Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bài chia sẻ của nguyên Chủ tịch Hội đồng Giám mục Hoa Kỳ tại Việt Nam ngày 30-01-2017

03/02/201706:23:00(Xem: 3772)

Bài chia sẻ của nguyên Chủ tịch Hội đồng Giám mục Hoa Kỳ
tại Việt Nam ngày 30-01-2017
do Huynh Trưởng Nghĩa Sinh chuyển ngữ Anh Việt
 

BBT - Sau đây là nội dung bài chia sẻ của Đức Tổng Giám Mục Joseph E. Kurtz, nguyên Chủ tịch Hội đồng Giám mục Hoa Kỳ tại Việt Nam ngày 30-01-2017 (nhằm ngày mồng 3 Tết Đinh Dậu) trong thánh lễ đầu Xuân Đinh Dậu. Thánh lễ do Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp chủ sự và Đức Cha Phêrô Nguyễn Văn Viên đồng tế. Thánh lễ được tổ chức tại Trung tâm Hành hương Thánh Antôn với sự tham dự của gần 25 ngàn giáo dân và lương dân.

Bài chia sẻ lời Chúa của Đức Tổng Giám Mục đã được Huynh Trưởng Nghĩa Sinh chuyển ngữ (từ Anh ngữ qua Việt ngữ).

 
blank 

Tôi hân hoan gởi lời chào mừng nồng nhiệt nhất tới cộng đoàn dân Chúa Giáo Phận Vinh, đại diện cho trên 540 ngàn người Công Giáo thuộc một giáo phận rộng lớn, bao gồm 3 tỉnh của Việt Nam là Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình.

Tôi xin đặc biệt cảm ơn Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, đã có lời chào mừng và chúc lành cho tôi trong ngày mồng 3 Tết.

Tôi cũng xin có lời cám ơn Đức Cha Phaolô Maria Cao Đình Thuyên, nguyên Giám Mục GP Vinh; Đức Cha Phêrô Nguyễn Văn Viên, Giám mục Phụ tá; Linh mục Đoàn Giáo Phận Vinh; quý Tu sĩ nam nữ; các Chủng sinh; cùng toàn thể anh chị em. Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả quý vị và quý quyến!

Thật là một niềm vui lớn lao cho tôi được chào đón tất cả quý vị đến tham dự thánh lễ và cầu xin Chúa ban phước lành cho chúng ta. Là một người Công giáo, khi nói “Xin Chúa chúc lành cho anh chị em,” tôi có ý nhấn mạnh rằng, tôi chúc anh chị em những điều tốt đẹp nhất.

Trong buổi cử hành mang đậm văn hóa truyền thống như Tết nguyên đán của anh chị em, lời nguyện xin ơn trên ban phước lành đã có từ ngàn xưa, như mong ước mùa màng cây quả tốt tươi và phong phú trong năm mới, mong rằng mọi người sẽ được sống trong hòa bình và thuận hảo, mong muốn tất cả sẽ phát triển trong trưởng thành - không chỉ tìm kiếm lợi ích của riêng mình, mà là lợi ích của tất cả - lợi ích chung.

Khi tôi xin Chúa là nguồn gốc của ơn phúc, tôi xin nhiều hơn. Lời nguyện xin của tôi không chỉ là một mong ước, mà còn là một lời khẩn cầu một quà tặng. Tôi khiêm tốn nài xin Chúa ở lại với anh chị em và với tôi, và xin Người cung cấp cho chúng ta những gì cần thiết cho những lời cầu nguyện, như: cho mùa màng bội thu trong năm mới; cho an bình và hòa thuận; cho lợi ích của mỗi cá nhân và mỗi gia đình; cho sự tôn trọng nhau để cùng phát triển.

Tôi đến từ Hoa Kỳ; từ bang Kentucky và từ thành phố Louisville, nơi tôi trách nhiệm Tổng Giáo Phận Louisville – một giáo phận được thành lập năm 1808, cách nay 209 với hơn 200 ngàn giáo dân Công giáo.

Tôi đến đây với lòng nhiệt thành và niềm vui lớn lao. Tôi mang những lời cầu nguyện của rất nhiều gia đình người Việt đã chọn Hoa Kỳ là quê hương mới, nhưng trong lòng họ vẫn tràn đầy sự trìu mến, nhớ thương quê cha đất tổ của họ, gia đình họ và những người thân yêu của họ tại Việt Nam. Và hôm nay, tôi và Cha Antôn vinh hạnh mang lời chào mừng của họ đến với anh chị em ở đây.

Tôi đến thăm anh chị em với tư cách là nguyên Chủ tịch Hội đồng Giám mục Hoa Kỳ và mang theo lời chào mừng và sự hiệp nhất với Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Chúng tôi cũng đến VN trong sự hiệp thông - trong niềm VUI MỪNG để cùng anh chị em bắt đầu năm mới âm lịch, và với lòng TRI ÂN để cùng anh chị em cảm tạ ơn Chúa.

