Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Lá phiếu tự do trong tình chiến hữu

13/10/201807:47:00(Xem: 3026)

Lá phiếu tự do trong tình chiến hữu

Giao Chỉ, San Jose
  
blankCa sĩ Diệu Linh và Nghị viên Nguyễn Tâm trong tiệc gây quỹ tranh cử ngày 12/8/2018. 

Lời nói đầu.                                                                                                                             

Tuần trước nhân mùa bầu cử 2018 tôi viết bài:"Những lá phiếu chuyên chở hồn dân tộc".   Nhận được nhiều ý kiến của chiến hữu.

Trong đó có 2 câu hỏi. Hỏi rằng.

Sao lại phê phán tướng Bình và tại sao lại bầu cho nghị viên Nguyễn Tâm.                                                                       
Xin được phúc đáp.
 

Niên trưởng của tôi.                                                                                              

Trải qua 21 năm trong quân đội, tôi có nhiều niên trưởng. Thiếu tướng Nguyễn Khắc Bình là một trong các niên trưởng của tôi. Trải qua hơn 20 năm quen biết ở xứ lạ quê người, ông vừa là chiến hữu lại vừa là hàng xóm đồng hương.

Trước khi trả lời về bầu cử, xin nói đôi lời về bác Nguyễn Khắc Bình.
 

Ông hơn tôi 3 tuổi. Đi lính trước tôi 4 năm. Người Sài Gòn động viên khóa 1 trừ bị Thủ đức 1950. Dân Hà Nội theo khóa 4 phụ trừ bị Đà   Lạt. Thủ Đức gọi bác về làm quen với đồi Tăng Nhân Phú. Tôi xa Hà Nội năm lên 18 vào miền Nam leo núi Lâm Viên. Gần ngày tàn cuộc binh đao bác dưới quyền tướng Thiệu bên phủ tổng thống. Tôi làm việc bên tổng tham mưu với tướng Viên. Vật đổi sao rời, chúng tôi lại gặp nhau trong khu Mobil Home. Mỗi chiều thứ hai cùng đem rác ra đường ta lại gọi Hi. Trong số các niên trưởng di tản hay HO qua Mỹ, bác Bình là người hăng hái tham dự các công tác cộng đồng. Xuất thân tướng tình báo ông trở thành niên trưởng ngoại giao. Ông hết lòng xây dựng tổ chức Tập thể quân đội và chấp nhận rất nhiều phê phán của búa rìu dư luận. Ngày nay chúng tôi không còn tổng thống và các tổng tư lệnh. Các quân khu cũng chẳng còn ai. Bác Bình là niên trưởng hiếm hoi còn lại. Trong chỗ tình riêng, tôi cảm ơn bác đã hỗ trợ chúng tôi trong nhiều trường hợp. Một lần tổ chức văn nghệ đấu tranh, niên trưởng Bình đã mời các tướng lãnh lên sân khấu ngọn đồi đại học Foot Hill. Quý vị cùng các chiến binh hải lục không quân VNCH hát bản cờ bay. Tướng Bùi Đình Đạm và tướng Nguyễn Hữu Tần ngày nay không còn nữa, nhưng hình ảnh lịch sử trong tình chiến hữu vẫn còn lưu lại muôn đời trong Việt Museum. Chúng tôi cũng nhờ bác Bình vốn là tham mưu trưởng của vị thủ tướng Tư mắt Kiếng nên mới có dịp phỏng vấn niên trưởng Trần Thiện Khiêm.
 

Bây giờ nói đến chuyện bầu cử. Anh em chúng tôi cùng ở trong  khu 7 San Jose và 4 năm trước đã  đồng ý bỏ phiếu cho anh Nguyễn Tâm. Nói là vận động cho to chuyện, trên thực tế gia đình tôi cũng chỉ góp quỹ chút đỉnh và cộng thêm 2 lá phiếu. Năm nay qua kỳ tái cử vòng đầu, niên trưởng Bình vì lý do riêng đã ủng hộ cô Vân Lê. kết quả anh Tâm về nhất, cô Mễ Maya về nhì và cô Vân thứ ba. Bác Bình điện thoại cho chúng tôi và cả anh Tâm bầy tỏ lời khen ngợi. Tuy nhiên giờ chót người quyết định ủng hộ cô Mễ Maya. Ông cho rằng chúng ta ngày này là công dân Mỹ nên Việt hay Mễ cũng là Hoa Kỳ. Vì tuyên bố công khai lại thêm có lời in trên bản thông báo nên coi như ván đã đóng thuyền. Chúng tôi chỉ viết lời góp ý hết sức giới hạn. Tình chiến hữu huynh đệ chi binh và nghĩa đồng hương hàng xóm láng giềng chắc chắn vẫn không ảnh hưởng. Việc chọn lựa bầu cử ngay trong gia đình ý kiến khác biệt là chuyện bình thường. Xin các chiến hữu cao niên nếu thắc mắc vui lòng thông cảm.
 

Tại sao tôi bầu cho Nguyễn Tâm.   

Thông qua chuyện bầu cử với niên trưởng Bình, các chiến hữu cao niên hỏi chúng tôi tại sao lại bầu cho anh Tâm. "Anh chàng luật sư mất bằng, nghị viên hốt rác, homeless, lập trường chao đảo, và không được các giới chức ủng hộ."  


Xin trả lời như sau.
 

Thứ nhất:                 

Gia đình chúng tôi cư ngụ tại San Jose qua 4 thập niên. Thành phố này đã từng là nơi xếp hạng cao trong các đô thị tại Hoa Kỳ. Đó là thành quả lãnh đạo chung của cả hội đồng thành phố.  

