia, cảnh sát Thái và một nhân viên Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc từ Bangkok chở đến trại một cô gái có dáng người nhỏ nhắn trên một chiếc xe Jeep, một mình. Đoàn người trong trại kéo nhau ra đứng đông nghẹt, nhìn cô với những cặp mắt hết sức ái ngại và thương cảm, mặc dù đây không phải là lần đầu họ được mục kích cái cảnh thương tâm, chứa ẩn phía sau là cả một Bi Tình Sử của Người Tỵ Nạn.

Tôi lên đảo nhờ có chút ít vốn tiếng Anh, được vào giúp việc cho những phái đoàn của các quốc gia thường đến phỏng vấn người tỵ nạn ở đây. Cô gái mang cái tên khá lạ … Đông Sương, kèm theo trong hồ sơ là “đi trên chiếc ghe không số” vì cô ta không biết gì khác, chỉ biết chiếc ghe đón trên dưới độ 100 người và khởi hành từ Rạch Giá. Cô là người duy nhất sống sót, vì chuyến tàu đó đã rời bến cảng ở Rạch Giá cách đây hơn nửa năm. Chẳng còn ai. Không còn ai đi chung chuyến tàu của cô, có tên trong danh sách ở các trại tỵ nạn.

Trong hồ sơ, cô ấy đi vượt biên với một cô chị và 2 đứa em trai trong chuyến tàu định mệnh kinh hoàng đó. Sau 6 lần bị cướp, mhiều lần bị hãm hiếp, nhiều người bị giết, số còn sống sót không ai biết ra sao trên cái xác tàu đã bị húc tơi tả sau 5-7 bận.

Riêng cô, bị bắt và giữ lại ở một tàu hải tặc. Cô bị giam giữ trên tàu gần một tháng để chúng chia nhau hành hạ, để rồi sau đó lại bị bán vào một động đĩ ở Bangkok.

Hơn 4 tháng sau, theo lời cô kể lại, thì có một ông khách nói được 3 thứ tiếng, Thái, Hoa và Việt Nam thường xuyên đến đó, cứu thoát. Ông ta chở cô tới một trạm cảnh sát Thái với một tờ giấy viết tay rồi biến mất.

Sương không bao giờ mở miệng nếu không bắt buộc. Từ sáng đến chập choạng tối, cô chỉ lặng lẽ ngồi ngoài bờ biển, ánh mắt nhìn xa xôi về một cõi bất tận hư vô nào đó. Chẳng ai lân la làm bạn với một tảng đá lạnh lùng được lâu, nhất là họ chỉ đến với cô bằng những tấm lòng thương hại. Miết rồi, cái bóng nhỏ bé ấy cũng vẫn chỉ một mình lặng lẽ dưới gốc cây dừa ngày này sang ngày khác.

Cứ đến bữa, tôi bưng ra cho cô một dĩa cơm nhỏ mà ít khi cô ăn hết, từ một gia đình ở cùng dãy nhà trong trại. Khi có thời giờ, tôi luôn ghé lại ngồi bên cạnh cô cho bớt đơn độc. Chúng tôi thường cũng chỉ ngồi với nhau trong lặng lẽ.

Cái im lặng giữa những tiếng sóng biển rì rào, đôi khi tạo cho tôi cái cảm giác có thể đưa tay ra chạm vào nó được. Cái khuôn mặt của người con gái không xấu, không đẹp với cặp mắt buồn muôn thuở ấy, nhiều khi mang đến cho tôi cái cảm giác ướt và ấm như những giọt nước mắt long lanh chùi vội. Dường như Sương chỉ còn lại như một cái bóng của một sự hiện hữu bất hạnh và vô cảm xúc nhất trên trái đất vô tình. Tôi không biết gì mấy về cô ngoài những lời khai trên Cao Ủy. Cô chẳng biết gì về tôi vì chẳng bao giờ cô hỏi.

Còn một tuần nữa thì tôi được chuyển lên trại Panatnikhom trên Bangkok, để qua Galang hoàn tất thủ tục trước khi qua Mỹ. Trong hồ sơ, Sương được một ông chú họ xa ở Mỹ bảo lãnh.

Buổi trưa hôm ấy, cũng như mọi khi, tôi mang ra cho nàng một dĩa cơm Cao Ủy.

