Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chính Sách “Cây Gậy và Củ Cà Rốt” của Hoa Kỳ

26/10/201819:39:00(Xem: 5851)
Chính Sách “Cây Gậy và Củ Cà Rốt” của Hoa Kỳ
 
Phạm Gia Đại

  

Chính sách của Mỹ trên thế giới thường được nhắc đến nhiều nhất là “Cây Gậy và Củ Cà Rốt” (A Carrot and Stick) phản ánh hai mặt cương và nhu trong các hành xử của Mỹ về mặt đối ngoại. Theo định nghĩa về thành ngữ của Farlex Dictionary of Idioms thì “a carrot and stick”  là chiến thuật dùng phần thưởng và sự trừng phạt để khuyến khích một hành vi hay sự thực hiện tốt hơn.
(A motivational tactic that uses a reward and punishment system to encourage improved performance or behavior.) Thế nhưng trong tình hình thế giới đang nhiễu nhương vì các thủ đoạn bành trướng thế lực ngang nhiên của Trung Cộng, có lẽ chiến thuật đó của Hoa Kỳ bây giờ không còn hữu dụng nữa, bởi lẽ Washington đã đưa ra nhiều củ cà rốt nhưng không nhận lại được một hành vi tốt nào từ phía Bắc Kinh, cho nên thời gian gần đây Hoa Kỳ đã đột nhiên chuyển mình qua thế tiến công với “cây gậy”.  
 
Thời gian qua, Hoa Lục đã được hưởng nhiều mối lợi khổng lồ nhờ vào mậu dịch thương mại với Bắc Mỹ, hay nói cách khác vì cán cân mậu dịch không cân xứng, Hoa Kỳ đã bị thiệt hại có thể lên đến 1,800 tỷ trong hai thập niên qua. Vì thế mà dưới thời của Tổng Thống Donald Trump, cần phải  xét lại cho công bằng không những về phương diện mậu dịch thương mại mà cả về vấn đề quân sự hóa của Trung Cộng ở Biển Đông, bởi nếu không kịp ngăn chặn bàn tay tham lam thâm hiểm của người Tầu từ lục địa vào vùng biển này, trị giá của luồng hải lưu hàng hóa quốc tế qua Biển Đông mỗi năm $5 ngàn tỷ sẽ vào tay China. Từ đó China sẽ có thêm thế lực để khuynh đảo các nước trong vùng và cả thế giới, và trở thành hiểm họa da vàng.
 

Về mặt kinh tế, sau khi Tổng Thống Trump quyết định tăng lãi suất, kêu gọi các công ty Mỹ rút vốn về, và ngăn chặn việc rút tiền của các công ty China về nước, thị trường chứng khoán tại Hoa Lục đang lung lay và trên đà sụp đổ. Các cổ đông bán tháo cổ phần để mua các ngoại tệ dự trữ. Chủ Tịch Tập Cận Bình không có phương thuốc gì cứu vãn, và quay sang lên án Mỹ nặng nề. Theo David Lynch và Gerry Shih  của Washington Post ngày 24-10-2018, Bộ Trưởng Ngoại Giao Trung Cộng  Wang Yi (Vương Nghị) đã quy kết trong phòng họp tại Mahattan rằng Bắc Kinh đã bị phản bội hết lần này đến lần khác vì Hoa Kỳ hay thay đổi (China betrayed again and again by a fickle United States). Thí dụ như họ đã đạt được thỏa thuận năm ngoái  với Bộ Trưởng Thương Mại Wilbur Ross xong, thì Tổng Thống Trump phủ quyết. Hay như tháng Năm, họ đạt được thỏa thuận lần thứ nhì với Bộ Trưởng Tài Chính Steven Mnuchin thì TT Trump lại twit ra bác bỏ. Hoặc như trong tháng Chín, phía China đang phái một viên chức cao cấp qua họp với Mỹ thì TT Trump lại đánh phủ đầu chuyến đi này với các loại thuế mới (new tariffs). Và Bắc Kinh vô cùng bất mãn.


 

Về mặt tình báo, theo tờ Washington Post và NBC cảnh giác, Trung Cộng đã ngăn chặn và nghe lén được các cuộc điện đàm của Tổng Thống Donald Trump và các nhân viên nội các, đặc biệt trong bộ ngoại giao, và sẽ tìm cách phá hoại lại Hoa Kỳ.
 

