Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nhận Định Về Ứng Phó Của Cảnh Sát Westminster Trong Cuộc Biểu Tình Chống Đàm Vĩnh Hưng

25/10/201809:40:00(Xem: 5121)

Nhận Định Về Ứng Phó Của Cảnh Sát Westminster Trong

Cuộc Biểu Tình Chống Đàm Vĩnh Hưng

 

Luật Sư Nguyễn Quốc Lân

  
blank

Cuộc biểu tình chống Ca Sĩ Đàm Vĩnh Hưng (DVH) bắt đầu là một cuộc biểu tình rất thông thường trong khu vực Little Saigon, nhưng kết thúc với nhiều tranh cãi giữa người biểu tình và Cảnh Sát Westminster (WPD). Đây là một sự kiện đáng tiếc trong mối quan hệ khá tốt đẹp trong nhiều năm qua giữa WPD và cộng đồng Việt nam (CDVN), theo sau cuộc biểu tình chống Trần Trường và một thời gian ngắn sau đó. Không khí mùa tranh cử cũng một phần gia tăng sự căng thẳng của vấn đề.

 

Diễn tiến sự việc

Một biểu tình chống DVH trước nhà hàng Royal Seafood diễn tiến khá bình thường và yên ổn cho đến chiều chập chạng tối, khoảng 6:30 chiều, khi cảnh sát trông thấy một vài người biểu tình nhỗ nước bọt vào người đi dự tiệc hoặc cầm cán cờ ra dáng muốn đánh người tham dự tiệc. WPD liền lập tức nâng cấp đối phó của họ bằng cách tách rời khu vực người biểu tình và người đi dự tiệc và bật đèn pha để làm sáng tỏ khu vực có người biểu tình. Đây là bắt đầu sự khác biệt về nhận xét giữa người biểu tình và WPD.

 

Giải thích của đôi bên

Người biểu tình thi cho rằng ánh đèn pha làm chói mắt người biểu tình, làm cho họ đau mắt và không thấy đường về hướng người tham dự biểu tình. Họ cho rằng cảnh sát làm như vậy là để trấn áp người biểu tình và bảo vệ những người vào trong nhà hàng tham dư buổi trình diễn của DVH. Nhiều người tham gia biểu tình phàn nàn rằng họ đã yêu cầu cảnh sát giảm cường độ ánh sáng hay hướng xuống đất để tránh dọi thẳng vào mắt người biểu tình nhưng cảnh sát đã từ chối.

Cảnh sát thì cho rằng họ cần có ánh sáng để quan sát rõ mọi thành phần tham dự cuộc biểu tình và cũng để ngăn ngừa những người có toan tính gây rối loạn trong số những người biểu tình. Cảnh sát nói rằng họ chỉ có bóng đèn từ bên hông xe cảnh sát, chỉ có thể bật hay tắt chứ không thể giảm cường độ được. WPD đã xác định là họ chỉ hành động cần thiết và tương ứng với hoàn cảnh để bảo vệ an ninh cho mọi người và đề phòng những bạo loạn có thể xảy ra theo trách nhiệm của họ chứ không hề có ý trấn áp người biểu tình.

Nhiều người biểu tình còn phàn nàn là tại sao  không có các viên chức gốc Việt trong Thành Phố Westminster ra tiếp tay với đồng hương để đối phó với cảnh sát. Thị Trưởng Tạ Đức Trí đã giải thích rằng ông ta không hề hay biết về cuộc biểu tình cho tới hơn 6:30 chiều do một điện thoại của một người tham dự biểu tình và có mặt tại hiện trường. Nghị Viên Kimberly Hồ có đến nơi biểu tình nhưng đến trễ và sau khi mọi việc đã ổn định. Thực ra mục đích và diễn tiến cuộc biểu tình đã không có gì đặc biệt so với các cuộc biểu tình khác thường xảy ra trong khu vực Little Saigon cho tới lúc chiều tối khi cảnh sát nâng cấp đối phó khi có dấu hiệu có thể có bạo động.

 

Nhận định

Cả hai bên đều có trách nhiệm để cho sự việc diễn tiến đến mức độ căng thẳng, nhưng tất cả chỉ là sự hiểu lầm và sơ xuất mà thôi.

Những người biểu tình đã không báo trước cho WPD hay các viên chức của thành phố biết về kế hoạch biểu tình của họ. Tuy nhiên, biểu tình là một sinh hoạt rất bình thường xảy ra trong khu vực Westminster và hầu như không mấy khi người biểu tình phải báo trước cho cảnh sát về kế hoạch biểu tình. Vì không báo trước hay không có kế hoạch trước nên cảnh sát không có sẵn kế hoạch về nhân sự hay dụng cụ ánh sáng chiếu từ trên cao xuống thay vì tầm ngang từ xe cảnh sát. Hơn nữa, hành động của một vài người nhỗ nước bọt hay dùng cây cán cờ dọa đánh người khác là những hành động ngoài vòng kiểm soát của người biểu tình và đó là lý do chính buộc cảnh sát phải nâng cấp mức độ phản ứng của họ.

