Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Câu Chuyện Cuối Tuần: Mẹ Nấm và Cái Giá Cho Tự Do

20/10/201800:00:00(Xem: 3176)
ME NAM tren phi co

Mẹ Nấm được trả tự do và đoàn tụ với 2 con sau 737 ngày bị giam cầm.

 
Cao Minh Hưng
 

Ông Hegel, một triết gia người Đức vào thế kỷ 18 đã để lại một câu nói nổi tiếng cho nhân loại về cái giá mà chúng ta phải trả cho sự Tự Do:

"Nếu anh muốn yêu thương, anh phải phụng sự; nếu anh muốn tự do, anh phải hy sinh".

Chân lý này đã được chứng minh qua các cuộc cách mạng từ trước đến nay trên khắp thế giới và gần đây nhất là cuộc cách mạng "Mùa Xuân Ả Rập" hay ở Miến Điện, v.v.  Hơn ai hết, dân tộc Việt Nam của chúng ta đã phải trả bằng máu và mạng sống vì 2 chữ Tự Do qua cuộc chiến bảo vệ lý tưởng Tự Do chống sự xâm lấn của cộng sản trên quê hương và sau đó là hàng triệu người đã bỏ mình vượt biển vì hai chữ Tự Do sau năm 1975. Dù cộng sản sau khi chiếm được miền Nam đã rêu rao Việt Nam là một đất nước "độc lập, tự do", nhưng máu vẫn đổ và biết bao người vẫn tiếp tục tranh đấu và hy sinh vì họ hiểu "độc lập, tự do" là khẩu hiệu giả tạo của một chính quyền cộng sản buôn dân bán nước đang ngự trị trên quê hương Việt Nam. Trong số những nhà đấu tranh đó, có một người phụ nữ với dáng mảnh mai nhưng một ý chí quật cường, đấu tranh chống lại giới cầm quyền cộng sản đã xem rẻ mạng sống của người dân, rước giặc Trung cộng vào nhà, huỷ hoại môi trường sống với thảm hoạ Formosa và cắt giang sơn dâng cho quan thầy Trung cộng. Vì sự đấu tranh hoàn toàn chính đáng này mà chị đã bị một bản án thật bất công là 10 năm tù giam.

Người nữ tù nhân anh hùng đó không ai khác hơn chính là Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Bản án 10 năm tù đã cướp đi sự tự do của chị, đã chia cắt tình mẫu tử giữa chị và hai con thơ cũng như với người mẹ già đau yếu bệnh hoạn. Sự tranh đấu của chị đã được nhiều thành viên đấu tranh cho nhân quyền ở khắp nơi trên thế giới ngưỡng mộ, trong đó có bà Melania Trump, đệ nhất phu nhân của Hoa Kỳ. Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã tặng cho chị danh hiệu "Người Phụ Nữ Quốc Tế Can Đảm" vào năm 2017 trong thời gian chị còn ở trong tù. Trước sự tranh đấu không ngừng nghỉ của Mạng Lưới Blogger Việt Nam, một số tổ chức, cá nhân, cũng như dưới áp lực của Hoa Kỳ và  u Châu, chính quyền cộng sản Việt Nam buộc phải trả tự do cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Chị đã được đoàn tụ cùng với mẹ và 2 con và đã đến được bến bờ Tự Do vào ngày thứ Tư, 17 tháng 10 vừa qua trong sự tiếp đón đầy tình yêu thương của đồng hương Việt Nam tị nạn cộng sản ở sân bay Houston, Texas.

Điều làm chúng ta thêm ngưỡng mộ nơi chị là mặc dù vừa mới đặt chân trên mảnh đất Tự Do, khi được phỏng vấn, chị đã dõng dạc tuyên bố sẽ không lặng thinh và sẽ tiếp tục lên tiếng để tranh đấu cho các bạn tù nhân khác còn ở quê nhà, cho đồng bào Việt Nam đang sống dưới nhà tù lớn do chế độ cộng sản đang áp đặt trên quê hương.

Là một người đã hy sinh bằng 737 ngày trong chốn lao tù cộng sản, trong sự cô đơn, bị cách ly với hai đứa con thơ và liên tục bị khủng bố tinh thần, hơn ai hết, chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hiểu thế nào là cái giá của Tự Do. Mong mọi người chúng ta sẽ hỗ trợ và đồng hành cùng với chị để sớm mang lại Tự Do cho quê hương Việt Nam và để sự hy sinh của chị và những nhà đấu tranh khác không bị lãng phí.