Các bài đọc Thánh Kinh hướng dẫn chúng ta trong thánh lễ. Đầu tiên từ Sách Sáng Thế, chúng ta suy niệm về Thiên Chúa là Đấng Tạo Hóa, nhờ Người mà muôn vật được tạo thành. Chúng ta nghe Chúa nói với người đàn ông đầu tiên với 2 lệnh truyền là “Hãy nuôi dưỡng và chăm sóc” trái đất.

Hôm nay chúng ta nguyện xin Chúa cho chúng ta có thể làm cả hai việc Chúa muốn. Chúng ta tìm cơ hội để vun trồng trái đất - sử dụng tất cả những biệt tài và khả năng của chúng ta trong công việc hàng ngày. Việc vun trồng trái đất này sẽ giúp tất cả chúng ta thịnh vượng phát triển, giúp đỡ lẫn nhau, giúp cho mỗi gia đình, và cho những người nghèo túng đang cần đến lòng hảo tâm của chúng ta. Chúng ta vun trồng cho trái đất, và đồng thời chúng ta cũng chăm sóc cho trái đất.

Đức Thánh Cha Phanxicô trong Thông điệp Laudato Si – Ngợi khen Chúa, đã nhắc nhở chúng ta rằng, chúng ta cần xây dựng một hệ sinh thái cho con người: trong đó chúng ta vừa chăm sóc cho công trình tạo dựng của Thiên Chúa, nguồn tài nguyên thiên nhiên của chúng ta và đồng thời chăm sóc cho những người sinh sống trên trái đất này. Với Adam và Eva, chúng ta cam kết vừa vun trồng và vừa chăm sóc cho trái đất.

Bài đọc 2, trích thư thứ 2 của Thánh Phaolô gửi tín hữu Côrintô, kêu gọi chúng ta bước xa hơn một bước: chúng ta phải luôn luôn tạ ơn Thiên Chúa vì Thiên Chúa là Đấng “... làm cho mọi ân sủng trở nên dồi dào.” Và chúng ta sẽ biết rằng chúng ta đang cảm tạ Thiên Chúa đúng khi chúng ta nhìn thấy trong lòng chúng ta những dấu hiệu rõ ràng của sự tạ ơn. Dấu hiệu này là một trái tim quảng đại.

Thánh Phaolô đã cảm ơn các Kitô hữu Côrintô vì lòng biết ơn của họ làm cho họ quảng đại với nhau. Người nói, “Chúng tôi đang làm phong phú lòng quảng đại của anh chị em.” Trong năm mới này, xin cho tâm hồn chúng ta được đầy tràn lòng quảng đại.

Tin Mừng hôm nay cho chúng ta những lời thực sự quen thuộc của kinh “Lạy Cha” - lời cầu nguyện đặc biệt mà chính Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ. Anh chị em đã thuộc lời kinh nầy. Anh chị em đã cầu nguyện bằng kinh Lạy Cha lúc còn trẻ. Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày.

Chúng ta được biết rằng trong sa mạc, dân Chúa chọn được ăn manna mỗi ngày. Tuy nhiên, họ chỉ có thể thu thập đủ cho mỗi ngày. Họ không thể tham lam, nhưng việc thu thập dạy họ chia sẻ với nhau và cùng nhau cầu nguyện cho lương thực hàng ngày. Chúng ta muốn có món quà đó.

Cuối cùng, lời cầu nguyện của Chúa nhắc nhở chúng ta tha thứ cho nhau như chúng ta cũng xin Chúa tha thứ cho chúng ta. Thánh lễ tân niên hôm nay sẽ không trọn vẹn nếu chúng ta vẫn còn mang trong lòng sự oán giận và tổn thương. Không, ngày đầu năm mới là một thời gian để gạt ra một bên những oán giận và tổn thương nầy – hãy tìm cơ hội để tha thứ, bắt đầu từ năm nay, với trái tim ngay lành và tinh khiết, chỉ với ước mong được phục vụ một cách vị tha.

Có rất nhiều người Việt tốt lành đã phải đối diện với những khổ đau...


