Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nỗi Lo Mất Nước, Lời Thiệt Mất Lòng: Chuyện Cờ Quạt

17/03/201713:05:00(Xem: 6256)

Nỗi Lo Mất Nước, Lời Thiệt Mất Lòng:

Chuyện Cờ Quạt

Phan Văn Song

Tuần qua được đọc bài viết của anh Phạm Văn Đức, chúng tôi, Phan Văn Song rất xúc động khi nhận được tường trình những diễn biến cộng đồng đồng hương tỵ nạn Cộng Sản Hà nội ở Paris, được rõ những biến chuyển mới của “tình hình não trạng” - état d’esprit- người Việt tỵ nạn Cộng Sản Việt Nam tại Paris. Và đây, trước hết, xin có lời cám ơn tác giả Phạm Văn Đức đã lên tiếng nhận định rõ ràng trắng đen “tình hình não trạng mới” nầy của cộng đồng phe ta ; và sau đây, cũng xin phép được chia sẻ nỗi bực mình, cùng tác giả và quý thân hữu. Xin trích lời tác giả Phạm Văn Đức:  

“Ngày Chủ Nhật 05/03/217, lúc 14,00 giờ, qua lời kêu gọi Tổng Xuống Đường ôn hòa đồng loạt trên toàn quốc VN vào mỗi Chủ Nhật, hoặc vào những ngày nghỉ Lễ, kể từ 05/03 này, cho đến hết năm 2017 của Lm Nguyễn Văn Lý, để bảo vệ Sự Sống và cứu Quốc Dân khỏi họa diệt vong bởi tai ương Hán hóa, nhiều Tổ chức, Hội đoàn Người Việt Tỵ Nạn CSVN tại Paris. Mặc dù thời tiết, mưa bão lạnh tê người, vẫn tề tựu tại Công trường Hòa Bình để cùng một lòng, tay nắm chặt tay, đồng hành với toàn dân Quốc nội trong cuộc chiến Thù trong, Giặc ngoài vô cùng khắc nghiệt hiện nay. Ôi đẹp làm sao tình nghĩa đồng bào, tình quê hương Đất nước!!!... Đây là điểm son của đồng bào Hải ngoại luôn quan tâm, và hướng về đồng bào ruột thịt trong Nước để khi cần thì tích cực hỗ trợ, và sẵn sàng kề vai chia xẻ nỗi thống khổ của họ.

2) Nếu quan tâm và theo dõi các cuộc biểu tình của đồng bào ta trong Nước từ giữa cuối năm 2016 đến nay, chúng ta sẽ nhận thấy họ không còn mang theo các thứ, mà trước đó họ lầm tin là những ‘‘lá bùa hộ mệnh’’ này, có thể giúp họ bảo vệ được quyền lợi và tính mạng của gia đình, cũng như bản thân họ như Huy chương, Bằng khen, Hình ảnh lọng kính Hồ Chí Minh… nhất là họ không còn phất lên lá Cờ Đỏ Sao Vàng nữa,... () Cầm vác theo một lá cờ mang tội chà đạp thô bạo quyền con người như thế, để đi đòi Nhân quyền thì há chẳng là khôi hài, ngây thơ và nghịch lý lắm sao???!!!... Hiểu và thấy rõ như thế, nhưng đi biểu tình chống một chế độ độc tài gian ác, ngoài các biểu ngữ đòi hỏi yêu sách, không thể thiếu một biểu tượng thiêng liêng nói lên nguồn gốc của những người đi biểu tình được. Vì thế, để thay thế lá Cờ Đỏ Sao Vàng, trong hoàn cảnh CSVN ngày càng đàn áp khốc liệt mọi vi phạm tàng trữ, hay xử dụng lá Quốc Kỳ Dân tộc (Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ), đồng bào ta (trong nước) đã có một quyết định có thể thông cảm được, đó là dùng lá cờ ‘‘Ngũ Sắc Tinh Kỳ’’ (còn được gọi là Cờ Lễ Hội …) …. Nói về ý nghĩa của lá cờ ‘‘Ngũ Sắc Linh Kỳ’’, xin được tóm tắt: Lá cờ này có từ thời Hai Bà Trưng (thật không? ai chứng minh? sách sử nào, văn kiện nào?), thực chất nó chỉ được dùng trong các Lễ Hội VN mà thôi, nó thường được treo ở các chùa, các Lễ hội, các nơi thờ Thần thánh như ở các đền, các đình. Vì thế nó được coi là Cờ Lễ Hội … không thấy có tài liệu nào nói lá cờ này Đại diện cho nước VN trên trường Quốc tế cả...

