Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

TT Trump Và Những Thách Thức Kinh Tế

18/11/201600:00:00(Xem: 5904)

Với tổng thống Trump, nợ công của Mỹ sẽ tăng cao.

Các sàn chứng khoán trên thế giới vững tâm trước tin ông Donald Trump đắc cử tổng thống Hoa Kỳ. Ý định giảm thuế doanh nghiệp, hỗ trợ ngành công nghệ dầu khí, đầu tư vào cơ sở hạ tầng trấn an các doanh nhân trên thế giới. Với tổng thống Trump, nợ công của Mỹ sẽ tăng cao.

Riêng về chính sách thương mại, ứng cử viên Donald Trump chủ trương bảo hộ nhưng như đánh giá của chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa từ Hoa Kỳ, “là con người khôn ngoan, biết thỏa hiệp và mặc cả», tổng thống Trump sẽ “chẳng dại gì mở ra một cuộc chiến tranh thương mại” với Trung Quốc hay bất kỳ một quốc gia nào khác.

Giảm thuế doanh nghiệp, tăng chi tiêu công cộng

Trong chương trình vận động tranh cử của ứng viên tổng thống đảng Cộng Hòa, Donald Trump không được mạch lạc như của đối thủ đảng Dân Chủ là Hillary Clinton. Chương trình kinh tế không là một ngoại lệ.

Dù vậy nhà tỷ phú New York không vòng vo khi đề nghị: giảm thuế cho các doanh nghiệp đang từ 35 % xuống còn 15%; hỗ trợ mảng công nghệ dầu khí và tăng các khoản chi tiêu công cộng, qua các chương trình xây dựng cơ sở hạ tầng. Đó cũng chính là một trong những lý do khiến chỉ số chứng khoán trên thế giới đã khá ổn định sau thắng lợi bất ngờ của ông Trump trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ ngày 08/11/2016.

Chỉ riêng trong lĩnh vực kinh tế, ứng cử viên tổng thống Donald Trump hứa hẹn những gì? Tổng thống Trump thực hiện được đến đâu những cam kết đó? Liệu người kế nhiệm Barack Obama có thuyết phục được Quốc Hội lưỡng viện Hoa Kỳ tăng thêm ngân sách của chính quyền Liên bang, để nợ công đang từ 77% GDP tăng lên hơn 100%? Hứa hẹn đóng cửa biên giới, trục xuất người nhập cư để bảo vệ công ăn việc làm cho các công dân Mỹ liệu sẽ được chính quyền sắp tới của ông Donald Trump áp dụng, khi người nhập cư vừa là một nguồn lực lao động cần thiết cho một nền kinh tế đang trên đà bị lão hóa, vừa là một nguồn tiêu thụ, động cơ chính của cỗ xe kinh tế đồ sộ như Hoa Kỳ ?

Chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa tại California, phân tích về những thách thức lớn chờ đợi tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ.

Từ «chương trình» đến «hành động»

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Khi tranh cử tổng thống, mục đích yêu cầu của các ứng cử viên chỉ là làm sao thắng cử. Mọi đề nghị hay chương trình hành động đều đưa ra trong mục tiêu đó với ít nhiều tính chất mị dân, cho nên có giá trị thực tế rất thấp và khó áp dụng khi đắc cử.

Tổng thống Hoa Kỳ không có toàn quyền như lãnh đạo của các nước dân chủ Tây phương, nhất là về nội chính và kinh tế, mà phải thỏa hiệp với Quốc hội, với một định chế độc lập là Ngân hàng Trung ương và cũng bị các thị trường quốc tế chi phối.

Về kinh tế, ông Trump đề nghị cả hai loại biện pháp ngân sách là giảm thuế và tăng chi cho các dự án xây dựng hạ tầng để kích thích tăng trưởng và còn chủ trương giải tỏa hệ thống kiểm soát khắt khe được thiết lập từ sau vụ khủng hoảng 2008 để khuyến khích tiểu doanh nghiệp đầu tư và tạo thêm việc làm.

Về nhu cầu tạo thêm việc làm, ông Trump cũng yêu cầu các doanh nghiệp đầu tư ngược về Mỹ thay vì xuất cảng công việc làm ra ngoài.

Bây giờ, nhờ đảng Cộng Hòa vẫn giữ đa số tại cả Hạ viện lẫn Thượng viện, những đề nghị thực tiễn và ôn hòa nhất của ông đều có hy vọng áp dụng và thật ra chẳng khác chương trình cải cách của dân biểu Cộng Hòa Paul Ryan, Chủ tịch Hạ viện.

