Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tiền tip (Trinkgeld/ the tip) được coi là xúc phạm ở những quốc gia này

05/08/201807:28:00(Xem: 4194)

Lá thư từ Đức Quốc

 

Bạn có biết ?

 

Tiền tip (Trinkgeld/ the tip) được coi là xúc phạm ở những quốc gia này


* Lê-Ngọc Châu

 

 

Lời phi lộ: Hầu hết ai trong chúng ít nhiều đã có lần đi ăn nhà hàng, hớt hoặc làm tóc hay đi taxi, đi du lịch và biết đâu sẽ còn đi du lịch đến vài quốc gia khác chưa biết. Tình cờ đọc tin dưới đây liên quan đến tiền "Tip" nên tôi chuyển ngữ giới thiệu đến quý độc giả. Hy vọng qua đó, độc giả nào chưa rõ (như tôi trước khi đọc tin phía dưới)- thì bản tin giúp quý vị hiểu thêm phần nào phong tục tập quán của xứ mình muốn đến, hầu từ đó có thể tránh những ngộ nhận bất ngờ xảy ra (LNC).

 

 blank

 

Nhiều du khách tự động cho tiền "tip (Trinkgeld / the tip)". Tuy nhiên các quy tắc không giống nhau ở mọi nơi.

 

Đất nước khác, phong tục khác!. Nhưng điều đó cũng đúng khi nói đến "đồng tiền thân yêu"? Trong các quốc gia nào thì tiền tip hoàn toàn bắt buộc - và ở đâu thì nó bị coi là khiếm nhã?

 

Tổng quát.

 

Trong các nhà hàng, khách sạn và taxis - hầu như ở khắp mọi nơi ngày nay, một sự chú ý nhỏ đều được mong đợi. Tùy thuộc vào quốc gia đi du lịch, số tiền dự kiến thay đổi từ 5 đến 15%. Cổng thông tin du lịch "sonnenklar.tv" còn phát hiện ra rằng cách thực hành tiền tip ngày càng giống nhau trên toàn thế giới. Nhưng cũng có những ngoại lệ lên và xuống - và thậm chí cả các quốc gia mà ở đó tiền tip là một hành động sai lầm (Fauxpas = gaffe !).

 

* Tiền tip ở  Nhật Bản? Làm ơn đừng

 

Ở châu Á, tiền tip (Trinkgeld / the tip)  thường không phổ biến. Tại Nhật Bản, cử chỉ này thậm chí còn được coi là xúc phạm. Bởi vì: Trong vùng đất của mặt trời lặn, dịch vụ tốt được đánh giá là sự hiển nhiên. Điều này khiến Nhật Bản trở thành một trong những nước cuối cùng từ chối tiền tip. Đây là nơi du khách không nên cho tiền tip.

 

Tuy nhiên, nhiều quốc gia châu Á đã thích ứng với thói quen của phương Tây, đó là lý do tại sao "một chút tiềp Tip" được mong đợi, đặc biệt là ở các khu vực nghỉ mát. Ở Thái Lan, một số tiền tip nhỏ cao nhất 40 Baht là đủ - tính ra khoảng 1 (một) Euro.

 

* Tipping ở China?  Tùy trường hợp


Ở China, nơi mà những con "obolus nhỏ" có truyền thống cũng được coi là không phù hợp, thái độ ở một số vùng cũng đã thay đổi đôi chút. Vì vậy, nó có thể xảy ra với họ rằng người phục vụ nhà hàng hoặc tài xế lái xe taxi mong đợi một ít tiền tip.

Để tránh những thói quen xấu, văn phòng thông tin "Du lịch Trung Quốc" khuyến cáo rằng bạn trước khi đi du lịch nên tìm hiểu thông tin cho chính mình với các nhà điều hành tour về phong tục tập quán của từng khu vực tương ứng.