3) (Nhưng)Tôi (tác giả Phạm Văn Đức) thật bàng hoàng, choáng váng, không tin nổi đôi mắt mình (và cả chúng tôi PVS khi nhận được bài viết nầy) khi nhìn thấy loáng thoáng vài ba cái Cờ Lễ Hội truyền thống của dân ta, trong clip youtube (đính kèm) tường trình về cuộc Biểu tình ngày 03/05/2017 của các Tổ chức, Hội đoàn Người Việt Tỵ Nạn CSVN tại Paris. Như trên đã trình bày, sở dĩ đồng bào trong Nước do bị CSVN đàn áp Tự do, Nhân quyền khắc nghiệt, đã phải bất đắc dĩ vận dụng đến một lá cờ chỉ có tác dụng dùng trong các ngày Lễ hội trong xã hội nước ta

Thiết nghĩ, trong những cuộc biểu tình, đồng hành với đồng bào Quốc nội, ngoài nhiệm vụ hỗ trợ và sẵn sàng kề vai chia xẻ nỗi thống khổ của họ, chúng ta còn có nhiệm vụ phải phô trương, nâng cao Chính nghĩa (của Quốc Gia Việt Nam Tự Do và Dân Chủ) của lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, để đồng bào trong Nước càng thêm yêu quý và trân trọng Lá Cờ biểu tượng cho Tự do và Dân chủ của chúng ta…. Trong khi CSVN đang nỗ lực đẩy mạnh đánh phá để xóa bỏ lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, thay vì cần phải phô trương hùng hậu lên hàng ngũ những lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, thì chúng ta lại mang lá Cờ Lễ Hộira phô trương không đúng nơi, đúng chỗ như vậy, khiến cho cuộc biểu tình đánh mất đi tính long trọng và trang nghiêm, vốn có của một cuộc xuống đường chính trị.  Hy vọng việc làm vô bổ và nghịch lý này, không còn mang giấu kín theo một ẩn ý nào nữa, ngoài việc nó không khác gì với việc làm trước đây của đồng bào trong Nước, khi họ ngây thơ mang vác lá Cờ đỏ Sao vàng đi đòi Nhân quyền với đảng độc tài CSVN!!./...” (Tất cả những chữ xiêng trong dấu ngoặc là lời bàn thêm bớt của người viết Phan Văn Song chúng tôi). Ngưng trích.


Affichage de  en cours...

 
Tác giả Phạm Văn Đức chỉ viết ngắn gọn, tường trình, nhưng ngao ngán, nhìn thấy cái nhanh nhẫu, cái thày lay của Ban Tổ chức Hải ngoại tại Paris, vội vã hưởng ứng lời kêu gọi của Lm Nguyễn Văn Lý. Bảo hoàng hơn cả Vua -Plus royaliste que le Roi, Ban Tổ chức tại Paris-Pháp đã vội vã tung cờ Lễ Hội, sẳn sàng xóa bỏ, thay thế Cờ Quốc Gia Việt Nam Tự Do và Dân Chủ. May mắn thay có một lô người Việt bất tuân vác theo một lô cờ vàng thủ sẳn chờ có dịp là phất lên!

 

Cám Ơn quý bạn, quý thân hữu, quý đồng chí, chiến hữu!