Xin mời đọc tiếp:  http://www.nghiasinh.org/?mode=new_nd&stt=1088


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Với chế độ độc đảng toàn trị hiện hành, với bộ máy tam trùng hiện tại, với văn hoá tham nhũng hiện nay, và với chủ trương cấm tự do báo chí cố hữu … thì chuyện sống được bằng lương mãi mãi chỉ là một kỳ vọng xa vời. Vô phương thực hiện!
Hội nghị Paris là một quá trình đàm phán giữa Hoa Kỳ và Bắc Việt kể từ ngày 13 tháng 5 năm 1968, sau ngày 25 tháng 1 năm 1969 có thêm Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam (MTGPMN) tham gia. Ngoài 202 phiên họp chính thức của bốn bên, còn có thêm 24 cuộc mật đàm khác giữa Henry Kissinger và Lê Đức Thọ, Xuân Thủy. Cuối cùng, hội nghị kết thúc sau bốn năm chín tháng và bốn bên chính thức ký kết Hiệp định Paris để chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam vào ngày 27 tháng 1 năm 1973.
Ngày 30 tháng Tư năm 1975 khép lại trang sử Việt của hai lực lượng dân tộc đối đầu nhau trong thế tương tranh quốc tế giữa tư bản và cộng sản. Thế tương tranh này kéo dài từ tranh chấp giữa hai triết thuyết xuất phát từ phương Tây – Duy Tâm và Duy Vật, đã làm nước ta tan nát. Việt Nam trở thành lò lửa kinh hoàng, anh em một bọc chém giết nhau trong thế cuộc đảo điên cạnh tranh quốc tế.
Galang là tên một đảo nhỏ thuộc tỉnh Riau của Indonesia đã được chính phủ nước này cho Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp quốc sử dụng trong nhiều năm để người tị nạn Đông Dương tạm trú, trong khi chờ đợi được định cư ở một nước thứ ba. Trong vòng 17 năm, kể từ khi mở ra năm 1979 cho đến lúc đóng cửa vào năm 1996, Galang đã là nơi dừng chân của hơn 200 nghìn người tị nạn, hầu hết là thuyền nhân vượt biển từ Việt Nam và một số người Cam Bốt.
Hình ảnh thay cho ngàn lời nói, ghi nhận rõ "sự hấp hối" của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, ghi lại cảnh hỗn loạn, sự hoảng hốt, nỗi lo sợ của dân chúng lũ lượt rời nơi đang sinh sống, đã bỏ nhà cửa trốn chạy trước khi VC tràn vào thành phố
Chúng ta liệu có thể đóng vai trò giúp đỡ những người nhập cư và tị nạn trong tương lai như là người Mỹ đã từng làm cho chúng ta không? Theo lời của Emma Lazarus, liệu chúng ta có nâng “... ngọn đèn bên cạnh cánh cửa vàng” cho “... kẻ bão táp, người vô gia cư ... người mệt mỏi, người nghèo khổ” không? Đối với chúng tôi, trong ngày 30 tháng 4 này, không có câu hỏi nào có ý nghĩa và tính quan trọng hơn câu hỏi này.
Khách đến Việt Nam ngày nay thấy nhiều nhà cao cửa rộng, xe chạy chật đường hơn xưa. Nhưng đa số người Việt Nam có vẻ không có cái nhu cầu dân chủ của người Myanmar hay người Hồng Kông. Hay là họ có, nhưng 20 năm chiến tranh đã làm họ mệt mỏi, xuôi xị chấp nhận chút đầy đủ vật chất, nhắm mắt với tương lai? Và Đảng Cộng sản Việt Nam có thể hy vọng người Việt sẽ ngoan ngoãn như người dân Bắc Hàn, không cần dự phần tự quyết cho tương lai của mình và con cháu mình?
Ngày 30/4 năm thứ 46 sau 1975 đặt ra câu hỏi: Còn bao nhiêu năm nữa thì người Việt Nam ở hai đầu chiến tuyến trong chiến tranh mới “hòa giải, hòa hợp” được với nhau để thành “Một Người Việt Nam”? Hỏi chơi vậy thôi chứ cứ như tình hình bây giờ thì còn mút mùa lệ thủy. Nhưng tại sao?
30 tháng Tư. Đó là ngày nhắc nhở chúng ta cần có dự tính cho tương lai. Vào năm 1975, ai có thể ngờ rằng sẽ có gần 2 triệu người Việt tại Hoa Kỳ nuôi dưỡng cuộc sống có ý nghĩa và đóng góp một cách đáng kể cho xã hội? Ai ngờ được rằng hiện đã có thế hệ người Mỹ gốc Việt thứ ba, thứ tư?
Tổng thống Joe Biden như một người thuyền trưởng, nắm con thuyền quốc gia giữa cơn bão dữ. Chỉ trong cơn sóng lớn mới thấy được khả năng người lèo lái. Những thách thức vẫn còn trước mặt, nhưng con thuyền quốc gia hứa hẹn sẽ đến được chân trời rộng mở. Sự lãnh đạo và phục vụ thầm lặng, bền đỗ cho quốc gia và người dân của tổng thống Joe Biden đã được chứng minh bằng kết quả hiển hiện trong 100 ngày vừa qua.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.