Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bảy Mươi? Không Thể Tin Được!

05/06/201800:00:00(Xem: 4760)
Thành Lacey

              
Tháng Tám tới này là hắn đã bảy mươi tuổi.  Tin không được vì mới đây hắn còn hai mươi tám tuổi mà! Lúc đó hắn đang ở trong quân đội và có hai hoa mai trên cổ áo.  Còn độc thân nên hắn sống cuộc đời của người lính được may mắn phục vụ ở Sàigòn.  Bạn gái thì có nhưng chưa dám nghỉ đến việc cưới vợ vì đang còn phải ở nhà cha mẹ.  Hắn nghỉ là có vợ mà ở nhà cha mẹ thì thế nào cũng sinh ra cảnh “ mẹ chồng con dâu” thêm khó xử.  Hắn cứ sống như vậy cho đến ngày Ba Mươi Tháng Tư. Hắn cứ tưởng “đi học” mười ngày là xong ai dè thành sáu năm rưỡi! Ra trại tù hắn không còn nghỉ đến chuyện vợ con gì nữa mà phải tìm đường vượt biển mới hy vọng sống một cuộc đời ra hồn. Rồi khi sống cuộc đời kẻ không nhà,  hắn tìm đường thoát cảnh đọa đài.  Sau bảy lượt vượt biển, nhờ sự giúp đở của bạn bè, năm tám chín hắn tới được trại tỵ nạn Galang, lúc đó hắn bốn mươi mốt tuổi, chưa vợ con.   Tính từ bảy lăm thì hắn bị sống cảnh tù tội có đến mười năm, saú năm rưỡi tù cải tạo và ba năm rưỡi tù vượt biển.  Mười năm tuổi thanh xuân của hắn bị phí bỏ đi một cách oan uổng.

Ở thời điểm đó các trại tỵ nạn đã đóng cữa, người vượt biển phải chờ được “thanh lọc” để Uỷ Ban Cứu Xét chấp nhận hội đủ điều kiện là ra đi vì lý do chính trị hay là bị đàn áp mới được đi định cư ở một nứơc thứ ba.  Hắn phải chở đợi hơn ba năm rưỡi mới được đặt chân lên xứ Cờ Hoa. Năm đó là đầu năm chín hai.  Để thực hiện ước mơ của mình, hắn ghi danh tiếp tục đi học cho đến ngày ra trường năm hai ngàn.  Ngày hắn ra trường có được sự tham dự của ba má hắn nhưng có được sự hiện diện của một anh bạn ở cùng đơn vị khi xưa cũng ở cùng tiểu bang, lúc đó hắn đã năm mươi hai tuổi.  Sau khi tìm được việc làm, ở một thân một mình hắn thấy buồn nên nghỉ đến chuyện lập gia đình. Ở tuổi của hắn thì kiếm vợ ở xứ này không phải là chuyện dễ.  Ở lứa tuổi này thì mấy bà mấy cô đã đi lấy chồng mất tiêu rồi.  Cũng may là có Ông Tơ chiếu cố nên hắn được một người bạn quen giới thiệu cháu gái của bà ở Việtnam để tiến tới hôn nhân.   Thế là năm đó hắn về Việtnam và sau đó làm đám cưới rồi làm giấy tờ bảo lảnh vợ qua.


Có lẽ đúng là chuyện vợ chồng là do số mạng nên hắn có người vợ chưa bao giờ quen trước, rất hiền lành chăm chỉ và không đua đòi.  Khi vợ hắn qua thì hắn đã năm mươi tư rồi.  Hắn mua được căn nhà nhỏ và hai vợ chồng hôm sớm sống với nhau.  Dù bị tù đày cả mười năm nhưng nhờ không hút thuớc, không uống rượu nên sức khoẻ hắn còn tương đối tốt.  Chỉ trừ cách đây vài năm hắn bị biến chứng nhiếp hộ tuyến phải chịu khổ sở một thời gian dài rồi sau cùng phải làm một cuộc giải phẩu.  May mắn là sau đó tình trạng sức khỏe của hắn được trở lại bình thường. Hắn và nhứt là vợ hắn rất mừng. Sau lần giải phẩu đó, ngày nào hắn cũng cảm tạ Ơn Trên cho mình được lành bịnh và được hưởng những ngày an nhàn lúc cuối đời.  Đến tháng Tám này là hắn vừa đúng bảy mươi tuổi.