 

1/ Hiểu và Hiệp Thông Với Người Dân Trong Nước:

Một lần nữa, chúng tôi, đồng ý với tác giả Phạm Văn Đức, thông cảm, hoàn toàn hiệp thông với người dân trong nước, sống trong kiềm kẹp, dùi cui, Côn An … Họ cần những lá bùa hộ mệnh. Dân Miền Ngoài may ra, còn có những Lá Bùa Chú Cộng Sản, như Ảnh Hồ Già Lộng Kiến, Bảng Đỏ Sao Vàng, Gia Đình Liệt Sĩ… chớ dân phe ta trong Nam, bù trất, nên “vì sợ đụng chạm”, “tránh né” … củng dễ hiểu thôi! Chuyện không dám dùm Cờ Vàng Quốc Gia Dân Tộc Tự Do Dân Chủ, chúng ta phải thông cảm! Phe Biểu tình đành phải nghĩ ra thế “chiến thuật”, phải dùng một “lá Cờ vô thưởng vô phạt” gọi là Cờ Lễ Hội, hay Cờ được đặt tên là “Lễ Hội” để tránh khỏi bị Côn An dùi cui, cùi chỏ, đầu gối, gót giầy dộng vào đầu vào mặt!

 

Thông cảm, và dễ hiểu, đúng, tuy vẫn ngao ngán khóc thầm. Càng ngao ngán khóc thầm hơn, khi chỉ thấy toàn dân xuống đường CHỈ ĐỂxin” hảng Tàu Formosa bồi thường thiệt hại, CHỈ ĐỂđòi” Đảng Cộng Sản Việt Nam giải quyết vấn đề đất nước ta sắp bị Hán Hóa. Và,

MẶC DẦU bị đàn áp, bị trù dập, bị Côn An, côn đồ đánh đập tơi bời hoa lá, nhưng vẫn XIN XỎ, CỐ GẮNG ráng “đối thoại – xin cho – đòi hỏi” và HỨA HẸN, rằng SẼ GIỮ ÔN HÒA!

 

Mà biểu tình để đối thoại – xin cho – đòi hỏi với ai?

 

Với một Nhà Nước không có tánh chánh thống -légitimité, vì Nhà Nước Việt Nam đương thời, lãnh đạo bởi một Đảng ngoại lai (chi nhánh quốc tế), đã cướp chánh quyền bằng bạo lực (2 tháng 9 1945 – cướp chánh quyền Trần Trọng Kim ; rồi 30 tháng 4 năm 1975 - đơn phương xé hiệp ước ngưng chiến, vượt tuyến xâm chiếm lãnh thổ chánh quyền VNCH) ; vì một Nhà Nước không có tánh cách pháp lý – légalité, vì không  được thành lập bầu bán, lựa chọn theo thể chế dân chủ - démocratie, các lãnh đạo và dân cử đều do một Đảng độc tôn tự biên, tự diễn, một hệ thống và một phương pháp “Đảng cử, Đảng đề xướng, dân bắt buộc sắp hàng bỏ phiếu viết sẳn”!

  

Và càng vô vọng hơn là đối thoại đòi hỏi kêu vang với một đối tượng, một Nhà Nước hay một Đảng cầm quyền hoàn toàn KHÔNG CÓ THỰC QUYỀN!

Phải!  Hà Nội chỉ là tên đầy tớ, không có quyền cán gì cả!

QUYỀN THẬT SỰ nằm Ở BẮC KINH – Beijing. Nơi tay Ông Chủ, tên Chúa tể Cộng Sản Đông Phương, là tên họ TẬP – tên Tàu, phiên âm piyin là XI JingPing!

Bằng chứng, mỗi mỗi nhứt cử, nhứt động, nhứt quyết định đều phải phái người qua TÀU, ĐỂ

  

 “Khấu đầu dưới trướng, liệu điều kêu ca (Nguyễn Du, Kiều câu 2365). Có cần phải thêm “Rằng tôi, chức phận LÂU LA,

“CHẠY QUA XIN XỎ, người ta thường tình” cho trọn nghĩa.

  

(Xin Vái Cụ Nguyễn tha thứ thằng tui, dám nhại Kiều).

  

2/Thông Cảm, Nhưng, Đừng Để Mất Chánh Nghĩa, Mất Hồn Việt:

Vì cuộc đấu tranh trong nước rất khó khăn. Chúng ta đành phải thông cảm và PHẢI ủng hộ tất cả mọi cuộc xuống đường đòi hỏi. Chỉ tiếc là tại sao các lãnh đạo tổ chức, kêu gọi biểu tình bày chi những biểu tượng vô nghĩa nầy? Biểu ngữ, khẩu hiểu … không đủ sao?