Tôi hỏi: “Cô có muốn anh chuyển gì cho chú Hoài không?”

Sương chẳng trả lời, chỉ quay qua nắm lấy tay tôi, rồi vội vàng giựt ra, miệng mở ra như muốn nói điều gì nhưng lại thôi.

Tôi cũng nín lặng theo. Cái nắng giữa trưa của mùa hè đã bắt đầu chói chang, buồn ngủ tôi chào nàng rồi đi về barrack. Sương cũng chẳng trả lời. Cũng vẫn một tư thế ngồi như suốt hơn một tháng qua.

Chẳng hiểu sao, tôi cứ ngoảnh lại nhìn cái bóng dáng ấy mấy lần trước khi đến con đường dẫn về barrack mình ở. Buổi chiều hôm ấy lu bu với cả đống hồ sơ của một chiếc ghe mới đến với hơn trăm người mới nhập trại, tôi không có dịp gặp lại Sương. Tối đến, lại cà phê cà pháo tán dóc với bạn bè tôi quên bẵng.

Chưa tới 5 giờ sáng mà những tiếng la thất thanh, tiếng người ồn ào nhốn nháo vọng lại từ khu vực nhà tắm, nhà vệ sinh ở giữa trại vang đi khắp nơi. Mọi người từ tứ phía đổ dồn cả về khu vực ấy. Tôi lổm nhổm nghe dường như có người treo cổ tự tử trong đêm qua.

Tôi nằm lăn ra đất, cổ như bị ai bóp nghẹt không thở nổi. Sương đã thắt cổ tự tử trong khu nhà tắm đêm qua.

Năm bữa sau, trước khi lên đường chuyển trại, tôi mới dám mò ra gốc cây dừa mà Sương vẫn thường ngồi nhìn ra biển. Dường như đâu đây vẫn còn lại mùi hương của người con gái bạc số. Tôi nhớ lại mái tóc đen tuyền ấy, mà ước ao phải chi tôi đã có can đảm vuốt nó một lần. Tôi nhớ lại cái bàn tay gầy guộc nhỏ nhắn, lúc nào cũng lạnh như đá ấy, mà mong muốn hết sức, là có được cơ hội nắm lấy nó một lần nữa để chuyền sang đấy cái hơi ấm từ bàn tay mình.

Sương muốn nói gì với tôi sao lại không mở miệng?

Sao tôi lại quá ngu ngơ không nhìn ra được dấu hiệu muốn từ biệt của Sương?

Tôi vẫn cứ muôn đời thắc mắc, tại sao em đã qua được bằng đó nỗi khổ ải, đọa đày, thì còn thứ đọa đày nào trên quả đất này lại khiến em phải khiếp sợ đến phải trốn chạy như thế?

Từ đó, tôi vẫn tiếp tục trên cuộc hành trình của đời mình mà không mấy khi quên được cái tên Đông Sương ấy.

Chẳng biết ở cõi hư vô đó, em đã hết buồn? Hay cái nỗi buồn ấy vẫn kéo dài đến thiên thu?

Tiếng sóng biển Songkhla. Cái ánh mắt buồn hun hút. Cái mái tóc dài đen mượt ấy, là những gánh nặng oằn vai mà tôi phải đeo theo suốt cuộc đời còn lại ...

Trong trái tim tôi, muôn đời vẫn còn sót lại một vết thẹo ...

***

Cô Assistant Manager mang đến giới thiệu với tôi một người để xin việc làm, con bé có cái tên khá dễ thương, Marcella, nó nhìn còn trẻ lắm, không thể quá 16 tuổi, nước da trắng trẻo nhìn Rất Mỹ nhưng vẫn có cái nét của người Hispanic. Ngạc nhiên một điều là, nó nói tiếng Anh khá trôi chảy, không như những người Hispanics nhập cư lậu đến xin việc ở đây, mặc dù vẫn có khá nặng cái accent của người đến từ các quốc gia Trung Mỹ. Nó đến từ El Salvador.

Sau vài phút nói chuyện, tôi nói với 2 người là hãy để nó về và cho tôi suy nghĩ lại trước khi trả lời.