Các viên chức cảnh sát cũng đã sơ xuất trong việc không tiếp xúc trực tiếp với các thành phần lãnh đạo để nhờ họ tiến hành kế hoạch bảo vệ trật tự và an ninh trong số những người biểu tình và do đó có thể bớt đi những hành động mà có thể được coi là hung hăng hay thiếu thân thiện của cảnh sát. Cảnh sát tại Westminster nên biết rằng người Việt Nam tham gia biểu tình thường thì trông rất hung hăng hay giận giữ, nhưng thực ra họ rất ôn hoà và có thể tự bảo vệ an ninh trong nội bộ của họ. Việc xử dụng đèn pha có thể không cần thiết hay giảm thiểu đi nếu cảnh sát và người biểu tình đã có những quan hệ phối hợp truớc đó để đôi bên biết rõ kế hoạch và ý định của nhau.

 

Rút tỉa kinh nghiệm

Trong buổi họp báo với cộng đồng, vị Cảnh Sát Trưởng của WPD đã không nghĩ là các viên chức cảnh sát tại nơi biểu tình đã làm gì sai để phải xin lỗi cộng đồng, tuy nhiên ông nhìn nhận là diễn tiến sự việc đã đưa ra một cơ hội để mọi người có thể học hỏi để rút tỉa kinh nghiệm. Những kinh nghiệm từ sự việc này có thể là

  1. CDVN nên có thủ tục thông báo cho sở cảnh sát biết trước những khi tập trung hay biểu tình có đông người để sở cảnh sát có thể tiên liệu trước về nhân sự cũng như dụng cụ cần thiết để đối phó. Trong thông báo này cũng nên có sự giao tiếp với thành phần lãnh đạo biểu tình để có thể liên lạc với nhau trước và trong thời gian biểu tình.
  2. CDVN nên luôn có kế hoạch ngăn ngừa tuyệt đối những hành động có tính cách phạm pháp, bạo động, cản trở lưu thông hay đe dọa tài sản hay tính mặng của người khác. Đây là những động thái có thể buộc cảnh nâng cấp phản ứng cần thiết của họ. CDVN cũng nên lưu ý là các đối tượng phá hoại cộng đồng vẫn có thể trà trộn vào người biểu tình để gây bạo động và phá hoại chính nghĩa của cuộc biểu tình. Cảnh sát cũng nên tin tưởng là sự kiện này có thể xảy ra mà không vội vã quy lỗi cho cộng đồng.
  3. Sở Cảnh Sát nên tìm cách tiếp xúc với thành phần lãnh đạo biểu tình để phối hợp phương pháp bảo vệ an ninh và giới hạn của cuộc biểu tình. Ngoại trừ trong những trường hợp đặc biệt, bộc phát hay bất ngờ, sở cảnh sát nên có sự tin tưởng vào các thành phần lãnh đạo trong cộng đồng Việt Nam là họ rất ôn hòa và tuân theo pháp luật và họ có khả năng duy trì trật tự trong số những người biểu tình.
  4. Mối liên hệ và tin tưởng giữa sở cảnh sát và cộng đồng cần phải được vun xới và cải thiện qua tiến trình liên hệ thường xuyên và rút tỉa kinh nghiệm sau mỗi sự kiện. Cộng đồng cần hiểu rõ vai trò và trách nhiệm của cảnh sát trong mục đích bảo vệ an ninh cho mọi người tham dự trong các sinh hoạt hợp pháp nhưng bất đồng ý kiến với nhau. Cảnh sát cũng nên hiểu rằng việc phối hợp với các thành phần lãnh đạo cuộc biểu tình sẽ làm giảm đi sự căng thẳng và giảm thiểu công việc cũng như tổn phí cho sở cảnh sát.
     

Kết luận

Sự việc xảy ra qua cuộc biểu tình rất tiếc đã xảy ra trong mùa tranh cử mà qua đó nhiều thành phần chống đối lẫn nhau trong cuộc tranh cử chính trị đã tham gia trực tiếp vào cuộc tranh cãi giữa người biểu tình và sở cảnh sát với mục tiêu tranh cử hơn là tìm ra một sự cảm thông, rút tỉa kinh nghiệm để vun xới quan hệ tốt đẹp giữa cảnh sát và cộng đồng.

Cuộc tranh cử rồi sẽ trôi qua, nhưng quan hệ giữa cảnh sát và cộng đồng tại Westminster là một quan hệ cần thiết và lâu dài cho hiện nay cũng như trong tương lai. Duy trì mối quan hệ tốt đẹp và tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau sẽ giúp CDVN có thể tiến hành các cuộc biểu tình một cách dễ dàng và cảnh sát cũng giảm thiểu công việc, trách nhiệm và tổn phí để bảo vệ an ninh và quyền lợi của mọi người.