Một cuộc biểu tình có cần PHẢI CÓ CỜ dẫn đường không? Một lá Cờ là biểu tượng của một đảng phái, một quốc gia, một đoàn thề, … cụ thể ; không thể một Tinh Thần trừu tượng.

Quê hương Tổ quốc có được nhìn qua một biểu tượng “Lễ Hội” được không? Đặt lòng Ái Quốc, tình Yêu Tổ quốc, yêu quê hương ngang với thờ cúng Cô Hồn, Các Đảng, Thần Làng, Thần Miểu …?

Chúng ta chê trách Việt Cộng đã dùng lá cờ Tỉnh Phúc Kiến làm Lá Cờ Việt Nam, thì chúng ta cũng không nên dùng Lá Cờ treo ở Đình làm Lá Cờ thay thế Lá Cờ Đất Nước ta!

Bao nhiêu chiến sĩ, bao nhiêu nhà Ái Quốc đã hy sanh đã chết vì Lá Cờ Quốc Gia, vinh dự chết dưới Lá Cờ Quốc Gia. Có ai chết cho Cờ Lễ Hội không?

Hay là, xin phép xin lỗi trước, vì có những người bạn đường đã gợi ý, có phải nêu cờ Lễ Hội ra để vô hiệu hóa, vô nghĩa hóa, xóa bỏ hình ảnh biểu tượng của Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, đã hưởng Vinh chịu Nhục, chia sẻ lịch sử nhọc nhằn với Đất Nước Đại Việt không? Không dám trả lời, e rằng dị nghị, đàm tiếu, gây chia rẽ!

Hãy nhớ lại đi! Năm 1972, hình ảnh lá Cờ Vàng Ba Sọc thân yêu phất phới trên cổ thành Quảng Trị đổ nát… Bao nhiêu chiến sĩ Mũ Đỏ Nhảy Dù đã hy sanh, bao nhiêu chiến sĩ Mũ Xanh Thủy Quân Lục Chiến đã hy sanh, đã đổ máu, để cắm lá Cờ Vàng Ba Sọc thân yêu ấy trên cổ thành!

  

Cờ bay Cờ bay oai hùng trên thành phố thân yêu …

  

Xin đừng lẫn lộn, xin đừng xóa bỏ những biểu tượng (từ bức tượng Thương Tiếc, những anh hùng tử tiết …, đến An Lộc, Cổ Thành!) Và …đừng! Đừng xóa bỏ biểu tượng Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ! Vì sau biểu tượng Lá Cờ Vàng ấy, bao nhiêu xương máu, của bao nhiêu đồng đội quân nhơn đầy công lao, của bao nhiêu đồng bào dân sự vô tội, đã nằm xuống. Xương máu người chiến sĩ anh hùng làm nhiệm vụ bảo vệ non sông, quê hương, đất nước, bảo vệ cả một quan niệm sống, một ý thức hệ, một nhơn sanh quan Tự Do, Độc Lập, Dân Chủ. Xương máu người dân Quảng Trị, An Lộc, An Khê, Kontum … đã bỏ nhà, bỏ cửa, bỏ nơi làm ăn, nơi chôn nhao, cắt rốn ra đi, chạy lánh nạn, di tản, đi về nơi an lành, nơi chánh nghĩa ; bỏ lại nhà cửa gia tài đồng ruộng cho cái đoàn quân “tự gọi là giải phóng”, nhưng thực sự ăn cướp, phá hoại… Chớ quên những người đã chết đi đã nằm xuống, CHỈ VÌ ĐÃ LỰA CHỌN đi về Vùng Đất có treo LÁ CỜ VÀNG.  Phải! Đúng! Nơi nào có Lá Cờ Vàng Ba Sọc treo cao, phất phới, nơi ấy là Vùng của TỰ DO, An Toàn, là của phe Quốc Gia, là Vùng của An Toàn, là nơi Sống Yên Thân, Thoải Mái, An Lành, Yên Ổn.

