Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

T.Vấn: Nước Mỹ, Súng đạn và Lương tâm

22/02/201810:54:00(Xem: 3654)

 

T.Vấn: Nước Mỹ, Súng đạn và Lương tâm

 

blank

 

Thêm một vụ nổ súng trong trường học ở nước Mỹ. Chỉ trong vòng chưa tới 2 tháng của đầu năm 2018, người ta đếm được có tới 18 vụ có liên quan đến súng ống xẩy ra tại các trường học khắp nơi. Đại học có. Trung học có. Và cũng không loại trừ cả trường Tiểu học, nơi có những em bé lần đầu tiên cắp sách đến trường.

Lần mới nhất xẩy ra ngày 14-2-2018 tại một trường Trung học thuộc tiểu bang Florida. Một cựu học sinh bất thần xách cây súng máy AR15 vào trường bắn giết vô tội vạ. Kết quả: 17 học sinh và thầy giáo bị giêt hại.

Nguyên nhân của hành động cuồng sát nói trên được suy đóan từ những chi tiết cá nhân của hung thủ.  19 tuổi, vừa mới bị mồ côi cả cha lẫn mẹ, đi ở nhờ một gia đình người bạn, luôn cảm thấy cô đơn, thất vọng với các mối quan hệ xã hội. Anh ta lại sở hữu một số vũ khí: súng ngắn, súng dài, súng liên thanh, đạn dược. Để làm gì không ai biết. Nhưng qua điều tra, người ta biết  anh ta sở hữu súng hợp pháp theo đúng như Tu Chính Án Thứ Nhì của Hiến Pháp Hoa Kỳ: Quyền tự do sở hữu vũ khí.

Sau quá nhiều những vụ nổ súng điên khùng trong các trường học, những nơi công cộng, lần này các học sinh thoát chết trong vụ nổ súng ngày 14-2-2018 ở Florida nói trên cương quyết bảo nhau phải làm gì đó để vụ việc xẩy ra trong trường học của họ khiến 17 người, vừa thầy vừa bạn bè của họ phải chết tức tưởi sẽ không xẩy ra ở bất cứ nơi nào trên nước Mỹ nữa.

Và họ đã lập tức bắt tay vào hành động, ngay cả khi những người chết chưa kịp chôn cất, còn nằm ở nhà quàn chờ người thân khóc cho hết nước mắt.

Họ tổ chức thắp nến cho người chết, không chỉ cầu nguyện cho linh hồn kẻ quá cố, mà còn tuyên hứa trước vong linh bạn bè không may của mình rằng họ sẽ làm hết sức để những cái chết vô tội này sẽ là lực đẩy tạo nên một bước ngoặt quan trọng trong nền văn hóa súng ống của nước Mỹ. Ngày hôm sau, hàng trăm học sinh mới 17, 18 tuổi ấy lên đường đến thủ đô tiểu bang, nơi các viên chức dân cử họp hành làm việc, xin được gặp gỡ họ, yêu cầu họ phải làm gì để bảo vệ cho các học sinh. Họ chất vấn, họ đòi hỏi, họ vạch ra tên tuổi những viên chức dân cử nào nhận đồng tiền máu của bọn lái súng. Qua các ống kính truyền hình chiếu đi trên toàn quốc, họ đanh thép bảo với những viên chức dân cử Liên Bang, Tiểu Bang khắp nước Mỹ rằng, với tư cách những nạn nhân của súng ống bạo lực, họ sẽ vận động để bất cứ ai nhận tiền từ bọn lái súng sẽ không bao giờ được tái tín nhiệm qua lá phiếu của cử tri trong các cuộc bầu cử.

Không ngừng lại ở đó, họ yêu cầu và đã được gặp gỡ viên chức cao nhất của hành pháp là Tổng Thống Trump để đề đạt nguyện vọng. Không còn lựa chọn nào khác, vị tổng thống có nhiều mối quan hệ với bọn lái súng phải đã phải ra vẻ nhượng bộ, và . . .hứa hẹn sẽ làm “một điều gì đó”.

Trước thái độ dấn thân can đảm ấy, công chúng đã hết lòng ủng hộ những thanh niên non trẻ mới hôm qua còn chưa ý thức hết trách nhiệm của chính mình trong gia đình. Giữa khoảnh khắc mong manh giữa sống và chết, họ may mắn sống sót. Sự sống sót sau một cơn bạo lực súng ống vô nghĩa, như một phép màu, nhanh chóng biến hình ảnh những thanh niên thiếu nữ ấy trở thành lương tâm của nước Mỹ, lương tâm những con người còn biết đau nỗi đau mất con của bậc làm cha mẹ, lương tâm những viên chức chính quyền, viên chức dân cử đã bất lực không chu toàn được nhiệm vụ bảo vệ công dân của mình.

