Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hung đồ của Trung Quốc với lân bang là một phương sách tác hại

11/07/201610:07:00(Xem: 5014)

Hung đồ của Trung Quốc với lân bang là một phương sách tác hại  

Christopher R. Hill

Đỗ Kim Thêm dịch

(LND) Christopher R. Hill kết luận là tương lai của mối quan hệ giửa Trung Quốc với Bắc Hàn sẽ được Trung Quốc đơn phương quyết định, không phải là do cộng đồng quốc tế. Lý giải này cũng đúng cho mối quan hệ Hoa-Việt. Để tránh tình trạng này và định hình cho chính sách ngoại giao Hoa-Việt ổn định, hỗ trợ cho hoà bình và thịnh vượng, Việt Nam cần có các nhận thức mới.

Hiện tình của Việt Nam là nguy cơ hơn bao giờ hết, vì về mặt nội trị có quá nhiều bất ổn và về mặt đối ngoại có quá nhiều tổn thương. Lý do chính là vì lãnh đạo Việt Nam đặt quyền lợi của Trung Quốc và quyền lợi riêng lên trên quyền lợi của dân tộc. Sự hợp tác về một chính sách ngoại giao tương kính là bất khả thi, vì Trung Quốc không bao giờ xem Việt Nam là một người bạn đối tác đích thực bình đẳng, mà chỉ có trong ngôn ngữ ngoại giao bóng bẩy. Do đó, thái độ hèn với giặc và ác với dân làm ô danh đất nước trong cộng đồng quốc tế.

Liên minh Quân sự Mỹ-Việt cũng sẽ không có phép lạ để giải quyết mọi bế tắc hiện nay khi lãnh đạo Việt Nam còn tiếp tục mang tinh thần nô lệ tự nguyện với Trung Quốc. Họ phải can đảm hơn để giải quyết các vấn đề từ Mật ước Thành Đô cho đến các thiệt hại tài nguyên và môi trường đối với dân chúng một cách trực tiếp và minh bạch.

Hơn lúc nào hết, toàn dân cần khởi động một trào lưu nhận thức chung về nguy cơ của dân tộc, tìm lại nguyện vọng trung thực, đồng thuận về chính trị, và quyết tâm chuyển hướng. Tinh thần dấn thân bất bạo động để thể hiện quyền dân tộc tự quyết của toàn dân sẽ giúp lãnh đạo chuyển hóa một chính sách ngoại giao Hoa-Việt trong an hoà.

***

Đây là thời điểm khó khăn đối với Trung Quốc. Sau nhiều thập kỷ tăng trưởng GDP với tỷ lệ hai con số, tình trạng suy thoái hiện nay cho thấy hệ thống kinh tế đang lâm vào cảnh bất ổn. Trước đây nền kinh tế Trung Quốc đã từng được ca ngợi là một mô hình phát triển, hiện nay có vẻ xơ cứng và cồng kềnh. Công chúng Trung Quốc đang ngày càng không yên tâm và đặt câu hỏi về khả năng của chính quyền trong lời hứa chính thức là kỳ tích kinh tế của đất nước sẽ còn tiếp tục. Nhiều người Trung Quốc lo sợ rằng "Trung Quốc mộng" có thể chỉ là một giấc mơ.

Trung Quốc không thể cải tổ các vấn đề kinh tế chỉ bằng cách kết hợp đúng đắn của đòn bẩy về chính sách hiện hành. Thay vào đó, họ phải bắt tay vào một tiến trình về cải cách và đổi mới mở rộng và sâu sắc hơn; và họ phải sẵn sàng nuốt viên thuốc đắng để hy sinh tăng trưởng ngắn hạn chậm hơn vì lợi ích của những mục tiêu dài hạn.

Đồng thời, một nỗ lực cải cách rộng lớn không thể được tiến hành chỉ thuần do các quyết định kinh tế. Trung Quốc cũng phải san bằng các cách biệt giữa những gì mà Trung Quốc muốn được thế giới cảm nhận và những gì mà thế giới nhận thức thực sự về Trung Quốc. Trung Quốc nên rút tiả  các bài học kinh tế và nhận ra rằng nhiều hành động và liên kết trên chính trường thế giới đem lại những rủi ro nghiêm trọng đến thanh danh của Trung Quốc - và đang lao xuống tận đáy.