Cũng đừng quên những năm sau ngày 30 tháng Tư, cả toàn Đất Nước Việt Nam là nơi Bất Ổn, Bất An, mặc dù cuộc chiến đã chấm dứt. Ngày ra đường dòm sau, ngó trước, tối đi ngủ lo sợ phập phồng! Lo, không biết bị bắt. Sợ không biết đi tù, đi tội lúc nào! Cá nhơn tôi, và rất nhiều bạn hữu lúc bấy giờ, bao giờ cũng thủ sẳn, kè kè một cái cặp, trong ấy có sẳn kem, bàn chải đánh răng, một cái áo thung và một cái quần đùi, và một tấm ni-lông mỏng sẳn sàng “ứng chiến” khi tù tội. Giấc ngủ thoải mái, ngon giấc nhứt của tôi những năm tháng ấy, là giấc ngủ đêm đầu tiên ở biệt giam. Bị bắt rồi, khỏi phập phồng lo sợ bị bắt nữa. Lần đầu tiên sau một thời gian dài, thằng tôi “dám” ngủ yên tâm, không còn phải nỗi “lo sợ bị bắt” nữa!

  

Chuyện ngược đời của Việt Nam là cái ngày trên toàn quốc ngưng tiếng súng, hết chiến tranh, hết chết vì súng đạn, cả nước được gọi là “Giải Phóng”, là cái ngày bắt đầu cả nước sửa soạn BỎ NƯỚC, TRỐN ĐI! Một Cơn DI CƯ, DI TẢN Khổng lồ: 4 triệu người Bỏ Nước Ra Đi. Chỉ non 3 Triệu người đến bờ Tự Do và trở lại làm Người. Từ nay dân Việt Nam Hải Ngoại Tỵ Nạn Cộng Sản Hà nội, có tên mới Boat People. Dân Trung Đông, Cân Đông, Phi Châu cũng vượt biển Địa Trung Hải, ngày nay cũng đông không kém dân ta vượt Biển Đông năm xưa, nhưng đâu có tên Boat People? Vì Vậy, mong rằng

  

3/ Ở HẢI NGOẠI Xin Đừng Phụ Bạc Lá Cờ Vàng:

Hiện tượng ở Paris vừa qua, đặt chúng ta trước một “chuyện đã rồi”. Trễ rồi, chúng ta không nên chê trách ai nữa! Chỉ mong rằng, mơ rằng quý lãnh đạo công đồng người Việt tỵ nạn tại Paris chớ hấp tấp phụ rẫy là Cờ Vàng. 40 năm Việt Cộng đánh phá không thành công, chỉ một buổi sớm buổi chiều phe ta DÂNG chiến thắng cho Cộng Sản! Bất Chiến Tự Nhiên Thành!

Phải, trên 40 năm tỵ nạn di cư ở Hải ngoại, cộng đồng ta không bao giờ quên Lá Cờ Vàng, dù Nhà Cầm quyền Cộng Sản bằng mọi cách chống phá. Hoặc bằng phản ứng ngoại giao, buộc các quốc gia có giao thương với Việt Cộng ép giới cộng động tỵ nạn ta bỏ Cờ Vàng. Hoặc bằng phản ứng côn đồ ép người gốc Việt tuy đã tỵ nạn, nhưng còn lắm kẹt tình, kẹt nghĩa, buộc cấm dân phe ta phải “dẹp, bỏ Cờ Vàng”, nếu không … Nhưng vô hiệu! Tóm lại, chỉ vì Cờ Vàng là Cờ quốc cấm nên “quốc cấm luôn” cả những gì mang mầu sắc Vàng. Hể Vàng là xấu! Nhạc Vàng là Nhạc Cấm. Chỉ có Vàng Y là không Cấm thôi!

Và dù trên 40 năm xa xứ, và tuy trên 40 năm tỵ nạn, và tuy trên 40 năm cấm đoán! Cờ Vàng ngày càng ngon lành, ngạo nghể tung bay. Chẳng những huy hoàng, ngạo nghể ở Hải ngoại, mà ngay Quốc nội, nhờ những con em sanh sau 75, không thấy hình bóng Lá Cờ Vàng, Lá Cờ Vàng lại còn cao ngạo, hãnh diện hơn! Lại được các con cháu, hậu duệ trong nước cang trường ca tụng, vinh danh và dám chết sống để bảo vệ!