Về phương diện quân sự, trong chuyến công du lần thứ hai của Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Jim Mattis đến Việt Nam, Hoa Kỳ và cộng sản Việt Nam (CSVN) đã ký kết một thỏa ước theo đó phía Mỹ sẽ viện trợ cho CSVN lên đến $350 triệu, trên danh nghĩa để diệt trừ hiểm họa chất độc mầu da cam, nhưng thực ra cũng để giúp CSVN thêm sức mạnh về kinh tế trong chiều hướng xa dần Tầu và gần Mỹ hơn. Mỹ và CSVN cũng hoạch định sẽ cùng hợp tác khai thác các mỏ dầu hỏa trên thềm lục địa của Việt Nam. Và để thực hiện được việc khai thác này không bị các chiến hạm Trung Cộng làm áp lực, hải quân Hoa kỳ sẽ được lệnh đến vùng biển khai thác dầu của Việt Nam để bảo vệ dàn khoan của Mỹ.
 

Thêm vào đó, trong mấy năm vừa qua các chiến đấu cơ hay máy bay tuần thám của không quân Mỹ cũng như các chiến hạm của hải quân Hoa Kỳ thường bị các chiến đấu cơ và chiến hạm của Trung Cộng quấy nhiễu và gây hấn trong vùng Biển Đông, gây rất nhiều trở ngại cho việc không lưu và hải lưu của Hoa Kỳ, nên phía Mỹ cần phải có phản ứng. Ngũ Giác Đài đã ra lệnh cho các chiến đấu cơ và các chiến hạm của Hoa kỳ, nếu bị các máy bay tầu chiến của Trung Cộng bức bách, gây hấn, thì được quyền nổ súng tấn công trước và sẽ không tránh né nữa.
 

Hơn thế nữa, nhằm bao vây Hoa Lục từ phía Đông và Đông Nam, Hoa Kỳ đang ra sức yểm trợ cho Đài Loan để biến hòn đảo này thành  một pháo đài chống Trung Cộng. Đài Loan tuyên bố họ có 180 ngàn quân chính quy và 1,5 triệu quân dự bị sẵn sàng chiến đấu bảo vệ tổ quốc. Từ án binh bất động, Hoa Kỳ chuyển qua tấn công vì đã nhìn thấy mối hiểm họa từ phía Trung Cộng. Thế chuyển mình mạnh mẽ của Mỹ đã làm cho con sư tử ngủ yên từ Thế Chiến Thứ Hai là Nhật Bản tỉnh giấc, và tại Biển Đông những cơn sóng ngầm đang xô tới./. (Tin Tổng Hợp)