***

Cuộc vượt biên giới bằng đường bộ từ El Salvador của Marcella đến Mỹ, nó không đơn giản như chỉ phải đối mặt với cái sống chết khi vượt qua dòng sông Rio Grande chảy xiết và vượt qua 40 dặm trên sa mạc để vào Mỹ, nhưng bản thân con gái của nó lại còn là miếng mồi ngon cho đủ loại thú dữ rình rập, sẵn sàng nhảy vào cắn xé, từ bọn dẫn đường đến bọn buôn người, từ bọn thổ phỉ đến những Nhân Viên Kiểm Tra Biên Giới của cả hai quốc gia Mễ và Mỹ. Cuộc hành trình dài hơn 4 ngàn cây số đường bộ (hơn 2500 dặm) của một đứa con gái 17 tuổi đơn độc, KHÔNG KHÁC GÌ CUỘC HÀNH TRÌNH ĐI VÀO CÕI CHẾT.

Nó chẳng có sự chọn lựa.

Nó là đứa con thứ hai sinh ra trong một gia đình khá giả ở El Salvador mà bố nó là bác sĩ và mẹ nó là giáo sư ở một trường Trung Học. Cuộc sống đó, có mấy ai có được. Thế nhưng cuộc đời nó không êm ả như của chúng ta, những người sống trong chăn ấm nệm êm và sự yên bình của một thành phố trong một đất nước như ở Hoa Kỳ. El Salvador loạn lạc với đủ thứ bất an kéo dài từ thâp niên 1970s mãi cho tới đầu thập niên 2000s khi có sự nhúng tay của Hội Đồng Bảo An LHQ, tưởng là sẽ được yên.

Thời gian gần 30 năm đó, là thời kỳ kéo dài của cuộc nội chiến xảy ra giữa 2 phe: Phe chính phủ độc tài, bóc lột và tham nhũng được Hoa Kỳ bảo trợ, và phe cánh Tả chống đối. Tưởng rằng cái quốc gia nhỏ nhất khu vực này với chỉ trên 6 triệu dân, sẽ được yên ổn sau nghị quyết bãi bỏ quân đội của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc được mang tới đây để giải quyết vấn nạn vào năm 1992, nhưng nó lại càng làm cho xã hội ở đây loạn lạc hơn lên.

Họa vô đơn chí, bên cạnh những phe nhóm chính trị, băng đảng, tội ác hoành hành thì trận Bão Mitch vào năm 1998 tàn phá gần như toàn bộ đất nước này. Chưa kịp phục hồi, thì năm 2001 El Salvador lại phải đương đầu với một trận động đất khủng khiếp. Kinh tế tàn lụi, tội ác gia tăng, cướp bóc, băng đảng giết người nhảy vọt. Sự đối lập của nhiều nhóm người khác chính kiến, khác màu da, và khác chủng tộc (có 2 giống người ở El Salvador, đa số là thổ dân thuần chủng thuộc giống dân Aztec và thiểu số là giống dân lai giữa người bản xứ và người nhập cư đến từ Âu Châu sau thời Kha Luân Bố) đã dẫn đến cuộc sống vô cùng bất ổn mà người dân El Salvador bằng mọi giá muốn thoát ra.

 

Bố của Marcella bị giết trong một cuộc chiến khi ông ta đang làm nhiệm vụ ở một nhà thương. Chỉ 2 năm sau, anh trai của nó bị băng đảng bắn chết vất xác lại trên đường. Mẹ nó đứt ruột làm một cái quyết định sống chết cho đứa con gái duy nhất còn sót lại của mình. Bà gởi nó cho người Mối Lái Dẫn Đường Vượt Biên với cái giá 6 ngàn đô, trả trước 2 ngàn, với lời cam kết là nó qua Mỹ sẽ làm để trả nốt số nợ còn lại, cộng với tiền lời trong vòng 1 năm, mạng sống của mẹ nó, là con tin cho đến khi trả hết nợ.

Tôi chẳng có sự chọn lựa.