Cao Minh Hưng

19 tháng 10, 2018

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Có muôn vàn lý do, nhưng cốt lõi là nhân dân đã chán Chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưởng Cộng sản của ông Hồ đến tận mang tai. Kế đến là tình trạng cán bộ càng giữ quyền cao chức trọng thì càng mất đạo đức, sa đọa và tham nhũng hành dân nên bàn dân thiên hạ phát chán, chả ai còn hồ hởi phấn khởi thực hiện phương châm “cán bộ đi trước làng nước theo sau” nữa.
Nói đến tỉnh Bạc Liêu thì đa số người hiểu biết không thể quên hai nhân vật điển hình, là ông Cao Văn Lầu và công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy. Ông Cao Văn Lầu là tác giả của bài Dạ Cổ Hoài Lang, được gọi chung là vọng cổ mà đào kép cải lương phải ca trên sân khấu. Ở Mỹ Tho cũng có một công tử, cũng nổi tiếng ăn chơi, tên là Lê Công Phước, được là Phước George. Người trắng trẻo, đẹp trai nên được gọi là Bạch công tử, để phân biệt với Hắc công tử Bạc Liêu.
Ngày nay Đại Lễ Vesak (Hợp nhất của ba ngày Đản Sinh, Thành Đạo và Nhập Diệt) của Đức Phật đã được Liên Hiệp Quốc công nhận. Trong ngày lễ này, Tổng Thư Ký LHQ, các vị nguyên thủ quốc gia, các giới chức chính quyền cao cấp tại những quốc gia Phật Giáo, hoặc tham dự hoặc gửi điện văn chúc mừng, chiêm bái tự viện, viếng thăm hoặc dâng hoa cúng dường chư tăng ni và Lễ Hội Phật Đản đã được quần chúng tổ chức trang nghiêm, cung kính.
Nhung các đối thủ (Nga, Tàu) hay đối tác (Âu) không chịu thua mà tìm đủ mọi cách phá vỡ vòng kim cô USD để tránh bị phong tỏa kinh tế lại điểm trúng tử huyệt của nền trật tự tự do toàn cầu (liberal world order) do Mỹ gầy dựng trên nền móng USD. Giải pháp nào sẽ hất ngã USD trong khi cả NDT lẫn Euro đều còn ít đáng tin hơn USD? Dưới đây là vài phỏng đoán thay vì dựa trên chứng cớ vững vàng. Giữa Trung Quốc, Nga và Iran đều thiết lập những đường dây hoán đổi ngoại tệ (currency swap) mà không thông qua hệ thống ngân hàng Mỹ. Thí dụ Iran bán dầu thu vào NDT rồi dùng NDT nhập cảng máy điện toán từ Trung Quốc (với điều kiện các máy điện toán này không chứa đựng bản quyền Mỹ trong đó.) Ngân hàng Iran có thể đổi trước một lượng tiền nội địa ra NDT dự trữ giao dịch mà không cần chờ đợi phải thu NDT từ bán dầu mới mua hàng Trung Quốc.
Nơi trạm xe buýt cuối ngày, chuyến xe cuối cùng chuẩn bị lăn bánh. Những người đến trễ và những người muốn ngủ lại nơi băng ghế chờ đợi, sẽ bị bỏ lại. Cơ hội tái diễn cho một chuyến xe khác, có thể là ngày hôm sau. Nhưng hôm sau, nào ai đoán được chuyện gì sẽ xảy ra. Người ta cần phải bước qua, bỏ lại lịch sử phía sau, bằng không sẽ bị bỏ lại bên lề lịch sử.
Cùng thời điểm, các nước trong vùng như Ấn độ, Mã lai, Phi luật tân,...bị Tây phương đô hộ, đều lần lược thu hồi độc lập, tổ chức đất nước theo thể chế tự do dân chủ và nhờ đó, đất nước phát triển mà không phải có hơn 10 triệu dân chết oan uổng như Việt nam. Chỉ vì họ không có hiện tượng Hồ Chí Minh!
NHững người trẻ sẽ không còn là “không chịu lớn.” Họ đã trưởng thành trong suy nghĩ của riêng họ. Và khi phải xuống đường bày tỏ những ước muốn của mình. Họ biết họ phải làm gì. Không thể nào ai đó bảo họ phải làm cái này hay phải làm cái kia. Họ không còn cần phải có lãnh tụ. Đất nước cần những con em như thế.
Hiệp Định Geneve, cũng như Hiệp Định Paris, đối với Bác và Đảng – rõ ràng – đều chỉ là một mớ giấy lộn. Tổng Tuyển Cử (1956) hay Đình Chiến (1973) cũng thế. Hoà bình là từ ngữ không hề có trong tự điển của những người cộng sản. Họ nhất định phải nhuộm đỏ hết cả nước VN (bằng mọi giá và mọi cách) thì mới thoả lòng.
Lần đầu tiên tôi đi thăm Huynh Trưởng Huy Phương đang bệnh già. Đây là chuyến "thoát ly" đặc biệt sau hơn một năm tự giam mình. Trong suốt thời gian Huynh Trưởng bị bệnh, nằm nhà thương dài dài trong bao nhiêu ngày có đại dịch, tuy không phải bị con virus mắc dịch hành hạ, nhưng là một bệnh ngặt nghèo phát sinh theo tuổi tác.
Mùa an cư năm nay không có Thông Điệp giáo giới của Tôn Sư Tòng lâm Tông tượng sách tấn bốn chúng như pháp như luật hành trì. Những tiếng kêu của lừa dê chồn cáo không thay thế được tiếng rống của sư tử chấn động ma quân. Vậy, không gì hơn chúng ta cùng đọc lại “Huấn thị an cư Phật lịch 2548” của Đức Đệ Tứ Tăng Thống Trưởng lão Hòa thượng Thích Huyền Quang. Huấn thị không nói gì nhiều hơn ngoài những kim ngôn Thánh giáo mà Đức Thích Tôn đã truyền dạy trên 25 thế kỷ. Tụng đọc và suy niệm kỹ.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.