* USA (Hoa Kỳ) :  đến 20 phần trăm là phổ biến

 

Trong khi 10 đến 15 phần trăm của hóa đơn là một điều tốt ở hầu hết các quốc gia, thì việc cho tiền tip ở Mỹ được xem là điều mong đợi hiển nhiên. Người lao động phục vụ cần có thêm tiền tip cho sự sống còn vì mức lương cơ bản của họ rất thấp. Tiền tip trong các nhà hàng lên đến 20 phần trăm và không hiếm (nicht selten/ not infrequently) đơn giản tính chung ngay cả trên hóa đơn. Ngay cả người lái xe taxi và thợ làm tóc / hớt tóc mong đợi đến 15 phần trăm tiền tip. Dịch vụ người giúp việc, người khuân vác hoặc hướng dẫn viên du lịch mong đợi ít nhất $ 1 ( một US-Dollar) mỗi ngày hoặc cho mỗi hành lý ở Hoa Kỳ.

 

* Châu Âu: 5 đến 10 phần trăm tiền tip

 

Theo so sánh tiền tip của "sonnenklar.tv" ở châu Âu thường từ 5 đến 10 phần trăm là hoàn toàn đủ. Tuy nhiên, ở Iceland, Na Uy, Thụy Điển, Phần Lan, Đan Mạch, Slovenia, Croatia, Estonia, Luxembourg, Thụy Sĩ và Hòa Lan, tiền tip trong các nhà hàng không thông dụng nhiều nhưng không bị cảm nhận như là sự xúc phạm. Tiền tip đắt hơn một chút với 15% ở Anh quốc, Bulgaria và Cộng hòa Séc. Ở Hungary, tiền tip được trả thậm chí lên đến 20 phần trăm.

  

* © Lê-Ngọc Châu chuyển ngữ – (Nam Đức, Chiều 05.08.2018)