Các đề nghị quá đáng và mị dân thì khó vượt rào Quốc Hội và ông Trump là người đầu tiên biết rõ điều ấy.

Trái với ngôn từ và dáng vẻ cực đoan thô lỗ lẫn cách nhìn lệch lạc của truyền thông thiên tả như nằm trong kén, Donald Trump là con người khôn ngoan, biết thỏa hiệp và mặc cả. Kết quả thì việc giảm thuế và giải tỏa kiểm soát có hy vọng kích thích sản xuất, nhưng các dự án hạ tầng thì còn mất nhiều năm thiết kế và thực hiện, chứ việc tăng chi quốc phòng mỗi năm 60 tỷ thì sớm có tác dụng hơn.

Vì vậy, các thị trường chứng khoán đều lạc quan tăng giá trong mấy ngày liền. Nhưng hậu quả lâu dài là nạn bội chi ngân sách mà chưa ai nói tới.

Bảo hộ mậu dịch và nguy cơ chiến tranh thương mại?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Một sự thật mà thế giới không nói ra là khi kinh tế trì trệ, mọi quốc gia đều tìm cách kích thích kinh tế của mình trên lưng các nước khác. Nôm na là can thiệp vào luồng trao đổi mậu dịch, cụ thể là các Ngân hàng Trung ương Nhật, Âu Châu và nhiều nước hạ lãi suất tới sàn, thậm chí đến số âm để hàng bán rẻ hơn và làm hàng nhập trở thành đắt hơn. Đồng thời, các nước Tây phương đều đả kích Trung Quốc bán thép quá rẻ ra ngoài.

Vì vậy, khi tranh cử, cả hai ứng cử viên Dân Chủ lẫn Cộng Hòa đều có luận điệu bảo hộ mậu dịch, bác bỏ Hiệp ước Xuyên Thái Bình Dương TPP và còn thi đua bảo hộ để hốt phiếu.

Trong thực tế thì chính quyền Trump chẳng dễ gì hay dại gì mà tăng thuế nhập nội trên hàng Trung Quốc tới mấy chục phần năm vì lợi bất cập hại. Là doanh gia, ông biết quy luật ấy. Là Tổng thống, ông biết thêm rằng Hoa Kỳ có hệ thống luật lệ và cam kết từ Tổ Chức Thương Mại Thế giới WTO nên đại sứ Thương Mại và bộ trưởng Thương Mại do ông bổ nhiệm sẽ được chỉ thị trả đũa mạnh mẽ hơn chính quyền Barack Obama khi Bắc Kinh phá giá hoặc lũng đoạn hối đoái để tăng xuất cảng. Cũng cần nói thêm rằng kinh tế Hoa Kỳ không lệ thuộc nặng vào xuất khẩu như Đức, Hàn Quốc hay Trung Quốc, cho nên thật ra nước Mỹ vẫn giữ thế mạnh.

Lao động nhập cư và những đóng góp cho kinh tế Mỹ?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Chủ trương của ông Trump về di dân có hai động lực: an ninh với di dân từ Trung Đông vì nguy cơ khủng bố và động lực kinh tế với di dân từ Nam Mỹ qua ngả Mexico.

Hồ sơ di dân của Mỹ sở dĩ rối bù vì các doanh nghiệp muốn tuyển di dân lậu để trả lương rẻ mà làm sụp mức lương của dân bản địa và gây thiệt hại cho công nhân viên. Nhờ ông Trump «to miệng» người ta có thể hạn chế việc này và điều ấy có lợi cho công nhân hơn là cho doanh nghiệp.

Tuy nhiên nhìn trên toàn cảnh thì số di dân từ Mễ đã giảm dần từ một chục năm nay vì yêu cầu xây cất suy sụp tại Mỹ sau vụ bể bóng thị trường địa ốc năm 2006. Các hộ gia đình Mễ cũng bớt lẻn qua Mỹ kiếm tiền gửi về nhà và giờ đây khi kinh tế Mexico đã có hướng khả quan hơn thì nhiều người Mễ cũng hồi hương. Thứ nữa, chính quyền Obama đã lặng lẽ cho trục xuất nhiều di dân bất hợp pháp mà chẳng dám nói ra.