Và chỉ chưa tới một tuần, số hiện kim mà công chúng gởi về ủng hộ cho những người trẻ can đảm ấy đã lên tới con số hơn 3 triệu Mỹ Kim. Họ sẽ dùng số tiền ấy tổ chức tuần hành chống bạo lực súng đạn, ủng hộ việc giới hạn sở hữu vũ khí khắp các thành phố lớn trên nước Mỹ và tất nhiên, ngay tại thủ đô Liên bang Washington D.C.

Trong lúc tôi viết những dòng này, vào ngay lúc này, buổi sáng ngày 22-2-2018, những kẻ tôn sùng súng ống đang họp nhau lại, cùng với bọn lái súng, tìm mọi cách biện minh cho sự hiện hữu của súng ống, của bạo lực. Rằng chỉ có súng mới chống trả được súng, chỉ có bạo lực mới chống trả được bạo lực. Hãy trang bị súng ống cho thầy cô giáo thì học sinh sẽ được bảo vệ. Quyền tự trang bị súng ống là quyền của mỗi công dân Hoa Kỳ như Hiến Pháp đã quy định. Hạn chế sở hữu súng, dù là súng máy giết người hàng loạt, là tìm cách tước đi quyền tự do ấy, là xâm phạm Hiến Pháp Hoa Kỳ. Và họ kết luận, đó là cách hữu hiệu nhất bảo vệ con em tại các trường học, bảo vệ công dân nơi công cộng. Có nghĩa là, nơi nào có súng, hãy đem thêm súng vào nơi ấy, thì mọi người sẽ được an toàn.

Ôi nỗi cùng quẫn của những kẻ biết mình bất lực, nhưng lại không dám đối diện với lương tâm mình mà thẳng thắn với chính mình một lần cuối, trước khi (có thể) mình sẽ là một trong số những kẻ vô tội nằm quằn quại trên vũng máu kia, mắt trừng trừng không chịu nhắm vì không bao giờ biết câu trả lời cho câu hỏi: Tại Sao? Tại Sao? Tại Sao?

Súng ống ở nước Mỹ như đám âm binh của bọn phù thủy, nay không còn chịu nghe lệnh của kẻ tạo ra chúng nữa. Chúng đã tự cho mình một thế giới hành động riêng, phục vụ bất cứ ai, tâm thần hay sáng suốt, anh hùng hay gian hùng, độc ác hay hiền lành. Vì chúng được phép hiện hữu. Vì chúng là biểu tượng của tự do cá nhân (với một số người).

Ngay lúc này đây, có những  xác chết chưa được chôn cất, những nước mắt chưa kịp lau khô, những ánh mắt thất thần chưa kịp hoàn hồn, thì giữa hội trường nguy nga lộng lẫy ở National Harbor, tiểu bang Maryland*, bọn lái súng và những người ủng hộ chúng vang rền tiếng vỗ tay hoan hô nhau cuồng nhiệt. Hình như họ tự mãn với câu trả lời: Người giết người, chứ súng không biết giết người. Bạo lực súng đạn ở Mỹ, có nguồn gốc từ người, chứ không phải từ súng.

Nghe âm thanh ấy, nhìn vẻ mặt tự tin của tay trùm lái súng**, tôi bỗng nghi ngờ ngay chính sự phán đoán của mình.


blank

Tôi không tin đây là hình ảnh tiêu biểu của nước Mỹ, mà tôi, kẻ khốn cùng năm xưa, đặt chân đến đây với sự ngưỡng mộ vô biên.

Sau hơn 25 năm sống trên đất Mỹ, đã đóng góp phần trách nhiệm một công dân Mỹ, đã sinh ra và giáo dục hai công dân Mỹ gốc Việt trưởng thành, tôn trọng luật pháp, chưa bao giờ tôi cảm thấy nước Mỹ trở nên xa lạ với mình như ngày hôm nay, ngay trong giây phút này.

Đó là một nước Mỹ mà tôi đã chọn là quê hương thứ hai đó sao?

Tôi không dám tưởng tượng, ngày mai, ngày mốt, một ngày nào đó, tôi có thể sẽ là một trong những người cha, người mẹ, đứng trước cổng trường thất thần tìm xem trong những học sinh sống sót, sau một cuộc nổ súng điên khùng đang hốt hoảng túa ra, có con gái của mình hay không. Hay nó đã . . .

Liệu lúc đó, tôi có đủ can đảm làm tất cả những gì làm được để sẵn sàng đối đầu với bọn phù thủy âm binh mà đòi mạng cho những học sinh vô tội đã chết vì bạo lực súng ống ngày hôm nay, ngày hôm qua, ngày mai, nhiều ngày mai nữa,  trên mảnh đất văn minh trù phú nhất thế giới năm 2018 hay không?

Còn bây giờ thì tôi đang cố gắng làm bất cứ điều gì để khỏi phải nghe, nghĩ về những gì đang diễn ra trong hội trường bọn lái súng và những kẻ ủng hộ chúng.

Và cầu nguyện xin các đấng Tối Cao, Phật, Chúa, Mohamed, các Thần Linh phù hộ cho những người trẻ can đảm ở trường Trung Học Marjory Stoneman Douglas High School (Florida).