Tôi mới đọc bảng thành tích công tác riêng của nghị viên Tâm. Từ cứu lụt, hốt rác, homeless, nhà cháy, ra mắt sách, cao niên, gia đình, trẻ em, văn hóa, giáo dục, xã hội, chính trị. Trong 40 năm qua tôi thực sự chưa thấy bất cứ một nghị viên nào quan tâm và nỗ lực công tác cho cộng đồng Việt như anh Tâm đã làm trong 4 năm.

Đó là lý do tôi bỏ phiếu cho Nguyễn Tâm.    
                                              

Thứ hai:                                                                                                                              

Sáng chủ nhật tôi có dịp đến thăm quán cà phê Vườn rau Cộng đồng. Mấy chục cái ghế không cái nào giống cái nào. Cà phê miễn phí, đóng góp tùy nghi. Những người dân Việt khu 7 tự động phục vụ. Những khách hàng gốc Việt khu 7 quen thuộc vừa ăn sáng vừa bàn chuyện thiên hạ sự. Những luống rau xanh đủ loại. Hai vợ chồng khách phương xa ghé lại thăm vườn rau. Bà họa sĩ vốn là giáo sư cao niên vừa tưới rau vừa khoe với khách. Hỏi rằng vườn rau này của ai. Đáp rằng vườn rau của Nghị Tâm. Rất khiêm nhường  đơn sơ nhưng  là vườn rau mang hồn dân tộc. Tôi rất xúc động với những hình ảnh nhỏ bé này.

Đó là lý do tôi bỏ phiếu cho Nguyễn Tâm.  
 

 Thứ ba:    

Nghị viên Nguyễn Tâm làm việc trong hội đồng thành phố với 2 phe đối nghịch, nhưng không có ai ra mặt ủng hộ. Tâm sinh hoạt cộng đồng địa phương suốt 30 năm, nhưng City và County không yểm trợ. Hai phe Hoa Kỳ vận động bầu cử đối lập suốt 40 năm qua là phòng thương mại và nghiệp đoàn lao động, không bên nào hợp tác với Nguyễn Tâm. Báo chí Hoa Kỳ và thậm chí cả một phần báo chí Việt Nam cũng không vận động cho Nguyễn Tâm. Tại sao ?. Lý đó giản dị. Tâm chủ trương độc lập và chỉ trông cậy trực tiếp vào cử tri. Tâm là người không ai mua chuộc được. Untouchable.

Đó là lý đó tôi bỏ phiếu cho Nguyễn Tâm. The Untouchable.
 

Thứ tư:        

 Quận Santa Clara có 15 thành phố. Trong đó San Jose không phải là thị xã. Với hơn 1 triệu dân, San Jose là một đô thị. Suốt dọc duyên hải CA, từ San Diego, LA lên đến SF chỉ có San Jose là đô thị duy nhất ban hành nghị quyết cấm cộng sản treo cờ đỏ trên cột cờ thành phố. Nghị quyết do Nguyễn Tâm đề nghị.

Đó là lý do tôi bỏ phiếu cho Nguyễn Tâm.  
 

Thứ năm:   

Tôi vừa nói chuyện với chuyên viên một công ty làm công tác nghiên cứu cho San Jose City. Dự án gây quỹ trong cộng đồng Việt từ 20 dến 40 triệu để xây dựng trung tâm văn hóa cho Việt Nam. Chuyện thật viển vông như cái bánh vẽ sẽ khánh thành vào dịp Tết Congo. Với tuổi cao niên hiện nay, tôi rất vui mừng vì thành quả cụ thể do anh Tâm đem lại với khu trung tâm đang hoạt động ngày đêm. Các chương trình văn hóa giáo dục, xã hội, nghệ thuật diễn ra hàng tháng là chuyện ngày xưa chưa từng có.

Đó là lý do tôi bỏ phiếu cho Nguyễn Tâm.    
 

Thứ Sáu: 
Nếu tôi có con cháu đối thủ của Nguyễn Tâm, thí dụ như cô Vân Lê. Không cần ai yêu cầu. Con cháu chúng tôi sẽ quay lại ủng hộ Nguyễn Tâm. Hay ít nhất cũng âm thầm mong cho Tâm thắng cử. Anh sẽ là người giữ sân cho tương lai. Bốn năm sau đến lượt, ta lại tranh cử. Nếu cô Maya thắng cử. Thêm một nghị viên gốc Mễ vào hội đồng thành phố. Lại thêm 4 năm cô sẽ tái cử  . Khu 7 vĩnh viễn là đất của người Mễ.

Đó là lý đó tôi bỏ phiếu cho Nguyễn Tâm.   

Thứ bẩy:    
              
 

Chúng tôi cư ngụ tại khu 7. Không có nhiều lựa chọn. Chỉ có  2 người vào chung kết. Tâm và Maya. Một người Việt đương nhiệm có thành tích. Một người Mễ chưa có kinh nghiệm ngoài những lời hứa hẹn toàn là Cung đàn lạc điệu.  

Đó là lý đó tôi bỏ phiếu cho Nguyễn Tâm.  
 

Ý kiến của tôi là thực sự cử tri khu 7 . Hoàn toàn xét trên công việc.  Không bào chữa hoặc chê bai cá nhân Nguyễn Tâm hay cá nhân cô Maya.  Không tranh luận với các dư luận khác biệt.     

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393

 
 
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.