          - Theo Mirja Mattis, Yahoo Finanzen Mi., 1. Aug. 2018

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Ngày nay, Hoa Kỳ giống như Nhà Chu, vẫn là siêu cường Số Một về quân sự và kinh tế nhưng Hoa Lục đang nổi lên như một cường quốc- giống như Nhà Tần có khả năng cạnh tranh địa vị thống trị thế giới của Hoa Kỳ. Các nhà làm chiến lược, bộ trưởng quốc phòng, tham mưu trưởng liên quân, giám đốc CIA khi điều trần trước Quốc Hội đều công khai bày tỏ lo ngại “Hoa Lục là đối thủ của Hoa Kỳ trong 100 năm tới”.
Liên Hiệp Âu châu, cả Anh quốc, Huê kỳ và Canada đều đồng loạt lên tiếng cực lực lên án Xi và đảng cộng sản Trung Quốc là tội phạm chống nhơn loại. Các nước văn minh trên đây đã quyết định trừng phạt Trung quốc vì tội diệt chủng nhằm vào dân tộc thiểu số Duy-ngô-nhĩ ở Tân-cương, miền Tây-Bắc nước Tàu.
Trước hiện trạng kỳ thị, không chỉ bạo hành bằng lời nói, mà còn tấn công hung bạo và bắn giết khiến nhiều người đã thiệt mạng hoặc bị thương tích nặng, các chuyên gia và các nhà hoạt động đã đưa ra một số biện pháp để chống trả vấn nạn này và giúp các thành viên trong cộng đồng tự bảo vệ
Lực lượng “ăn cháo đá bát” rất đông và lan nhanh như bệnh dịch, nhưng chưa bao giờ được công khai cho dân biết để dân bàn, dân kiểm tra. Ngược lại, dân lại là nạn nhân của đám ong nuôi trong tay áo từ bao năm nay. Chúng nằm trong ngành Tuyên giáo, trước đây gọi là Ban Tư tưởng-Văn hóa Trung ương và Ban Khoa giáo Trung ương. Sau lưng đảng còn có đội ngũ chuyên nghề nói thuê và viết mướn gồm Báo cáo viên và Dư luận viên được trả lương bằng tiền thuế của dân.
Vào sáng ngày 1 tháng 5-1975 Trung tá bác sĩ Hoàng Như Tùng, nguyên chỉ huy trưởng Quân Y viện Phan Thanh Giản - Cần Thơ, mặc đồ dân sự, trong tư thế quân phong, đưa tay lên chào vĩnh biêt Tướng Nguyễn Khoa Nam, Tư lênh Quân Đoàn IV, Quân Khu IV, Vùng 4 Chiến Thuật, trước sự kinh ngạc của một nhóm sĩ quan cấp cao của bộ đội cộng sản vì sự dũng cảm của bác sĩ Trung Tá Hoàng Như Tùng. Một sĩ quan của bộ đội cộng sản mang quân hàm thiếu tá tiến đến và yêu cầu bác sĩ Hoàng Như Tùng nhận diện Tướng Nguyễn Khoa Nam.
Sách này sẽ được ghi theo hình thức biên niên sử, về các sự kiện từ ngày 8/5/1963 cho tới vài ngày sau cuộc chính biến 1/11/1963, nhìn từ phía chính phủ Hoa Kỳ. Phần lược sử viết theo nhiều tài liệu, trong đó phần chính là dựa vào tài liệu Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ “Foreign Relations of the United States 1961-1963”, một số tài liệu CIA lưu giữ ở Bộ Ngoại Giao, và một phần trong sách “The Pentagon Papers” của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, ấn bản Gravel Edition (Boston: Beacon Press, 1971). Vì giờ tại Việt Nam và Hoa Kỳ cách biệt nhau, cho nên đôi khi ghi ngày sai biệt nhau một ngày.
Tôi là anh trưởng trong gia đình, với 9 đứa em cả trai lẫn gái, nên trách nhiệm thật khó khăn, từ nhân cách cho đến cuộc sống. Nhưng may mắn tôi gặp được những người anh ngoài xã hội để noi gương và học hỏi. Một trong số những nhân vật hiếm hoi đó, chính là anh Nguyễn Văn Tánh, người mà tôi đã có cơ hội được tiếp tay hỗ trợ và đồng hành cùng anh trong suốt 20 cuộc Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế Liên Hiệp Quốc tại thành phố New York từ 20 năm qua.
Tôi tha phương cầu thực gần như trọn kiếp (và may mắn lạc bước đến những nơi không thiếu bơ thừa sữa cặn) nên bất ngờ nhìn thấy mảnh đời cùng quẫn thì không khỏi chạnh lòng. Nghe tiếng mời chào khẩn thiết, nhìn những khuôn mặt khẩn cầu của đồng bào mình mà muốn ứa nước mắt.
Các định kiến tai hại đối với các phụ nữ Á Châu trong văn hóa đại chúng của Mỹ đã có từ ít nhất thế kỷ thứ 19. Từ đó, các nhà truyền giáo và binh sĩ Mỹ tại Á Châu đã xem phụ nữ mà họ gặp đó như là ngoại lai và dễ tùng phục. Các định kiến này đã ảnh hưởng luật di trú đầu tiên của Hoa Kỳ dựa vào chủng tộc, Đạo Luật 1875 Page Act, ngăn cản các phụ nữ Trung Quốc vào Hoa Kỳ. Giả thuyết chính thức là rằng, ngoại trừ được chứng minh ngược lại, các phụ nữ TQ tìm cách vào Hoa Kỳ đã thiếu tư cách đạo đức và là những gái mại dâm. Trên thực tế, nhiều người là vợ tìm cách đoàn tụ với những ông chồng là những người đã đến Hoa Kỳ trước đó. Khoảng cùng thời gian đó, các phụ nữ TQ tại San Francisco cũng bị làm dê tế thần bởi các viên chức y tế địa phương là những người sợ rằng họ sẽ lây truyền các bịnh lây lan qua đường tình dục cho các đàn ông da trắng, là những người sau đó sẽ lây lan cho các bà vợ của họ. Vào giữa thế kỷ 20, các căn cứ chiến tranh và quân sự của Hoa Kỳ tại TQ, Nhật, Phi Luật Tân,
Nguyễn Khoa Điềm, Nguyễn Bá Thanh, Nguyễn Thiện Nhân, Nguyễn Hòa Bình, Nguyễn Xuân Phúc … quả đúng là những kẻ thuộc giới ăn trên ngồi trốc. Họ là những hạt giống đỏ được gieo trồng từ miền Bắc, và đã ươm mầm thành cây. Loại cây này, học giả Phan Khôi gọi một cách lịch sự là cây Cộng Sản. Còn dân gian thì gọi là cây cứt lợn!
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.