Thế mà ngày nay, lại chính các nhà tranh đấu tên tuổi nhứt, được tôn trọng kính yêu nhứt, LẠI tuyên bố bỏ Cờ Vàng. Lại Nhơn Danh Linh mục Nguyễn Văn Lý, là người nạn nhơn điển hình, là người bị bịt miệng, là điển hình người bị bịt miệng, lại mở miệng yêu cầu TRÁNH NÉ. Yêu cầu vào vào Đình Làng, “Lùng Tùng Xà, Đem Gánh Hát Bộ đi Biểu Tình”!

Một Nghịch Lý! hay Vì Một Lý Riêng?

  

Và khi chúng ta, ở Hải Ngoại nầy cũng tránh không dùng Cờ Vàng mà dùng Cờ Làng, là chúng ta Cũng TỪ BỎ, DẸP BỎ Cờ Vàng! Dù muốn hay không chúng ta đã tiếp tay với Việt Cộng.

 

Kết Luận:

40 năm Việt Cộng muốn chúng ta dẹp Cờ Vàng. Vô hiệu! Chỉ từ hôm 05 tháng 03, chúng đã 50 % thành công! Hình ảnh Lá Cờ Lễ Hội đang làm xáo trộn những hình ảnh tiêu biểu -embrouiller les images symboliques - của cuộc đấu tranh chống Cộng Sản của chúng ta.

Hãy thức tỉnh lại đi bà con ơi!

Hãy mang Cờ Vàng Ba sọc Đỏ Chánh Nghĩa về với Chánh Nghĩa. Hồn Quốc Gia trả lại Hồn Quốc Gia! Hồn Đại Việt trả lại Hồn Đại Việt!

 

Thay lời kết xin được phép gởi lại bức hình năm xưa. Trên 40 năm rồi, bức hình những ngày cuối cùng của Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa, cũng tại Paris. Đây là bức hình đính kèm. Và tôi xin cùng với bà con vinh danh và tôi xin cùng với bà con ta hảnh diện chia sẻ bức hình của những người của thế hệ anh hùng Trần Văn Bá. Nhớ thuở ấy, sau ngày 30 tháng Tư năm 1975, nước đã mất rồi, các anhem bạn bè của anh hùng Trần Văn Bá cũng vẫn tiếp tục trương cờ vàng ba sọc đỏ giữa Paris, mặc dù cả Paris đang chào đón Việt Nam giải phóng, hay Sài Gòn giải phóng.Trần Văn Bá và các anh em Tổng Hội Sanh Viên Paris vẫn giữ vững lá cờ vàng, vẫn giữ vững tinh thần Việt Nam Tự Do, tinh thần Đại Việt Bất diệt. Cám Ơn các Bạn!


http://www.vietthuc.org/wp-content/uploads/2010/05/VTT12-Picture-Device-Independent-Bitmap-2.jpg
Hồi Nhơn Sơn 17 tháng Ba 2017

Phan Văn Song

 