Nhưng ông Trump vẫn làm ầm chuyện đó với bức tường xây tại biên giới để tranh thủ cử tri. Tuần này ông còn dọa trục xuất vài triệu dân nhập cư trái phép. Tôi nghĩ bức tường của ông sẽ chỉ là cái hàng rào, xuất phát từ chánh sách kiểm soát biên giới đã có sẵn, và quyết định thanh lọc di dân của ông sẽ không có ảnh hưởng kinh tế đáng ngại.

Thứ nhất, dân Mỹ dù thất nghiệp cũng chẳng muốn làm một số công việc nặng nhọc nên vẫn cần di dân nghèo từ miền Nam. Thứ hai, việc cải cách chính sách di dân từ phía Cộng Hòa có thể hướng tới việc tiếp nhận di dân qua ngả chính thức mà thiên về mục tiêu kinh tế hơn là nhân đạo, tức là dễ dãi nhận vào những người có tay nghề hơn là để đoàn tụ các gia đình đã nhập cư trái phép.

Quan hệ Donald Trump với Wall Street

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Vì là tỷ phú, ông Trump không sợ tài phiệt mà cũng chẳng cần tài phiệt yểm trợ - nhiều khi bất chính - như trường hợp đầy tai tiếng của bà Hillary Clinton. Ông lại đứng về cánh tả, mạnh miệng đả kích giới chính trị cấu kết với các đại gia Wall Street.

Donald Trump còn giành phiếu của thành phần lao động có cảm tình với tinh thần xã hội chủ nghĩa của thượng nghị sĩ Bernie Sanders phía cực tả. Bây giờ, khi nhậm chức tổng thống, ông Trump vẫn cần tới kiến thức kinh doanh của giới tài phiệt trong nội các nhưng dễ mang tiếng là bị họ mua chuộc.

Tuy nhiên, ông Trump thắng cử là nhờ làn sóng nổi giận của người dân và đã hứa sẽ ra luật lệ ngăn cấm nạn vận động, mua chuộc hay hối mại quyền thế. Cho nên, không chỉ chúng ta mà báo chí và đối lập sẽ theo dõi kỹ lời hứa đó.

Riêng tôi thì nghĩ ngược, Donald Trump là tiêu biểu cho phản ứng nổi dậy chống giới thượng lưu giàu có, là điều thường xảy ra trong nền dân chủ Mỹ. Nghịch lý làm nhiều người bị bất ngờ là ông cũng thuộc vào thành phần giàu có. Lạc quan thì ta có thể nói rằng Donald Trump không lao vào chính trường để kiếm tiền, như quá nhiều người khác.

Ý kiến bạn đọc
19/11/201621:24:49
Khách
Không vị TTnào của Mĩ có thể làm đúng và hết ý như lúc lên tiếng trong lúc tranh cử vì việc nước ông không hoàn toàn, vì đây là nuớc Dân Chủ !
Nhưng ít ra ông có đường lối rõ nét, nên nếu quốc hội và TT cùng ăn ý một chiều thì sẽ thành công nhiều it còn tùy hoàn cảnh phát sinh !
Đây là cơ hội tốt cho nước Mĩ vì hai đảng cùng Cộng Hòa đa số, nên cứ thường hết 4 năm này sẽ khả quan, Trump sẽ làm TT 4 năm kế tiếp, đảng dân chủ khó tranh !
Hy vọng những ai là công dân Mĩ sẽ có việc làm, nhất là dân Mĩ gốc Phi ... cứ có việc làm, có tiền là bớt quậy !
19/11/201604:21:03
Khách
I trust GS Nguyen Xuan Nghia much more than I trust Trump. the Master of Liars and Violence!
18/11/201619:16:19
Khách
Và cũng để góp phần vào việc phát triển kinh tế nước nhà, ngày 15 tháng Mười Một năm 2016, bà chủ tịch đại công ty IBM, Ginni Rometty, đã thảo một bức thư và gửi thẳng cho tân TT với mục đích là giúp ý kiến với tân TT, D. Trump, phương cách tạo công ăn việc làm cho giới lao động như tân TT đã hứa hẹn năng nổ rất nhiều lần trong lúc vận động tranh cử.

Trong bức thư này bà cho biết, hiện nay và trong tương lai, đất nước cần rất nhiều chuyên viên về khoa trí khôn nhân tạo, artificial intelligence, an ninh mạng, cybersecurity và khoa hoc dữ liệu, data science.