Ví dụ như ta hãy xem quan điểm của quan sát viên quốc tế về các sự phát triển trong vùng biển Hoa Nam. Rõ ràng là Trung Quốc bắt nạt các nước láng giềng phía nam bằng cách sử dụng các thuật ngữ "lợi ích cốt lõi" đang bị đe dọa (trong việc theo đuổi những gì mà một quốc gia sẽ dựa vào đó để sử dụng vũ lực) để có nhiều cách của họ trong các tranh chấp khác nhau. Tuy nhiên, khi nghe các lập luận này từ các quan chức Trung Quốc, thì Trung Quốc là một đối tác bị gây hại trong khu vực. Họ lập luận là họ đã kiềm chế trong đội tàu đánh cá để tránh sự cố với người Việt Nam, họ chỉ thấy ngư dân Việt cáo buộc họ mạnh mẽ về vùng lảnh hải mà họ mất đặc quyền.

Hiển nhiên là Trung Quốc có sức mạnh để đẩy lui các người Việt nam, Philippines, Malaysia, Indonesia và hầu như bất cứ ai khác chọn cách đương đầu với họ. Các nước Đông Nam Á thể hiện một phần nhỏ trong khuôn khổ và sự thịnh vượng của Trung Quốc. Nhưng liệu hành vi này làm cho Trung Quốc mạnh hơn trong khu vực không? Phương sách của thế kỷ XIX để theo đuổi lợi ích kinh tế có biện minh cho sự thù địch đang diễn ra với các lân quốc không? Rốt cuộc, các dân tộc Đông Nam Á sẽ là các láng giềng của Trung Quốc đối với phần còn lại của lịch sử; trong khi vũ khí của họ có thể là ít, nhưng ký ức của họ chắc chắn là không.

Nhiều người Trung Quốc thực sự tin rằng họ đang bị chỉ trích không công bằng vì sự kiên quyết mới của Trung Quốc ở Biển Đông. Nhưng niềm tin này là không là l ời khuyên có giá trị vì cái giá phải trả là bâ t kỷ người nào khác sẽ mất tin tưởng và lên án. Đây là một sự thật cơ bản trong xã hội mà hầu hết mọi người đều biết từ trong cuộc sống cá nhân: Hạnh phúc và hài hòa là quan trọng hơn nhiều so với sự thoải mái trống rổng khi được thuyết phục là có lý

Ngoài khu vực Đông Nam Á, không nơi nào trên thế giới mà thanh danh của Trung Quốc có phần nhiều hơn như tại bán đảo Triều Tiên. Ở miền Nam, Cộng hoà Hàn Quốc đã trở thành một quốc gia hiện đại, sôi động, và tinh tế về văn hóa, họ được ngưỡng mộ trên toàn thế giới và họ giải quyết các vấn đề một cách trực tiếp và minh bạch. Ở miền Bắc là một đất nước có thể được mô tả tốt nhất như là một trại tù, điều hành bởi một nhà lãnh đạo chuyên chế di truyền mà chế độ - nếu mô tả một cách lịch sự nhất đó là một loại sùng bái - đang theo đuổi một trào lưu không ngừng phát triển các loại vũ khí hủy diệt đại chúng. Xuất khẩu chính của họ là chuyện khôi hài đen do hệ thống chính trị tạo ra, người tị nạn, và tuyên bố của các chủ trương ngoại lệ mà nước Mỹ xấu hổ. Và Trung Quốc là đồng minh thực sự, mặc dù họ ngày càng cảnh giác .

Nói cho công bằng, thì quyền lợi của Trung Quốc trên bán đảo Triều Tiên là phức tạp hơn so với cách thường được mô tả ở phương Tây. Đối với Trung Quốc, Bắc Triều Tiên không phải là chính sách đối ngoại có quá nhiều vấn đề như  các vấn đề đa dạng có ảnh hưởng trong các tranh luận nội bộ của Trung Quốc mà nó biểu hiện trong tiến tình tương lai.

Sự sụp đổ của Bắc Triều Tiên và triển vọng thống nhất đất nước với Cộng hoà Hàn quốc sẽ có ý nghĩa gì đối với lợi ích an ninh của Trung Quốc, và trong sự nhận thức về những lợi ích này? Trung Quốc chịu hậu quả gì khi mất đi một "đối tác " lịch sử (hiện nay nhiều người Trung Quốc sẽ nổi giận với sự mô tả như vậy), và có khả năng gì khi tăng cường cho đối thủ, đối với hệ thống chính trị của Trung Quốc hoặc chính sách đối ngoại? Một điều dường như chắc chắn: tương lai của mối quan hệ trong di sản với Bắc Triều Tiên sẽ được quyết định bởi chính người Trung Quốc, không phải bởi cộng đồng quốc tế.