Chân cứng đá mềm nhé hỡi những thiên thần nhỏ của tôi!

T.Vấn

22-02-2018
 

Chú Thích:

*CPAC (Conservative Political Action Conference) lần thứ 45 hiện đang diễn ra ở National Harbor, tiểu bang Maryland từ ngày 21 đến 24 tháng 2 năm 2018 với các diễn giả chính: Chủ tịch NRA (National Rifle Association) Wayne LaPierre, Tổng thống Trump v..v…. Điều đáng chú ý là trong danh sách các diễn giả sẽ phát biểu tại hội nghị 3 ngày này, tổ chức CPAC đã không liệt kê tên của Wayne LaPierre để tránh những cuộc biểu tình phản đối bên ngoài hội trường. Nhưng sáng ngày thứ hai của hội nghị (Thứ Năm 22-02-18), LaPierre đã chính thức phát biểu.

**Wayne LaPierre, chủ tịch của Hiệp Hội Súng Hoa Kỳ (NRA), một tổ chức phi lợi nhuận lớn nhất nước Mỹ với trên 5 triệu hội viên.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tất cả đều “tuồn” ra sông, rõ ràng, không phải là một cung cách sống. Đó là một kiểu tự sát tuy không chết ngay nhưng chắc chết, chết chắc, và chết hết. Không dân tộc nào có thể sống mãi bên những dòng sông chết chậm, và trong tay của bọn thực dân nội địa – những kẻ sẵn sàng tháo cạn nước của một dòng sông hay đốt cháy nguyên một khu rừng, chỉ vì cần thêm vài con cá nướng trui (để nhậu chơi) trước bữa cơm chiều.
Nếu một Nuremberg II có thể tổ chức được nhưng để làm gì? Sau Đệ II Thế chiến, đã có một Nuremberg, Tòa án Quốc tế xử tội Quốc xã đã gây chiến tranh, xâm chiếm nước khác, diệt chủng, tức tội ác chống nhơn loại.
Riêng tôi thì người thắng cuộc trong cuộc tranh luận này xin dành cho cô học sinh lớp tám Brecklynn Brown qua câu hỏi trích từ luận văn đạt giải cấp tiểu bang Utah của em và đã được bà Susan Page sử dụng để kết thúc cuộc tranh luận.
Năm 2016 báo chí Tây Phương đăng tải nhiều tin tức về các thành phố tuy mới xây nhưng không người ở Trung Quốc. Kèm theo đó là những dự đoán về khủng hoảng nhà đất sẽ khiến nền kinh tế gãy cánh (hard landing). Đến nay thì không báo nào còn nhắc đến các thành phố ma…nay tấp nập đông người qua lại! Tình trạng chảy máu ngoại tệ bị chận đứng. Hiểm họa ngân hàng phá sản dường như lui xa.
Ban Tuyên giáo Trung ương, cơ quan bảo vệ tư tưởng và tuyên truyền của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) và Tổng cục Chính trị Quân đội, cơ quan đảm nhiệm công tác Đảng, công tác chính trị trong quân đội, đang ra sức bênh vực nguyên tắc “tập trung dân chủ” (TTDC) cho đảng tiếp tục cầm quyền độc tài. Nhưng khi đảng thắng lớn thì dân thua to.
Người mẹ nhập cư gốc Việt của tôi không phát âm nổi tên của ngôi trường của tôi, chứ đừng nói gì viết thư gửi Quốc hội. Những người mẹ như mẹ tôi không dồi dào tiền bạc, nhưng họ xứng đáng được có nhân phẩm và bảo hiểm sức khỏe như mọi người.
Nếu vì sợ què chân mà chúng ta không dám bước đi thì có khác chi là chân mình đã bị què rồi. Có lẽ vì quan niệm như thế nên dù với đôi chân đã bị thương tật, Đoan Trang vẫn đi đến tham dự buổi trình diễn ca nhạc của Nguyễn Tín.
Thế là cơn dịch Coronavirus đã gần trọn năm, chẳng biết khi nào sẽ chấm dứt đây? Nó vẫn hoành hành khắp thế giới, số người nhiễm bệnh và chết vẫn còn tăng, tuy nhiên tùy lúc và tùy nơi mà con số tăng hay giảm, thay đổi.
Bà Barrett mới chỉ 47 tuổi và số thẩm phán bảo thủ lên 6 còn lại 3 ghế cho cánh cấp tiến, nên mặc dù không trực tiếp hoạch định chính sách, nhưng bà sẽ định hướng đi cho các chính sách và chiến lược Mỹ trong vòng vài chục năm tới.
Chủ nhựt vừa qua 27/9, hãy còn hằng chục ngàn người dân Bíélorusses xuống đường tại Thủ đô Minsk, biểu tình phản đối kết quả bầu cử Tổng thống gian lận của ông Alexandre Loukachenkho và chống ông âm thầm tự tấn phong Tổng thống hôm 23 tháng 9/2020.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.