Câu chuyện vượt biên giới của Marcella tuy nó không có cái kết thê thảm như câu chuyện của cô gái Việt Nam tôi gặp trong trại tỵ nạn Songkhla nhưng những hãi hùng, những khốn nạn, những đớn đau không thể thiếu. Sau này nó tâm sự với tôi rằng, cái tính mạng của mẹ nó chính là sự thúc đẩy để nó tìm con đường sống bằng mọi giá. Tôi không bao giờ hỏi chi tiết về chuyến đi của nó, và nó chẳng bao giờ kể cho chúng tôi nghe. Nó làm cho chúng tôi được hơn 10 năm trời, nhìn nó lớn lên và thương nó như một đứa con của chính mình tuy không nuôi dưỡng và sanh ra, thì chúng tôi bán tiệm và không còn công việc gì để giữ nó. Nó quyết định từ giã North Carolina lên đường sang tiểu bang khác.

***

Tôi có cái cơ may ông Trời gởi đến để được gặp những người cùng khổ và gần như tuyệt vọng trong cuộc sống ở nhiều giai đoạn khác nhau. Có lẽ những mối tương duyên đau buồn đó, nó đã khiến trái tim tôi yếu mềm hơn của người khác. Nó khiến tôi dễ dàng thông cảm và chia sẻ được những đau khổ của người khác ở đời, mà không bao giờ tôi Nhanh Nhẩu Lên Án Họ. Có lẽ những thứ tương quan đó giữa tôi và những con người cùng khổ này đã khiến tôi dễ mềm lòng hơn để bằng mọi giá tôi phải bênh vực họ.

Tôi nghiệm thấy một điều, tình yêu thương cho đi không đắn đo, người cho sẽ nhận lại gấp trăm lần những gì họ phân phát.

Trái tim nó cũng giống như cái thùng chứa, cần phải cho bớt đi những yêu thương để còn có chỗ nhận lại.

FB Phạm Thanh Giao
(VB: Đăng với sự cho phép của tác giả)
 