Tuy nhiên, cân nhắc các điều kiện của bán đảo Triều Tiên đem lại Trung Quốc một cơ hội lý tưởng để bắt đầu xem lại các lợi ích lâu dài của họ. Hơn bất cứ nơi nào khác, ở đây là vấn đề là Trung Quốc có thể tự liên kết theo một trào lưu tư duy quốc tế và bắt đầu để thu hẹp khoảng cách sự dị biệt về thế giới quan của cộng đồng quốc tế và Trung Quốc.

***

Christopher R. Hill, cựu Phụ tá Ngoại trưởng đặc trách Đông Á, Đại sứ Mỹ tại Iraq, Hàn Quốc, Macedonia, và Ba Lan, Đặc sứ của Mỹ tại Kosovo, nhà thương thuyết của Hiệp Định Dayton, và Trưởng Đoàn thương thuyềt Mỹ với Bắc Triều Tiên 2005-2009. Ông hiện là Khoa trưởng của trường Korbel School of International Studies, Đại học Denver và là tác giả của Outpost.

Nguyên tác: China’s Bad-Neighbor Policy Is Bad Business

https://www.project-syndicate.org/commentary/china-bad-neighbor-policy-by-christopher-r-hill-2016-06


.
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Ngược lại, những biến cố dồn dập đủ loại trong COVID-19 mở ra cuộc đấu tranh chính trị mới: đòi quyền được sống còn, có thuốc trị cho tất cả, đi lại an toàn, đó là một cái gì thiết thực trong đời sống hằng ngày và không còn chờ đợi được chính quyền ban phát ân huệ; nó khiến cho người dân có ý thức là trong các vấn đề nội chính, cải tổ chế độ là cần ưu tiên giải quyết. Người dân không còn muốn thấy vết nhơ của Đồng Tâm hay tiếp tục qùy lạy van xin, thì không còn cách nào khác hơn là phải có ý thức phản tỉnh để so sánh về các giá trị tự do cơ bản này và hành động trong gạn lọc. Tình hình chung trong việc chống dịch là bi quan và triển vọng phục hồi còn đấy bất trắc. Nhưng đó là một khởi đầu cho các nỗ lực kế tiếp. Trong lâu dài, dân chủ hoá là xu thế mà Việt Nam không thể tránh khỏi. Cải cách định chế chính trị và đào tạo cho con người để thích nghi không là một ý thức riêng cho những người quan tâm chính sự mà là của toàn dân muốn bảo vệ sức khoẻ, công ăn việc làm
Trong vài thập niên vừa qua, giải Nobel Hòa Bình và Văn Chương được xem là một tuyên ngôn của ủy ban giải Nobel về các vấn đề thời cuộc quan trọng trong (những) năm trước và năm 2021 này cũng không là ngoại lệ. Giải Nobel Văn Chương năm nay được trao cho nhà văn lưu vong gốc Tazania - một quốc gia Châu Phi, là Abdulrazak Gurnah "vì sự thẩm thấu kiên định và bác ái của ông đối với những ảnh hưởng của chủ nghĩa thực dân và số phận của những người tị nạn trong vực sâu ngăn cách giữa các nền văn hóa và lục địa". Cũng vậy, giải Nobel Hoà Bình đã dành cho hai ký giả Maria Ressa của Phi Luật Tân và Dmitry Muratov của Nga "vì những nỗ lực bảo vệ sự tự do ngôn luận, vốn là điều kiện tiên quyết cho nền dân chủ và sự hòa bình lâu dài". Ủy ban Nobel Hòa Bình Na Uy còn nói thêm rằng, "họ đại diện cho tất cả các ký giả đang tranh đấu cho lý tưởng này, trong một thế giới mà nền dân chủ và tự do báo chí đang đối mặt với những điều kiện ngày càng bất lợi" và cho "nền báo chí tự do, độc lập
Sau đó, sau khi “phát khóc” và lau nước mắt/nước mũi xong, bác Hồ liền thỉnh ngay bác Lê về thờ nên mới có Suối Lê Nin (với Núi Các Mác) cùng hình ảnh – cũng như tượng đài – của cả hai ông trưng bầy khắp mọi nơi, để lập ra một tôn giáo mới, thay thế cho Phật/Chúa/Thánh Thần/Ông Bà/Tiên Tổ ... các thứ.
