Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Việt Nam là tỉnh của Trung Quốc?

02/07/201600:01:00(Xem: 9722)
Việt Nam là tỉnh của Trung Quốc?

Đoàn Hưng Quốc

Tôi không có đọc Mật Ước Thành Đô nhưng nếu là một mưu sĩ cho Hán Triều thì tôi sẽ khuyên nước Tàu đừng thu nhận Việt Nam thành một tỉnh mà thay vào đó cứ tiếp tục gieo rắc chia rẽ và đầu độc dân Việt cho đến khi bị hủy diệt. Có nhiều lý do:

  1. Nhận vào làm tỉnh dù tự trị cũng sẽ gặp chống đối, nhẹ nhất cũng như Tây Tạng – Tứ Xuyên, còn nguy hiểm hơn nữa là kháng chiến có vũ trang. Người Việt giỏi du kích nên đừng coi thường vì họ đã từng nhiều lần đánh bại Tàu, Mông Cổ, Tây và Mỹ.

  2. Người Việt thông minh nhanh nhẩu nên nhận họ làm dân Tàu chỉ tốn thêm chi phí y tế, giáo dục, hưu trí, lại còn bị họ đòi bảo vệ môi trường, hỗ trợ đầu tư v.v. Thu nhập đầu người Hoa hiện là $8000 USD trong lúc ở Việt Nam chỉ là $2000 USD nên thế nào họ cũng đòi tăng lương gấp 4.

  3. Âu là cứ giữ chính sách siêu thực dân để họ mặc tình cai trị chia rẽ lẫn nhau, trong khi người Hoa tiếp tục đầu tư, mua địa ốc, mướn công nhân, thu lợi nhuận, nạo vét tài nguyên, khai thác biển đảo,… để làm cha chú mà không phải nhận gánh trách nhiệm gì cả.

  4. Hàng hóa dư thừa bị thế giới chê độc hại hay kém chất lượng thì cứ đổ sang Việt Nam, chính thức không được thì buôn lậu, lời ít hay lỗ chút chút cũng không sao vì mục đích nhằm tiêu diệt doanh nghiệp bản xứ và đầu độc dân Việt.

  5. Đừng bắt chước Obama lẩn thẩn thu phục nhân tâm mà chỉ cần nắm chóp bu là đủ: phải giúp cho đám vua quan hèn nhát, tàn ác và hám lợi cai trị để chia rẽ đất nước.

  6. Nếu Hoa Kỳ muốn ve vãn Việt Nam thì như Thúy Kiều đã lọt vào tay ma cô nên khách làng chơi chỉ còn đường nạo túi. Việt-Mỹ hai bên có quá nhiều nghi kỵ lẫn nhau nên khó sớm trở thành đồng minh. Sau bài học 1975, Hoa Kỳ hiện chỉ là chiếc phao cuối cùng để níu kéo ở biển Đông, chớ người Việt không dám đặt niềm tin 100%. Tình báo Hoa Nam dày đặc nên máy bay tàu chiến Mỹ ra vào đều bị báo cáo, Mỹ bán vũ khí quốc phòng, huấn luyện sĩ quan cho Việt Nam chính là trao kỹ thuật cho Tàu ghi chép. Dù gì thì Mỹ cũng chẳng bao giờ đối đầu với Trung Quốc vì Việt Nam, cũng như Việt Nam chẳng mặn mòi giúp Mỹ khi sa lầy ở… Iraq.

  7. Mỹ lại thường xuyên châm chọc về dân chủ và nhân quyền nên nhà cầm quyền Việt Nam không thể nào làm thân được.

  8. TPP cũng tốt, vì doanh nghiệp Hoa Lục đã từ lâu đầu tư chiếm lĩnh thị trường dùng Việt Nam làm cửa hậu bán hàng cho Mỹ mà không bị đánh thuế. Còn Mỹ đừng hòng Việt Nam thành bạn hàng sộp vì đồ Trung Quốc giá vẫn rẻ hơn nhiều, công ty Hoa Lục sẽ tiếp tục chiếm các mối thầu béo bở do quen biết bôi mỡ từ lâu nay. TPP không có càng tốt vì Việt Nam sẽ bị siết chặc thêm vào gọng kềm kinh tế.