14/04/2019(Xem: 1712)
hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã, đang và sẽ mãi mãi là lãnh thổ không tách rời và bất khả xâm phạm của Việt Nam... yêu cầu khẩn cấp thủ tục khởi kiện chính quyền Trung Quốc đến cơ quan tài phán quốc tế có thẩm quyền với yêu cầu công lý cho Việt Nam về lãnh thổ, lãnh hải
14/04/2019(Xem: 552)
Tháng tư nhớ chết màu hương cũ nhớ chuyến tàu di tản chớm khuya em mắt quầng thâm buồn ủ rũ anh bám be tàu. Con sóng kia Tháng tư từ đó mưa không ướt đất ...
14/04/2019(Xem: 773)
Cuộc bầu chọn cho giải thưởng Tinh Thần Trân Văn Bá 2019 đã kết thúc lúc 01g00 giờ Việt Nam ngày 01/03/2019 và đã long trọng tuyên bố kết quả tại Frankfurt, Đức Quốc ngày 2/3/2019: - Nhóm Công Nhân Trẻ Đồng Nai: 3663 phiếu; - Cô Huỳnh Thục Vy 518 phiếu
13/04/2019(Xem: 1488)
Mai này, nếu thế giới không "Chết dưới tay Trung quốc" thì chắc sẽ khó tránh khỏi mang nhãn hiệu Trung quốc "Made in China"!
12/04/2019(Xem: 1855)
Không ai biết lai lịch cô gái nầy, chỉ thấy mỗi sáng sớm cô gái xinh tươi như một tiên nữ ôm chậu cá ra chợ ngồi bán. ... ở trước ngực mang một miếng vải viết hai hàng chữ ngắn gọn: Mua cá phải phóng sanh - Không phóng sanh không bán.
12/04/2019(Xem: 2179)
Trong thời gian tình hình Đà-Nẵng sôi động, HQ 400 – đã được tháo gỡ tất cả trang bị của một bệnh viện hạm – nhận lệnh chuyên chở đạn pháo binh từ Cam-Ranh ra tiếp tế Sư-Đoàn 22 phòng thủ Qui-Nhơn.
12/04/2019(Xem: 964)
Ở thôn quê miền Bắc Việt Nam thời Việt Minh Cộng sản trước 1954, những người nói một đường làm một nẻo hay nói những điều không thật đều bị chế diễu “nói dối như Vẹm”.
11/04/2019(Xem: 368)
Thị trưởng Thành phố ông Steve Jones chia sẻ, "An toàn công cộng là ưu tiên hàng đầu của Hội đồng thành phố chúng tôi, đặc biệt là khi cung cấp các dịch vụ cao cấp đáp ứng nhu cầu ngày càng gia tăng trong thành phố.
11/04/2019(Xem: 610)
Theo bản tin Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) ngày 09/4/2019: Quy hoạch báo chí ‘vi hiến’, sẽ ‘làm thất nghiệp’ hàng nghìn nhà báo? Theo tìm hiểu của VOA, tính đến giữa năm 2018, Việt Nam có hơn 1.100 cơ quan báo chí các loại, gồm 857 báo và tạp chí in
11/04/2019(Xem: 937)
Nghị Quyết Hạ Viện Quốc Hội Hoa Kỳ, H.Res.309, vinh danh Quân Lực Hoa Kỳ và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã anh dũng chiến đấu và hy sinh trong Chiến Tranh Việt Nam, hàng trăm ngàn người đã tử nạn khi bỏ nước ra đi vì lý tưởng tự do
11/04/2019(Xem: 2159)
Sau nhiều năm ròng rã tìm hiểu, Jay đã khám phá ra nhiều điều đáng kinh ngạc. Những sự thật lịch sử trong 2 năm cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa được ông trưng ra trong tác phẩm dày trên 600 trang: Black April...
11/04/2019(Xem: 1703)
Hát ra cái buồn của bản nhạc thì dễ, nhưng hát ra cái đau mới khó. Ông cân nhắc từng ca từ, từng lời thơ, khi sáng tác. Ông nâng niu, trân quý những đứa con tinh thần của mình và đắn đó khi lựa người hát, có lẽ vì sợ ca sĩ làm hỏng, khiến chúng thành dị dạng
11/04/2019(Xem: 1051)
Tôi có bằng hành nghề trị liệu tâm thần (license number 17705) do tiểu bang California cấp từ ngày 20 tháng 11/1995 đến 30 tháng 4/ 2015. Tôi cũng là một độc giả thường xuyên của Lê Anh Hùng từ hơn mười năm nay. Thỉnh thoảng, chúng tôi vẫn trao đổi đôi câu tâm sự (vụn) qua email. Tuyệt nhiên, tôi không nhận thấy dấu hiệu nào bất thường nơi Lê Anh Hùng cả.
11/04/2019(Xem: 899)
Nhà bếp rộng, sạch. Trên lò, nồi giò heo hầm lửa riu riu phun khói nhè nhẹ, nắp nồi khua động bằng một âm thanh đều đều, xì xọp, vui vui. Đồng hồ trên tường thánh thót đổ một hồi kẻng dài
10/04/2019(Xem: 833)
Với các ca nhạc sĩ: Nga Mi, Phương Hồng Quế, Trang Thanh Lan, Đình Đại (Paris, Pháp), Bùi Quỳnh Giao, Bảo Long & Kay -- Và phần trình bày của Liên Đoàn Hướng Việt, Đoàn Du Ca Nam California.
Tin công nghệ