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nơi trạm xe buýt cuối ngày, chuyến xe cuối cùng chuẩn bị lăn bánh. Những người đến trễ và những người muốn ngủ lại nơi băng ghế chờ đợi, sẽ bị bỏ lại. Cơ hội tái diễn cho một chuyến xe khác, có thể là ngày hôm sau. Nhưng hôm sau, nào ai đoán được chuyện gì sẽ xảy ra. Người ta cần phải bước qua, bỏ lại lịch sử phía sau, bằng không sẽ bị bỏ lại bên lề lịch sử.
Cùng thời điểm, các nước trong vùng như Ấn độ, Mã lai, Phi luật tân,...bị Tây phương đô hộ, đều lần lược thu hồi độc lập, tổ chức đất nước theo thể chế tự do dân chủ và nhờ đó, đất nước phát triển mà không phải có hơn 10 triệu dân chết oan uổng như Việt nam. Chỉ vì họ không có hiện tượng Hồ Chí Minh!
NHững người trẻ sẽ không còn là “không chịu lớn.” Họ đã trưởng thành trong suy nghĩ của riêng họ. Và khi phải xuống đường bày tỏ những ước muốn của mình. Họ biết họ phải làm gì. Không thể nào ai đó bảo họ phải làm cái này hay phải làm cái kia. Họ không còn cần phải có lãnh tụ. Đất nước cần những con em như thế.
Hiệp Định Geneve, cũng như Hiệp Định Paris, đối với Bác và Đảng – rõ ràng – đều chỉ là một mớ giấy lộn. Tổng Tuyển Cử (1956) hay Đình Chiến (1973) cũng thế. Hoà bình là từ ngữ không hề có trong tự điển của những người cộng sản. Họ nhất định phải nhuộm đỏ hết cả nước VN (bằng mọi giá và mọi cách) thì mới thoả lòng.
Lần đầu tiên tôi đi thăm Huynh Trưởng Huy Phương đang bệnh già. Đây là chuyến "thoát ly" đặc biệt sau hơn một năm tự giam mình. Trong suốt thời gian Huynh Trưởng bị bệnh, nằm nhà thương dài dài trong bao nhiêu ngày có đại dịch, tuy không phải bị con virus mắc dịch hành hạ, nhưng là một bệnh ngặt nghèo phát sinh theo tuổi tác.
Mùa an cư năm nay không có Thông Điệp giáo giới của Tôn Sư Tòng lâm Tông tượng sách tấn bốn chúng như pháp như luật hành trì. Những tiếng kêu của lừa dê chồn cáo không thay thế được tiếng rống của sư tử chấn động ma quân. Vậy, không gì hơn chúng ta cùng đọc lại “Huấn thị an cư Phật lịch 2548” của Đức Đệ Tứ Tăng Thống Trưởng lão Hòa thượng Thích Huyền Quang. Huấn thị không nói gì nhiều hơn ngoài những kim ngôn Thánh giáo mà Đức Thích Tôn đã truyền dạy trên 25 thế kỷ. Tụng đọc và suy niệm kỹ.
Nhìn chung, vấn đề hoàn toàn bế tắc khi cả hai phe đều vi phạm pháp luật, tận dụng bạo lực để duy trì mọi yêu sách và không có thiện chí hiếu hoà để giải quyết tranh chấp. Các nỗ lực quốc tế, đặc biệt nhất là qua nhiểu tổng thống Mỹ, không mang lại kết quả. Các chương trình viện trợ tái thiết của các định chế quốc tế không tô điểm cho cuộc sống của dân chúng tốt đẹp hơn. Tình trạng thảm hại chung là thực tế đau thương.
Càng lớn tuổi, tôi càng tin vào thuyết Nhân Quả của nhà Phật, người nào làm việc xấu thì gặp việc xấu đến, người nào làm việc tốt thì mọi sự tốt lành sẽ đến. Sống làm sao được bình yên trong tâm hồn là đủ, giàu nghèo sang hèn đâu có gì quan trọng, sống mình biết đủ là đủ. Hãy nhìn tính tốt của người khác, người nào cũng có tính tốt, tại chúng ta không nhìn thấy mà thôi?
Những bộ óc siêu đẳng của con người tạo ra trí tuệ nhân tạo được thể hiện qua máy móc. Những ứng dụng của trí tuệ nhân tạo đã phục vụ đời sống con người ngày càng tốt đẹp hơn. Khoa học thần kỳ nầy đã được áp dụng trong mọi sinh hoạt của con người hầu hết trong mọi lãnh vực.
Trước sự kiện lịch sử sau hơn một ngàn năm Bắc thuộc mà Việt Nam, một nước nhỏ so với Trung Quốc hùng mạnh, rộng lớn với dân số đông gấp trăm lần đã không bị đồng hóa mà vẫn giữ được độc lập, nên một số sử gia Việt Nam và ngoại quốc đã rất ngạc nhiên. Theo họ, có lẽ nước ta đã nhờ nhiều lý do như ngôn ngữ, tôn giáo, địa thế và dân Việt có một truyền thống và nghị lực vững mạnh, v.v. Riêng G.S. Ngô Nhân Dụng, trong tác phẩm nghiên cứu lịch sử “Đứng Vững Ngàn Năm” đã cho rằng: “Sau ngàn năm Bắc thuộc mà dân tộc Việt Nam không bị đồng hóa, sau cùng lại dựng được một quốc gia độc lập; đó là một phép lạ lịch sử”.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.