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Học về Việt Sử trong chương trình của Trung Học Đệ Nhất Cấp, không học sinh nào không biết đến giai thoại Nguyễn Trãi tiễn biệt phụ thân là Nguyễn Phi Khanh tại Ải Nam Quan. Đó là tháng 6, năm Đinh Hợi 1407 Sau khi nhà Minh xua quân sang xâm chiếm nước Nam thì Trương Phụ sai Liễu Thăng lùng bắt thành phần trí thức, để ngăn ngừa sự kêu gọi dân chúng nổi dậy đòi lại quyền tự trị. Trong số những người bị bắt để giải về Tầu, có Nguyễn Phi Khanh.
Trung Tâm quan sát, nghiên cứu Sóng Hấp Lực (gravitational waves) bằng tia Laser “Laser Interferometer Gravitational-Wave Observatory” (viết tắt LIGO) xây dựng cách đây hơn 30 năm, tốn 600 triệu. Hoạt động từ ngày ấy, tốn thêm khoảng năm trăm triệu nữa, không phát giác được cái gì. Nhưng lúc sắp sập tiệm, LIGO thình lình công bố đã bắt được “Sóng Hấp Lực” lan tỏa ra khi hai Hố Đen sát nhập thành một. Chuyện “nhập một” này, cũng theo LIGO, xảy ra cách Trái Đất hơn một tỉ năm ánh sáng. Thế giới khoa học chấn động. LIGO thắng lớn, lãnh nhiều giải cao quý, và cuối cùng đoạt luôn Nobel 2017.
Sách "The Room Where It Happened” của Bolton viết về thời gian ông làm việc tại Tòa Bạch Ốc, điều đó khiến cho TT Trump lo ngại. Sách này ra mắt trước ngày bầu cử Hoa Kỳ, ngày bầu cử là ngày 3 tháng 11 năm 2020. Sách ra mắt vào cận ngày bầu cử, Bolton mới có hy vọng “Nhất tiễn song điêu” hay “Nhất tiễn hạ song điêu” là một mũi tên bắn được 2 con chim. - Thứ nhất sách ra mắt cận vào ngày bầu cử sẽ có nhiều người háo hức mua để xem, từ đấy Bolton sẽ thu về vài triệu Mỹ kim. - Thứ hai, Tổng thống Trump “đã yêu cầu John Bolton từ chức." Do đấy, ra mắt sách trước ngày bầu cử, với những chỉ trích TT Trump rất nặng nề trong sách, sẽ khiến cho TT Trump khó khăn trong việc vận động tranh cử tổng thống hay TT Trump có thể sẽ thất cử.
Với ít nhiều lạc quan, và chủ quan, tôi tin rằng dịch Vũ Hán rồi sẽ qua trong tương lai gần. Quả đất vẫn cứ quay đấy thôi. Kinh tế rồi sẽ hồi phục dần dần. Nhân loại lại tiếp tục sinh hoạt y như cũ, với ý thức vệ sinh (và cộng sinh) lành mạnh hơn xưa. Quan hệ toàn cầu sẽ trở lại bình thường, trừ mỗi cái nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc (People’s Republic of China) thì tôi … không hoàn toàn bảo đảm. Tôi (dám) có chút máu Tầu nên chả hà cớ chi mà lại đi kỳ thị gần một phần năm dân số toàn cầu. Vấn đề là cái tôi của những vỹ lãnh đạo ở xứ sở này quá lớn, nhất là ông Tập Cận Bình – Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch Nước và Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương – người đã đẩy cả nước đi trật đường rầy quá xa (tới mấp mé hố thẳm luôn) nên hiện tình Trung Hoa – xem ra – không còn thuốc chữa. Phen này (e) sẽ lôi thôi lớn, lôi thôi lâu, và lôi thôi lắm!
Những bằng chứng mua bán chức quyền vừa được báo The Age và Chương trình 60 Minutes của đài ABC phanh phui, khiến Thủ hiến Victoria Daniel Andrews phải sa thải một bộ trưởng, 2 bộ trưởng xin từ chức và nhiều chính trị gia đảng Lao Động tại Victoria đang bị cảnh sát và Ủy Ban chống tham nhũng điều tra. Ban điều hành đảng Lao Động toàn quốc phải đề cử 2 cựu chính trị gia có uy tín lãnh đạo một cuộc điều tra nội bộ, đồng thời trong vòng 3 năm tới các chi bộ tại Victoria mất quyền đưa người ra tranh cử. Chính phủ tiểu bang Victoria (với 6,3 triệu dân) đã ký kết các biên bản nghi nhớ và hợp đồng riêng tham gia dự án "Vành đai và Con đường" với Bắc Kinh, và đang bị chính phủ Liên bang phản đối. Điều này khiến dư luận, gồm nhiều cử tri Úc gốc Việt đặt câu hỏi rằng việc xảy ra tại tiểu bang Victoria có ảnh hưởng gì đến các ký kết với Trung cộng hay là không?