Vishwanath Akuthota, người sinh viên bị bắt, hiện phải đối mặt với án tù 10 năm, cộng thêm 3 năm quản thúc sau khi được thả và phải bồi thường số tiền lên tới 250,000 USD. Akuthota bị bắt vào ngày 22/02/2019 tại Bắc Carolina, 2 tuần sau khi liên tiếp lắp USB sát thủ vào 66 máy tính của trường Saint Rose ở những địa điểm xung quanh khuôn viên trường.
Khoảng giữa tháng 04/2019, công ty giải khát PepsiCo đã đàm phán với một startup không gian của Nga, để có cơ hội trình chiếu logo của hãng lên bầu trời đêm bằng hệ thống vệ tinh quỹ đạo thấp.
Ông Nightingale không phải người đầu tiên trong Firefox đứng ra tố cáo. Tháng 07/2018, giám đốc kỹ thuật của Mozilla, ông Chris Peterson, đã cáo buộc Google cố tình làm chậm YouTube trên Firefox. Ông tiết lộ rằng cả Firefox và Edge đều gặp phải tình trạng sụt giảm hiệu năng so với Chrome khi tải nội dung YouTube. Để làm được điều này, Google đã chuyển sang sử dụng một thư viện JavaScript dành cho YouTube mà họ biết nó không hỗ trợ YouTube.
Một trong những thiên hà sáng nhất trên Bầu trời Trái đất có kích thước tương tự Dải Ngân hà Milky Way của chúng ta: Messier 81 rộng lớn và xinh đẹp.
Khoảng giữa tháng 04/2019, một số nguồn tin từ Hà Lan đã cáo buộc Samsung là kẻ đánh cắp công nghệ phần mềm của ASML từ năm 2015, trước đó các báo cáo cho rằng Trung Quốc đứng phía sau vụ việc. ASML là nhà sản xuất các dây chuyền chế tạo chip lớn nhất thế giới, có trụ sở chính tại Hà Lan.
Khoảng giữa tháng 04/2019, trang TheVerge đưa tin, Chủ tịch và nhà sáng lập Foxconn - ông Terry Gou sẽ rời khỏi vị trí của mình vào tháng 05/2019. Ông Terry Gou đã đảm đương vị trí suốt 45 năm, đây cũng là vị trí giúp ông trở thành người giàu nhất tại Đài Loan
Khoảng giữa tháng 04/2019, Apple và Qualcomm cho biết đã dàn xếp các tranh chấp liên quan đến phí bản quyền và kết thúc tất cả các vụ kiện đang diễn ra giữa hai bên trên toàn cầu.
Khoảng giữa tháng 04/2019, hãng gia công chip bán dẫn lớn nhất thế giới TSMC đã công bố tiến trình sản xuất 6 nm (N6), hứa hẹn sẽ giúp cải thiện đáng kể về mặt hiệu năng/chi phí so với tiến trình 7 nm (N7) hiện hành.
Trong bối cảnh công nghệ đang ngày càng phát triển, bất chấp các giới hạn vật lý, định luật Moore sẽ vẫn còn đúng ngay cả khi các bộ vi xử lý đang đạt đến ngưỡng giới hạn của chúng. Các con chip đầu bảng hiện nay là Snapdragon 855 và Apple A12 Bionic được sản xuất với tiến trình 7nm, số lượng bóng bán dẫn trong mỗi con chip đã lên tới gần 7 tỷ bóng.
Khoảng giữa tháng 04/2019, Intel thông báo kế hoạch rút khỏi thị trường modem smartphone 5G để tập trung vào modem 4G và 5G cho PC, Internet of Things và thiết bị khác. Thông báo của Intel được đưa ra chỉ vài giờ sau khi Apple và Qualcomm đạt được thỏa thuận và kết thúc mọi tranh chấp pháp lý đang diễn ra.
Apple được đánh giá là rất cẩn thận về bảo mật dữ liệu người dùng, nhưng cam kết của hãng với người dùng iPhone rất có thể bị phá hỏng bởi … Google. Theo một cuộc điều tra được New York Times thực hiện, Google đã trao dữ liệu người dùng trên iPhone cho cảnh sát và lực lượng hành pháp sẽ có thể dễ dàng truy xuất và lần ra chiếc iPhone nào ở gần hiện trường
Khoảng giữa tháng 04/2019, nền tảng chia sẻ video viral ngắn TikTok đang phổ biến tại Trung Quốc đã và đang phải đối mặt với những phản ứng dữ dội từ phía chính phủ Ấn Độ. Các cơ quan nhà nước Ấn Độ đang quan ngại một số nội dung trên nền tảng có thể có ảnh hưởng tiêu cực lên trẻ nhỏ
Căn nguyên của hình dạng kỳ bí tinh vân Nón, xuấn hiện bên trái bức ảnh, vẫn là một điều bí ẩn.
Khoảng giữa tháng 04/2019, ông Terry Gou, nhà sáng lập kiêm chủ tịch hội đồng quản trị của Foxconn, xác nhận rằng công ty sẽ bắt đầu sản xuất hàng loạt iPhone tại Ấn Độ trong năm 2019.
Tháng 5 có lẽ sẽ là thời điểm mà những người dùng smartphone sẽ mong đợi nhất, vì đây là khoảng thời gian rất nhiều sản phẩm smartphone hấp dẫn sẽ được ra mắt. Một số nhà sản xuất đã xác nhận, trong đó sẽ có Honor 20 series, OnePlus 7 và Asus Zenfone 6