Sự nghiệp chính trị của đại đế Nã-Phá-Luân chẳng liên hệ gì nhiều đến Trung Quốc nên không biết tại sao ông nổi hứng tuyên bố một câu bất hủ mà giờ này có giá trị của một lời tiên tri “Hãy để Trung Hoa ngủ yên bởi vì khi tỉnh giấc nó sẽ làm rung chuyển thế giới.” Vào tháng 03/1978 có một sự kiện ít được biết đến nhưng bắt đầu lay thức gã khổng lồ Trung Quốc khi một hợp tác xã nông nghiệp ở Phúc Kiến xin phép được giữ lại phần sản xuất vượt chỉ tiêu để khuyến khích nông dân hăng hái làm việc. Đây là giai đoạn trước Đổi Mới nên viên thư ký đảng bộ của hợp tác xã bị phê bình kiểm điểm. Chỉ 8 tháng sau đó vào cuối năm 1978 Đặng Tiểu Bình tuyên bố cải tổ và mở cửa nền kinh tế. Đề nghị nói trên của hợp tác xã được mang ra thử nghiệm với kết quả sáng chói nên viên thư ký đảng được ban khen.
Sau 10 năm ra sức Xây dựng, chỉnh đốn hàng ngũ để bảo vệ đảng không tan, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn thừa nhận: ”Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" vẫn chưa được ngăn chặn, đẩy lùi một cách căn bản, thậm chí có mặt còn diễn biến tinh vi, phức tạp hơn, có thể gây ra những hậu quả khôn lường.”
Nếu mối quan hệ Trung Quốc-Hoa Kỳ là một ván bài, thì người Mỹ sẽ nhận ra rằng họ đã được một lá bài tốt và tránh khuất phục trước nỗi sợ hãi hay niềm tin vào sự suy tàn của Hoa Kỳ. Nhưng ngay cả một lá bài tốt cũng có thể thua, nếu chơi tệ. Khi chính quyền của Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden thực hiện chiến lược cạnh tranh đại cường với Trung Quốc, các nhà phân tích tìm các phép ẩn dụ trong lịch sử để giải thích tình trạng cạnh tranh ngày càng sâu sắc. Nhưng trong khi nhiều người dựa vào sự khởi đầu của Chiến tranh Lạnh, thì một ẩn dụ lịch sử đáng lo ngại hơn là sự bắt đầu của Thế chiến thứ nhất. Năm 1914, tất cả các cường quốc đều mong rằng cuộc chiến Balkan lần thứ ba là ngắn ngủi. Thay vào đó, như nhà sử học người Anh Christopher Clark đã chỉ ra rằng, các cường quốc bị mộng du bước vào một trận đại chiến kéo dài bốn năm, phá hủy bốn đế chế và giết chết hàng triệu người.
“Căn bản đời sống của chúng ta là đi tìm sự hạnh phúc và tránh né sự khổ đau, tuy nhiên điều tốt nhất mà ta có thể làm cho chính bản thân chúng ta và cho cả hành tinh này là lật ngược lại toàn bộ suy nghĩ ấy. Pema Chodron đã chỉ cho chúng ta thấy mặt cấp tiến của đạo Phật.”
Năm 1964, anh Phạm Công Thiện được mời vào Sài Gòn để dạy triết Tây tại Viện cao đẳng Phật học vừa được mở tại chùa Pháp Hội (tiền thân của Viện Đại học Vạn Hạnh sau này), tôi được anh cho đi theo. Tôi nhớ anh đã dẫn tôi đến thăm Bùi Giáng vào một buổi chiều, trong một căn nhà ở hẻm Trương Minh Giảng, căn nhà rất ẩm thấp, chật hẹp, gần như không có chỗ cho khách ngồi.
Cố nhớ kỹ lại, tôi vẫn không nghĩ ra là tôi đã gặp thầy Phước An lần đầu vào dịp nào (dĩ nhiên là ở Vạn Hạnh, trong năm 1972, nhưng trong hoàn cảnh nào?). Chỉ nhớ rằng quen nhiều và thân với thầy lắm. Phòng 317 Nội Xá Vạn Hạnh là phòng ở của quý thầy trẻ, là những người tôi rất thân, và đây là một phòng mà tôi có thể ra vào bất cứ lúc nào.
Ba bà Mai kể trên thuộc hai thế hệ. Cả ba đều đã trải qua một kiếp nhân sinh mà “phẩm giá” người dân bị chà đạp một cách rất tự nhiên.” Nếu may mắn mà “CNXH có thể hoàn thiện ở Việt Nam” vào cuối thế kỷ này, như kỳ vọng của ông TBT Nguyễn Phú Trọng, chả hiểu sẽ cần thêm bao nhiêu bà Mai phải (tiếp tục) sống “với tâm thức khốn cùng” như thế nữa?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.