Nhìn lại quản đời đã qua hắn thấy mình đã đi được một đoạn đường đời dài, đúng là “Thất thập cổ lai hy,’ người xưa đã nói như vậy mà. Ngày nào hắn cũng nhẫm câu “Carpe diem”, tự nhắn nhủ mình là : ‘Hãy nắm bắt ngày hôm nay‘ để sống vui đời.   Hắn thấy ở tuổi bảy mươi này thì còn gì mà lo toan danh lợi gì nữa, “Ai biết ngày mai sẽ ra sao?”, nếu có ra đi thì cũng không nuối tiếc gì.

Tuổi bảy mươi sao mà nhanh thế!

đến hồi nào chẳng báo cho ta?

À, nhìn trong kiếng thì tóc không còn, nét nhăn đầy mặt

Thôi, đúng là ta đã bảy mươi rồi

Cổ dù cố ngoái nhìn lại

Nhưng tuổi đời cứ chồng phiá trước

Thôi

Cứ bước đi, hãy tính từng ngày

để cảm tạ là mình vẫn còn được sống.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Gặp gỡ và nói chuyện nhiều với những người thông dịch viên Afghanistan, tôi mới hiểu thêm rất nhiều về dân tộc họ và biết rằng chính phủ Afghanistan là một chính phủ tham nhũng lan tràn từ cấp thấp cho đến cấp cao, mức độ nào họ cũng có thể ăn hối lộ được, chỉ có người dân thấp cổ bé miệng là khổ. Người Mỹ biết rất rõ nhưng vẫn không làm gì hết. Bản thân chúng tôi khi ra vào đất nước này, cũng phải đóng cho những nhân viên hải quan đủ thứ tiền, mà phải bằng tiền đô la Mỹ, mệnh giá 100 đồng mới tinh, cũ hoặc dính 1 vết mực, họ không nhận và không chịu ký giấy và đóng mộc. Nói để thấy rằng chúng ta, người Mỹ, hy sinh tiền bạc, xương máu cho họ, thật không đáng chút nào. Rút ra khỏi đất nước này là đúng và là một việc phải làm ngay.
Cứ tới cuối tuần, dân Tây réo nhau xuống đường biểu tình chống chương trình chích ngừa dịch vũ hán và, tiếp theo, chống biện pháp kiểm soát có chích hay không bằng «thông hành y tế» (pass-sanitaire), tờ giấy có dấu hiệu đã chích ngừa của Cơ quan Bảo hiểm sức khỏe cấp qua Cơ quan tổ chức chích hoặc y sĩ gia đình hay dược sĩ.
Đầu năm 70, bạn đồng minh Huê kỳ quyết định bỏ rơi VNCH, không thực hiện cam kết rút quân, Việt-nam hóa chiến tranh, mặc nhiên giao Miền nam cho Hà nội. Ngày 30/04/75, quân Bắt Việt tiến vào Sài gòn, ngỡ ngàng. Dân chúng hoảng loạn bỏ chạy. Nhưng 14 năm sau thất bại nhục nhã ở Việt nam, bức tường Bá-linh bổng sụp đổ, kéo theo cộng sản Liên xô xuống hố, giúp Huê kỳ kết thúc cuộc chiến tranh lạnh làm kẻ chiến thắng.
Người Mỹ nói “Nothing is certain but tax and death” (Không ai tránh khỏi thuế và chết). Thuế mang ý nghĩa đặc biệt vì lịch sử nước Mỹ được thành hình từ ngày dân chúng thuộc địa nổi loạn chống nhà nước bảo hộ Anh Hoàng với khẩu hiệu bất hủ “Taxation without representation is tyranny” (Bị đánh thuế mà không được có đại biểu là bạo quyền.) Cho nên mỗi kỳ bầu cử đều tranh luận gay gắt về thuế má – nhưng không chỉ là cải cọ vô bổ vì khi thành luật sẽ theo đó móc từ túi tiền của mỗi người dân nhiều hay ít.