P.S: Theo sự hiểu biết hạn hẹp của người đọc là muốn theo đuổi và đạt được kết quả khả quan, kiếm được việc làm và lương cao, cho các ngành học kể trên, người học bắt buộc phải có trình độ khá hoặc cao về môn hình học, geometry, để có thể lý luận đứng đắn và nhìn thấy được sự việc dưới nhiều góc cạnh khác nhau để giải quyết những vấn đề khó khăn hoặc phức tạp khi gập phải. Thí dụ điển hình là cuộc bầu cử TT 2016 vừa mới xong.

Không biết bà G. Rometty có ẩn ý gì khác khi gửi bức thư riêng này cho tân TT D. Trump ?
18/11/201613:33:12
Khách
Kinh tế luôn ông là 1 thách thức lớn cho bất kỳ TT mới nào, không chỉ riêng cho Trump.
Nhưng nếu ông ta làm tốt thì mới là hay, cứ chờ xem thì chúng ra sẽ biết rõ
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Ngược lại, những biến cố dồn dập đủ loại trong COVID-19 mở ra cuộc đấu tranh chính trị mới: đòi quyền được sống còn, có thuốc trị cho tất cả, đi lại an toàn, đó là một cái gì thiết thực trong đời sống hằng ngày và không còn chờ đợi được chính quyền ban phát ân huệ; nó khiến cho người dân có ý thức là trong các vấn đề nội chính, cải tổ chế độ là cần ưu tiên giải quyết. Người dân không còn muốn thấy vết nhơ của Đồng Tâm hay tiếp tục qùy lạy van xin, thì không còn cách nào khác hơn là phải có ý thức phản tỉnh để so sánh về các giá trị tự do cơ bản này và hành động trong gạn lọc. Tình hình chung trong việc chống dịch là bi quan và triển vọng phục hồi còn đấy bất trắc. Nhưng đó là một khởi đầu cho các nỗ lực kế tiếp. Trong lâu dài, dân chủ hoá là xu thế mà Việt Nam không thể tránh khỏi. Cải cách định chế chính trị và đào tạo cho con người để thích nghi không là một ý thức riêng cho những người quan tâm chính sự mà là của toàn dân muốn bảo vệ sức khoẻ, công ăn việc làm
Trong vài thập niên vừa qua, giải Nobel Hòa Bình và Văn Chương được xem là một tuyên ngôn của ủy ban giải Nobel về các vấn đề thời cuộc quan trọng trong (những) năm trước và năm 2021 này cũng không là ngoại lệ. Giải Nobel Văn Chương năm nay được trao cho nhà văn lưu vong gốc Tazania - một quốc gia Châu Phi, là Abdulrazak Gurnah "vì sự thẩm thấu kiên định và bác ái của ông đối với những ảnh hưởng của chủ nghĩa thực dân và số phận của những người tị nạn trong vực sâu ngăn cách giữa các nền văn hóa và lục địa". Cũng vậy, giải Nobel Hoà Bình đã dành cho hai ký giả Maria Ressa của Phi Luật Tân và Dmitry Muratov của Nga "vì những nỗ lực bảo vệ sự tự do ngôn luận, vốn là điều kiện tiên quyết cho nền dân chủ và sự hòa bình lâu dài". Ủy ban Nobel Hòa Bình Na Uy còn nói thêm rằng, "họ đại diện cho tất cả các ký giả đang tranh đấu cho lý tưởng này, trong một thế giới mà nền dân chủ và tự do báo chí đang đối mặt với những điều kiện ngày càng bất lợi" và cho "nền báo chí tự do, độc lập
Sau đó, sau khi “phát khóc” và lau nước mắt/nước mũi xong, bác Hồ liền thỉnh ngay bác Lê về thờ nên mới có Suối Lê Nin (với Núi Các Mác) cùng hình ảnh – cũng như tượng đài – của cả hai ông trưng bầy khắp mọi nơi, để lập ra một tôn giáo mới, thay thế cho Phật/Chúa/Thánh Thần/Ông Bà/Tiên Tổ ... các thứ.