Phạm Gia Đại

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
“Rạch Gốc chẳng chợ búa gì hết, mọi thứ phải chạy đò lên Năm Căn mua… Một buổi sáng, bước ra trước sân Ủy ban, tôi ngạc nhiên thấy treo cờ tang. Hỏi sao vậy … trả lời: Ông Andropov chết. Tôi hỏi lại: Ông Andropov là ai thế? Trả lời: Không biết, nghe đài Hà Nội biểu treo cờ tang thì mình treo… Cờ tang cho ông Andropov nào đó treo rất đúng quy cách, chỉ kéo tới nửa cột, thòng kèm một dải vải đen nhỏ phất phơ trong gió biển…”
Nhưng Gangnam Style là câu chuyện âm nhạc vô hại, còn trong những vụ đã kể tại Việt Nam, khi người ta đăng đàn đăng tin giả mạo hay công khai chửi rủa, sỉ nhục lẫn nhau để được hàng ngàn người hào hứng vỗ tay, theo dõi, thậm chí cổ vũ, bênh vực và biến chúng thành hiện tượng như hiện nay, nó cho thấy có điều gì đó dường như chưa đúng lắm trong xã hội. Bởi đó là cách ứng xử bộ lạc, "đầu gấu" của giang hồ.
Có muôn vàn lý do, nhưng cốt lõi là nhân dân đã chán Chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưởng Cộng sản của ông Hồ đến tận mang tai. Kế đến là tình trạng cán bộ càng giữ quyền cao chức trọng thì càng mất đạo đức, sa đọa và tham nhũng hành dân nên bàn dân thiên hạ phát chán, chả ai còn hồ hởi phấn khởi thực hiện phương châm “cán bộ đi trước làng nước theo sau” nữa.
Nói đến tỉnh Bạc Liêu thì đa số người hiểu biết không thể quên hai nhân vật điển hình, là ông Cao Văn Lầu và công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy. Ông Cao Văn Lầu là tác giả của bài Dạ Cổ Hoài Lang, được gọi chung là vọng cổ mà đào kép cải lương phải ca trên sân khấu. Ở Mỹ Tho cũng có một công tử, cũng nổi tiếng ăn chơi, tên là Lê Công Phước, được là Phước George. Người trắng trẻo, đẹp trai nên được gọi là Bạch công tử, để phân biệt với Hắc công tử Bạc Liêu.
Ngày nay Đại Lễ Vesak (Hợp nhất của ba ngày Đản Sinh, Thành Đạo và Nhập Diệt) của Đức Phật đã được Liên Hiệp Quốc công nhận. Trong ngày lễ này, Tổng Thư Ký LHQ, các vị nguyên thủ quốc gia, các giới chức chính quyền cao cấp tại những quốc gia Phật Giáo, hoặc tham dự hoặc gửi điện văn chúc mừng, chiêm bái tự viện, viếng thăm hoặc dâng hoa cúng dường chư tăng ni và Lễ Hội Phật Đản đã được quần chúng tổ chức trang nghiêm, cung kính.
Nhung các đối thủ (Nga, Tàu) hay đối tác (Âu) không chịu thua mà tìm đủ mọi cách phá vỡ vòng kim cô USD để tránh bị phong tỏa kinh tế lại điểm trúng tử huyệt của nền trật tự tự do toàn cầu (liberal world order) do Mỹ gầy dựng trên nền móng USD. Giải pháp nào sẽ hất ngã USD trong khi cả NDT lẫn Euro đều còn ít đáng tin hơn USD? Dưới đây là vài phỏng đoán thay vì dựa trên chứng cớ vững vàng. Giữa Trung Quốc, Nga và Iran đều thiết lập những đường dây hoán đổi ngoại tệ (currency swap) mà không thông qua hệ thống ngân hàng Mỹ. Thí dụ Iran bán dầu thu vào NDT rồi dùng NDT nhập cảng máy điện toán từ Trung Quốc (với điều kiện các máy điện toán này không chứa đựng bản quyền Mỹ trong đó.) Ngân hàng Iran có thể đổi trước một lượng tiền nội địa ra NDT dự trữ giao dịch mà không cần chờ đợi phải thu NDT từ bán dầu mới mua hàng Trung Quốc.
Nơi trạm xe buýt cuối ngày, chuyến xe cuối cùng chuẩn bị lăn bánh. Những người đến trễ và những người muốn ngủ lại nơi băng ghế chờ đợi, sẽ bị bỏ lại. Cơ hội tái diễn cho một chuyến xe khác, có thể là ngày hôm sau. Nhưng hôm sau, nào ai đoán được chuyện gì sẽ xảy ra. Người ta cần phải bước qua, bỏ lại lịch sử phía sau, bằng không sẽ bị bỏ lại bên lề lịch sử.
Cùng thời điểm, các nước trong vùng như Ấn độ, Mã lai, Phi luật tân,...bị Tây phương đô hộ, đều lần lược thu hồi độc lập, tổ chức đất nước theo thể chế tự do dân chủ và nhờ đó, đất nước phát triển mà không phải có hơn 10 triệu dân chết oan uổng như Việt nam. Chỉ vì họ không có hiện tượng Hồ Chí Minh!
NHững người trẻ sẽ không còn là “không chịu lớn.” Họ đã trưởng thành trong suy nghĩ của riêng họ. Và khi phải xuống đường bày tỏ những ước muốn của mình. Họ biết họ phải làm gì. Không thể nào ai đó bảo họ phải làm cái này hay phải làm cái kia. Họ không còn cần phải có lãnh tụ. Đất nước cần những con em như thế.
Hiệp Định Geneve, cũng như Hiệp Định Paris, đối với Bác và Đảng – rõ ràng – đều chỉ là một mớ giấy lộn. Tổng Tuyển Cử (1956) hay Đình Chiến (1973) cũng thế. Hoà bình là từ ngữ không hề có trong tự điển của những người cộng sản. Họ nhất định phải nhuộm đỏ hết cả nước VN (bằng mọi giá và mọi cách) thì mới thoả lòng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.