Hiệp hội các Nhà sách Đức thông báo là Giải thưởng Hòa bình của Đức năm 2020 (Friedenspreis des Deutschen Buchhandels) sẽ trao cho Amartya Sen, 86 tuổi, nhà triết học Ấn Độ, Giáo sư Kinh tế Đại học Harvard và là người đoạt giải Nobel Kinh tế năm 1998. Giải thưởng cao quý này được thành lập từ năm 1950 tại Đức. Theo truyền thống, lễ trao giải diễn ra trong ngày cuối Hội chợ sách Frankfurt 18 tháng 10 tại Paulskirche, Frankfurt và sẽ được các đài Đức truyền hình trực tiếp. Trong dịp vinh danh này, Amartya Sen được trao tặng 25.000 euro.
Bạn tôi, tất cả, phần lớn đều là lính ráo. Chúng tôi không chỉ có chung những năm cầm súng, và một quãng đời tù mà còn chia chung rất nhiều … cố tật!. Hễ gặp nhau là uống, và câu chuyện trên bàn rượu trước sau gì rồi cũng xoay quanh kỷ niệm về đám chiến hữu hồi còn chinh chiến: những thằng đã chết, những đứa đang vất vưởng ở quê nhà, hay lưu lạc (đâu đó) nơi đất lạ xứ người.
"Tôi nhìn ông ta (George Floyd) và tôi thật sự nghĩ người đó đã có thể là tôi." Đó là điểu mà vị Surgeon General (Y sĩ trưởng) Jerome Adams nói về Floyd. Tại sao vi bác sĩ đứng đầu ngành Y chính phủ liên bang Hoa Kỳ, một nhân vật cấp cao từng đứng chung sân khấu với TT Trump trong những buổi họp báo về coronavirus, lại tự so sánh mình với Floyd, một người tiền án tiền sự đầy một danh sách?
Mấy hôm nay, cái chết của người da đen George Floyd ở Minneapolis, Huê kỳ, đã bổng chốc làm bùng lên phong trào dân chúng, da đen và cả da không đen, ủng hộ nạn nhơn đen, nổi lên, xuống đường ở nhiều thành phố lớn của Pháp, chống bạo hành và kỳ thị của cảnh sát. Omar Sy, da đen, sanh ở Trappes, ngoại ô Tây-Nam Paris (78), nghệ sĩ hài hước, diển viên điện ảnh, lên tiếng tuyên bố «Bạo hành cảnh sát là vấn đề của mọi người»! Là cơ hội bằng vàng để báo chí nhập cuộc. Báo chí Pháp hết 80% là khuynh tả, được chánh phủ tài trợ, (tùy theo số ấn phẩm bán được, từ 500 000 €/năm cho tới 6 000 000 €/năm), loan tin, bình luận, khai thác thị hiếu độc/thính giả để có đông độc giả, được tăng trợ cấp. Phong trào dân chúng nổi lên chống bạo hành và kỳ thị do cảnh sát gây ra, trên thực tế, đã không còn biên giới. Trước phản ứng của những người biểu tình trên thế giới, cảnh sát không còn là «bạn dân» nữa, mà đã trở thành hung thần! Chỉ có cảnh sát ở Tàu và Việt nam là không bị chỉ mặt vì họ là cảnh sát
Cuộc khủng hoảng do virút corona đang tạo ra một môi trường toàn cầu nhiều cạnh tranh hơn, với sự "đối đầu" phát triển nhanh hơn là "hợp tác". Liên Minh Âu Châu chúng ta phải đối mặt với những vùng biển khắc nghiệt hơn và có nguy cơ bị cuốn vào những dòng chảy chéo chiều của các cường quốc đang đòi chúng ta chọn phe rõ rệt. Những thứ được coi là kỹ thuật và không phải là "chính trị cao", chẳng hạn như đầu tư và thương mại, công nghệ và tiền tệ, nay là thành phần của một cuộc cạnh tranh công khai, hoặc thậm chí là đối đầu. Những thứ mà người ta có thể dựa vào một cách vững chắc, như dữ kiện và khoa học, hiện đang bị thách thức và cuốn vào trận chiến của những bài tường thuật, khuếch đại thêm qua những phương tiện truyền thông xã hội.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.