Sự nghiệp chính trị của đại đế Nã-Phá-Luân chẳng liên hệ gì nhiều đến Trung Quốc nên không biết tại sao ông nổi hứng tuyên bố một câu bất hủ mà giờ này có giá trị của một lời tiên tri “Hãy để Trung Hoa ngủ yên bởi vì khi tỉnh giấc nó sẽ làm rung chuyển thế giới.” Vào tháng 03/1978 có một sự kiện ít được biết đến nhưng bắt đầu lay thức gã khổng lồ Trung Quốc khi một hợp tác xã nông nghiệp ở Phúc Kiến xin phép được giữ lại phần sản xuất vượt chỉ tiêu để khuyến khích nông dân hăng hái làm việc. Đây là giai đoạn trước Đổi Mới nên viên thư ký đảng bộ của hợp tác xã bị phê bình kiểm điểm. Chỉ 8 tháng sau đó vào cuối năm 1978 Đặng Tiểu Bình tuyên bố cải tổ và mở cửa nền kinh tế. Đề nghị nói trên của hợp tác xã được mang ra thử nghiệm với kết quả sáng chói nên viên thư ký đảng được ban khen.
Sau 10 năm ra sức Xây dựng, chỉnh đốn hàng ngũ để bảo vệ đảng không tan, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn thừa nhận: ”Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" vẫn chưa được ngăn chặn, đẩy lùi một cách căn bản, thậm chí có mặt còn diễn biến tinh vi, phức tạp hơn, có thể gây ra những hậu quả khôn lường.”
Nếu mối quan hệ Trung Quốc-Hoa Kỳ là một ván bài, thì người Mỹ sẽ nhận ra rằng họ đã được một lá bài tốt và tránh khuất phục trước nỗi sợ hãi hay niềm tin vào sự suy tàn của Hoa Kỳ. Nhưng ngay cả một lá bài tốt cũng có thể thua, nếu chơi tệ. Khi chính quyền của Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden thực hiện chiến lược cạnh tranh đại cường với Trung Quốc, các nhà phân tích tìm các phép ẩn dụ trong lịch sử để giải thích tình trạng cạnh tranh ngày càng sâu sắc. Nhưng trong khi nhiều người dựa vào sự khởi đầu của Chiến tranh Lạnh, thì một ẩn dụ lịch sử đáng lo ngại hơn là sự bắt đầu của Thế chiến thứ nhất. Năm 1914, tất cả các cường quốc đều mong rằng cuộc chiến Balkan lần thứ ba là ngắn ngủi. Thay vào đó, như nhà sử học người Anh Christopher Clark đã chỉ ra rằng, các cường quốc bị mộng du bước vào một trận đại chiến kéo dài bốn năm, phá hủy bốn đế chế và giết chết hàng triệu người.
“Căn bản đời sống của chúng ta là đi tìm sự hạnh phúc và tránh né sự khổ đau, tuy nhiên điều tốt nhất mà ta có thể làm cho chính bản thân chúng ta và cho cả hành tinh này là lật ngược lại toàn bộ suy nghĩ ấy. Pema Chodron đã chỉ cho chúng ta thấy mặt cấp tiến của đạo Phật.”
Năm 1964, anh Phạm Công Thiện được mời vào Sài Gòn để dạy triết Tây tại Viện cao đẳng Phật học vừa được mở tại chùa Pháp Hội (tiền thân của Viện Đại học Vạn Hạnh sau này), tôi được anh cho đi theo. Tôi nhớ anh đã dẫn tôi đến thăm Bùi Giáng vào một buổi chiều, trong một căn nhà ở hẻm Trương Minh Giảng, căn nhà rất ẩm thấp, chật hẹp, gần như không có chỗ cho khách ngồi.
Cố nhớ kỹ lại, tôi vẫn không nghĩ ra là tôi đã gặp thầy Phước An lần đầu vào dịp nào (dĩ nhiên là ở Vạn Hạnh, trong năm 1972, nhưng trong hoàn cảnh nào?). Chỉ nhớ rằng quen nhiều và thân với thầy lắm. Phòng 317 Nội Xá Vạn Hạnh là phòng ở của quý thầy trẻ, là những người tôi rất thân, và đây là một phòng mà tôi có thể ra vào bất cứ lúc nào.
Ba bà Mai kể trên thuộc hai thế hệ. Cả ba đều đã trải qua một kiếp nhân sinh mà “phẩm giá” người dân bị chà đạp một cách rất tự nhiên.” Nếu may mắn mà “CNXH có thể hoàn thiện ở Việt Nam” vào cuối thế kỷ này, như kỳ vọng của ông TBT Nguyễn Phú Trọng, chả hiểu sẽ cần thêm bao nhiêu bà Mai phải (tiếp tục) sống “với tâm thức khốn cùng” như thế nữa?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.