  9. Chính sách của Bắc Kinh không chấp nhận có một nước nằm sát cạnh biên giới như Việt Nam trở thành dân chủ. Cho nên nếu có biến động xảy ra thì áp dụng kế hoạch Putin: khích động dân quân trá hình chiếm vài tỉnh phương Bắc (biên giới Trung Quốc) và phía Tây (gần Cam Bốt); bóp chẹt kinh tế; sử dụng tình báo và đám siêu tài phiệt bản xứ (oligarch) quậy nát nền chính trị. Cứ theo bài học Ukraine thì chẳng có Mỹ-Nhật-Úc-Ấn nào dại dột nhảy vào một xã hội rối bời như vậy. Trung Quốc không cần chiếm, chỉ cần Việt Nam tự hủy hoại dần là đủ.

Người Việt đừng lo trở thành dân Tàu mà cứ ăn nhậu phè phỡn thoải mái, như vậy mới là thượng sách lưỡng toàn “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”.


.
.

Ý kiến bạn đọc
04/07/201620:31:59
Khách
Chim bị nhốt, học tập lối sống trong lồng đến không còn bay được!
Lồng đã mở cửa, đồng loại kêu gọi mà chim trong lồng đã quên rằng mình là loài có cánh! Bầu trờ bên ngoài rộng đáng sợ và đâu có nước mật để uống chứ!
Cứu lâm sao đây?!
04/07/201601:02:14
Khách
Xem ra có nhiều vị đã chứng tỏ được trình độ nhận thức về chính trị rất uyên bác, thật là uổng phí khi chỉ biết kêu, gào mãi tít tận nước Mỹ !
03/07/201600:57:14
Khách
Một tỉnh của trung quốc thì chưa, ít nhất là trên
Giấy tờ
Nhưng dù không có như vậy thì VN cũng nằm gọn trong tay mấy thằng ba tàu từ lâu rồi
Vì thằng trọng lú (trọng ngu) đã dâng VN cho tq
Từ lâu rồi
Có như vậy thì vụ Vũng Áng bị cho chìm xuồng
Ngon ơ như vậy chứ
02/07/201613:59:22
Khách
đúng chính xác 100%. Cần phải thêm vài điều rất thực tế: tóm tất cả những nhà đấu tranh dân chủ, đì cho bán sống bán chết rồi tống qua Mỹ, xong chuyện, tắt tiếng. Bỏ môn sử và địa lý, thay vào môn " triết lý họ Hồ" và môn ăn nhậu.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Và bây giờ, tất cả chỉ còn là kỷ niệm! Hôm nay, tôi xin viết những dòng chữ này để chia sẻ cùng quý vị khán thính giả và anh chị em nghệ sĩ, hầu tưởng nhớ đến người con gái Pleiku “mà đỏ, môi hồng” tên là Phi Nhung, một ca sĩ với tấm lòng nhân hậu dành cho tha nhân, cho cuộc đời và cho quê hương, đất nước.
Không biết trăm, ngàn năm nữa, nhân loại còn có cơ may gặp lại một thiên tài như Albert Einstein? Cụ là bậc thần thánh trong ngành Vật lý học, ngàn năm một thủa giáng trần để nâng cao tầm hiểu biết của con người lên một tầng cao chót vót. Vậy mà kẻ phàm phu này, có một thời gian dài, cứ nghi ông cụ vì vô tình, hoặc đãng trí, đã tỏ ra thiếu tinh thần trách nhiệm. Trách nhiệm với chính một sản phẩm của mình, với những ai tin dùng nó. Sau khi lập thuyết Tương Đối Đặc Biệt (TĐĐB), Einstein đã có nhiều cơ hội để thấy những chỗ bất ổn, sai lầm nghiêm trọng, khiến thuyết không thể sống sót.
Nhằm đạt mục tiêu giáo dục chất lượng cho tất cả mọi đối tượng, cần phát triển tầm nhìn và mở rộng các mục tiêu giáo dục, tạo điều kiện thuận lợi cho những phương pháp tiếp cận toàn diện, tái cấu trúc nội dung giáo dục và xây dựng năng lực quốc gia trong việc phát triển các năng lực chính cần có của người học, thông qua đổi mới chương trình giảng dạy dựa trên tri thức mới của thế kỷ 21.
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.