Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nhạc Sĩ Nhật Ngân với Hải Quân/VNCH

10/06/201707:08:00(Xem: 10028)
Nhạc Sĩ Nhật Ngân với Hải Quân/VNCH
 
  Tam Giang Hoàng đình Báu
 

Nhạc sĩ Nhật Ngân tên thật là Trần Nhật Ngân sinh năm 1942 tại Thanh Hóa theo thân phụ vào định cư ở Huế một thời gian sau đó vào Đà Nẳng học. Cuối thập niên 50 ông vào Sài Gòn. Đến khi trưởng thành ông ra lại Đà Nẳng dạy nhạc và Việt Văn tại trường Phan Thanh Giản.

Nhật Ngân đến với âm nhạc qua sự chỉ dẫn của các linh mục và các người thân yêu âm nhạc sau đó Nhật Ngân học nhạc với các nhạc sĩ nổi tiếng như Đỗ Thế Phiệt và Nhật Bằng.

Bản nhạc đầu tiên ông sáng tác là “Tôi đưa em sang sông” lúc ấy ông mới 18 tuổi.Năm 1965, ông gia nhập quân đội và làm việc tại Cục Tâm Lý Chiến, sau đó làm trưởng ban văn nghệ của Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung cho đến năm 1975.Thời gian nầy Nhật Ngân có bản nhạc nổi tiếng viết cho lính “ Xuân nầy con không về”.

Ông qua Mỹ năm 1984. Nhạc sĩ Nhật Ngân sáng tác nhiều tác phẩm để đời với nhiều thể loại như nhạc lính, nhạc tình cảm, nhạc quê hương, thơ phổ nhạc v.v. Tại hải ngoại ông tiếp tục sáng tác với nhiều tác phẩm như “ Anh giải phóng tôi hay tôi giải phóng anh” hay “Đêm nhớ về Sài Gòn”(đồng tác giả Trầm Tử Thiêng) hay”Lửa Bolsa” v.v.

Tôi quen biết Nhật Ngân khi cùng bạn bè uống cà phê ở phố Bolsa từ năm 2003. Năm 2005, khi in xong cuốn tiểu thuyết “Còn Nợ”, tôi tặng Nhật Ngân một cuốn.Đến ngày Chủ Nhật 27-11-2005 tác phẩm “Còn Nợ” được ra mắt tại nhà hàng Paracels ở Nam Cali.

Trước giờ buổi lể, Nhật Ngân đến và mời tôi ra xe anh. Tôi theo anh lên chiếc xe Van, anh thận trọng lấy một CD cho vào radio rồi nói:”Tôi đã đọc truyện dài Còn Nợ của anh và cảm hứng viết ca khúc nầy, mời anh nghe.”. Nhật Ngân bấm nút và cả hai chúng tôi ngồi nghe.Những âm thanh phát ra từ CD mà từng câu, từng chữ như gợi nhớ bao bao kỷ niệm của những người đi biển với những nhánh sông quen, những vùng biển lạ, cùng ánh mắt, nụ cười tiển đưa nhau ngày đó. Và nay mỗi người mỗi ngã, biển xanh vẫn còn đó, áo trẵng vẫn còn đây, mộng phiêu lưu vẫn khát khao ngày tháng cũ.

Nghe xong bài hát do chính Nhật Ngân hát và đệm đàn ghi-ta. Tôi vô cùng xúc động, vì là lính biển nên mình cảm xúc là chuyện bình thường. Nhưng còn Nhật Ngân? Nhật Ngân tâm sự: “ Tôi không phải là lính biển nhưng hồi đó ông anh ruột tôi là Trần Nhật Chinh, Sinh Viên Sĩ Quan Hải Quân khóa 8 Nha Trang nên tôi đã từng xuống các chiến hạm, đi thăm các Giang Đoàn, Duyên Đoàn mà anh Chinh phục vụ do đó tôi rất hiểu Hải Quân/VNCH và rất mến các các anh lắm. Nhạc phẩm “Còn Nợ” của Nhật Ngân vẽ lại hình ảnh người lính chiến  Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa đã một thời tung hoành ngang dọc trên sông dài biển rộng với bao mối tình chợt đến rồi chợt đi. Nợ nước, nợ nhà, nợ cả tình yêu!

 Nhạc sĩ Nhật Ngân mất ngày 21/1/2012 hưởng thọ 70 tuổi do ung thư bao tử.

Hôm nay, tôi nghĩ đến Nhật Ngân, một người bạn, một người nhạc sĩ có trái tim nồng ấm yêu hết mọi người trong đó có người lính  Hải Quân VNCH.

Xin mời quý vị nghe bản nhạc “ Còn Nợ” của nhạc sĩ Nhật Ngân do chính nhạc sĩ Nhật Ngân trình bày.

Xin bấm click dưới đây:

http://www.nhatngan.com/main/index.php/nhc-nht-ngan-trinh-bay/100-con-n-nhc-nht-ngan-nht-ngan-trinh-bay

 blank

  
blank

   Cali ngày 10-1-2017

  Tam Giang Hoàng đình Báu

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
Nay chánh phủ các nước nạn nhơn dịch vũ hán như Huê kỳ, Úc, Gia-nã-đại, Cộng hòa Séc, Đan-mạch, Estonie, Do-thái, Nhật-bổn, Lettonie, Lithuanie, Na-Uy, Nam Hàn, Slovènie, và Anh Quốc đã cùng nhau bày tỏ mối quan tâm và nghi ngờ về kết quả nghiên cứu tìm nguồn gốc Covid-19 của Tổ chức Y tế Thế giới vừa qua tại Trung Quốc và kêu gọi nên có nhận xét độc lập và hoàn toàn khoa học
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.