Đảng cộng sản VN cũng “khởi nghiệp” với những tuyên ngôn và khẩu hiệu nghe (tử tế) tương tự. Họ hô hào chống lại áp bức, bất công, kỳ thị … Nhờ vậy, họ vận động được quần chúng - kể cả những thành phần thiểu số, “ở vùng sâu, vùng xa, vùng căn cứ cách mạng” - nổi dậy “giành lấy chính quyền về tay nhân dân.” Chả phải vô cớ mà Cách Mạng Tháng Tám vẫn được mệnh danh là “Cuộc Khởi Nghĩa Của Những Người Tay Không.” Chỉ có điều đáng phàn nàn là sau khi “những người tay không” nắm được quyền bính trong tay thì họ (tức khắc) hành xử như một đám côn đồ, đối với tất cả mọi thành phần dân tộc
Người lính Mỹ, trong nhân dáng hiên ngang, với những bước chân chắc nịch, đôi mắt nhìn thẳng và kỹ thuật tác chiến tuyệt vời. Nhưng người lính Mỹ cũng có trái tim biết rung động, biết nhớ thương, biết đau khổ như bạn và tôi. Xin đừng “thần thánh hóa” hoặc đòi hỏi những điều mà người lính Mỹ không thể thực hiện được; vì người lính Mỹ còn phải chu toàn bổ phận đối với người hôn phối, gia đình và người thân. Xin hãy nghĩ đến những trái tim tan vỡ trong mỗi gia đình, khi một người lính Mỹ gục ngã!
Như vậy, tuy không công khai, nhưng Bà Harris có quan tâm đến nhân quyền, các quyền tự do và vai trò của các tổ chức Xã hội Dân sự ở Việt Nam, một việc mà đảng và nhà nước CSVN luôn luôn chống đối và đàn áp. Tuy nhiên, tất cả báo Việt Nam, kể cả những báo “ôn hòa” như Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Lao Động và Người Lao Động đều không đăng lời tuyên bố chống Trung Hoa của Bà Phó Tổng thống Harris.
Sau hơn một năm vất vả phòng chống Covid và kể từ khi có thuốc tiêm ngừa, nước Mỹ đang trở lại bình thường trong những điều kiện mới. Việc đeo khẩu trang và giãn cách xã hội sẽ trở thành những nét sinh hoạt trong đời sống. Bắt buộc cũng có mà tự nguyện cũng có. Từ mùa xuân năm nay nhiều tiểu bang đã bỏ những giới hạn sinh hoạt vì Covid. Riêng California, nơi có nhiều hạn chế gắt gao nhất trong công tác phòng chống, giới hạn được bỏ từ ngày 15/6 vừa qua.
Dan Rather là nhà bình luận kỳ cựu trên hệ thống CBS và là một ký giả tên tuổi của làng truyền thông Hoa Kỳ trong nhiều thập niên. Cùng với Peter Jennings của ABC và Tom Brokaw của NBC, ông thuộc về nhóm "Big Three" đầy ảnh hưởng này của nước Mỹ. Ở tuổi 89 hiện nay, ông vẫn tiếp tục dự phần vào các hoạt động truyền thông một cách thông tuệ, luôn gởi ra những thông điệp đáng suy nghĩ và lan truyền cảm hứng đến hàng triệu khán-thính-độc giả đang luôn theo dõi các bài viết, những cuộc nói chuyện cùng các cuộc phỏng vấn, trò chuyện của ông với một vài nhân vật nổi tiếng.
Trong chiến lược “Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương tự do và rộng mở” của Hoa Kỳ, Việt Nam là môt cưc tuy nhỏ nhưng quan trong trọng cô gắng tạo thế đa phương quyền lực (multipolarity) để phá thế đơn cưc (unipolarity) mà Trung Quốc muốn thực hiện đặt khu vực này dưới “luật chơi của Trung Quốc.” Cả đại sứ chỉ định của Hoa Kỳ Marc Evans Knapper, Bộ trưởng Quốc Phòng Lloyd J. Austin, và có lẽ Phó Tổng Thống Kamala Harris, cũng đề cập đến triển vọng nâng tầm quan hệ Việt-Mỹ từ mức “đối tác toàn diện” lên mức “đối tác chiến lược.”
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.